Hệ Thống Ngược Tra Nam

Chương 33: Chương 33: Mạt thế đáng thương thiên kim tiểu thư (P5)




Bạch Nguyệt chợt thấy ánh mắt của hắn chuyển sang màu xanh, cô nhanh chóng chạy tới bên cạnh che đi ánh mắt của hắn, lại nhìn người quản lý nói:“Đã làm phiền anh rồi.”

Nói xong cô liền mở cửa kéo cả Hạ Viêm vào trong, người quản lý cũng nhanh trí nói với cô:“ Cô Bạch, cậu nhóc ấy cũng có dị năng nên sắp tới làm nhiệm vụ cô hãy đem hắn theo đấy nhé.”

“Đã biết.”

Bạch Nguyệt đáp một tiếng liền đóng cửa, mấy cái dị năng giả khác cũng trở lại phòng của bản thân.

Hạ Viêm bị Bạch Nguyệt cưỡng chế ngồi lên ghế, lúc này hắn đang dần có dấu hiện biến đổi rất mạnh, cô cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng trước mặt hắn chờ đợi.

Khoảng 30ph sau, hắn cũng tỉnh táo lại ánh mắt từ màu xanh trở lại màu nguyên bản màu hổ phách, đôi mắt ấy từ sửng sờ chuyển thành vui mừng nhìn Bạch Nguyệt.

“Chị...Ta cuối cùng cũng có dị năng rồi, ta có thể đi cùng chị.”

“Ừm...” Bạch Nguyệt cười nhìn hắn.

Bạch Nguyệt trong lòng rơi vào trầm tư, những dị năng hiếm như của Hạ Viêm cũng phải sau nhật thực mới có.

Nhưng số lượng cũng rất ít, trước nhật thực những dị năng phổ biến như kim, thủy, mộc, hoả, thổ cũng như những dị năng cao cấp hơn như băng, lôi và tinh thần lực sớm đã có người thừa hưởng.

Bởi vì sau khi nhật thực sảy ra, sẽ có một số người trong dị năng giả hay cả những người bình thường vốn không có dị năng sẽ có khả năng được nhận một số dị năng mới và hiếm hoi như hắc ám, ánh sáng, thời gian và không gian.

Có thể là sẽ từ dị năng phổ biến đổi thành dị năng hiếm, hoặc là có cả hai dị năng, và nhiều hơn thế, điều này cũng chỉ xảy ra ở người đã có dị năng trước đó.

Ngoài ra cũng có những dị năng giả được biến dị dị năng của mình, khiến dị năng của họ vốn là dị năng phổ biến trở thành dị năng mạnh hơn ngang hàng với dị năng cao cấp.

Nhưng số lượng dị năng biến dị lẫn dị năng hiếm cũng chỉ là một con số ít người được lãnh nhận.

Nếu cô nhớ không lầm sau nhật thực, Chính Hào cũng đã có thêm cho mình dị năng ánh sáng, dị năng có khả năng bảo vệ và chữa lành không chỉ cho người có được dị năng đó mà cả người khác cũng có thể được bảo vệ cùng như chữa thương, nếu được người có dị năng ấy chỉ định.

Dị năng thời gian thì có khả năng như một tiên tri, có thể thấy được tương lai lẫn quá khứ, điều khiển thời gian nhanh chậm tùy ý.

Dị năng không gian thì sẽ được nhận một không gian lưu trữ khoảng 1000m2, nhưng không thể chứa được một vật sống nào kể cả con người, bù lại dị năng này lại có thể dịch chuyển từ không gian này sang không gian khác.

Bốn dị năng này điều rất mạnh nên vì vậy nó đồi hỏi rất nhiều sức mạnh tinh thần từ dị năng giả, nếu người dị năng giả không biết điều chỉnh sức mạnh tinh thần vào dị năng đúng cách, thì họ sẽ nhận lấy hậu quả rất nghiêm trọng, nhẹ thì hôn mê nặng thì chết ngay lập tức.

Đừng hiểu làm sức mạnh tinh thần này với dị năng tinh thần lực.Một cái chỉ đơn giản là tinh thần cường mạnh không hề có tính công kích nào, còn dị năng tinh thần lực lại khác, nó có thể tấn công vào tinh thần của người khác,nếu người có tinh thần yếu sẽ dễ bị người có dị năng tinh thần lực tấn công hoặc bị sai khiến làm theo ý họ.

Giống như cách Bạch Nguyệt đã dùng tinh thần lực để tấn công Nguyệt Nga vậy, sức mạnh tinh thần của cô ta quá yếu.

Hạ Viêm thấy cô vẫn luôn trầm tư nhìn mình đành lên tiếng:“Chị, dị năng của ta có vấn đề gì sao?”

“Không có vấn đề gì, chỉ là lần sau đừng tùy tiện làm hành động như hôm nay rõ chưa?” Bạch Nguyệt thu hồi đống suy nghĩ trong đầu, nhàn nhạt đáp.

“Tại sao vậy?”

Bạch Nguyệt không thể nói hắn sẽ lộ thân phận là thây ma của mình ra được, cô đành nói ý khác:“Nếu đang chiến đấu,ngươi lại rơi vào trạng thái bất động như vừa nãy, chẳng phải rất nguy hiểm sao.”

Hạ Viêm nghe lời gật đầu, sau đó hai người lại bắt đầu ăn bữa tối, hôm nay Hạ Viêm trổ tài làm bếp, Bạch Nguyệt cũng không ngăn cản hắn.

Mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, trên bàn ăn của hai người đã đầy đủ 5 món, gồm 1 canh, 2 xào, và 3 món mặn.

Bạch Nguyệt sớm đã đói bụng liền gấp nhanh một món ăn thử, hai mắt cô phát sáng lên, khen Hạ Viêm:“Không ngờ nhóc lại nấu ăn ngon như vậy, sau này giao nhóc nấu ăn đi nhé.”

“Được...” Hạ Viêm vui vẻ gật đầu, nhìn Bạch Nguyệt ăn ngon lành đồ ăn mình nấu, hắn cảm thấy hạnh phúc không thể tả.

Bạch Nguyệt ngay lúc này, cô chính là cảm thấy mình nhận lời mang hắn theo là đúng đắn đến nhường nào.

Ăn no nên một vấn đề nan giải lại sảy ra, căn phòng này chỉ có một chiếc giường, Hạ Viêm nói gì cũng đã 17 tuổi.

Bạch Nguyệt nhanh chóng đi tìm quản lý xin thêm một cái giường, vì Hạ Viêm cũng là dị năng giả nên quản lý liền đồng ý cấp cho cô.

Hạ Viêm nhìn chiếc giường khác được đặt vào, thì có hơi thất vọng.

Bạch Nguyệt ăn no nê sau khi tắm rửa xong liền chìm vào giấc ngủ, chỉ có Hạ Viêm dọn dẹp chén bát sau đó mới tắm rửa, đến khi bước ra khỏi phòng tắm hắn đã thấy Bạch Nguyệt ngủ say rồi.

Hạ Viêm hắn ngồi lên giường của bản thân, lại nhìn sang Bạch Nguyệt, nhìn một lúc hắn lại nhìn bản thân, đâu đó cho hắn cảm giác hắn có điểm không đúng.

Hắn không hề buồn ngủ, mỗi khi gặp được một dị năng giả ngoài Bạch Nguyệt ra, trong người hắn lại như có gì đó thôi thúc phải chiếm lấy dị năng giả đó, giống như hắn bị bỏ đói lâu ngày gặp được thức ăn tươi ngon vậy.

Dị năng giả càng có thực lực thì hắn càng muốn trở nên điên cuồng, giống như hôm nay hắn đã không kiềm chế được khát vọng đó khi thấy tên dị năng hệ lôi đáng ghét kia, dám nói rằng sẽ phá hủy phòng của hắn và cô.Không thể tha thứ, hắn đã không đè nén khát vọng xé xác hắn ta, và chuyện gì xảy ra cũng đã xảy ra.

May mắn ở cạnh Bạch Nguyệt hắn không hề có khát vọng đó, nếu không hắn thà xé xác chính mình cũng không muốn làm hại cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.