Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 306: Chương 306




"Trẫm trước không có chú ý." Cuối cùng, lời Hoàng Phủ Tấn nói ra làm cho người ta nghe rất dễ dàng nhìn ra mập mờ đáp án.

"Vậy ngươi bây giờ bắt đầu chú ý ta?" vấn đề này Tiểu Thiên không chút suy tính chút nào liền hỏi ngay. Thời điểm đã nói ra khỏi miệng, mới ý thức được chính mình làm sao lại như vậy, không khỏi không được tự nhiên.

Không chỉ là nàng, ngay cả Hoàng Phủ Tấn cũng bởi vì những lời này của nàng mà giật mình, hắn là hiện tại bắt đầu chú ý nàng?

Lời này có thể nói rõ cái gì? Nói rõ hắn thật để ý đến nàng sao? Thật đã xem nàng là thê tử của mình, là hoàng hậu của hắn.

Mới vừa nghe qua câu kia "Trẫm" , quả thật mang theo vài phần mập mờ .

Trong đầu, hắn đột nhiên nghĩ đến tình cảnh hoa mưa ở trong đình, hắn ôm nha đầu này, không có chút hình tượng nào còn khóc ở trước mặt nàng. Nỗi đau đớn trong lòng bị đè nén mười năm nay trước mặt nàng không chút nào cất giữ trút hết ra ngoài. Ở trước mặt bất kỳ người nào hắn cũng có thể lãnh khốc không mang theo bất cứ tia cảm tình nào, không ai biết trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, hắn cũng không cần thiết để những thứ râu ria kia cho người khác biết. Nhưng là, tại sao, hắn lại ngu ngốc ở trước mặt nàng biểu hiện được chân thật như vậy, ngay cả trong lòng chính mình bất lực nhất, khó khăn nhất cũng bỏ qua mọi mặt đều ở trước mặt nàng hoàn toàn biểu hiện ra.

Tiểu Thiên thấy Hoàng Phủ Tấn ngây ngẩn cả người, làm nàng càng thêm thẹn chỉ muốn chui xuống đất. Ma ma a, nàng làm sao lại hỏi ra như vậy "Thảm tuyệt nhân hoàn" lỡ nói ra ngoài rồi, không phải là để cho nàng mất mặt rồi sao?

Tầm mắt của nàng nhìn qua lại (du tẩu) ở trong phòng ngủ, cố gắng tìm được một loại đề tài nói chuyện để có thể hóa giải lúng túng bây giờ.

"Cái đó. . . . . ."

Khi nàng đang muốn mở miệng nói chuyện, cửa sổ phòng liền bị Hàn Phong cho làm cho mở ra, gió lạnh thấu xương theo đó mà thổi vào. Mặc dù bên trong đã có lò sưởi, nhưng Hàn Phong vẫn chính là không khỏi làm cho người ta nhịn không được mà rùng mình một cái.

Lập tức từ trên giường đứng lên, nàng chạy đến, đem cửa sổ đóng kỹ, xoay người, nhưng nghĩ đến cái gì đó lại chạy đến bên cạnh Hoàng Phủ Tấn, tự nhiên đưa tay kéo chặt Hoàng Phủ Tấn lúc trước bị nàng cởi váy ra, mở miệng nói: "Hoàng thượng, người của ngươi bây giờ vẫn còn nóng rần, không thể lại bị nhiễm lạnh. Ta đi trước nói cho bọn hạ nhân chuẩn bị một chút canh gừng cho ngươi uống." Nói xong, nàng cũng không có cảm giác mình có động tác có gì không ổn, liền xoay người tính đi ra ngoài, nhưng lại bị Hoàng Phủ Tấn từ phía sau kéo vào trong ngực.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.