Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 40: Chương 40: Mạt thế đáng thương thiên kim tiểu thư (P12)




“Túc chủ đã gửi đoạn nói chuyện của cô và Nguyệt Nga vào mộng của Chính Hào.”

“Tốt.”Bạch Nguyệt ở trong không gian nhìn màn hình ảo.

Trên màn ảnh cô đang xem một trấn chiến giữa thây ma và con người, cô rất muốn xem khu C sẽ chống cự được bao lâu.

Ở bên ngoài, Chính Hào ban ngày phải chống chọi với binh đoàn thây ma, ban đêm lại bị ác mộng tra tấn, hắn đã kiệt quệ lắm rồi.

Chỉ mới với 5 ngày thôi, khu C sắp không trụ nổi nữa, Nguyệt Nga sợ hãi không thôi, cô ta không nghĩ hậu quả lại lớn đến như vậy.

“Hào ca, hay chúng ta trốn sẽ khu F đi, khu C sắp sụp đổ rồi.”

“Em đang nói gì vậy? A Nguyệt có một chuyện anh vẫn muốn hỏi em, em thật sự thấy Bạch Nguyệt bỏ rơi sao!” Chính Hào trầm mặc nhìn Nguyệt Nga.

“Đúng thế, anh làm sao vậy?” Nguyệt Nga trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, trả lời.

Chính Hào ánh mắt lạnh đi vài phần, ánh mắt của hắn nhìn lên đôi bông, hắn nhìn chiếc bông tải quen thuộc kia trong lòng càng bốc lên sự phận nộ không nói nên lời.

“Đôi bông tai em đeo là của em sao?”

“Đúng vậy ạ.” Nguyệt Nga không suy nghĩ nhiều trả lời.

“Cô còn dám nói dối, đôi bông tai cô đang đeo có biết là của ai không, cô khiến tôi hận thù Bạch Nguyệt, còn ta lại vì bảo vệ cô mà đẩy cố ấy vào chỗ chết, cô hài lòng chưa?”

“Hào Ca...” Nguyệt Nga run rẩy không thôi, cô ta đưa tay tháo đôi bông tai xuống, nó không biết lúc nào đã trở về nguyên vẹn.

“Hào Ca, anh phải nghe em giải thích, em không có, em yêu anh mà.” Nguyệt Nga sợ hãi muốn nắm lấy tay Chính Hào liền bị hắn hất tay ra.

“Ta đã nghe quá nhiều lời nói của cô rồi, bây giờ thì biến khỏi mắt ta đi, trước khi ta đổi ý giết chết cô.” Chính Hào gằn từng chữ, Nguyệt Nga không suy nghĩ được nhiều liền bỏ chạy ra ngoài.

Chính Hào lúc này mới không thể chống chọi được mà ngất đi, Sông Từ từ bên ngoài đi vào thấy Nguyệt Nga sợ hãi chạy đi, hắn cảm thấy không ổn liền chạy tới phòng Chính Hào.

Liền thấy Chính Hào đã ngất đi, hắn nhanh chóng đỡ Chính Hào lên giường chạy đi kiếm dị năng giả Mộc.

Dị năng giả Mộc vốn không hề có kỹ năng trị thương, nhưng sau nhật thực có một số dị nặng Mộc biến dị và có thêm kỹ năng này.

Hạ Viêm bên như rơi vào hầm băng, ba cái thây ma không dám lại gần hắn, nhìn Vương của mình chỉ ngơ ngẩn nhìn tấm vãi trên tay, bọn chúng cũng không dám khuyên can.

Lúc này mà nói chuyện, Vương bọn chúng sẽ không thèm phân biệt người hay thây ma, chỉ cần làm phiền hắn, hắn điều sẽ giết.

“Vẫn chưa bắt được hai người kia sao, các ngươi thật vô dụng.”

Ba cái thây ma không dám hé răng, chỉ nhận mệnh cúi đầu, lẽ ra bọn chúng đã có thể bắt được rồi nhưng Vương lại bảo bắt sống nên nó trở nên khó khăn hơn.

Bọn chúng không hiểu được, cứ như có ai đó giúp đỡ bọn họ vậy, cứ gần như bắt được lại để hụt mất.

Bạch Nguyệt trong không gian nhìn Hạ Viêm tức giận gầm lên bên ngoài thì phì cười, đám thuộc hạ của hắn k phải vô dụng, mà là do cô ra tay đấy.

Cũng đã đến lúc cô nên ra ngoài rồi, nguyên chủ chỉ muốn Chính Hào ân hận, còn Nguyệt Nga thì hành hạ cô ta sống không bằng chết cô mới hả dạ.

Hạ Viêm đang tức giận không, đợt hắn cảm nhận được thứ gì đó sắp xuất hiện liền vô thứ đưa tay ra đón.

Đến khi nhìn rõ là gì, hắn như không tin vào mắt mình nữa, cái thứ mà hắn đón được lại là Bạch Nguyệt.

“Sao vậy? Ta trở về rồi đây.” Bạch Nguyệt tươi cười đặt hai tay lên mặt hắn.

“Chị...”

Hạ Viêm ôm lấy cô, ôm một cách nhẹ nhàng như sợ cô sẽ vỡ tan rã vậy, chính mắt hắn đã thấy cô bị xé xác ra thành trăm mảnh, nên bây giờ cô lại xuất hiện với hình hài vẹn toàn, làm hắn cứ nghĩ mình bị ảo giác.

Hắn thà chìm đắm vào cái ảo giác này chứ không muốn thoát ra, Bạch Nguyệt thấy hắn cứ ôm như vậy thì thở dài búng trán hắn.

“Nhìn ta đây, người bằng da bằng thịt đây này, không phải ảo giác đâu.”

“Chị không giận ta sao?”Hạ Viêm luôn canh cánh trong lòng việc cô bị đẩy vào đám thây ma lúc trước.

“Việc gì phải giận ngươi chứ, bây giờ thì thả ta xuống đi.” Bạch Nguyệt cười nhìn hắn.

“Từ này em sẽ bế chị, chỉ có như vậy chị mới an toàn thôi.” Hạ Viêm một tay bế một tay nắm lấy bàn tay của cô xoa nhẹ, nghiêm túc nói.

Bạch Nguyệt muốn phản bác nhưng nhìn ánh mắt tủi thân của hắn, cô lại thôi, giống như cô chỉ cần từ chối một câu thôi hắn sẽ khóc vậy.

Thấy cô không từ chối mình, hắn liền vui vẻ không thôi.

“Chị sẽ trở lại khu C à?”

“Không, bây giờ ta muốn qua khu F, ta biết được gia đình ngươi đang ở đó, nói gì cũng phải cho ngươi gặp lại họ chứ.”

“Chị, ta không cần gặp họ, ta chỉ cần chị.” Hạ Viêm cau mày nói.

“Ngươi thật là...không gặp thì thôi, nhưng chị ngươi muốn vào đó chơi không được à.” Bạch Nguyệt bẹo má hắn nói.

“Được, ta đi với chị.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.