Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 10: Chương 10




Trong lúc ăn cơm, Linh Lung thỉnh thoảng gắp vài miếng rau để vào trong bát của Thương Mặc, mà Triệu Mạt Thương cùng Lệnh Hồ Huyên như cũ vẫn không nói gì.

“Tiểu Linh Lung vẫn như trước đối với Tiểu Mặc Mặc nhà chúng ta thật tốt.” Lệnh Hồ Huyên bày ra vẻ mặt mị hoặc nói “Không hổ là thanh mai trúc mã của Tiểu Mặc Mặc”

Triệu Mạt Thương nghe vậy mi nhíu lại, cầm cái ly uống chút rượu, không hề để ý tới chuyện của ba người đó.

Thương Mặc khóe miệng hơi hơi gợi lên, nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Huyên tỷ, chị với em cũng là thanh mai trúc mã mà…..”

Linh Lung tự nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Thương Mặc, nhìn cô vài giây, căm giận đem khối thịt phóng tới trong bát của Lệnh Hồ Huyên “Cho chị mập chết”

“Ha ha….” Triệu Mạt Thương vốn là không chút thay đổi để ba người nói chuyện với nhau, nghe được lời nói của Linh Lung, lại nhìn đến Lệnh Hồ Huyên nguyên bản quyến rũ lại trên mặt cười gượng, nhịn không được cười ra tiếng, có chút vui vẻ khi người khác gặp họa.

Thương Mặt sờ sờ cái mũi, cầm lấy bên cạnh ly nước lọc uống một ngụm, làm như cố gắng nhịn xuống cười, “Linh Lung, như thế nào nói như vậy với Huyên tỷ?”

“Mặc……” Linh Lung nhăn mũi lại, “Em đã muốn đem đĩa rau đưa cho chị ta rồi.”

Thương Mặc lắc đầu, dời đi tầm mắt nhìn Lệnh Hồ Huyên, “Huyên tỷ, kỳ thực Linh Lung đối với chị cũng không sai, chị xem phía trước em ấy đem đĩa rau cho chị, phỏng chừng là lo lắng chị sẽ bị béo phì.”

Lệnh Hồ Huyên nhìn vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong con mắt lại tràn ngập ý cười của Thương Mặc, có chút kinh ngạc cúi đầu cố ăn khối thịt gà kia.

“Thương Mặc.” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên có chút đăm chiêu muốn mở miệng, nhẹ nhàng kêu lên một tiếng.

“Da.” Thương Mẵ nghiêng đầu nhìn cô, không hiểu cô muốn nói gì.

“Từ từ ăn cơm nước xong chúng ta cũng đi một chút.” Triệu Mạt Thương quét mắt nhìn Linh Lung cùng Lệnh Hồ Huyên bên cạnh liếc mắt một cái “Theo chị đi một chút, chỉ hai người thôi, chị có chuyện muốn nói với em.”

“Được” Thương Mặc tuy rằng không biết cô có chuyện gì muốn nói, nhưng vẫn do dự đồng ý.

“Mặc!” Vẫn đang khẩn trương nhìn Thương Mặc, Linh Lung vội vàng kêu lên một tiếng, giống như là muốn nói gì đó, lại bị ánh mắt của Thương Mặc ngăn lại.

Lệnh Hồ Huyên nhìn Thương Mặc và Triệu Mạt Thương, dùng tay vỗ nhẹ nhẹ vai của Linh Lung “Yên tâm đi.”

Triệu Mạt Thương nhìn tình trạng như vậy, càng có thêm nghi hoặc.

Linh Lung này, vì cái nhìn nhìn thực khẩn trương cô với Thương Mặc đi cùng nhau?

Chẳng lẽ là ghen?

Trong đầu bỗng nhiên hiện lên ý nghĩ này, Triệu Mạt Thương nhất thời sắc mắt có chút quỷ dị, ánh mắt lại nhìn sang bên cạnh, Thương Mặc dường như không có việc gì vẫn đang ngồi ăn cơm, hơi hơi có chút mất tự nhiên.

Việc nữ nhân thích nữ nhân, cô cũng biết là chuyện gì.

Khi cô còn học đại học, trong lớp có một cặp sinh viên, đều là nữ sinh, cũng là người yêu, hơn nữa cũng không che dấu.

Với tính tình của cô tự nhiên sẽ không cùng người khác nói ra nói vào, nhưng là hai nữ sinh kia, lại bị lời đồn đãi chuyện nhảm làm cho nghỉ học.

Cũng không biết hai nữ sinh kia hiện tại như thế nào?

Trong lòng thở dài một tiếng, Triệu Mạt Thương lại bắt đầu cân nhắc đến sự tình nếu Thương Mặc thật sự thích nữ sinh, thì sẽ có ảnh hưởng gì?

Kiểm sát trưởng cũng được, quan tòa cũng được, phương diện công tác hoặc là cuộc sống đều là cần thực cẩn thận.

Nếu là ở chỗ người khác nắm nhược điểm của mình, như vậy càng có khả năng vì nhược điểm đó mà làm ra một số chuyện tình bất công.

Triệu Mạt Thương là tuyệt đối không muốn Thương Mặc bị một người nào đó nắm lấy nhược điểm, bắt buộc Thương Mặc làm ra một số chuyện trái pháp luật.

Ăn cơm xong, ở Linh Lung không tình nguyện trong ánh mắt, Thương Mặc theo Triệu Mạt Thương đi ra khách sạn, bước chậm ở trên đường.

“Thương Mặc, nghỉ hè đến viện kiểm sát thực tập, có thể chứ?” Triệu Mạt Thương mặt không có chút thay đổi nhìn trước mặt, thanh âm nghe không có chút độ ấm, chính là một câu trưng cầu ý kiến bình thường, lại bị nói ra giống như một câu mệnh lệnh.

Thương Mặc nhún nhún vai, vẻ mặt vô tội “Được”

Ôn lại kiến thức cũng tốt, bất quá…

“Ừ.” Triệu Mạt Thương gật gật đầu, tiếp theo nghiêng đầu, nhìn đến bộ dáng thanh thản của Thương Mặc, “Chị muốn hỏi em vấn đề riêng tư, nếu em không muốn trả lời, chị cũng không bắt buộc em.”

“Sao?” Thương Mặc quay đầu nhìn cô “Được thôi.”

“Em cùng với Linh Lung, là quan hệ yêu đương hay sao?” Triệu Mạt Thương trong lòng hơi có chút không yên hỏi.

“Ha ha…” Thương Mặc lập tức nở nụ cười, “Học tỷ, em cùng với Linh Lung đúng là thanh mai trúc mã, nhưng em chỉ xem em ấy là em gái mà thôi.”

“Ừ. Vậy không có việc gì.” Triệu Mạt Thương nhìn cô con ngươi trong suốt, không có chút chần chờ liền tiếp nhận cách nói của Thương Mặc, nhưng không có ý thức được những lời này của Thương Mặc không giống bình thường.

Nếu là một người thích nam nhân nghe một câu hỏi như thế, thì sẽ trả lời là “Em và em ấy đều là nữ, sao hai đứa em có quan hệ người yêu được?” chứ không phải sẽ nói như vậy.

Mà trong lời nói của Thương Mặc cũng như thế.

Lấy Triệu Mạt Thương cho đến bây giờ đều rất là nhạy cảm trong lời nói, cô vốn sẽ là nghe ra được trong lời nói của Thương Mặc có chút không bình thường, nhưng vì chuyện tình mà làm cho cô mấy ngày nay phiền lòng nên bỏ qua nó.

Thương Mặc cười cười, cũng không biết xuất phát từ ý tưởng gì, cư nhiên ngữ khí thản nhiên đi giải thích “Linh Lung cùng em cùng nhau lớn lên, chúng ta quan hệ tốt lắm, bất quá từ ba năm trước đây……Ta bị một cơn bệnh nặng, em ấy rất là khẩn trương em, lo lắng em không qua khỏi.”

Tuy rằng nói xong lời cuối cùng, cũng chỉ dùng ngữ khí hay nói giỡn để nói, Triệu Mạt Thương vẫn là thực mẫn cảm liền nắm chặt lời nói của Thương Mặc “Ba năm trước đây….” Khi nói ra mấy chữ đó, có chút trầm trọng trong lời nói.

Ba năm trước đây………..

Triệu Mạt Thương tuy rằng trong lòng đối với chuyện đã xảy ra ba năm trước đây có một tia tò mò, nhưng mặt vẫn không có chút thay đổi, nhẹ nhàng gật đầu.

Thương Mặt tay nắm ở thắt lưng, híp mắt lại tựa hồ là đang hưởng thụ hoàng hôn buổi chiều bình thường, thanh âm có vẻ thập phần dày “Học tỷ, chị luôn như vậy u buồn sao?”

Cô có chút không thích nhìn vị học tỷ này dùng biểu tình lạnh lùng như băng che dấu đi sự u buồn, thực không xong, cư nhiên lại muốn xen vào chuyện của người khác.

Triệu Mạt Thương nghe vậy cước bộ dừng lại, thanh âm như trước lạnh lùng, “Phải không?”

“Đúng vậy.” Thương Mặc cước bộ có vẻ thực nhẹ nhàng, hai tay đút vào túi quần, “Cũng không biết vì cái gì, chính là có cảm giác như vậy.”

“Của người cảm giác sai rồi.” Triệu Mạt Thương cũng không thèm nhìn đến cô liếc mắt một cái, thanh âm không có nửa điểm thay đổi “Chị luôn luôn như vậy.”

“A………” Thương Mặc từ chối cho ý kiến nhún nhún vai, không hề tiếp tục muốn nói cái gì.

Hai người cứ như vậy tùy ý trên đường tản bộ, Thương Mặc từ đầu tới đuôi đều là bộ dáng hai tay đút túi quần, lại đi qua một hồi lâu, một tay lấy ra khỏi túi quần, mi hơi nhăn lại, lôi kéo tay Triệu Mạt Thương đi vào một con hẻm nhỏ.

“Em làm gì vậy?” Triệu Mạt Thương bỗng nhiên bị cô kéo đi vào trong hẻm, thoáng sửng sốt một chút, nhưng không có gì bị dọa đến cảm xúc, chính là cau mày lại nhìn cô.

“Có người theo dõi chúng ta.” Thương Mặc thản nhiên nói những lời này, cước bộ lại tiếp tục đi về phía trước không hề có ý dừng lại, cho đến khi đến con hẻm nhỏ ở phía sâu bên trong, mới dừng lại, buông tay Triệu Mạt Thương ra, hai tay đút túi quần chờ đám người đi theo hai người.

“Vì cái gì lại đứng ở đây?” Triệu Mạt Thương một chút kinh hoảng đều không có, sửa sang lại áo khoác trên người, đem tóc rơi ở trước mắt ra đằng sau tai.

“Ohm, để dễ dàng bắt người xấu đó mà.” Thương Mặc lộ ra nụ cười sáng lạn, nhìn vài cái người nam nhân đi ra.

Người nam nhân đi đầu trực tiếp không nhìn cô, mà là nhìn Triệu Mạt Thương “Cô là Triệu Mạt Thương?”

Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh “Là tôi.”

“Ông chủ của chúng tôi hy vọng cô không xen vào việc của người khác.” Nam nhân cầm đầu ngữ khí kiêu ngạo nói, “Bằng không cô sẽ không còn là kiểm sát trưởng mỹ nữ.”

Nghe được người nam nhân nói như vậy, Triệu Mạt Thương có chút bất mãn nhăn lại mi, lạnh như băng nói, “Tôi không phải là cái gì kiểm sát trưởng mỹ nữ.”

Thương Mặc dựa vách tường, quét mắt nhìn mấy người nam nhân kia, ngồi chồm hổm kiếm mấy khối đá nhỏ.

“Cô đang làm cái gì?” Người nam nhân đang đứng ở gần cô, nhìn thấy hành động của cô, hô to một tiếng, Thương Mặc nhẹ nhàng nhíu mi lại, trên tay không biết từ lúc nào cầm một khối đá cứng, ném một phát thật mạnh trúng ngay giữa chỗ đũng quần của hắn.

“A!” Khối đá kia ném một cái vừa nhanh vừa chính xác, khiến cho người nam nhân kia không có chút phòng bị nào bị trúng đòn, lập tức quỳ rạp xuống đất kêu đau.

Triệu Mạt Thương nhìn mắt Thương Mặc, vẻ mặt bình tĩnh, “Giao cho em đó, Thương Mặc.”

Nếu lúc đó Thương Mặc lựa chọn đem cô kéo vào con hẻm nhỏ này, thì chắc chắn là em ấy có biện pháp giải quyết.

Không biết vì cái gì, chính là Triệu Mạt Thương tin tưởng Thương Mặc, cảm thấy Thương Mặc nhất định là có thể đem mấy nam nhân này giải quyết được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.