Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng

Chương 320: Chương 320




Hoàng Phủ Tấn bởi vì nàng khinh địch như vậy đáp ứng hắn, mà thấy sửng sốt một lúc lâu, hắn hiện tại thật không hiểu tiểu nữ nhân này rốt cuộc đang suy nghĩ gì, trong lòng nàng rõ ràng nghĩ tới một người đàn ông khác, vậy mà lại đối với trượng phu là hắn lại không bài xích, cũng không cự tuyệt.

Liệu hắn có thể lý giải rằng nàng là người ‘tẫn khả phu nữ nhân’ sao? Ai muốn liền cho?

Hoàng Phủ Tấn lập tức hủy bỏ cái ý nghĩ này, mặc dù bây giờ hắn còn chưa hiểu rõ nữ nhân này, nhưng có thể khẳng định, trong tay hắn, nữ nhân này không phải người lần trước mà hắn kêu là dâm phụ.

Tiểu Thiên ngồi bênh cạnh Hoàng Phủ Tấn có ý định rời đi, nhưng hình như là nghĩ đến điều gì đó, từ trên giường đứng lên, "Hoàng thượng, ngươi chờ một chút!"

Lưu lại một câu nói như vậy, nàng chạy chậm ra mở cửa phòng ngủ chạy ra ngoài.

Một lúc lâu sau, cũng không thấy Tiểu Thiên quay trở lại, trong lòng Hoàng Phủ Tấn có chút mất mát.

"Xem ra nàng còn chưa thích cùng trẫm ở chung một chỗ." Hoàng Phủ Tấn khổ sở than một tiếng, kéo qua tấm chăn chuẩn bị nằm xuống, lúc này bên ngoài lại có người nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Hoàng Phủ Tấn nghiêng đầu, thấy Tiểu Thiên cẩn thận bưng một chén canh gừng đi vào.

Thấy nàng, Hoàng Phủ Tấn không tự chủ được nhoẻn miệng cười.

"Hoàng thượng, ngươi uống cái này trước, có thể chống lạnh." Tiểu Thiên bưng canh gừng đi tới bên cạnh Hoàng Phủ Tấn, mở miệng nói tiếp: "Đóa Nhi không biết đã xảy ra chuyện gì, đi tìm ngự y bây giờ còn chưa đến."

Giọng của nàng mang theo vài phần trách cứ.

"Thiên Thiên, ngươi vừa mới đi nấu cho trẫm cái này ?" Hoàng Phủ Tấn nhận lấy canh gừng canh gừng trong tay Tiểu Thiên, trong mắt mơ hồ toát ra ý cười .

"Đúng vậy a. Bọn hạ nhân đều ngủ rồi, cũng không thể bảo các nàng." Tiểu Thiên gật một cái, tự nhiên đưa tay lau mồ hôi lạnh toát ra trên trán Hoàng Phủ Tấn, hành động như vậy của nàng làm cho ý cười trong mắt Hoàng Phủ Tấn càng sâu .

Nhưng nghĩ tới trong trong lòng nàng còn nghĩ tới người đàn ông khác, ý cười trong mắt hắn liền lập tức mất đi

"Hoàng thượng, ngươi uống nhanh a, đừng lo lắng ." Thấy Hoàng Phủ Tấn sửng sốt, Tiểu Thiên mở miệng nhắc nhở.

Không có nói nhiều, Hoàng Phủ Tấn đưa canh gừng trong tay uống hết.

"Như thế nào, uống có ngon không?" Nháy cặp mắt, Tiểu Thiên nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Tấn hỏi.

"Một chén canh gừng có thể có mùi vị gì?" Hoàng Phủ Tấn cố làm ra vẻ tức giận liếc nàng một cái, thật ra thì trong lòng cao hứng muốn ôm nàng vào trong ngực .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.