Hi, Kiểm Sát Trưởng Đại Nhân

Chương 11: Chương 11




Thương Mặc đối với Triệu Mạt Thương vẻ mặt bình tĩnh đã sớm dự đoán được, mấy hòn đá nhỏ trong tay đã chuẩn bị sẵn sàng để ném vào bộ vị quan trọng của mấy nam nhân kia, mấy nam nhân căn bản không dự đoán được Thương Mặc ném mấy hòn đá độ chính xác cao như vậy, tất cả đều kêu thảm quỳ rạp xuống đất, duy nhất chỉ có người nam nhân đứng đầu vẻ mặt bình tĩnh tránh được.

Người nam nhân cầm đầu kia có chút tức giận mắng một tiếng, hướng tới Thương Mặc tiến lại gần đây tính bắt lấy tay của cô, Thương Mặc chính là tùy ý hướng phía bên cạnh lui lại vài bước, thoạt nhìn rất nhàn nhã, chân lại ra vẻ nhẹ hướng tới mông của nam nhân kia đá một phát, đang định tiếp tục, tiếng còi cảnh sát vang lên, vài cái cảnh sát tiến vào, trên tay còn cầm dùi cui.

Triệu Mạt Thương thân thủ nhẹ nhàng kéo tay của Thương Mặc, cảm giác được trên tay có chút lạnh lẽo, hơi hơi có chút kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn người kia vẻ mặt trông thật vô tội liếc mắt một cái, bỗng nhiên cười ra tiếng.

Thương Mặc có chút không hiểu quay đầu nhìn Triệu Mạt Thương, không rõ cô vì cái gì mà tự nhiên cười.

“Triệu kiểm, chuyện này chúng ta sẽ điều tra thật rõ ràng.” Một trung niên đại thúc mặc cảnh phục đi tới, đối với Triệu Mạt Thương gật gật đầu, phất tay làm cho thủ hạ mang mấy người kia đi, tiếp theo quay đầu nhìn Thương Mặc “Tiểu cô nương, thân thủ rất tốt.”

Thương Mặc vẫn đang tự hỏi Triệu Mạt Thương bỗng nhiên vì cái gì bật cười, nghe được thanh âm của vị đại thúc kia nói với mình, có chút ngây người, tiếp theo nhức đầu.

“Lúc trước thì thích bắn cung, sau khi trưởng thành thích phi tiêu.”

“Thì ra là thế.” Cảnh sát đại thúc gật gật đầu, lại đối với Triệu Mạt Thương nói, “Triệu kiểm, bác sẽ trở về thẩm vấn “thật tốt” mấy người kia, đến lúc đó có kết quả sẽ báo cho con biết.”

“Được” Triệu Mạt Thương vẻ mặt thản nhiên, “Phiền toái Bắc, Trần đội trưởng”

“Không phiền toái, không phiền toái” Triệu đội trưởng cười hắc hắc, “Triệu kiểm lần trước nhưng là giúp Bác một cái đại ân, chỉ chút việc nhỏ, không tính cái gì.”

Chờ cảnh sát sau khi rời khỏi, Triệu Mạt Thương luôn luôn vẻ mặt bình tĩnh mới có một chút biến hóa, mang chút cười mỉm nhìn Thương Mặc.

“Em bởi vì thích bắn cung với phi tiêu nên mới lợi hại như vậy?”

“Đúng vậy…….” Thương Mặc mặt không đỏ, tim không đập mạnh nói, “Em thích nhất là chơi phi tiêu.”

“A….” Triệu Mạt Thương đối với cách nói của Thương Mặc hoàn toàn không tin tưởng, nhưng là không tiếp tục truy vấn, mà là cúi đầu nhìn tay mình đang nắm tay của Thương Mặc, “Tay em lạnh quá, vừa rồi hoảng sợ hay sao?”

Thương Mặc cúi đầu nhìn hai tay đang nắm chặt, không hiểu sao tự nhiên trái tim bỗng nhiên đập loạn, lại lập tức điều chỉnh được, lộ ra mỉm cười.

“Không, em một năm bốn mùa đều như vậy.”

“Ohm, vậy ah.” Triệu Mạt Thương lần này lại tin lời nói của Thương Mặc, buông ra tay của Thương Mặc, “Cái này có thể tìm thuốc để uống, điều dưỡng lại thân nhiệt cũng được.”

Thương Mặc đút hai tay vào lại túi quần, “Được, tốt.”

“Về lại khách sạn đi.” Triệu Mạt Thương xoay người nhìn cô, “Chuyện hôm nay, cảm ơn em.”

Thương Mặc mỉm cười, từ chối cho ý kiến.

“Về lại khách sạn đi.”

“Được.”

Trước cửa khách sạn, Linh Lung lo lắng đi qua đi lại, mà còn lại Lệnh Hồ Huyên đang ôm cánh tay của mình, có chút tự giễu, nhìn Linh Lung không nói lời nào.

Thương Mặc từ xa nhìn thấy hai người, có chút bất đắc dĩ, lắc đầu, thờ dài.

Linh Lung quả thật xem cô như đứa nhỏ không lớn, mỗi lần cô đi khỏi tầm mắt của Linh Lung, là y như rằng em ấy lúc nào cũng nôn nóng.

Triệu Mạt Thương cũng tự nhiên là thấy được vẻ mặt sốt ruột của Linh Lung, nhưng không để ý nhiều, mà đem tầm mắt nhìn đến Lệnh Hồ Huyên, có chút nghi hoặc.

Lệnh Hồ Huyên cùng với Thương Mặc rốt cuộc là quan hệ gì?

“Bạn thân.” Thương Mặc tựa hồ có thể đoán được nghi hoặc trong lòng của Triệu Mạt Thương, nhẹ nhàng một câu liền nói ra đáp án, “Ba ba của em cùng với Lệnh Hồ thúc thúc là bạn tốt.”

Có cảm giác rất kỳ quái, chính là ở trước mặt Triệu Mạt Thương, cô chính là không muốn ngụy trang chính mình cho lắm, có những chuyện có thể nói được, cô cũng sẽ không lựa chọn đi giấu diếm.

Là vì rất đồng tình với học tỷ hay sao?

Thương Mặc có chút buồn cười nghĩ, cô đường đường là thiếu chủ của hắc đạo mà lại đi đồng tình với một vị kiểm sát trưởng, nói ra thiệt nực cười biết bao nhiêu.

“Ừ” Triệu Mạt Thương bởi vì lời giải thích của Thương Mặc nên nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt trở nên nhu hòa hơn.

Cô cùng học muội này, xem như không có chuyện gì xảy ra, lần sau gặp lại hay sao?

Bởi vì ý nghĩ này mà hiếm thấy cô tự nhiên mỉm cười, Triệu Mạt Thương nghiêng đầu nhìn Thương Mặc, liếc mắt một cái, “Thương Mặc, chị phát hiện, hai tên của chúng ta có điểm giống nhau!”

“Sao?” Thương Mặc có chút kinh ngạc quay đầu nhìn vị học tỷ này, “Cái gì?”

“Chị tên là Triệu Mạt Thương, em tên là Thương Mặc, Mạt Thương với Thương Mặc ha!” Triệu Mạt Thương nét tươi cười trên mặt càng tăng lên, Thương Mặc lại trừng mắt.

Chuyện này……Vị học tỷ này không phải được gọi là kiểm sát trưởng băng sơn mỹ nhân hay sao?

Cư nhiên cùng cô nói chuyện vui đùa nhàm chán.

Linh Lung nhìn thấy Thương Mặc thời điểm lập tức chạy đến, cho đến khi đến trước mặt của Thương Mặc, mới có chút kinh ngạc, Thương Mặc cư nhiên đang cười?

Tuy rằng không phải là một nụ cười sáng lạn, nhưng mà cô biết, Thiếu chủ thật đang cười, không phải là đang cười giả dối.

Thiếu chủ………Nở nụ cười?

Linh Lung nhìn Triệu Mạt Thương đã sớm thu lại nét tươi cười liếc mắt một cái, một cái suy nghĩ kỳ dị hiện lên trong lòng.

Thiếu chủ thích nữ nhân Triệu Mạt Thương này?

Thanh âm “Đát đát đát” vang lên, Lệnh Hồ Huyên đi tới, không để ý tới việc Linh Lung đang trừng mắt, mềm nhũn cả người ỷ lại dựa vào Linh Lung “Hai người đi đâu thật lâu, mọi người hầu như về hết rồi.”

“Phải không?” Triệu Mạt Thương thản nhiên nhìn qua cô liếc mắt một cái, không nghĩ tiếp tục tranh luận cùng Lệnh Hồ Huyên, đưa tay đến trước mặt Thương Mặc “Đưa đây!”

“A…..” Dù là Thương Mặc luôn luôn thông minh, cũng bởi vì hành động đột ngột của Triệu Mạt Thương liền sửng sốt, “Cái gì?”

“Di động” Triệu Mạt Thương ngắn gọn nói, “Cho chị.”

Linh Lung nhăn lại mi, nhìn Triệu Mạt Thương, trong lòng hơi hơi có một tia tức giận.

Nữ nhân này sao có thể nói chuyện như vậy với Thiếu chủ, hơn nữa còn lặp đi lặp lại nhiều lần.

Thương Mặc như vậy có chút giật mình, đưa tay vào trong túi quần lấy ra điện thoại di động đưa cho Triệu Mạt Thương, hoàn toàn không có chút gì chần chờ.

Một bên Lệnh Hồ Huyên vẻ mặt không sao cả, nhìn đến hành động của Thương Mặc, trong mắt hiện lên một tia quang mang kỳ lạ.

Triệu Mạt Thương không nhìn đến biểu tình của mọi người, chính là trên tay động tác rất nhanh đem số điện thoại của chính mình gọi từ di động của Thương Mặc, gọi được, sau đó là nhạc chuông vang lên, thế này mới đưa điện thoại cho Thương Mặc, “Có thời gian liên lạc.”

“Tốt.” Thương Mặc đem di động của mình thả lại vào trong túi quần.

“Ừ. Chị đi trước, viện kiểm sát còn có chút việc.” Triệu Mạt Thương đối với Thương Mặc nói vài câu, quay đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên liếc mắt một cái.

“Vậy…..Lệnh Hồ luật sư, hy vọng về sau ở tòa án sẽ gặp lại.”

“Yên tâm đi Triệu kiểm, sẽ có cơ hội” Lệnh Hồ Huyên khóe môi lộ ra nụ cười quyến rũ, “Triệu kiểm vẫn là tự lo cho mình trước đi.”

Án tử kia cô cũng biết đến, chỉ sợ Triệu Mạt Thương lần này có chút nguy hiểm.

Triệu Mạt Thương nhíu mi, bước chân tao nhã đi vài bước, vẫy một chiếc taxi, đang tính mở cửa xe ra động tác dừng lại, “Lệnh Hồ luật sư lo lắng nhiều rồi.”

Một lời nói, bước vào xe, tiêu sái đi.

Thương Mặc nhún nhún vai, tiếp theo quay đầu nhìn Lệnh Hồ Huyên cười như không cười, “Huyên tỷ, quả nhiên cùng với học tỷ quen thuộc nha!”

Lệnh Hồ Huyên giống như lơ đãng nhìn xung quanh, nhưng mà tầm mắt không nhìn đến Linh Lung, mà là đi đến trước mặt Thương Mặc vẻ mặt khiêu khích, “Tiểu Mặc Mặc, bồi tỷ tỷ đi ngủ trong chốc lát được không?”

“Lệnh Hồ Huyên chị đừng quá đáng.” Linh Lung sinh khí đi tới trừng mắt cô “Cái gì mà cùng cô ngủ trong chốc lát,chị…..”

Thương Mặc nhẹ nhàng bắt lấy tay của Linh Lung, đánh gãy lời của cô nói, “Huyên tỷ là muốn cùng Tiểu Mặc nói chuyện ở trong phòng đúng không?”

“Tiểu Mặc Mặc thật thông minh…….” Lệnh Hồ Huyên nháy mắt một cái, dáng người lắc lư tiến về khách sạn mở cửa phòng, đối với Thương Mặc ngoắc ngoắc ngón tay.

Thương Mặc ngoắc ngoắc khóe miệng, lôi kéo Linh Lung đuổi kịp theo Lệnh Hồ Huyên.

Lệnh Hồ Huyên cầm chìa khóa đi đằng trước mở ra cửa phòng, Thương Mặc tiếp theo đi vào, sau đó Linh Lung đi vào rồi đóng cửa lại.

“Thiếu chủ!” Trên mặt lúc trước lộ ra vẻ dụ dỗ tươi cười, bây giờ thì Lệnh Hồ Huyên vẻ mặt nghiêm túc, đối với Thương Mặc cúi đầu, “Phía trước đắc tội Thiếu chủ!”

Thương Mặc lộ ra tươi cười “Huyên tỷ, tôi biết.”

Lệnh Hồ Huyên ngẩng đầu, nhìn vào mắt của Thương Mặc, “Thiếu chủ lần này bảo tôi đến, là có việc gì muốn phân phó sao?”

Linh Lung đứng ở một bên, nhìn Lệnh Hồ Huyên đứng nghiêm trang, có chút khinh thường bỉu môi.

Nữ nhân này, đúng là diễn thật tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.