Hiền Thê Khó Làm

Chương 29: Chương 29




Thái hậu cảm thấy, nếu nói đứa con trai là oan nghiệt đời trước, như vậy con dâu là oan nghiệt đời này, thật sự làm làm cho người ta có cảm giác thiếu nợ quỷ thần mà.

Thái hậu gần như thở không nổi, thật không biết Túc Vương phi là ngu thậthay giả ngu, lời nói vừa nghe sẽ cho người cảm thấy mơ hồ, chẳng lẽ là ai gia ngu hay sao?

Dĩ nhiên, thái hậu không ngốc, nếu không cũng sẽ không mượn thời thế bò lên ghế cao nhất hậu cung. Cho nên, thái hậu cho là A Nan thuần túy là đang châm chọc bà, trong lòng giận dữ, thầm nghĩ ai gia cho người đến vào lúc ngươi tân hôn nửa tháng là ai gia không đúng, nhưng ai gia là mẹ chồng của ngươi, kẻ làm nàng dâu sao có thể gạt bà bà?

“Mẫu hậu, chuyện Thi Tình cô nương con dâu cũng rất đau lòng, nhưng mà vẫn còn dư lại hai cô nương, chỉ là…” A Nan chần chờ, có chút khổ sở nói: “Họ nói thật ra là Thi Tình cô nương không quen với chỗ ở mới, nên mới bị bệnh. Còn nữa, còn Họa Ý cô nương, Phong Nhã cô nương cũng nói, họ tực hồ cũng có chút không quen chỗ, hy vọng thần có thể cho các nàng ấy làm nô tỳ tốt là được…” Dáng vẻ A Nan tràn đầy đau lòng nói, tay dùng sức nắm khăn, vừa tức giận vừa nhìn Thái hậu.

Thái hậu lập tức tức giận.

Nếu nói là mới vừa rồi A Nan nói những thứ kia là lời nói “nghệ thuật” để lấp liếm bà cho qua, thì hiện tại bà lại cảm thấy quyền uy của mình bị khiêu chiến.

Thái hậu hiện tại tức giận hai mỹ nhân kia, cái gì gọi là “lạ chỗ”? đây không phải là tố cáo ai gia đem các nàng đưa qua chịu tội sao? Cái gì gọi là “làm nô tỳ tốt”? đây không phải là ghét bỏ con trai bà sao? Thái hậu không thể tha thứ cho cung nữ thân phận thấp kém mà dám ghét bỏ con trai của mình.

Thái hậu âm thầm không ngừng nghĩ, giương mắt về phía A Nan đang nhìn mình đầy vẻ quan tâm, đột nhiên trong lòng hơi chậm lại, không có tức giận. Mặc kệ nói thế nào, nếu không phải là do bà nóng lòng đưa ba cung nữ đến, phủ Túc Vương cũng sẽ không bị người ở kinh thành nhạo báng lần nữa, đứa con trai của bà cũng sẽ không bị người chê cười là “khắc thê”. Hơn nữa nếu bây giờ bà đem hai người thu hồi lại, không phải càng làm cho người ta chế giễu sao?

Một hồi lâu, thái hậu thu lại giận dữ, khôi phục tư thái nhàn nhạt, nói với A Nan: “Hai người kia là người mà ai gia ban cho các ngươi, không nghe lời đuổi ra ngoài là được. Nô tỳ da mặt dày không biết thân phận đó, giữ lại cũng tốn cơm, ngươi tự mình làm đi.”

A Nan vừa nghe xong, ngu ngốc cũng biết là thái hậu buông tha cho hai người kia rồi, sống chết của các nàng toàn bộ do mình quyết định, đuổi đi là được.

A nan nhớ chuyện hai người cung nữ gây ra, trong lòng hơi trầm xuống, cảm thấy như vậy thì tốt hơn, tránh đặt ở nơi nào trong nhà để trong lòng phu quân không được vui, thật là như đánh mất thể diện.

Lại cùng thái hậu nói vài lời, A Nan cười híp mắt cáo lui.

Lần này vào cung không phải là không thu hoạch được gì, giải quyết chuyện hai cung nữ, sau này không sợ gặp phải chuyện gì để người ta bàn tán nữa.

Ra khỏi Trọng Hoa cung, nhìn sắc trời, A Nan dẫn Như Lam đi đến Vĩnh Ninh cung.

Đến trước Vĩnh Ninh cung, cho người thông báo một tiếng, một cung nữ ra ngoài hành lễ với A Nan.

“Tống cô cô, lại gặp người rồi!” A Nan cười híp mắt nói. Tống cô cô chính là người đón nàng vào Vĩnh Ninh cung sau tân hôn của nàng, là đại cung nữ theo Thục phi.

Tống cô cô mím môi cười, nói: “Túc Vương phi đã tới, nương nương đang chờ ngài đấy. Ai nha, Thừa tướng phu nhân cũng đang ở đây đấy.”

A Nan cười cười, sinh thần con gái, Thừa tướng phu nhân thăm con gái là đương nhiên, A Nan cũng đoán bà cũng sẽ có mặt ở đây.

Đi tới chính điện của Vĩnh Ninh cung, Thục phi ngồi bên trong củng Thừa tướng phu nhân, cung nữ ở bên hầu hạ, đang nói lời nói thú vị, nhất thời trong cung điện đầy tiếng nói tiếng cười, không khí nhẹ nhõm vui vẻ.

“Thỉnh an Thục phi nương nương.” A Nan tiến lên hành lễ, đợi Thục phi gọi dậy, cười cùng Thừa tướng phu nhân thi lễ, Thừa tướng phu nhân vội vàng đáp lễ.

A Nan đem quà tặng đưa cho Thục phi, cười nói: “Chúc đại tỷ tỷ thân thể an khang, hàng năm đều có sinh thần, mọi ngày đều vui vẻ như hôm nay.”

Thục phi nhận quà tặng giao cho cung nữ, mắt cười không che giấu, nói: “Ngươi thật là miệng ngọt.”

“Không thể bằng đại tỷ tỷ!” A Nan cười ngọt ngào, nụ cười mềm mại, ngọt ngào ấm áp đó trong không khí hoàn thuận vui vẻ này, quả thật rất được nhân tâm.

Mà Thục phi mặc dù dè dặt cùng nàng nói chuyện, thế nhưng vui vẻ từ nội tâm thế nào cũng không giấu nổi, khiến A Nan cảm thấy có lẽ còn có chuyện đáng giá để nàng vui mừng.

Ra ngoài nói chuyện một lát, Thục phi phất tay sai cung nữ thối lui ra ngoài điện, quan sát A Nan, gật đầu một cái, nói: “Thấy ngươi tinh thần cũng không tệ.”

A Nan có chút không hiểu ra sao gật đầu: “Cảm ơn đại tỷ tỷ quan tâm.” Kể từ khi Thục phi nói một câu khiến A Nan lấy khí thế của Túc Vương phi tới, A Nan đối mặt với Thục phi không hề dè dặt cẩn thận như trước kia ở trong nhà, giờ tự nhiên rất nhiều.

Thừa tướng phu nhân nhìn thấy nàng khờ kạo, bất đắc dĩ cong miệng, nói với con gái: “Những lời đồn đãi không gnhe cũng được, bệ hạ có thể dung túng bọn họ nói lung tung, nhưng thái hậu nương nương cũng không phải dễ đối phó, chắc chắn sẽ phạt người. Phụ thân ngươi nói không sai, A Nan có phúc, từ nhỏ đến lớn cũng không thấy nàng sinh bệnh nặng gì.”

“Quả thật như thế. Nhưng người kia chẳng qua là ghen tỵ với Tức Vương thôi.” Thục phi cười nói, “Con ở Vĩnh Ninh cung gần đây rất được bọn tỷ muội hoan nghênh, họ không có việc gì sẽ tới vài lần, hỏi thăm một vài hcuyện. Còn muốn con thân cận hoàng thượng hơn các nàng ấy nữa, thì ra là căn nguyên là ở trên người A Nan….” Thục phi liếc mắt, không nhịn được nhìn A Nan, nhớ tới gần đây, trong lòng thật sự là không biết nên khóc hay nên cười.

Trong cung có ai mà không tranh đấu với nhau chứ? Nhưng thời gian gần đây, đoàn người tới la cà, lại cũng không phải là tranh đấu giành nam nhân, mà là tới tám chuyện về Vương phi bên ngoài cung. Bởi vì Túc Vương phi, những phi tần khó dùng lời thật lòng, dung những lời ám chỉ lẫn chính thức ngoài sáng, trong tối hỏi thăm chuyện của Túc Vương phi, điều này làm cho Thục phi thật sự xúc động.

“……”

A Nan mặt đầy vạch đen, rốt cuộc hiểu rõ họ đang nói về mình, bởi vì Thi Tình chết, hiện tại phủ Túc Vương lại trở thành đối tượng được hoan nghênh nhất ở Kinh Thành. Mà A Nan làm Túc Vương phi, cũng trở thành người được chú ý cao độ, các quý nhân trong cung cũng theo phong trào. A Nan thầm nói trong lòng, nói sao hôm nay đám cung phi kia lại nhiệt tình như vậy, thì ra là có nguyên nhân.

Thừa tướng phu nhân cùng con gái lớn nói một hồi, thấy sắc mặt A Nan khác thường, nói: “Miệng bọn họ, muốn nói gì kệ bọn họ, con cứ làm xong chuyện của con, giúp Vương gia xử lý tốt bên trong là được.” Thừa tướng phu nhân chần chờ một lát, lại nói: “Túc Vương…… Ít ngày nữa sẽ rời Kinh Thành, một mình con cẩn thận chút, không cần sinh bất mãn trong lòng.”

“Cái gì?” A Nan kinh dị, chuyện đó không phải rất bí mật sao? Thừa tướng phu nhân làm sao lại biết? Hoàng đế phái Sở Bá Ninh áp tải lương thảo đi biên cương, vẫn còn ở bên trong cuộc thương nghị, tin tưởng sổ sách còn giữ chưa phát.

Thục phi chỉ nhướng đầu mày, thông minh không có tiếp lời.

Thừa tướng phu nhân thông suốt, bà dạy con gái mặc dù tính khí khác nhau, nhưng đều là có chút thông minh, biết mình cái gì nên nói cái gì không nên nói, không nên nói qua tai liền biến mất.

Thừa tướng phu nhân có chút tiếc rèn sắt không thành thép, thứ nữ đã khờ khạo, lại còn chưa dạy được đã xuất giá rồi, trượng phu lúc nào cũng quan tâm, bà là mẹ cả cũng phải tùy thời chỉ điểm mấy chuyện, thật sự làm cho người ta lao tâm lao lực, còn làm bà bận tâm lo lắng con gái ruột của bà.

“Cha con lo lắng con sẽ oán giận, nói ta khuyên con mấy câu……” Thừa tướng phu nhân nhớ tới trượng phu kể từ khi biết Túc Vương phải rời khỏi Kinh Thành, áp tải lương thảo đến biên cương, nói không chừng chiến tranh chưa kết thúc, thì vẫn chưa trở về, thì liền nóng nảy. Túc Vương tân hôn mới một tháng đã phải rời đi, đây không phải là khiến tân nương tử không vui sao? Tân nương nào gặp chuyện như vậy, không phải là bị người cười chết thì là tự mình buồn bã đến chết.

A Nan đã tiếp nhận chuyện này, mặc dù cũng có chút oán giận Hoàng đế, nhưng đây là Túc Vương lựa chọn, cộng thêm nàng thật ra thì không có tức giận nhiều, có thể nhàn nhã tự tại sống qua mỗi một ngày, Túc Vương không có ở đây cũng chỉ là trên bàn cơm ít đi một người, trên giường ít đi chăn ấm thôi.

Đang nói chuyện, đột nhiên xa xa nghe được một tiếng bén nhọn “Hoàng thượng giá lâm ~~”, ba người vội vàng đứng dậy, đi ra ngoài điện nghênh đón.

Nam tử mặc long bào vàng sáng, đầu đội tử kim quan xa xa đi tới, A Nan đi theo Thục phi cùng nhau quỳ xuống cung nghênh.

Sùng Đức Hoàng đế hiền hòa đỡ Thục phi, tầm mắt quét qua Thừa tướng phu nhân cùng A Nan, trong đôi mắt thoáng qua tia sáng khác thường, cười nói: “Thì ra là Thừa tướng phu nhân cùng Túc Vương phi cũng ở đây! Thừa tướng phu nhân gần đây tốt không? Nghe nói lão mẫu thân Thừa tướng là Lục lão phu nhân tới đây, thân thể của lão nhân gia có khỏe không?”

Thừa tướng phu nhân vốn đã đứng lên, nghiêng người lần nữa cung kính đáp: “Đa tạ bệ hạ quan tâm, thân thể của bà rất tốt, mẫu thân vẫn rất khỏe mạnh.”

Sùng Đức Hoàng đế dắt tay Thục phi vào điện, A Nan cùng Thừa tướng phu nhân đi theo phía sau bọn họ.

Sùng Đức Hoàng đế kéo Thục phi ngồi ở chủ vị, cung nữ lần nữa dâng trà nước điểm tâm, trà là Linh Phong trà mà Sùng Đức Hoàng đế thích, uống một hớp đã thấy ngọt, tốt người bổ phổi.

“Túc Vương phi gần đây cực khổ, đã gặp mẫu hậu chưa?” Sùng Đức Hoàng đế dò hỏi.

A Nan cung kính cúi đầu nói: “Thần thiếp không khổ cực, cám ơn Hoàng thượng quan tâm. Mới từ cung mẫu hậu ra rồi qua bên nàSùng Đức Hoàng đế đánh giá A Nan, âm thầm gật đầu một cái, lại nói ít lời nói, Thừa tướng phu nhân cùng A Nan cùng nhau rời khỏi.

A Nan liếc mắt, thấy Thục phi vẫn mỉm cười nhìn họ, biết tâm tình nàng ấy cực kỳ vui vẻ —— Nghĩ đến cũng đúng, Hoàng đế mỗi ngày đều bận rộn chính sự, ngay cả sinh thần của mình cũng cần người nhắc nhở, lại nhớ sinh thần của một cung phi, còn đặc biệt dành thời gian đến….. Quả thật đáng để nữ nhân vui mừng.

A Nan ở bên ngoài cửa cung cáo biệt Thừa tướng phu nhân, ngồi xe trở về phủ Túc Vương.

Mới vừa trở lại phủ Túc Vương, vừa xuống, liền thấy lão quản gia tới, nói: “Vương phi, Vương gia hôm nay muốn mở tiệc ở trong phủ tiệc đãi khách, người xem thực đơn đã được chưa?”

A Nan nhận hóa đơn lão quản gia đưa tới, nhìn nhìn, liền gật đầu. A Nan biết những người này sẽ làm rất tốt, mình chỉ cần xem qua một chút là xong, chỉ là thức ăn này, hóa đơn tựa hồ không nhiều lắm, không khỏi hỏi: “Tần quản gia, Vương gia mở yến mời bao nhiêu khách vậy?”

“Một người.” Khóe miệng Lão quản gia giật giật, tựa hồ rất không cam nguyện rất rối rắm nói: “Là công tử Trấn Quốc Công, Ôn Lương đại nhân (*).”

A Nan vừa nghe, trợn to hai mắt. A Nan mặc dù là khuê các thiên kim không bước ra khỏi, nhưng biết con út Trấn Quốc Công, Ôn Lương, Ôn Tử Tu. Ôn Lương, tự là Tử Tu, cố nhân có thói quen xưng hắn là Ôn Tử Tu. Người này phong cách kín đáo, phong lưu phóng khoáng, không biết chọc cho bao nhiêu khuê các tiểu thư vừa gặp đã thương, nhất định không phải hắn là sẽ không lấy chồng…… Được rồi, những thứ này không phải là chuyện A Nan nên quan tâm, khiến A Nan quan tâm là tiếng xấu của Túc Vương bị người đời truyền lưu kia, nguyên do chính là vì Ôn Tử Tu!

Vì vậy, biểu tình của A Nan cũng giống như lão quản gia, rất rối rắm.

A Nan cảm thấy, ruồi bọ không bâu, trứng không nứt, Vương gia đương nhiên là một nam nhân bình thường không thể nghi ngờ, không bình thường phải là gã Ôn Lương kia.

Sau giữa trưa không lâu, Sở Bá Ninh trở lại.

Xa xa, A Nan đã thấy người có “Phong cách kín đáo” Ôn Lương, Ôn Tử Tu, từng tiếng, ngoảnh lại nhìn Ôn Tử Tu, tam sinh hữu hạnh. A Nan âm thầm quan sát nam tử mặc một bộ cẩm bào hoa lệ, tóc dài đen mịn như mực, không kềm chế được rủ xuống phía sau, trong tay phe phẩy một cái chiết phiến, mặt mũi tuấn mỹ, mặt mày như vẽ, bản lĩnh khí độ, quả nhiên phong lưu như hoa. Một đôi mắt ẩn tình đào hoa đưa tình nhìn sang, làm cho người ta chỉ cảm thấy trời đầy ánh sao lấp lánh, ngay cả tâm cũng say.

Không biết có phải là trong lòng sớm đã có thành kiến, vô luận Ôn Tử Tu tuấn mỹ xuất sắc như thế nào, A Nan nhìn chung quanh, cũng cảm thấy Ôn Tử Tu rất không thuận mắt. Cho dù là Phan An tái thế tuyệt thế mỹ nam, nhìn hắn như có như không ở gần Vương gia, làm ra một chút chuyện mập mờ, A Nan tức giận trong lòng, cảm giác nam nhân của mình bị gã nam nhân kia nhúng chàm……

Đột nhiên, A Nan trợn tròn cặp mắt —— Ách, nàng lại thấy Ôn Tử Tu đang bị Sở Bá Ninh không khách khí một cước đạp bay……

A Nan ngơ ngẩn nhìn bộ dáng xưa nay nghiêm túc giống như ông cụ non của Sở Bá Ninh lúc này đang dùng một hành động không thể nói là ưu nhã, đem người được lòng tất cả các khuê nữ tiểu thư đạp bay đi!

Vương gia a, tại sao có thể dùng biểu tình nghiêm túc làm chuyện ngây thơ như vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.