Hello, Người Thừa Kế

Chương 60: Chương 60: Kết hôn là vì người thừa kế




Editor: Nện Nện

Trang Nại Nại kéo ngăn tủ áo quần ra, cố tìm cái có nhiều vải nhất để mặc vào, mặc dù là vậy nhưng vẫn để lộ hai cái đùi trắng toát ra ngoài.

Chân cô lại một lần nữa vì căng thẳng mà chà vào nhau, chuyện này quả thực là khó xử mà.

Nhưng mà, vừa nãy lúc cô bị tuột khăn anh cũng không nhìn chút nào, cho dù mặc như vậy thì sao chứ?

Nghĩ như vậy, Trang Nại Nại lấy hết dũng khí ra khỏi phòng tắm.

Tư Chính Đình đang ngồi ở trên ghế salong, cầm laptop làm việc, Trang Nại Nại liền lặng lẽ đi ra ngoài, hoàn toàn không hay biết thân thể của mình bị Tư Chính Đình nhìn trộm cuống họng giật giật.

Anh ta quả thật là không có để ý đến mình!

Trang Nại Nại thở dài, hai cái tay buông xuống nổ lực kéo cái váy ngủ xuống có thể che thêm phần nào thì tốt, hai người cô nam quả nữ, cùng ở chung một phòng, coi như là Tư Chính Đình không có hứng thú đối với cô đi, thì cô cũng không nên ăn mặc như vậy a!

Tầm mắt chuyển động, Trang Nại Nại ánh mắt rơi vào cái tủ áo quần trong phòng ngủ.

Tư Chính Đình chắc chắn sẽ có áo ngủ nghiêm chỉnh hơn cái này một chút, mặc một bộ của hắn. . . được chứ?

Lặng lẽ dịch chuyển qua một bước, mở tủ quần áo ra, bên trong tất cả đều đủ bộ, âu phục, comlê, mới nhìn những bộ áo quần này đều có vẻ giống nhau, nhưng không có áo quần ngủ a!

Ạch, loại gia đình giàu có này áo quần ngủ chắc hẳn sẽ được để ở trong ngăn kéo?

Trang Nại Nại nghiêng đầu, suy nghĩ một chút vẫn là nên dò hỏi đối phương, Cái kia, áo quần ngủ.....ở chỗ nào?

Bên trái, ngăn kéo thứ ba”

Bên trái? một, hai,. . . . Cái này!

Trang Nại Nại đếm tới ngăn kéo thứ ba thì liền mở ra!

Mà Tư Chính Đình nói xong câu đó, suy nghĩ một hồi, nhớ lại Trang Nại Nại trái phải cũng không phân biệt được, sau đó đột nhiên nhớ tới lời quản gia nói, đột nhiên ý thức được cái gì, đột nhiên đứng dậy!

Trang Nại Nại quả nhiên là lấy từ bên phải, nhưng mà!

Trong cái ngăn kéo kia không phải là áo quần ngủ, mà là!

Nhìn thấy đồ vật bên trong, Trang Nại Nại sắc mặt lập tức liền ửng đỏ

Tuy là không nhìn rõ, như mà cô đã 21 tuổi rồi, chưa ăn thịt lợn thì cũng đã gặp phải heo chạy,những thứ đó mới xem còn không biết là cái gì, nhưng nghĩ tỉ mỉ lại. . . này từng cái từng cái chất hình trụ chúng . . .

A a a!

Tư Chính Đình cái tên khốn kiếp này!

Trang Nại Nại lập tức vụt nhảy lên giường, cũng không tìm áo quần ngủ hay gì nữa, ngăn kéo cũng không thèm đóng lại, trực tiếp nhảy lên giường, cuốn mình lại trong chăn, lộ ra cái đầu nhỏ trông như quả dưa!

Tư Chính Đình nhìn dáng vẻ hoảng hốt của cô, lần thứ hai quay đầu nhìn lại một chút trong ngăn kéo, trán nổi đầy gân xanh, muốn giải thích gì đó, nhưng vừa mở miệng ra, cuối cùng vẫn là không nói gì.

Trong phòng lập tức yên tĩnh lại, hai người cái gì cũng không nói, cứ như vậy nhịn đến mười giờ.

Nên đi ngủ.

Tư Chính Đình đặt máy tính xuống, đứng lên.

Trang Nại Nại nhìn anh, trong lòng phát khổ, hắn cứ như vậy mà chán ghét mình? chuẩn bị dùng những thứ đồ này để ứng phóng vào đêm tân hôn sao?

Nhưng mà, không thích cô, tại sao lại còn cưới cô?

Trang Nại Nại ôm chăn từ trên giường đi xuống, Cái kia, anh ngủ giường, tôi . . . ngủ trên sofa.

Tư Chính Đình ánh mắt chìm xuống, Cô muốn phân giường ngủ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.