"Sao. . . . . . Làm sao có thể, ta làm sao có thể
trong lòng nhung nhớ một người đàn ông." Mất tự nhiên quay đầu đi chỗ
khác, Tiểu Thiên không muốn cho Ám Dạ thấy nước mắt nàng lúc này sắp xông ra ở
hốc mắt.
Một nam nhân nàng yêu rất sâu đậm?
Nàng tại sao không thể quên hắn được! Tại sao?
Minh Hoa chi độc, phải tránh động tình?
Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy rất châm chọc, nàng sắp
đến lúc chết mới biết mình mến yêu cái tên nam nhân một mực lừa gạt nàng,
đợi đến lúc nàng hoàn toàn tuyệt vọng đến tan nát cõi lòng, lại nói cho nàng
biết Minh Hoa chi độc muốn giải phải tránh động tình?
Nếu như nàng sớm biết Minh Hoa phải đoạn tình giới ái
mới có thể chữa, nàng có thể hay không thật sẽ không yêu người nam nhân kia, mà
người nam nhân kia nếu biết muốn giải Minh Hoa chi độc thì bản thân sẽ phải
đoạn tình giới ái, có thể hay không hắn lại để cho mình tìm được một cái cớ hoa
tâm hoàn mỹ.
Quyết không thể động tình? Ha ha ~~~ quyết không thể
động tình?
Nước mắt Tiểu Thiên còn chưa phải nuốt xuống đã
tuôn ra đầy hốc mắt.
"Thiên Thiên!" Ám Dạ vơn tay, đem bả vai
Tiểu Thiên quay tới đối diện mình, nhìn bộ dạng nàng lệ rơi đầy mặt, hắn
hơi sững sờ, trong lòng không khỏi chùng xuống, nhưng cũng không nói thêm cái
gì.
Hắn dám khẳng định, trong lòng Tiểu Thiên nàng
nhất định yêu một người nam nhân, nếu không, Minh Hoa chi độc trên người
nàng không thể nào khó khăn giải hết như vậy.
Bởi vì thêm một lần nàng động tình, độc tố sẽ gặp gia
tăng thêm một mức, làm độc trong thân thể nàng cứ như vậy không hết. Hắn mỗi
lần chỉ giúp nàng bớt đi mấy phần độc tố, cứ tích lũy như vậy, độc trên
người Tiểu Thiên không có cách nào giải trừ hoàn toàn. Trừ phi, hắn ta
dùng một phương pháp cực đoan nhất để xử lí, mới có thể giải được độc trên
người nàng.
Nhưng mà, hắn lại hi vọng nàng sẽ không có động tình
nữa, chẳng qua là —— để cho một người không động tình, sợ rằng là rất khó làm
được đi, nhất là đối với một người mình yêu mến.
Nghĩ tới đây, trong lòng Ám Dạ mang theo một chút gì
đó chua xót.
"Thiên Thiên, nhớ, không thể suy nghĩ đến chuyện
tình cảm nữa, ít nhất phải giải hết chất độc này trước, ngươi không thể động
tình!" Ám Dạ nói xong những lời này không có một chút nắm chắc, chuyện như
trong lời nói ấy, sao nói là không nghĩ là có thể không nghĩ được đây.
Tình cảm là thứ duy nhất trên cái thế giới này không
có cách nào người ta có thể khống chế được.
"Ta. . . . . . Ta không có. . . . . ." Tiểu
Thiên rất trái lương tâm nói xong những lời này, nếu thật không động tình, vì
sao lòng của nàng đến bây giờ còn đau như vậy?