Hầu Gái Của Đại Gia Tộc

Chương 105: Chương 105




A Nan nhìn sao cũng thấy tình huống này thật cổ quái, Sở Bá Ninh ghét đụng chạm người khác lại hạ cố đôi tay cao quý để xách một tiểu quỷ —- dù là xách quần áo của tiểu quỷ kia, cũng coi như là một kiểu trực tiếp tiếp xúc rồi? Vì thế, A Nan vô cùng tò mò xem tiểu quỷ này có gì đặc biệt. Bất quá, đứa bé này quả thật quá dơ bẩn, trừ nhìn ra là một bé trai, cả ngũ quan cũng không nhìn rõ.

Thấy A Nan xuất hiện, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Sở Bá Ninh hơi nhuộm một chút ấm áp, sau đó lại đưa tầm mắt về tiểu quỷ giãy dụa không ngớt trên tay. Tay hắn như kìm sắt, tiểu quỷ kia giãy thế nào cũng không thoát nổi.

“Vương gia, đứa bé này……” A Nan hơi chần chờ hỏi.

“Nhặt được!”

Sở Bá Ninh bình thản đáp, đối với hành vi giãy dụa của đứa nhỏ có chút không kiên nhẫn. Mà tiểu quỷ kia tuy vẻ mặt hung ác, miệng lại phát ra tiếng kêu khàn khàn như dã thú, thân thể nhỏ bé vô cùng mềm dẻo mạnh mẽ, vặn người, dùng hết biện pháp muốn thoát khỏi kiềm chế của Sở Bá Ninh.

“Cha, nương ~~ “

Bánh bao nhỏ Sở Sở ôm sủng vật thỏ con thân yêu của bé xuất hiện, kỳ quái nhìn tình cảnh trong phòng. A Nan thấy tiểu tử kia đến, theo sau là mấy nha hoàn, có chút lo lắng tiểu nha đầu tới lúc này, có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn không. Từ khi vào ở trong biệt trang, bánh bao nhỏ có thói quen, cha mẹ ra ngoài trở về, bé đều ra ngoài đón, làm con gái ngoan tri kỷ của phụ mẫu. Nếu là lúc trước thì A Nan sẽ khích lệ hành vi bé ngoan này, nhưng bây giờ lại cảm thấy cần dạy dỗ ngược lại.

Sở Bá Ninh thấy con gái, hơi nhíu mày, đột nhiên cảm thấy cổ tay tê rần, cúi đầu liền thấy nhóc tiểu quỷ như thú hoang ra sức xoay người, hai tay ôm tay hắn, dùng răng cắn miếng thịt trên tay hắn.

Thần sắc Sở Bá Ninh lạnh đi, điểm huyệt vị say gáy của tiểu quỷ, khiến tiểu quỷ kia gào lên thảm thiết nhả miệng ra, sau đó trực tiếp quăng nó ra ngoài. Tiểu tử kia tuy bị ném ra, nhưng thân thủ vô cùng linh hoạt, lăn một vòng trong không trung, nháy mắt khi chạm đất, tay chân nó chụm lại một chỗ, như quả cầu nhanh như chớp lăn đến bên cửa, bị cánh cửa cao cao ngăn lại, không hề bị thương.

Loại động tác kỹ năng đặc biệt thế này làm cho A Nan nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Mời dừng lăn, bé trai kia lập tức như dã thú quỳ rạp trên mặt đất, tứ chi chấm đất, thân thể cong lên, nghiến răng phát ra tiếng gầm gừ như dã thú hướng về Sở Bá Ninh, cảnh giác nhìn hắn —- nơi này chỉ có nam nhân đó là nguy hiểm nhất!

“Hừ, nếu không muốn chết, thu hồi bộ dạng này của ngươi!” Sở Bá Ninh hừ lạnh.

Đứa bé kia vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Bá Ninh, thấy thần sắc hắn rét lạnh, mặt không biểu tình, hơi thở nguy hiểm đập vào mặt, không khỏi cong chân, bày ra tư thế có thể công có thể thủ. Bé trai tuy cả người bẩn thỉu, nhưng đôi mắt đặc biệt đen láy sáng ngời, thoạt nhìn như sao trên trời.

“Nếu ngươi muốn sống tiếp, muốn báo thù, bổn vương đều có thể cho ngươi toại nguyện! Điều kiện đầu tiên là, ngươi phải đem sinh mệnh của ngươi và trung thành hiến cho chủ nhân của ngươi!” Sở Bá Ninh khoanh tay đứng nhìn, thản nhiên nói với bé trai.

Bé trai vẫn cảnh giác nhìn hắn, như nghe không hiểu, thần sắc không hề thả lỏng.

“Sở Sở, qua đây!” Sở Bá Ninh gọi tiểu tử đứng một bên tới.

Bánh bao nhỏ Sở Sở là bé ngoan vô cùng nghe lời, nghe phụ thân gọi lập tức ôm thỏ con chậm rãi đi qua.

“Cha ~~” tiểu tử kia ngẩng đầu, tươi cười ngọt ngào với hắn.

Nụ cười ngọt như mật kia đương nhiên “giết” tới chỗ A Nan, suýt nữa phải ôm ngực la lớn. Quả nhiên bánh bao nhỏ dùng khuôn mặt nhỏ tương tự Vương gia làm loại chuyện này, thật sự quá đáng yêu!

Sở Bá Ninh xoa xao đầu tiểu tử kia, nắm tay bé đi về phía bé trai. Theo từng bước chân đến gần của Sở Bá Ninh, bé trai kia bắt đầu bất an cong tay chạm đất, miệng phát ra thanh âm ô ô, dường như cực kỳ bất an.

“Từ hôm nay trở đi, tên ngươi là Trăn!” Sở Bá Ninh đứng trước mặt bé trai nói: “Mà nàng, là chủ nhân của ngươi!”

Tầm mắt của bé trai lướt nhanh qua bánh bao nhỏ được Sở Bá Ninh dắt trong tay, sau đó tiếp tục cảnh giác nhìn chằm chằm Sở Bá Ninh.

Sở Bá Ninh lại chẳng làm gì nữa, phân phó: “Người đâu, đưa hắn đi tắm rửa sạch sẽ!”

Một gã thị vệ đi tới, trực tiếp túm áo bé trai xách lên, đương nhiên hành động này lại “được” bé cắn xé như dã thú, cứ như một dã thú khoác áo da người vậy, động tác hay biểu cảm đều cực kỳ giống động vật. Thị vệ kia không còn cách nào khác, đành nắm cổ bé, dẫn đi xuống.

Đợi mọi người lui đi, A Nan mới dám đi tới hỏi: “Vương gia, chàng nhặt đứa bé về làm gì? Tại sao lại cho Sở Sở làm chủ nhân của hắn?” chuyện này thật kỳ quái a, giống như mình đang xem tiểu thuyết cẩu huyết vậy. Còn biến thành bé trai kỳ quái đến làm nô lệ của con gái mình a? Bây giờ cũng không lưu hành loại hình nô lệ đồ chơi nha.

Sở Bá Ninh nắm tay bánh bao nhỏ, đỡ tay A Nan trở về nhà giữa.

“Hắn là ảnh vệ bổn vương dự định cho Sở Sở! Nếu may mắn, sau này ảnh vệ của Sở Sở là, nếu không có tư chất……..” Sở Bá Ninh không nói thêm nữa.

A Nan nghe mà hết hồn, thật muốn phát điên. Ảnh vệ cái gì a, bé gái cũng không cần nha? A Nan biết vài hoàng tử có ảnh vệ, nhưng ảnh vệ đều xuất thân từ ám vệ cung đình, mỗi một người đều rất trung thành, đều tài ba, võ công cao cường, so ra một trăm thị vệ còn thua một ảnh vệ. Bất quá, vì đào tạo một ảnh vệ phải bỏ ra thời gia quá dài, chi phí quá lớn, số lượng ảnh vệ vô cùng ít ỏi, không phải hoàng tử, hoàng nữ nào cũng có ảnh vệ. Đương nhiên, quận chúa linh tinh gì đó càng không có tư cách có ảnh vệ.

A Nan thật không hiểu nổi hắn đưa ảnh vệ cho con gái làm gì. Chẳng lẽ vì không thể lấy ảnh vệ từ sở ám vệ cho con gái nên tự mình bồi dưỡng một?

Vào trong phòng, khi nha hoàn đi chuẩn bị bữa tối, A Nan nhớ đến tay hắn vừa rồi bị bé trai kia cắn bị thương, vội cho người lấy thuốc trị thương đến, tự mình giúp hắn xử lý vết thương trên tay, đồng thời hỏi thăm tình huống một chút.

“Vương gia, đứa bé kia chàng nhặt ở đâu vậy?”

“Trong núi!”

A Nan hơi nhướn mày, “Có khi nào là con của mấy nhà gần đây bị mất? Vẫn là điều tra rõ ràng có phải con nhà người ta thất lạc không đã.” A Nan cảm thấy chuyện này rất trọng yếu, nếu đứa bé là nhà gần đây bị mất, thì đưa hắn trở về tốt hơn. Dù sao trẻ con có gia đình sẽ vướng bận trong lòng, không cam tâm đi làm ảnh vệ của người khác, giao sinh mệt và tận trung cho chủ nhân. Huống hồ, A Nan cũng hiểu, thời đại này, con trai quý hơn con gái, hẳn là cũng chẳng có nhà nào vứt bỏ con trai, có lẽ là thất lạc không chừng.

“Không phải!” Sở Bá Ninh tùy ý A Nan cẩn thận giúp mình bôi thuốc, tuy vết thương trên tay khiến hắn có chút phản cảm, nhưng có A Nan đau lòng cho, vẫn khiến lòng hắn mềm mại. “Hôm nay về muộn nên chúng ta về theo lối tắt trong núi, không ngờ giữa đường, hắn đột nhiên nhảy ra tập kích ngựa của bổn vương…..”

Sở Bá Ninh còn chưa nói xong, A Nan suýt nhảy dựng, “Tập kích ngựa của chàng? Vậy chàng có bị thương không?” Dứt lời liền muốn nhào qua vén quần áo hắn xem xét.

Sở Bá Ninh ngăn lại hành vi xúc động của nàng, bên môi là nụ cười thản nhiên, nói cho nàng biết mình không bị thương. Với thân thủ của Sở Bá Ninh, quả thật sẽ không bị thương,

“Thị vệ bắt được hắn trong sơn động. Nghe nói hắn được một con sói mẹ nuôi lớn, song hiểu được lời chúng ta nói, nhưng không nói.”

A Nan trợn mắt, “Sói nuôi lớn? Là con của sói sao?” A Nan nhớ tới vài chuyện của mấy đứa bé được sói nuôi lớn ở hiện đại, lại nhớ đến động tác đặc tính như động vật cùng biểu tình hung ác như sói của đứa bé kia, đã tỉnh ngộ. Lúc trước nàng cảm thấy nó cổ quái, thì ra là do vậy.

“Con của sói?” Sở Bá Ninh nhìn A Nan.

A Nan cười hắc hắc nói: “Nếu là sói nuôi lớn thì là con của sói thôi.” Có một số việc, không nên giải thích.

Sở Bá Ninh thấy vết thương trên tay đã băng bó xong, thản nhiên cười, nghiêng đầu ấn xuống môi nàng nụ hôn ôn nhu, nói: “Khi thị vệ bắt được hắn, có gặp thợ săn săn thú trong núi, thợ săn kia có biết một chút chuyện tình. Nghe thợ săn kia nói, hắn sống trong núi mười mấy năm, quen thuộc với động vật trong núi, cũng biết đứa bé kia. Hai năm trước hắn phát hiện đứa bé, không biết bị ai vứt trong núi, sau đó bị con sói mẹ mới mất con ngậm về nuôi. Thợ săn kia rất quen đường trong núi, sau khi thấy đứa bé, thường xuyên tới sơn động thăm nó, nói chuyện, đem đồ ăn cho nó. Đại khái là vì hắn không có ác ý, sói mẹ không ngăn cản hắn, nhưng cũng không cho hắn mang đứa bé đi. Bất quá, đứa bé kia được sói nuôi lớn, chắc nghĩ mình là sói, nên không muốn nói chuyện, song nghe hiểu được tiếng người. Trước đó vài ngày, nghe nói sói mẹ bị vài tên con cháu nhà giàu vào núi săn giết chết, đứa bé kia mất sói mẹ, từ đó vô cùng hận con người, thường xuyên quấy nhiễu những người vào núi…….”

A Nan hứng thú dạt dào lắng nghe, biết đứa bé kia không phải con của dân chúng phụ cận bị thất lạc là được rồi, nếu bị người ta vứt bỏ, bọn họ nhặt về cũng không hẳn không tốt. Dù sao hắn là người, không thể cả đời sống trong thế giới động vật. Được con người nhặt về, coi như là chuyện may mắn đi.

Cảm thấy ổn rồi, A Nan coi như ngầm đồng ý cách làm của hắn, chỉ hy vọng đứa bé kia hăng hái chút, tương lai có thể đạt tới tiêu chuẩn của Sở Bá Ninh, mới không bị vứt bỏ. A Nan tuy không biết hậu quả khi vứt đi là gì, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không tốt, đương nhiên hy vọng có thể giữ lại đứa bé kia.

*********

Đợi Sở Bá Ninh ăn tối xong, thị vệ mới đem “Trăn” tắm rửa dẫn lên.

A Nan giờ hơi hiểu hàm nghĩa Sở Bá Ninh gọi bé là “Trăn”. Trăn, đạt tới! Sẽ có ngày Trăn hoàn thiện, ý là Trăn chuẩn bị hoàn thiện, đại khái là hy vọng bé trở thành một ảnh vệ hoàn mỹ, cả năng lực lẫn trung thành đều hoàn mỹ.

Bé trai tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ cẩm phục màu đen, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò vàng vọt, ngũ quan thực ra đoan chính đáng yêu, có lẽ là do sói nuôi, không có thức ăn phong phú, khung xương có vẻ nhỏ yếu. Nhưng khi hắn khom người đứng như dã thú, lại cho người ta cảm giác có sức bật vô hạn, như đối mặt với dã thú khoác da người vậy.

Bé trai này chắc là không quen mặc loại quần áo phú quý mềm mại này, tay thường kéo quần áo, khi Sở Bá Ninh đạm mạc quét mắt qua, bé trai nhịn không được cung kính đứng dậy, miệng phát ra thanh âm ô ô nôn nóng bất an.

A Nan cùng con gái ngồi một bên nhìn, đại khái là vì khó có khi nàng lộ ra biểu tình hứng thú nên Sở Bá Ninh cho nàng cùng đến gặp đứa bé này. Dù sao đứa bé này sẽ trở thành ảnh vệ của con gái, A Nan tuy cảm thấy như vậy không công bằng với đứa bé, nhưng đến tận cùng cũng là vì bánh bao nhỏ nhà mình, nên nàng bảo trì trầm mặc.

“Từ hôm nay trở đi, bổn vương sẽ an bài môn học cho ngươi, cách năm ngày bổn vương sẽ cho người khảo hạch (kiểm tra đánh giá), nếu không hợp cách, nhất định phải khiển trách. Về phần là dạng trừng phạt gì, đến lúc đó còn xem thành tích của ngươi.”

Bé trai dường như hơi hiểu, lại có chút không hiểu, chỉ dùng ánh mắt phòng bị nhìn hắn.

Nam nhân này cho hắn cảm giác nguy hiểm nhất, so với hổ đại ca trên núi còn nguy hiểm hơn, hắn phải cẩn thận, bằng không sẽ chết giống nương.

Nghĩ đến sói mẹ đã chết, trên mặt bé lộ ra biểu tình bi thống, ánh mắt nhìn người trong phòng chứa cừu hận thấu xương.

A Nan đương nhiên thấy ánh mắt của bé trai, đột nhiên hơi lo. Đứa bé này rõ ràng xem con người là kẻ thù, thật sự có thể làm ảnh vệ của con gái nàng, mà không phải sau này học xong có năng lực rồi sẽ không do dự cắn chủ?

Sở Bá Ninh lại như không nhìn thấy, tiếp tục phân phó vài chuyện. Khi A Nan hoàn hồn từ trong sự lo lắng, giật mình phát hiện bánh bao nhỏ đã leo xuống ghế, đi về phía bé trai kia.

“Sở Sở, quay lại!” A Nan sợ hãi kêu, đứa bé kia là sói nuôi lớn, dã tính chưa mất, làm bị thương Sở Sở thì sao.

“Đừng lo! Hắn không dám đả thương Sở Sở!” Sở Bá Ninh đỡ vai nàng, nhẹ giọng trấn an.

Tâm A Nan đều dán lên người tiểu tử kia, căn bản không nghe rõ lời của hắn, thần kinh kéo thật căng. Nếu không phải Sở Bá Ninh giữ vai nàng, tin rằng nàng đã sớm nhảy dựng xông lên kéo bánh bao nhỏ vừa ngốc lại lớn gan trở về.

Nhưng, ngoài dự đoán của A Nan, bé trai kia chỉ cảnh giác nhìn tiểu tử đi về phía hắn, như dã thú bị xâm phạm lãnh địa, khom người phát ra thanh âm ô ô cảnh cáo, dường như ngăn bé tiếp tục bước đến nhưng chưa công kích. A Nan thấy hắn vừa cảnh giác nhìn chằm chằm tiểu tử kia, vừa thỉnh thoảng nhìn qua Sở Bá Ninh, liền hiểu lý do hắn không dám nhúc nhích.

Hắn vô cùng kiêng kị Sở Bá Ninh! Dù Sở Bá Ninh chỉ ngồi một chỗ, chậm rãi uống trà, chẳng làm gì cả, hắn vẫn phi thường cảnh giác.

Có được kết luận như vậy, A Nan nhẹ nhàng thở ra. Sau đó lại lập tức nghĩ đến, chẳng lẽ Vương gia nhà mình làm gì đó nên mới khiến đứa nhỏ này kiêng kị như vậy?

Bánh bao nhỏ Sở Sở đứng trước mặt bé trai, nhìn nhìn hắn, lại quay đầu nhìn về phía cha mẹ, thấy phụ thân khẽ gật đầu, mím môi mỉm cười, đưa viên trắng trắng tròn tròn trong tay cho bé trai.

“Trăn, thỏ thỏ ~~”

Trăn trừng mắt nhìn con thỏ kia một lúc lâu, rốt cục ngẩng đầu nhìn về phía đứa bé còn nhỏ hơn hắn, vô cùng yếu ớt, chỉ cần hắn bổ đến là có thể một ngụm cắn đứt cổ nàng. Mắt hắn khẽ động, đột nhiên trong mắt lộ ra thần sắc cảm kích, sau đó tiếp lấy con thỉ, để sát vào miệng, nhe răng hướng về cổ con thỏ cắn xuống…….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.