Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 272: Chương 272




“Cái đó. . . . . .” Tiểu Thiên gãi gãi đầu, có chút lúng túng, cảm thấy, cảm thấy mình giống như phạm phải mười điều ác nhất trên đời vậy

“Lạc Thủy, ngươi đừng hiểu lầm, thật ra là bởi vì ngày hôm qua ta. . . . . . Chính là Hoàng Phủ Tấn hắn. . . . . .” Đáng chết, nên nói như thế nào đây, cũng không thể nói Hoàng Phủ Tấn nửa đêm canh ba còn ở lại trong Vũ Phượng cung của nàng, sau đó còn ra phát hiện cái loại “Kích tình”gì đó, làm cho nàng đau bụng vào”Bệnh viện” đi?

“Thiên Thiên, ngươi đừng khẩn trương nữa, ngươi theo ta giải thích cái này làm gì nha?” Vũ Lạc Thủy đưa tay, đem y phục của nàng kéo chặc một chút, “Ngươi mau trở lại Vũ Phượng Cung đi, khí trời lạnh như vậy, còn mặc ít như thế!” Giọng nói của Vũ Lạc Thủy mang theo mấy phần trách cứ.

“Lạc Thủy, ta. . . . . .” Thấy Vũ Lạc Thủy đối với nàng tốt như vậy, Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy đau lòng , luôn có cảm giác tựa như là mình đoạt nam nhân của nàng ấy, “Lạc Thủy, thật ra thì ta cùng Hoàng Phủ Tấn hắn. . . . . .”

“Thiên Thiên, ta thật không có sao mà, ngươi nhanh lên một chút, trở về đi thôi.” Vũ Lạc Thủy cắt đứt lời nói của Tiểu Thiên…, nàng biết Tiểu Thiên cảm thấy mình hiểu lầm quan hệ giữa bọn họ, nhưng, hành động của hoàng thượng trong lòng nàng càng rõ ràng hơn so với ai khác, nếu là hoàng thượng trước kia , tuyệt sẽ không nửa đêm canh ba tự mình đưa một nữ nhân đến Thái Y Viện, coi như nếu có vị phi tử nào thật sự ngã bệnh, nhiều lắm là sẽ kêu người truyền thái y thôi, sao lại giống như tối hôm qua vậy, tự mình đưa Hoàng hậu nương nương đến Thái Y Viện chứ, nàng không cần suy nghĩ cũng biết, hoàng thượng là có bao nhiêu khẩn trương với vị hoàng hậu này .

“Lạc Thủy. . . . . .” Tiểu Thiên cắn môi dưới, gương mặt đau lòng, nhưng ngay sau đó lại tựa như nghĩ đến cái gì, đem long bào trên người cỡi ra, “Lạc Thủy, thật ra thì bộ y phục này là ta cứng rắn lột từ trên người hoàng thượng xuống, hiện tại ngươi giúp ta trả lại cho hắn đi, ta đi trước đây.” Nói xong, cầm quần áo nhét vào tay của Vũ Lạc Thủy, vòng qua nàng, định rời đi, nàng ở trước mặt Vũ Lạc Thủy rất khẩn trương.

Hoặc giả không phải là bởi vì long bào trên người, càng thêm bởi vì trong lòng nàng tồn tại những ý nghĩ kia, nàng ở trước mặt Cũ Lạc Thủy có vẻ có chút chột dạ.

Càng nhìn thấy Vũ Lạc Thủy cố gắng gượng cười vui, nàng lại càng đau lòng, tên ngu ngốc Lạc Thủy này a, rõ ràng thích Hoàng Phủ Tấn, tại sao lại phải đè ép như vậy, còn phải khắp nơi thay nàng suy nghĩ, không biết Hoàng Phủ Tấn đời trước tích đức gì, thế nhưng gặp phải một cô gái tốt như Lạc Thủy vậy , quá đáng hơn chính là, hôn quân đó một chút cũng không biết tâm ý của Lạc Thủy .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.