Hệ Thống Truy Diễm Của Ma Thần

Chương 140: Chương 140: Giương Cung Bạt Kiếm




Ngón tay run rẩy chỉa vào người của Quân Tam, Quân Mặc tâm như tro tàn, vội vàng quay người hướng cửa đi đến. Thấy vậy, Quân Tam cũng gấp rút đưa tay muốn đem Quân Mặc kéo lại. Nhưng đúng lúc này, âm thanh nghiêm nghị của Cao Quyền cũng từ trên chủ tọa truyền tới.

“Cao tiên sinh, ngươi cứ việc về trước đi. Không sao đâu a!”

Vừa cách ván cửa chưa đến một bước chân, Quân Mặc bỗng cảm thấy ánh mắt của mình đang trở nên hoa lên. Một cỗ khô nóng cũng bắt đầu bò ra khắp cơ thể, giống như muốn đem hắn bao phủ trong sự mê mang. Hắn muốn đi, nhưng tứ chi của hắn lại không cho phép. Đôi mắt hắn, cũng đã không còn phân biệt được đông tây.

Vốn dĩ còn đang lo sợ Quân Mặc bỏ trốn. Nhưng khi nhìn thấy cơ thể thon gầy của hắn đang không ngừng chao đảo, vịn tay vào trên cửa gỗ liên tục thở dốc. Ánh mắt cũng trở nên mông lung. Quả tim đang treo cao của ông mới có thể bình ổn xuống, cũng không tiếp tục ở đây xem trò vui nữa. Vội vàng từ biệt Cao Quyền:“Cao lão gia, vậy thì ta xin cáo từ trước.”

Nhận được sự ưng thuận của Cao Quyền, Quân Tam liền vội vàng xoay người rời đi. Trước khi đi, cũng không quên liếc nhìn Quân Mặc đang mặt mũi đà hồng, ngồi bệch dưới đất kia.

Cuối cùng, Quân Tam vẫn là hạ ngoan tâm rời khỏi Cao phủ. Một bên cao hứng sờ bao ngân lượng nặng trĩu trong ngực. Một bên, ông lại dọc theo con đường đi về nhà. Bởi vì tâm trạng vui sướng, vừa đi, ông còn vừa huýt sáo tấm tắc.

Lúc này, ngoài nhà tranh, Quân mẫu đang ngồi ở trước thềm nhà. Tràn đầy mong chờ, cứ 2, 3 giây thì lại nhìn ra ngoài đường một lần. Không biết vì sao, trong lòng bà cứ có cảm giác bất an, giống như có đại sự gì đó, sắp phát sinh vậy.

Một lúc lâu, ngay khi mi tâm của bà đều sắp chau đến dính chặt vào nhau. Thân ảnh cà lơ phất phơ của Quân Tam rốt cuộc cũng xuất hiện ở đầu kia con đường. Khiến cho bà lập tức mỉm cười dịu dàng mà thở ra. Nhanh chóng rời khỏi nhà, chạy đến bên cạnh của Quân Tam.

“Tướng công...Mặc nhi đâu?” Nhưng là, khi nhìn thấy ngoại trừ Quân Tam đang một người cao hứng kia ra. Thì bóng dáng của Quân Mặc lại hoàn toàn không thấy đâu cả. Nụ cười trên mặt Quân mẫu liền dần dần rút lui.

Liếc mắt nhìn bộ dạng mỹ thiếu phụ tràn đầy sầu bi của Quân mẫu. Hiếm khi tâm trạng tốt, Quân Tam liền thần thần bí bí nói nhỏ:“Đi, vào nhà trước lại nói.”

Mặc dù khó hiểu, nhưng nhìn Quân Tam đã vắt tay sau lưng đi vào trong nhà. Cắn cắn môi, đè nén đi sự lo lắng nửa vời của mình. Quân mẫu vẫn là dời bước theo sau ông. Nhưng là, chưa đến nửa khắc sau. Một tiếng va chạm mãnh liệt liền từ trong nhà truyền tới. Kèm với đó là tiếng quát hung hăng của Quân Tam.

“Nữ nhân điên này! Bà có biết rằng bản thân đang làm gì không hả!?” Một bên bụm mặt phải, một bên, Quân Tam tràn đầy khó tin nhìn chằm chằm Quân mẫu. Mà trên mặt ông, vẫn còn in dấu ngón tay vô cùng rõ ràng.

Ông vốn dĩ vẫn còn đang nể tình xưa mà chia sẻ món tiền từ trên trời rơi xuống này với bà. Nhưng không ngờ, nữ nhân này bỗng dưng lại phát điên lên. Cư nhiên lại còn dám đánh ông, đúng là chán sống mà.

Chiếc bàn gỗ trong phòng, lúc này đã ngả chỏng vó trên đất. Trên sàn nhà, cũng rơi lẻ tẻ vài đỉnh bạc trắng. Nhưng giờ đây, cũng không có người quan tâm đến nó nữa. Bầu không khí cũng rơi vào trạng thái giương cung bạt kiếm. Cuối cùng, một âm thanh nữ nhân mang theo run rẩy cùng chất vấn liền phá tan yên tĩnh.

“Tại sao? Quân Tam...Mặc nhi là nhi tử độc đinh của chàng kia mà... Tại sao chàng lại có thể đối xử với nó như vậy kia chứ? Tại sao!?”

Đối diện với sự chất vấn của Quân mẫu. Quân Tam liền giận quá hóa cười mà khinh bỉ nhìn bà. Lời nói cũng đều tràn đầy cay nghiệt, như trát vào sâu trong tâm can của Quân mẫu:“Cái gì nhi tử của ta a? Ai biết nó có phải là của ta hay không? Thứ nữ nhân đê tiện bỏ theo nam nhân như ngươi, ai biết tên dã chủng đó có phải của ta hay không?”

“Chàng...” Khó tin, kinh hoàng, đôi mắt ưu tư của Quân mẫu cũng không khống chế được mà trợn trừng lên. Một bàn tay che lên ngực mình, miệng cũng há to nhưng rồi chỉ có thể phát ra tiếng hít thở khó khăn cùng tiếng nức nở.

Mười tám năm về trước, bà chính là đại mỹ nhân đứng đầu Thi Châu phủ cách đây vài dặm. Cha của bà, đường đường là tri phủ, mà bà, cũng là đại tiểu thư cành vàng lá ngọc được người người truy cầu. Nhưng rồi, bà vẫn bị Quân Tam - một tên nô bộc dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ đi. Không những vậy, còn lỡ mang thai huyết mạch Quân gia.

Có lẽ là bởi vì tuổi trẻ bồng bột, bà đã bỏ trốn cùng Quân Tam. Sau khi biết tin này, bởi vì quá mức tức giận cùng mất mặt, cha của bà đã lửa giận công tâm mà chết. Quyền khống chế Thi Châu phủ cũng rơi vào trong tay người khác. Gia tộc bà cũng bị người đuổi đi khỏi đó, không biết lưu lạc phương nào.

Vô cùng hối lỗi, vô cùng tự trách. Nhưng chung quy, bà đã không còn đường quay đầu. Nhưng hôm nay, vị trượng phu bà hết mực trung tâm này, cư nhiên lại dùng những lời này để sỉ nhục bà...

“Lão tử làm sao? Lão tử trước kia là mắt mù mới bị dung mạo của ngươi lừa gạt. Nếu ngươi không mang thai, lão tử còn lâu mới chịu thú ( cưới) ngươi. Cũng không biết đã bị bao nhiêu người cưỡi qua.”

Nhìn thấy bộ dạng nghẹn uất của Quân mẫu, Quân Tam liền tức giận tiến về trước. Quăng cho bà một cái tát, đem bà đánh đến té ngã xuống nền gạch. Không chút do dự đe dọa:“Ngươi tốt nhất nên an phận một điểm cho lão tử. Nếu không, lão tử sẽ đem ngươi bán vào trong thanh lâu.”

**Trong thời gian 1 tuần tới, Nhóc sẽ ra chương không đều được ạ. Bởi vì ông cồ ngoại của Nhóc vừa mất, Nhóc phải về quê để tang. Mong mọi người có thể hiểu và thông cảm cho sự bất tiện này của Nhóc. Nhóc xin thành thật cảm ơn.

**Hiện tại Nhóc đã gõ được 300 chữ cho chương sau, nếu kịp thì chiều Nhóc sẽ đăng thêm 1 chương nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.