Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 276: Chương 276




Lúc nàng trở lại Vũ Phượng Cung, đã thấy Đóa Nhi lo lắng đi qua đi lại ở cửa. Thấy nàng xuất hiện, cặp mắt lập tức sáng lên, chạy vội về hướng nàng.

“Tiểu thư, ngài đi đâu thế, buổi sáng nô tỳ đến phòng ngài không tìm được ngài, hù chết nô tỳ a.” Đóa Nhi khẩn trương đến sắp khóc.

“Ai nha, Đóa Nhi, em đừng động một chút là khóc nha, tiểu thư ta chẳng qua là cùng hoàng thượng đến Thái Y Viện một chút.”

“Đến Thái Y Viện? Tiểu thư, ngài có sao không?” Đóa Nhi lập tức khẩn trương lên.

“Hiện tại không sao. Đóa Nhi chúng ta vào đi thôi, bên ngoài lạnh lắm.” Vừa nói, vừa lôi kéo long bào trên người lại. Nàng không muốn nhắc lại chuyện tối hôm qua, nó đã phát sinh ra một ít chuyện dài dòng, cứ xem như chỉ là một lần diễn sai rồi đùa giỡn đi, không có ý nghĩa gì.

Hôn quân tối hôm qua ở trong phòng bếp, nhu tình cùng cưng chiều đối với nàng khi đó đã để cho trong lòng nàng mang theo một loại hơi chua xót.

“Dạ, tiểu thư.”

Trở lại phòng, Tiểu Thiên đem long bào trên người cởi xuống, nhận lấy y phục mà Đóa Nhi đưa tới mặc lên. Nàng nhìn long bào trên tay bỗng chốc trở nên ngây ngô .

“Tiểu thư? Tiểu thư?” Đóa Nhi thấy Tiểu Thiên như vậy, nhẹ nhàng đẩy nàng một cái. Tiểu thư là đã xảy ra chuyện gì, mấy ngày nay đều rất khó hiểu.

“Hửm?” Tiểu Thiên giương mắt, lạnh lùng nhìn Đóa Nhi.

“Tiểu thư, ngài sao thế?”

“Không có gì.” Nàng lắc đầu một cái, đem long bào trên tay giao cho Đóa Nhi, mở miệng nói: “Y phục này đã hỏng, mang ném đi.”

“Hả. . . . . . Tiểu thư, đây chính là long bào a.” Đóa Nhi cả kinh trừng lớn cặp mắt, ném long bào, không phải là tử tội sao.

“Cũng đã hỏng, ném hay không ném có quan hệ gì, để lại cũng chiếm diện tích.” Tiểu Thiên không nhịn được mà nhíu mày.

“Nhưng, tiểu thư. . . . . .”

“Được rồi, mau cầm đi ném đi, cái này chính là do hoàng thượng vứt bỏ không cần tới, chúng ta giữ lại làm gì.” Tiểu Thiên càng ngày càng không nhịn được.

“Dạ, dạ, nô tỳ cầm đi vứt bỏ là được.” Thấy Tiểu Thiên giận dữ, Đóa Nhi cũng không còn dám nói chuyện nữa. Nói thật ra, đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy tiểu thư nhà nàng phát hỏa với nàng. Đã xảy ra chuyện gì với tiểu thư, hôm nay thật kỳ quái nha.

Lắc đầu một cái, Đóa Nhi làm saocũng nghĩ không thông, cuối cùng, không thể làm gì hơn là cầm long bào đi ra ngoài.

“Chờ một lát!” Đóa Nhi vừa đi đến cửa, Tiểu Thiên lại lên tiếng gọi nàng lại.

“Tiểu thư?”

Chỉ thấy Tiểu Thiên đang nhíu mày, cắn môi dưới, bộ dạng trầm tư suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, nàng mới giương mắt nhìn về phía Đóa Nhi, tới bên cạnh Đóa Nhi, cầm lấy long bào, “Cứ để lại cho ta đi”

“Tiểu thư, ngài không phải nói mang cái này đem ném sao?” Mặt Đóa Nhi ngơ ngác, tiểu thư hôm nay thật quá kỳ quái.

“Không ném nữa, đưa cho ta đi.” Tiểu Thiên cầm lấy long bào xoay người đi, mới vừa đi mấy bước, bước chân lại ngừng lại, xoay người nói với Đóa Nhi: “Đi lấy một ít kim chỉ tới đây.”

“Tiểu thư, lấy kim chỉ làm cái gì?”

“Vá y phục.” Tiểu Thiên đơn giản đáp một tiếng.

“Tiểu thư, những việc nặng này hãy để cho nô tỳ làm đi.”

“Không cần, nhanh đem kim chỉ đến cho ta đi.” Tiểu Thiên hướng nàng phất phất tay, rồi hướng tới một bên ghế ngồi xuống.

“Dạ, tiểu thư.” Đáp một tiếng, Đóa Nhi xoay người đi ra ngoài. Tiểu thư này, thật là càng ngày càng kỳ quái.

Sau khi Đóa Nhi đi, Tiểu Thiên ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn long bào bị Hoàng Phủ Tấn xé thành hai nửa, còn có cả lúc hắn mang theo tức giận rời đi, nhìn bóng lưng cô tịch kia, làm cho tâm của nàng có chút khẩn trương.

“Thật là một bạo quân xấu xa!” Đem long bào thả lên trên bàn, Tiểu Thiên bất mãn nói.

Không bao lâu, Đóa Nhi liền cầm kim chỉ bước vào.

“Tiểu thư, thứ mà người muốn đây.”

“Ừ, đưa cho ta.”

Nhận lấy kim chỉ từ trong tay Đóa Nhi, Tiểu Thiên liền kéo lại long bào trên bàn, chuẩn bị vá lại.

“Tiểu thư, cái này, cho dù long bào vá lại có tốt lắm, hoàng thượng cũng sẽ không mặc đâu?” Đóa Nhi không nhịn được mở miệng nói.

Vấn đề của Đóa Nhi nói ra làm cho Tiểu Thiên mới vừa đâm mũi kim thứ nhất vào liền ngừng lại.

Nàng hơi ngẩn ra, thật ra thì Đóa Nhi không nói nàng cũng biết, dù cho long bào này được vá tốt đi chăng nữa thì Hoàng Phủ Tấn cũng là không thể nào mặc lại, chẳng qua là nàng không muốn đem long bào Hoàng Phủ Tấn cứ như vậy mà ném đi, trong lòng nàng mang theo một cảm giác nhàn nhạt khó chịu.

“Ta vá tốt cũng không phải là cho hoàng thượng mặc, ta chỉ là tiện mà luyện tay một chút thôi.” Tiểu Thiên có chút ‘khẩu thị tâm phi’ trả lời. (miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo)

“A, là như vậy a, nhưng mà tiểu thư à, trước kia công phu thêu thùa của ngài rất lợi hại nha, tại sao còn phải luyện?” Đóa Nhi mang theo gương mặt ngây thơ hỏi.

“A? Cái này. . . . . . Cái đó. . . . . .” Tiểu Thiên bỗng thấy chột dạ, lúc nào thì nàng công phu thêu thùa lợi hại vậy. Cho dù có, cũng chỉ là lúc giải phẫu cho bệnh nhân vá lại vết thương mà thôi, cái này cũng được cũng gọi là thêu thùa sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.