Hồ Ly Phu

Chương 9: Chương 9




“Thanh Tuyết từ lâu đã ngưỡng mộ võ công của Trang chủ, cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội lĩnh giáo một, hai chiêu.”

Lăng Thanh Tuyết chậm rãi ôm quyền nhìn Tề Hạo Vũ.

Hắn lùi dần về sau, “Thanh Tuyết, nàng muốn động thủ với ta sao?”

Nàng trả lời chắc nịch, “Ừh.”

“Phong Lôi Đao sẽ không dùng để đối phó với Kính Minh Sơn Trang.” – hắn nhắc nhở nàng.

“Vì vậy nên ta sẽ không dùng Phong Lôi đao.” – Lăng Thanh Tuyết xoay người, rút ra một cặp song đao từ lưng ngựa. Dù không thể bì với Song Lôi đao, nhưng cặp đao này cũng là vũ khí tốt, ánh mặt trời chiếu lên cặp song đao lấp lánh, tô đậm sự bén nhọn của chúng.

“Nàng muốn dùng loại đao ấy đánh với ta sao?” – Tề Hạo Vũ khó tin.

Ánh mắt Lăng Thanh Tuyết trầm tĩnh như nước, giọng nói điềm đạm như gió, “Đao nào cũng là thần binh lợi khí, có thể dùng để giết người.”

Mọi người rùng mình.

Thái độ bình tĩnh tự tin, ung dung thản nhiên như thế, khiến người khác gần như quên mất nàng là phụ nữ có thai.

“Mời.” – một chữ vang lên, rõ ràng mà ngắn gọn, không chút cảm xúc.

Người cầm đao tâm đã lặng như nước.

Khi vũ khí chạm nhau, phát ra một tiếng “Keng”, mọi người ngẩn ra.

Thứ rơi xuống là lưỡi kiếm, thanh kiếm trong tay Tề Hạo Vũ, vốn vẫn nổi danh là chém sắt như chém bùn, nay đã phân thành hai mảnh.

Thanh đao bình thường làm gãy thanh kiếm, binh khí đứng hàng thứ bảy trong bảng “Các thanh kiếm lợi hại nhất giang hồ”, rõ ràng không phải do kiếm yếu đi, mà do người mạnh tay.

Lúc lưỡi đao được kề sát cổ Tề Hạo Vũ, tất cả những người của Kính Minh Sơn Trang đều theo bản năng nắm chặt vũ khí trong tay.

“Chàng ở đâu?” – Lăng Thanh Tuyết lạnh lùng gạn hỏi.

Tề Hạo Vũ cười nói: “Nàng nghĩ ta sẽ nói cho nàng biết sao?”

“Không có khả năng.”

“Thế nên nàng muốn giết cứ giết.”

Mắt nheo lại, lưỡi đao trong tay Lăng Thanh Tuyết như tia chớp xẹt qua xẹt lại, chỉ nghe mấy tiếng kêu thảm thiết phát ra, Tề Hạo Vũ đã ngã xuống đất, gân tay gân chân đều đã đứt đoạn, máu tươi nhuộm đỏ cả tà áo trắng.

“Ta chưa bao giờ là người dễ mềm lòng.” – Lăng Thanh Tuyết ngạo nghễ đứng, lưỡi đao hãy còn nhuốm máu Tề Hạo Vũ.

Nàng lạnh lùng nhìn người nằm trên đất, đau đớn vã mồ hôi lạnh, tuấn nhan vặn vẹo, “Bị ép tới đường cùng, ta sẽ còn ác độc hơn ngươi, hai năm gần đây ngươi đã gây ra một chuyện rất quá đáng, thật uổng cho ngươi xuất thân danh môn, tài nghệ tinh thông, lương sư nhân ái, lại làm mất hết mặt mũi của thế gia trong giang hồ.”

Tất cả những người của Kính Minh Sơn Trang mặt tối sầm. Những năm gần đây, quả thật Trang chủ đã làm những việc hơi hơi quá đáng, nhưng khi bị người chỉ thẳng mặt chửi rủa, họ vẫn cảm thấy phẫn nộ.

Hết thảy cũng chỉ vì ả đàn bà trước mặt, ả khiến tính tình Trang chủ thay đổi hoàn toàn, trở thành con người làm việc hoàn toàn không nghĩ tới đạo nghĩa giang hồ.

Tuy nhiên, chẳng ai có cách nào đi chỉ trích Lăng Thanh Tuyết, vì từ đầu tới cuối, cô ta đều là bị động, đều là thân bất do kỷ.

“Hắn còn sống hay đã chết?” – nàng nhích từng bước, dùng mũi đao dính máu chỉ vào mắt hắn.

Tề Hạo Vũ cuồng tiếu nói: “Ta sao có thể để hắn sống, hắn còn sống, ta liền vĩnh viễn không có được nàng, vì vậy, hắn chỉ có thể xuống địa ngục.”

Đao trên tay phải của Lăng Thanh Tuyết không chút do dự đâm xuống, người của Kính Minh Sơn Trang ùa lên, đao trên tay trái vẽ trong không trung, đao khí vô hình tàn nhẫn lướt gió chém tới, vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, người tới cứu viện quay cuồng trong đau đớn.

Bỗng dưng, nàng khuỵu gối, đao ở tay trái rơi xuống đất, tay che bụng, mày nhíu chặt.

Sau đó, “Phụt”, một dòng máu tươi từ miệng nàng bắn thẳng ra.

“Thanh Tuyết...” – Tề Hạo Vũ đau lòng nhìn nàng, “Nàng vì hắn ngay cả mạng cũng chẳng màng sao?”

Thân mang bầu mà phát đao khí.

“Tề Hạo Vũ, ngươi không có tư cách bày ra vẻ mặt này, mọi việc đến nước này cũng đều do ngươi mà ra.”

“Các ngươi đều tránh ra.”

Người của Kính Minh Sơn Trang phẫn nộ phiền muộn, không chịu tản ra. Trang chủ bị cô ả cắt đứt gân mạch, mà vẫn che chở cho cô ta, còn cô ta, cô ta chỉ quan tâm tới người đàn ông khác.

Lăng Thanh Tuyết nhìn hắn, ánh mắt kiên định, “Ngươi không sợ chết, ta cũng chẳng ngại vong, giang hồ ngày nào chả có người chết. Ngươi không chịu nói, vậy thì chết đi, nếu hắn đã chết thì ngươi sẽ chôn cùng, còn bằng hắn chưa chết, thì coi như ngươi đã tạ lỗi với hắn.”

“Hắn đã chết.” – Tề Hạo Vũ nói.

Tay phải nàng từ từ đưa lên, gió thổi qua tấm sa mỏng, hiện ra khuôn mặt đầy vết ban đỏ, Tề Hạo Vũ nhắm mắt lại.

Sau đó, một kiếm khí còn nhanh hơn đao của nàng trong nháy mắt xẹt qua cổ Tề Hạo Vũ, máu tươi phọt ra đầy mặt, đỏ tươi một màu.

Lăng Thanh Tuyết dừng đao, đầu không buồn ngoái lại, nói: “Ta không nghĩ sẽ trả thù lao giết người cho anh.”

Một giọng lạnh như băng từ đằng sau đưa tới, “Ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ lấy tiền của cô.” – hắn nhận lời Tô Li Lạc bảo vệ nàng, hắn phải làm được.

“Trả mạng Trang chủ cho ta.” – người của Kính Minh Sơn Trang đồng loạt đánh nam tử mặc hắc y vừa xuất hiện.

Lăng Thanh Tuyết đưa tay lau vết máu nơi khóe miệng, từ từ đứng lên, bỏ thanh đao trong tay xuống, xoay người bước đi.

Sau lưng là một màn chém giết thảm thiết, nhưng đã không còn chút quan hệ nào với nàng.

~~~~~***~~~~~

Khi màu trắng biến mất nơi chân trời, Tô Li Lạc mới dời mắt, nhìn cổ động.

Giọng Giang Tùy Vân từ trong động đưa tới, “Tin gì vậy?”

Cô thoải mái nói: “Tề Hạo Vũ đã chết.” – Dạ Kiêu làm việc vẫn gọn gàng rõ ràng như cũ, người là hắn giết, trách nhiệm hắn mang, như vậy sẽ không có cừu gia tìm tới người nhà Lăng gia và Giang gia.

Giang Tùy Vân cả kinh, vịn tảng đá, đứng lên.

“Muội ấy không sao,” – Tô Li Lạc ngừng một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn trời, ngữ khí thản nhiên, “Chỉ biến mất trên giang hồ thôi.”

Giang Tùy Vân đang vịn vách đá cố đứng dậy, nghe thế liền té xuống. Cô ta rõ ràng đang vui sướng khi người gặp họa mà.

“Biến mất là ý gì?”

“Biến mất chính là không ai nhìn thấy nữa, muội ấy nói là chán ngán giang hồ ân oán tình cừu, muốn đến thâm sơn cổ tháp tu tâm dưỡng tính.” – cô vô cùng vui vẻ giải thích.

“Ta muốn đi tìm nàng.”

Ánh mắt nghi ngờ rơi xuống chiếc chân gãy của hắn, cô lắc đầu,“Trong khoảng thời gian này, e rằng đệ không thể đi xa đâu, yên tâm, tỷ đã nhắn với Giang gia rồi, không lâu nữa hẳn là sẽ có người đến đón đệ về.”

“Cô có thật là bằng hữu của nương tử nhà ta không?” – Giang Tùy Vân một lần nữa tỏ ra nghi ngờ.

Tô Li Lạc cười khanh khách, “Từ “bằng hữu” này, mỗi người sẽ có cách hiểu khác nhau, mà trong lòng ta và Lăng muội, hiển nhiên cũng sẽ bất đồng.”

Giang Tùy Vân biết mình lại hỏi không khí lần nữa.

“Tỷ đã chuẩn bị thức ăn vài ngày cho đệ rồi, không cùng đệ chơi đùa ở nơi rừng già âm u này nữa.” – dứt lời, cô liền không ngoái lại dù chỉ một lần, ly khai.

Nhìn nơi mà tà áo đỏ biến mất, Giang Tùy Vân không khỏi lắc đầu. Đúng là khó gặp được nữ tử tính cách quái dị như vậy, có lẽ người giang hồ luôn khác với người khác – ánh mắt thay đổi, hắn nghĩ đến nương tử của mình, ừh, nàng cũng khác người mà.

~~~~~***~~~~~

Vài ngày sau, quản sự Trung thúc xuất hiện.

Ông dẫn theo mười mấy gia đinh cường tráng, mang theo cả cáng để khiêng hắn ra khỏi cốc.

“Không có tin tức gì của thiếu phu nhân à?” – đây là câu đầu tiên hắn nói khi nhìn thấy người quản sự.

Trung thúc lảng tránh ánh mắt hắn, lắc đầu.

Sắc mặt Giang Tùy Vân liền trở nên ảm đạm, không nói gì nữa, nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc cáng đơn giản.

“Thiếu gia __” – Trung thúc hơi hơi lo lắng.

Hắn vẫn nhắm mắt: “Ta không sao, khi nào về hãy nói.”

Vì thế, Trung thúc không nói nữa.

Nửa tháng sau, đoàn người về tới Giang phủ ở Dương Châu.

Sau đó, khi chân vừa hoàn toàn bình phục, hắn nói với mẫu thân muốn đi xa nhà một chuyến.

Giang lão phu nhân thấu hiểu nhìn hắn: “Biết tìm nó ở đâu không con?”

Hắn cười cười: “Biết hay không đều không quan trọng, chỉ cần đi tìm, con tin là sẽ tìm được.”

Giang lão phu nhân gật đầu, “Vậy con cứ yên tâm đi, mẹ sẽ chăm sóc Thực nhi cẩn thận.”

“Cám ơn mẹ.”

Khi bóng hắn khuất sau hoa viên, Giang lão phu nhân nhìn cháu nội trong lòng, thở dài, “Cháu à, chỉ mong cha cháu nhanh nhanh đem mẹ cháu về.”

~~~~~***~~~~~

Sau khi rời khỏi Kính Minh Sơn Trang, Lăng Thanh Tuyết không về Dương Châu mà lên thẳng núi Thanh Thành.

Nàng đã từng hứa với sư phụ rằng sẽ không xuống tay với người của Tề gia, nên dù không sử dụng Phong Lôi đao, vẫn thấy áy náy trong lòng.

Vì thế, nàng quỳ trước mộ của sư phụ để ăn năn sám hối.

Thế gian hỗn độn bị ngăn bởi núi rừng âm u kín đáo, khiến tâm linh lắng đọng, quên hết sự đời.

Thời gian nháy mắt thoi đưa, thế mà nàng đã ở đây được hai tháng.

Bụng càng lúc càng lớn, nỗi nhớ cha đứa trẻ càng ngày càng chất chồng, nhưng nàng vẫn không xuống núi.

Lăng Thanh Tuyết biết trượng phu còn sống, lúc ấy khi đi ngang Dạ Kiêu, hắn đã nói thầm cho nàng biết.

Gần như lập tức, nàng đã đoán được trượng phu đang ở trong tay ai – Tô Li Lạc. Nhiều năm như vậy, mà tỷ ấy vẫn thích chọc ghẹo nàng, dù giúp nàng cũng thích chỉnh trước nói sau.

Nàng trước giờ vẫn cho rằng Tô Li Lạc là người vô cùng kỳ quái, mà thật ra, cô ấy cũng nghĩ như vậy về nàng.

Ngửa đầu cảm nhận cơn gió mát từ đỉnh núi thổi xuống, khóe miệng Lăng Thanh Tuyết hiện lên một nụ cười tự nhiên. Bằng hữu, đôi khi là một chữ rất phức tạp.

Bụng bỗng đau, ý cười trong mắt nàng càng tăng. Lăng Thanh Tuyết vừa nhè nhẹ vỗ bụng vừa dịu dàng nói, “Con cũng thấy vậy à. Ừh, không lâu nữa, mẹ con mình đã có thể thật sự nhìn thấy nhau rồi.” – mắt dõi ra xa, “Cả phụ thân con nữa.”

Mặt trời dần khuất sau núi, nàng lưu luyến nhìn lần cuối rồi từ từ đi về.

Băng qua một cánh rừng đặc biệt um tùm, vượt qua một dòng suối nhỏ, liền nhìn thấy con lừa quen thuộc của nàng.

Hôm nay, kế bên chú lừa già còn có một thân ảnh đơn bạc với mái tóc dài.

Hắn đưa lưng về phía nàng, tay khoanh trước ngực, ngẩng đầu nhìn trời, trầm tư.

Lăng Thanh Tuyết lẳng lặng nhìn hắn.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của nàng, Giang Tùy Vân tràn đầy sức sống trở lại, nỗi vui mừng hiện lên trong mắt.

Bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt đã có bao lời muốn nói.

“Nương tử.”

Nàng nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.

“Hai mẹ con nàng vẫn khỏe chứ?” – hắn nhìn bụng nàng.

“Khỏe lắm.”

“Ta tới đón nàng về nhà.” – hắn nói thật tự nhiên, như bọn họ chưa từng chia lìa.

Lăng Thanh Tuyết đặt tay vào bàn tay chìa sẵn của hắn, để hắn đỡ nàng lên lưng lừa.

“Nương tử, lần sau đừng tùy tiện động thủ với người khác nữa, nhất là khi bụng mang dạ chửa thế này. Dù có xảy ra chuyện gì, thì an toàn của nàng vẫn là trên hết, biết chưa.” – hắn nhẹ nhàng mà lơ đãng nhắc.

Lăng Thanh Tuyết dùng khóe mắt nhìn hắn, không nói gì.

“Nương tử, ta không hy vọng nàng sẽ mạo hiểm vì ta.” – ngữ khí trở nên nghiêm túc.

Nàng thản nhiên nói: “Người có thể làm thiếp mạo hiểm, trên đời này không có nhiều lắm đâu.”

Hắn nắm chặt tay nàng, cảm động nói, “Nương tử.”

Lăng Thanh Tuyết không nhìn hắn, nói tiếp: “Về sau thiếp sẽ xuất môn cùng chàng.”

“Nương tử __”

“Hỏi thăm tin tức người này người kia thật phiền phức, hơn nữa khi tin tức bị người cố ý bóp méo còn phiền phức hơn.”

Dù nét mặt nàng không thay đổi, ngữ khí cũng bình thường, nhưng Giang Tùy Vân biết tâm tình nàng không tốt.

Vì thế, hắn cẩn thận nhìn nàng, “Nương tử, khi ta ngã xuống vách Núi Đen, bị gãy chân, sau đó còn bị chết dí trong thâm sơn cùng cốc, không phải cố ý không báo an cho nàng biết đâu.”

Khi chú lừa già dừng lại trước cửa, Lăng Thanh Tuyết xoay người nhìn mộ phần, cúi đầu, sầu não và áy náy nói: “Tề Hạo Vũ là con của cố nhân sư phụ, thiếp không nên đánh hắn.”

“Ta làm nương tử khó xử rồi.”

Lăng Thanh Tuyết cười, nụ cười có chút chua xót, “Một lòng muốn tránh đối đầu với hắn, cuối cùng vẫn không thể tránh được.” – nàng vô hạn cảm khái nói.

“Nương tử việc gì phải tự trách như thế, tất cả đều là số mệnh, nửa điểm cũng trốn không thoát.”

Lăng Thanh Tuyết không đáp, quay người đi vào nhà nhỏ.

“Nương tử, khi nào thì nàng xuống núi?” – Giang Tùy Vân vội vàng đi theo.

Bài trí trong căn nhà gỗ không khác mấy so với lần trước, đơn giản đến mức gần như đơn sơ, hắn không đành lòng nhìn thê tử đang có bé bi ở đây.

“Sau một trăm ngày, thiếp sẽ xuống núi.”

“Một trăm ngày?”

“Thiếp sám hối với sư phụ.”

Giang Tùy Vân trầm mặc.

Hồi lâu sau, trong căn nhà nhỏ, Lăng Thanh Tuyết kinh ngạc gọi,“Giang Tùy Vân.”

“Nương tử, nàng đau lòng vì Tề Trang chủ đúng không?” – giọng vô cùng bất an.

Lần này đến phiên Lăng Thanh Tuyết trầm mặc.

“Nương tử.”

“Cầu mà không thể đạt, đây có lẽ là thống khổ lớn nhất của huynh ấy.” – một tiếng thở dài thật dài, chứa đầy tâm sự.

“Nương tử đang trách ta lúc trước cưỡng cầu nàng ư?” – cẩn thận hỏi.

Nhà nhỏ im lặng một lát, sau đó câu trả lời mang vài phần khinh thường của Lăng Thanh Tuyết vang lên: “Nếu thiếp không muốn, chàng có thể cưỡng cầu được sao?”

“Nương tử…”

“Buông tay.”

“Ta rất nhớ nàng…”

“Chàng dám… ưhm…” – câu nói bị ngắt quãng giữa chừng, như bị cái gì chặn lại vậy.

Bên ngoài, cuối cùng cũng tối đen như mực, núi rừng càng âm u, sao đầy trời, nên ông trăng cũng lười thò đầu khỏi đám mây.

Nhà nhỏ không có ánh nến, chỉ có những tiếng ân ái của vợ chồng trên giường nhè nhẹ vang lên, xen lẫn vài tiếng thở nhẹ cùng tiếng cười.

~~~~~***~~~~~

Đêm hiu quạnh, gió lạnh vù vù, một chiếc xe ngưạ từ phía cuối đường mòn trong rừng hiện rõ dần.

Tiếng bánh xe lăn trên lớp lá rụng thật dày, “lạo xạo, lạo xạo” vang lên rõ ràng trong đêm yên tĩnh nơi núi rừng cành lá rậm rạp.

Gió núi se lạnh của thời khắc giao mùa giữa mùa thu và mùa đông qua màn tràn vào cửa sổ xe.

Toa xe được lót một tấm thảm Ba Tư thật dày, vách cũng lót thảm treo tường, ngoài ra còn được người có tâm đặt vào mấy chiếc gối mềm mại để ôm và gối đầu, thật sự khiến người trong xe cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bánh xe vững vàng mà nhẹ nhàng xoay trên đường, Lăng Thanh Tuyết nằm trong xe ngủ thật bình yên, và Giang Tùy Vân ngồi kế bên chăm sóc thê tử thập phần yên tâm.

Càng gần đến lúc lâm bồn, tay chân của thê tử càng bị phù thũng, di chuyển cử động cũng trở nên khó khăn, khiến hắn lòng như lửa đốt, chỉ mong rút ngắn quãng đường, mau mau về nhà.

Hắn dịu dàng kéo chăn dày lên, đắp ngang người nàng, trìu mến xoa xoa khóe mắt, đuôi lông mày nàng.

Ngón tay vừa hạ xuống, mí mắt đã rung động, hắn vội vàng rụt tay lại, chột dạ khẽ gọi: “Nương tử.”

“Có người.” – Lăng Thanh Tuyết khẳng định.

Hắn nghi hoặc.

Nàng ngồi dậy, ánh mắt lợi hại nhìn ra cửa sổ, “Có sát khí.”

Nỗi lo lắng hiện lên trong mắt Giang Tùy Vân. Lần này họ chỉ dẫn theo bốn tên hộ vệ, mà tình hình thân thể của thê tử thì…

Đôi mày hắn nhăn tít.

Tuy nhiên, Lăng Thanh Tuyết đã trấn an hắn, “Võ công của những người này không cao, đám hộ viện có thể giải quyết.”

Hắn yên lòng, nhưng không phát hiện một ánh mắt lạnh lẽo chợt lóe rồi tắt rất nhanh trong mắt thê tử nhà mình.

Trong đám đó, có hai người cần nàng ra tay. Lăng Thanh Tuyết cúi đầu nhìn cặp vòng sắc tím trên cổ tay, lòng tĩnh lặng như nước.

Tiếng đao kiếm giao tranh rất nhanh đã vang lên, Giang Tùy Vân chú ý lắng nghe tình hình chiến đấu bên ngoài, trong khi đó, Lăng Thanh Tuyết bên cạnh hắn chỉ đơn giản vuốt ve cặp vòng kim loại có hoa văn cổ xưa trên tay.

Khi hai dòng kiếm khí đánh úp về cỗ xe, cặp song đao của nàng đã sẵn sàng nếm máu tanh.

Giang Tùy Vân chỉ kịp cảm thấy hoa mắt, cỗ xe đã tan tành.

Giữa ánh sáng phát ra từ thân kiếm, ba thân ảnh không một tiếng động lần lượt thay đổi vị trí.

Giang Tùy Vân bị bắn khỏi toa xe, lo lắng hốt hoảng nhìn thê tử một địch hai.

Lăng Thanh Tuyết biết tốt nhất là nên “tốc chiến tốc thắng”, thứ nhất là bởi vì đối phương là tả, hữu hộ pháp của Kính Minh Sơn Trang, thứ hai là bản thân nàng đang mang thai, đánh lâu sợ không còn sức mà thi triển võ công.

Ba tháng này, nàng luôn luôn chờ, chờ người của Kính Minh Sơn Trang đến, không ngờ họ thật thông minh, đợi thời điểm nàng suy yếu nhất để ra tay.

Thân mang bé bi, nàng không thể linh hoạt được như trước, bị hai dòng kiếm khí xẹt qua hai bên người, vạt áo bị cắt một đoạn dài, một dòng máu nhỏ phụt ra.

Giang Tùy Vân đưa hai tay che miệng, lúc này hắn không dám phát ra âm thanh nào, sợ làm thê tử mất tập trung, nhưng đôi mắt trước sau vẫn lo lắng chăm chú nhìn không chớp mắt vào cảnh tượng trước mắt.

Cơn đau bụng sinh đầu tiên bỗng xuất hiện, làm đao thế của Lăng Thanh Tuyết trở nên loạn, hơi thở dồn dập.

Hai người đang giao đấu thấy thế, kiếm khí càng phát ra mạnh mẽ nhanh chóng, muốn một đao giết người.

Ánh đao sáng lóe chợt lướt qua rất nhanh trong không khí, ba hình người đứng bất động.

Ngay lúc Giang Tùy Vân đang hết sức kinh ngạc, hai dáng người từ từ lùi ra sau rồi ngã xuống, dáng hình mảnh khảnh còn lại cũng vội vàng lui mấy bước, sau rốt hai chân lảo đảo rồi quỳ xuống.

“Nương tử…” – hắn vọt qua.

Song đao chĩa xuống đất, nàng nắm chặt đôi tay đang đỡ nàng của hắn, đau đớn rên rỉ thành tiếng, “Thiếp… thiếp sắp sinh…”

Giang Tùy Vân nhìn nhìn đánh giá vị trí mà bọn họ đang đứng, rồi dìu thê tử đến chỗ xe ngựa.

Lũ thích khách toàn bộ đều chết dưới tay những người hộ viện, cũng là lúc tiếng khóc trẻ con từ toa xe vọng ra.

Dương Châu Giang gia lại có một vị tiểu thiếu gia nữa.

Giang Tùy Vân hai tay run run ôm con đã được bọc trong chăn ấm áp, nhìn thê tử sau khi một đao cắt đứt cuống rốn liền suy sụp rồi ngã xuống, thanh âm không ngừng run rẩy gọi mãi, “Nương tử…”

Người đang đổ mồ hôi lạnh, nằm trên thảm thỏa mãn cười, ánh mắt hiền hòa của người mẹ dõi theo đứa bé trong bọc chăn đang được phụ thân nó ôm, bàn tay dính máu vươn lên, rồi vô lực rớt xuống.

“Nương tử, nàng có sao không?” – Giang Tùy Vân lòng đầy lo lắng nhìn nàng.

Lăng Thanh Tuyết cười yếu ớt, “Thiếp không sao đâu.”

Lòng Giang Tùy Vân chưa hoàn toàn thả lỏng, đôi mắt Lăng Thanh Tuyết đã nhắm lại.

“Nương tử __” – tiếng gào hoảng hốt từ xe vọng ra, khiến lũ chim trên cây sợ hãi đồng loạt vỗ cánh bay lên.

Hộ viện và phu xe bên ngoài hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc nghi ngờ, đều hoang mang không hiểu gì.

~~~~~***~~~~~

Những anh tài của Kính Minh Sơn Trang ngày nào từng hiển hách trong võ lâm, nhanh chóng ngã xuống.

Bọn thuộc hạ điên cuồng vì chủ nhân trả thù, cuối cùng chẳng có kết thúc tốt đẹp nào.

Vạn Sự Thông tay cầm chén trà xanh, lắc đầu, “Lăng nhị tiểu thư luôn tạo ra những câu chuyện truyền kỳ quanh mình, trong khi rõ ràng chính cô ấy chỉ muốn ở nhà an phận giúp chồng chăm con.”

Cô gái áo đỏ ngồi đối diện lão nghe vậy, cười khanh khách,“Đáng tiếc, một vài người trời sinh chính là kẻ thị phi, họ không tìm thị phi, chuyện thị phi cũng sẽ tìm đến họ.”

“Đúng vậy, đây có lẽ cũng là nỗi khổ khó nói lớn nhất của Lăng nhị tiểu thư ha.”

Nụ cười của Tô Li Lạc mở rộng thành vẻ vui mừng hớn hở khi người gặp nạn, lắc đầu vừa cười vừa nói, “Không đúng, không đúng, việc bất đắc dĩ lớn nhất của Tuyết muội chính là gặp gỡ Dương Châu Giang công tử, trở thành đại thiếu phu nhân mới đúng.”

Một chuỗi âm thanh rầm rầm loảng xoảng, xen lẫn tiếng bàn tay vỗ lên mặt gỗ vọng vào, Vạn Sự Thông buông chén trà trong tay rồi đi ra ngoài.

Chỉ giây lát sau, trong viện vang lên tiếng cười nghiền ngẫm của lão, “Tô đại cô nương, e rằng nỗi khổ lớn nhất trong cuộc đời của Lăng nhị tiểu thư theo lời cô không còn xa lắm đâu.”

Bóng đỏ loáng cái bay vèo đến, Tô Li Lạc chân đã đứng trong viện, vẻ mặt hưng phấn nhìn tờ giấy trong tay lão, “Sao, sao?”

Nụ cười của Vạn Sự Thông mang vài phần bất hảo, “Cô hẳn cũng biết Giang gia và Hoàng gia có quan hệ thông gia nhỉ.”

“Phú khả địch quốc nhưng lại không khiến triều đình nghi kỵ, hẳn nhiên phải có quan hệ với Hoàng gia rồi.” – lão búng tay cái chách vào tờ giấy, cười nói: “Cho nên Hoàng gia nhúng tay vào việc của Giang gia cũng chẳng có gì lạ.”

Hai mắt Tô Li Lạc sáng lên, “Hoàng gia ra tay à?”

“Hoàng gia từng mấy lần muốn gả một cô gái trong dòng họ Hoàng thất cho Giang gia, nhưng vì nguyên nhân này kia mà nhiều lần phải từ bỏ ý đồ, tuy nhiên lần này dường như họ quyết tâm muốn làm lần nữa à.”

Sở thích lớn nhất trong đời Tô Li Lạc chính là nghe chuyện bát quái*, không những thế còn vui vẻ tạo ra chuyện bát quái cho mọi người đấu láo với nhau. Vừa nghe Vạn Sự Thông giải thích, hứng thú vọt đến cao trào, mắt phát ra những tia sáng kỳ dị, “Nói cách khác, Tuyết muội lúc này đang bị Hoàng quyền bắt chẹt, Giang muội phu e rằng buộc phải đón người mới chăng?”

“Gần gần như thế.”

Vạn Sự Thông còn chưa dứt lời, cô gái áo đỏ đã không cánh mà bay mất dạng, vài câu nói hòa cùng giọng cười rơi rớt lại trong gió: “Cháu đi xem náo nhiệt đây, lần khác cháu lại đến uống trà sau nhé.”

Nhìn đình viện trống vắng, Vạn Sự Thông lắc đầu khẽ than. Lăng nhị tiểu thư khi lâm bồn còn cùng người động võ, sau khi hậu sản liền lâm vào hôn mê, đến giờ vẫn bất tỉnh, ngủ say như chết, Giang gia đã vời không biết bao nhiêu danh y mà vẫn thúc thủ vô sách, mà vị tiên cô có khả năng cứu chữa nàng nhất lại cố tình sống chết mặc bay.

Bây giờ vị tiên cô này đã vội vội vàng vàng chạy đến Dương Châu xem náo nhiệt rồi.

Dõi mắt về hướng thành Dương Châu, Vạn Sự Thông vô thức thì thào một mình, “Xem ra, Dương Châu thực sự sẽ náo nhiệt lắm đây.”

Từ xưa, Dương Châu đã nổi tiếng phồn hoa.

Mà náo nhiệt lại là bạn chí cốt của phồn hoa, sinh ra trong phồn hoa, gắn bó cùng phồn hoa, hơn nữa bây giờ nơi này lại có hai nhân vật truyền kỳ đang sinh sống. Người người tai bên này vừa nghe nói Giang thiếu phu nhân vì đối phó với giang hồ tình cừu mà ngủ say không dậy nổi, tai bên kia lại nghe là, Hoàng Thượng nơi kinh thành đang cố tình gả cô gái có huyết thống hoàng tộc chính thống đến Giang gia.

Vì thế, thành Dương Châu nhất thời khí thế tám chuyện sùng sục, bàn đặt cược cũng hợp thời mà mở lại.

Tuy nhiên, bên ngoài ồn ào náo nhiệt bao nhiêu cũng không mảy may truyền vào trong Tê Vân tiểu trúc sâu trong Giang phủ, gọi không nổi Giang thiếu phu nhân vẫn ngủ say từ ngày xảy ra biến cố ấy.

Giang Tùy Vân thân hình đã trở nên gầy yếu ngồi ở mép giường, lẳng lặng ngắm thê tử vẫn chìm trong hôn mê sâu mãi không tỉnh dậy. Hơn một tháng rồi, đã mời không biết bao nhiêu vị đại phu, thế mà vẫn không thể gọi nàng tỉnh dậy, nghĩ đến hai đứa con thơ vẫn còn nằm nôi, lòng hắn lại càng đau thương.

“Nương tử, nàng đến tột cùng là muốn ngủ đến bao giờ? Dù nàng không lo cho vi phu, cũng nên nghĩ đến hai bé bi của chúng ta chứ, nhất là Tín nhi, nó còn nhỏ vậy mà...” – hắn nắm tay thê tử, những lời quen thuộc cứ nhắc đi nhắc lại lại vang lên, tâm tư luôn hy vọng nàng vì thế mà mở mắt ra, nói với hắn: “Giang Tùy Vân, chàng thật ồn ào quá.”

Đáng tiếc, hắn luôn luôn thất vọng, nếu cứ thế này, hắn sợ một ngày nào đó hắn sẽ trở nên tuyệt vọng mất.

“Thiếu gia.” – giọng của gã sai vặt Nhạc Thanh từ trong viện vọng vào.

Giang Tùy Vân nhìn thê tử lần nữa, rồi mới đứng dậy rời khỏi phòng.

“Thiếu gia.” – thấy hắn đi ra, Nhạc Thanh vội vàng chạy lại gần.

“Sao rồi?”

“Mọi việc đã thu xếp ổn thỏa rồi ạ, bảo đảm không ai không nghe, không ai không biết, nay lời đồn đã truyền khắp kinh thành rồi.” – Nhạc Thanh cam đoan.

“Vậy là tốt rồi.” – Giang Tùy Vân ngoái đầu lại, nhìn người trước sau vẫn nhắm chặt mắt trong phòng. Hắn sẽ không cho bất kỳ người đàn bà nào khác tới chiếm chỗ của nàng, nếu nàng cả đời bất tỉnh, hắn sẽ cả đời vì nàng thủ thân như ngọc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.