Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 305: Chương 305




Hoàng Phủ Tấn bởi vì hành động như vậy của Tiểu Thiên mà hơi sững sờ, nhưng cũng không hề làm gì phản đối. Chẳng qua là nghiêng đầu nhìn Tiểu Thiên, trong mắt mang theo vài phần mê man. Nữ nhân này cùng với nữ nhân hung hãn lúc nào cũng muốn cắn hắn là một chút cũng không giống. Ở trong mắt của nàng, hắn thấy được sự quan tâm, là thật sao? Mười năm nay, loại ánh mắt quan tâm này, trừ bỏ thấy ở trong mắt hoàng tổ mẫu, thì nữ nhân ngốc này chính là người thứ hai.

Không biết nữ nhân này hôm nay biết chuyện của mẫu hậu hắn, sẽ có ý nghĩ như thế nào đối với hắn đây? Thật sự chẳng qua chỉ là đồng tình sao?

Hoàng Phủ Tấn cứ lo lắng nhìn Tiểu Thiên như vậy, cho đến khi nghe thấy thanh âm nàng thở phào nhẹ nhõm vang lên, “May quá, chẳng qua là hàn khí xâm lấn do gió rét mới dẫn đến phát sốt.” Nói như vậy, nàng ngước mắt, đối mặt với ánh mắt đánh giá của Hoàng Phủ Tấn, lòng của nàng thoáng qua một chút khẩn trương, một chút mất tự nhiên, trên mặt thoáng qua nhàn nhạt đỏ ửng.

“Ngươi bị sốt đến ngu sao? Làm gì nhìn chằm chằm ta như vậy?” Tiểu Thiên khẩn trương cúi đầu, trong lòng giống như có mấy trăm con nai đang chạy loạn.

Khó có thể thấy được biểu tình khẩn trương ở trên mặt Tiểu Thiên, sao lại dẫn đến bộ dạng ngượng ngùng này. Hoàng Phủ Tấn khóe miệng nâng lên, nở một nụ cười nhu hòa , đưa tay nghịch qua sợi tóc hơi rối của nàng, ánh mắt của hắn trở nên ấm áp, “Trẫm chẳng qua là tò mò, hoàng hậu của trẫm còn biết y thuật.”

Chỉ là một động tác của Hoàng Phủ Tấn như thế, đã làm cho mặt Tiểu Thiên đỏ và nóng như lò lửa, hơn nữa trong câu này, lời nói hắn mang theo ôn nhu cùng cưng chiều như thế, nhanh chóng khiến nàng hận không được tìm cái lỗ nào mà chui xuống.

Này. . . . . . Hôn quân này tám phần là bị nóng sốt đến nỗi ngây ngốc luôn rồi?

Trước kia đối với nàng ôn nhu mà nói đã là quá khứ, dù sao khi đó nàng ngã bệnh nha, bệnh nhân là nhất, rất dễ dàng chiếm được đồng tình. Nhưng bây giờ không giống nhau, bây giờ là hôn quân ngã bệnh nha, sao hắn lại đối với nàng xuất hiện bộ dáng ôn nhu làm cái gì?

Coi như cần có ôn nhu, thì cũng nên là nàng đối với bệnh nhân là hắn mới phải chứ?

“Cái đó. . . . . .” Nàng khẩn trương gãi gãi đầu, tận lực để cho mình thoạt nhìn bình tĩnh một chút, “Ta trước kia cũng biết chút ít y thuật, làm sao ngươi cũng chưa có thắc mắc qua?” Nàng hỏi rất trực tiếp, cũng quả thật không có phát hiện vấn đề của nàng có cái gì không ổn.

Trước kia? Hoàng Phủ Tấn hơi sững sờ, đột nhiên nhớ tới, nội thương của hoàng tổ mẫu cũng là nàng nói cho hắn biết, khi đó hắn nên nhận thấy nàng biết y thuật mới đúng. Chẳng qua là hắn đã sớm quên mất, khi đó sớm bị người này làm cho giận điên lên, hắn làm gì còn có thời gian đi để ý những thứ này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.