Nha môn tri phủ——
"Vi thần tham kiến Ngô Hoàng vạn tuế!"
Đến nha môn tri phủ, Hoàng Phủ Tấn trực tiếp bộc lộ
thân phận, càng dọa cho tri phủ sợ đến hai chân nhũn ra. Nếu nói thiếu niên
trước mặt này là hoàng thượng giả mạo, chỉ sợ hắn cũng không có gan này, huống
chi hai lông mày hắn mang khí chất vương giả khiến ai cũng không dám bỏ qua hay
dám hoài nghi thân phận của hắn.
Đại Ba sợ choáng váng, hắn chỉ là một tri phủ, thế
nhưng để cho hoàng thượng tự mình tới cửa gặp hắn, sợ rằng lần này sắp có đại
sự xảy ra.
"Bình thân." Hoàng Phủ Tấn lạnh lùng nói một
tiếng, tiếp tục mở miệng nói: "Trẫm nghe nói khối ngọc này là tìm được ở
nhà Lý viên ngoại?"
Hoàng Phủ Tấn đem khối lục tùng thạch kia đưa tới
trước mặt Đại Ba, lạnh lùng hỏi.
"Thưa. . . . . . Thưa hoàng thượng, quả thật như
thế!" Đại Ba cúi thấp người, chắp tay hồi đáp, thậm chí ngay cả đầu cũng
không dám ngẩng lên, mang theo nhàn nhạt kính sợ, làm quan nhiều năm, lần đầu
tiên hắn được nhìn thấy mặt rồng, điều này làm hắn ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn mà
mang theo nét kinh hoàng.
"Bọn họ có thấy rõ dung mạo người cướp đồ
không?"
"Hồi hoàng thượng, vị thần tiên đai hiệp kia
trong lòng dân chúng từ trước đến giờ là xuất quỷ nhập thần, mỗi lần ra ngoài
đều mặc một bộ áo đen, hơn nữa trong đêm che mặt, thần tiên đại hiệp khinh
công rất nhanh, ai cũng chưa từng thấy qua diện mục thật của hắn, chẳng qua là
tối hôm qua. . . . . ." Đại Ba cẩn thận nhìn Hoàng Phủ Tấn một cái, không
thấy sắc mặt thay đổi gì, hắn mới dám tiếp tục nói: "Tối hôm qua xuất hiện
cùng thần tiên đại hiệp còn có một người giống như một cô gái, thần suy
đoán khối lục tùng thạch này nhất định là cô gái kia lưu lại "
Những lời không thể nghi ngờ này của Đại Ba đã khiến
cho Hoàng Phủ Tấn hi vọng rất lớn!
Là Thiên Thiên, nhất định là Thiên Thiên!
" Đại Ba!" Ánh mắt Hoàng Phủ Tấn lúc này rất
sắc bén, vẻ mặt kiên định.
"Dạ!"
"Truyền lệnh xuống, phái binh lính đi tuần ở mỗi
nhà phú thương phải coi chừng, cần phải bắt được vị thần tiên đại hiệp
kia!"
Lúc này, Hoàng Phủ Tấn hận là không thấy bọn họ tối
nay lại hành động một lần nữa, như vậy hắn sẽ có thể tìm được Thiên Thiên .
Cho dù nữ tử đi cướp kia không phải là Thiên Thiên,
như vậy nàng ta cũng nhất định là biết tung tích Thiên Thiên.
"Dạ, hoàng thượng!"
"Còn có!" Hoàng Phủ Tấn như đang nghĩ đến
cái gì đó, tiếp tục nói: "Chuyện này nhất định phải bí mật, không cho phép
để lộ ra một chút tin tức."
"Dạ, thần lập tức đi làm!" Chắp tay đối với
Hoàng Phủ Tấn, Đại Ba cung kính lui xuống.
Nhưng trong lòng lại cũng rất băn khoăn, thế nào mà ngay
cả hoàng thượng cũng tự mình hỏi tới chuyện tình bị cướp sạch trong nhà phú
thương? Hoàng thượng ngàn dặm xa xôi từ kinh thành tới đây chẳng lẽ chỉ là vì
muốn hắn tra xét chuyện như vậy?