Hoa Miêu Miêu

Chương 117: Chương 117




Sau hai canh giờ cãi cọ, cuối cùng mẹ chồng cũng chịu khuất phục, thế là tôi đành phải… một lần nữa trải qua cuộc hôn lễ của nhân gian còn phức tạp hơn cả hôn lễ trên Thiên Giới.

Đồ cưới làm theo phong tục, hôm qua đã được đưa đến, hôn lễ được cử hành vào tối hôm sau, địa điểm là căn nhà cũ, Hướng Thanh sẽ đón tôi từ nhà mới sang. Từ buổi chiều tôi đã ngồi trước bàn trang điểm, một vị lão nhân phúc đức nhà mẹ chồng dùng lược chầm chậm chải lại mái tóc cho tôi, búi lên thành kiểu của tân nương, miệng còn hát: “Một lược chải tới cuối, hai lược tới bạc đầu, ba lược con cháu đầy nhà, bốn lược hạnh phúc trọn vẹn gối chăn.” Sau đó bà lại tiến hành “khai liễn”, nghe nói phải nhổ hết lông tơ trên mặt, tôi sợ gần chết vì lúc nào cũng sợ mình không còn lông, thế là vội vàng chạy trốn, sau đó tôi bị Oa Oa với Cẩm Văn ép xuống, nhắm mắt hoàn thành.

Yên chi thủy phấn và rất nhiều thứ khác đều được bôi lên, cho tới khi màn đêm buông xuống mới coi như đã giải quyết xong. Lúc này Hướng Thanh đưa đội ngũ nghênh thân tới, thế là Oa Oa, Bách Tài, Hàn Kính, Tiểu Trà và các thị nữ chưa kết hôn khác từ Thiên Cung xuống vội vàng chạy ra cửa chặn họ lại, đòi hồng bao.

Sau đó là hạ tế, người của tân nương sẽ dùng gậy đánh tân lang, để chàng phải ghi nhớ kỹ ngày này. Người ra tay của nhà tôi là Ngân Tử với Ngưu Ma Vương, hai người vốn xấu bụng, ra tay rất nặng, Hướng Thanh không dám đánh trả, thế là bị ăn mấy gậy mới đi được đến cửa.

La Sát với Kiều Kiều cũng muốn đánh, tiếc là họ tới uổng công, không biết phong tục của nhân gian, “tẩu tẩu” nghe gần giống “sao chổi” nên không được tham gia hôn lễ, bị Ngưu Ma Vương đưa đến chỗ khác, vô cùng bực bội, thế nên cả hai đều đi về, để lại quà cho tôi, trông giống như “Xuân Cung Đồ” loại mới nhất…

Hướng Thanh đưa hồng bao xong, chịu đánh xong thì đột phá vòng vây, đi tới trước cửa, đọc một bài thơ Thôi Nhữ Thi, bởi vì thường ngày chàng trọng võ khinh văn, không có thi tài, thế nên Mạc Lâm viết cho chàng một bài để học thuộc.

Lúc này, cửa phòng tôi cuối cùng cũng mở ra. Theo như quy củ thì một thân thích đã kết hôn của họ nhà gái phải đưa tôi lên kiệu hoa, nhưng nhà tôi chẳng có ai, hơn nữa những người tôi quen biết đều là Yêu tộc, thân thích của Yêu tộc thì rất ít, hơn nữa lại thiện chiến, quá nửa gia đình đều có người chết hay bị thương, không thể coi là người có phúc. Chọn đi chọn lại, cuối cùng miễn cưỡng để Tiểu Tử đảm nhận vai trò này, tuy rằng Hoa Yêu không cha không mẹ, không huynh đệ tỷ muội, nhưng ít nhiều nàng cũng được gả chồng một cách tử tế, có con trai, trượng phu chưa chết, cũng coi như là hợp lí.

Cho dù như vậy thì mẹ chồng vẫn cảm thấy bất mãn vì tôi dùng một cô nương còn trẻ (ngoài mặt) tống giá.

Những người khiêng kiệu hoa đều rất nổi bật, bốn người đằng trước là Thiếu Chúng, Kiếm Nam, Tiếu Thiên và Tiểu Hoàng, bốn người phía sau là thị đồng của Hướng Thanh Cung, thực ra không cần họ khiêng cũng được, nhưng họ đều cảm thấy náo nhiệt thú vị nên tranh nhau việc này, Mạc Lâm thì nói mình đã già, không cử động được, Tiểu Lâm thì phải đi theo Hướng Thanh, đỡ rượu cho chàng nên cũng không khiêng kiệu.

Dọc đường được thắp đầy nến và đuốc, khiến con đường cả thôn được chiếu sáng như ban ngày, bởi vì khoảng cách giữa hai nhà quá gần nên kiệu hoa đi vòng hai vòng, cuối cùng dừng lại trước cửa nhà mẹ chồng. Lúc này ngoài cửa đã được trang trí bởi tấm màn xanh, ở giữa bày án kỉ và bàn thiên địa, trên đó có một con đại nhạn. Người của nhà mẹ chồng đều tới đón tôi xuống kiệu hoa, dìu tôi đi qua chậu lửa, bước vào thanh lô, lúc này mẹ chồng từ cửa ngách đi vào, ngồi lên chiếc ghế cạnh án kỉ, cao đường của nhà gái không có ai.

Từ sáng sớm tới giờ, tôi chưa hề được chợp mắt nên bắt đầu thấy buồn ngủ. Mơ màng theo Hướng Thanh đi vào thanh lô, sau đó bái thiên địa, bái cao đường, rồi phu thê giao bái, Hướng Thanh quỳ thụp xuống, tôi cũng vội vã quỳ theo, nhưng lại bị Cẩm Văn kéo lại, nàng thì thầm bên tai tôi:

“Mèo ngốc, chẳng phải đã dặn lúc này nam bái nữ không bái sao?”

Lúc này tôi mới nhớ ra, thế là khom lưng nhận đại lễ quỳ bái của Hướng Thanh. Mẹ chồng hài lòng gật đầu, lấy ra một chiếc vòng vàng đặt vào tay tôi, tôi lập tức đeo vào tay.

Sau đó mọi người lại mang tới một sợi dây lụa màu đỏ, Hướng Thanh nắm sợi dây lụa, dẫn tôi vào động phòng, đặt tôi ngồi bên trái, còn mình ngồi xuống bên phải chiếc giường đã được trải chiếu cẩn thận. Dùng một cây gậy vén mảnh vải trùm đầu tôi ra, trên bàn đặt hai ly rượu, là rượu hợp cẩn, tôi với chàng bắt chéo tay nhau uống hết, Hướng Thanh cầm ly rượu rất lâu vẫn không bỏ xuống. Đại bá ở cạnh liên tục nhắc nhở:

“Úp ly xuống! Úp xuống!”

Hướng Thanh nghĩ ngợi giây lát rồi vẫn để thẳng, khiến đại bá bực mình, nói rằng như thế là không may mắn, sau đó chắc chắn chàng sẽ bị thê tử bắt nạt.

Nói vớ vẩn, làm sao tôi nỡ bắt nạt chàng.

Lúc này, một đám nữ nhân cầm tiền đồng với thái quả ném vào người tôi, nói là đắc quả đa, đắc tử đa[1], thế là tôi cố gắng dùng váy để hứng lấy, hứng được rất nhiều.

[1] Được nhiều quả, được nhiều con

Xong các thủ tục, mọi người tản đi hết, trong phòng chỉ còn lại mỗi tôi với Hướng Thanh. Long phượng hồng trúc đang cháy rất mạnh, soi bóng của chúng tôi lên khung cửa sổ dán giấy. Cuối cùng tôi không nhịn được, ngáp dài:

“Không còn gì nữa, đúng không?”

“Còn.” Hướng Thanh tháo mũ đội đầu cho tôi, cười nói.

“Thật không? Lạc Lạc nói với thiếp là kết thúc cả rồi mà…” Tôi cảm thấy việc này còn mệt hơn cả đi đánh nhau, hai mí mắt tôi bắt đầu đánh nhau rồi.

“Phải động phòng.” Hướng Thanh nói.

Thì ra là phải đối diện với con rùa rồi, tôi âm thầm cấu mình một cái để tinh thần tỉnh táo lại, sau đó nghiêm túc hỏi Hướng Thanh:

“Chàng chuẩn bị xong chưa? Đã luyện tập rất lâu rồi đấy.”

Hướng Thanh ngượng ngùng nói:

“Ta sẽ cố gắng.”

“Thiếp cũng sẽ cố gắng để không chống cự.” Tôi vội vàng bảo đảm.

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng cười, bàn tay Hướng Thanh đang cởi y phục tôi khựng lại, chàng thở dài đứng lên, nói với ra ngoài cửa sổ:

“Hôm nay mọi người đừng quậy nữa được không?”

“Không được không được! Phải nghe!” Là… tiếng của Thiếu Chúng. Cái gã này chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Hướng Thanh ngượng ngùng, cầu khẩn:

“Hôm nay đã mệt lắm rồi, mọi người đi uống rượu rồi nghỉ ngơi đi.

“Không mệt không mệt, ta đang chờ nghe tiếng mèo kêu.” Cái giọng đểu giả này là của Mạc Lâm.

“Thôi được rồi.” Hướng Thanh cúi đầu, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Nếu các người kiên quyết như thế thì mai tôi sẽ đi tìm các người chiết chiêu võ công.”

“Không sợ huynh, chúng tôi sống trên trời.” Tiểu Tử đáp tranh.

Tôi thấy Hướng Thanh có vẻ khó xử thì nghĩ ngợi giây lát, lại gần rồi to giọng quát:

“Nếu các người còn tiếp tục ở đây thì ngày mai ta sẽ cưỡi Yêu Khuyển Địa Ngục đưa Hướng Thanh lên Thiên Giới, tìm các người đánh một trận chiến phu thê.”

Giây lát sau, ngoài kia tịch không một tiếng động, chúng nhân đã biến hết.

Hướng Thanh cười cười bế tôi về giường, khẽ khàng hỏi:

“Bắt đầu được chưa?”

“Được! Bắt đầu đi!” Tôi dũng cảm gật đầu.

Hướng Thanh cởi chiếc áo đỏ tôi mặc ngoài cùng, rồi lại cởi chiếc áo tân lang của mình ra, sau đó buông rèm, đẩy mạnh tôi lên giường, bắt đầu hôn tôi từ trên trán.

“Á! Đừng!” Tôi hét lên nho nhỏ.

“Hôm nay ta không cho nàng cơ hội dừng lại đâu.” Hướng Thanh vô cùng kiên quyết.

Tôi ai oán nói:

“Chàng chưa gỡ câm cài tóc cho thiếp… Trên đó có nhiều kim lắm, đâm cả vào đầu.”

Hướng Thanh hơi ngượng, vội vàng ngồi dậy, tháo hết mấy thứ linh tinh đính trên đầu tôi, rồi lại xoa đầu, xoa tai, kiểm tra xem có bị thương không, sau khi xác định tôi không sao rồi mới một lần nữa đẩy tôi xuống rồi hôn.

Từng lớp áo bị gỡ ra, nụ hôn của Hướng Thanh khác với nụ hôn lạnh lẽo của kiếp trước, nó ấm nóng, dường như đang kích thích dục vọng nguyên thủy nhất trong tim tôi, cả người tôi ngứa ngáy, khó chịu, một sự ham muốn kỳ lạ trào ra ngoài, khiến tôi muốn ôm lấy chàng mà cắn thật mạnh, hôn thật mạnh, không bao giờ xa nhau.

Không được cắn người… không được cào người, tôi cố gắng cảnh cáo bản thân. Hai tay tôi kéo chặt cột ở đầu giường, không dám buông ra. Đôi mắt tôi đau đớn nhắm lại, kìm chế bản năng của mình.

Hướng Thanh càng ngày càng mãnh liệt, làn da tôi dần dần được tiếp xúc với không khí, khắp người tôi là vết hôn đỏ lựng, cuối cùng chàng ngậm lấy “quả anh đào”, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên đó mấy vòng.

Chỗ đó không phải Tiểu Mao chưa từng động tới… nhưng vì sao không có cảm giác như ngày hôm nay? Cứ như bị điện giật, khiến tôi suýt nữa làm gãy cả cột giường.

“Miêu Miêu, thả lỏng đi.” Hướng Thanh thấy tôi có vẻ căng thẳng thì an ủi.

Đúng, phải thả lỏng. Tôi cố gắng đè nén bản năng phản kháng của mình xuống, nhưng cả người cứ cứng đơ, không biết bên làm thế nào. Trong đầu tôi đang cố nhớ lại xem lần đầu tiên mình đã làm thế nào.

Nhưng lần đó thực sự rất thất bại… Tôi liên tục chống cự, Bích Thanh Thần Quân liên tục tấn công, chàng ấn mạnh tôi xuống giường, từ đằng sau… dùng con rùa đáng sợ của chàng tấn công tôi, tôi bị thương, còn chảy máu, đau tới mức rên la thảm thiết, miệng chàng thì an ủi tôi rằng sẽ khỏi nhanh thôi, nhưng hành động vẫn không chịu dừng lại, suốt hơn nửa canh giờ mới kết thúc, khiến tôi vô cùng khó chịu.

Lần này liệu có thảm hại như thế không? Tôi hơi bị ám ảnh, hai chân co chặt lại, răng nghiến chặt run rẩy, nhưng không kháng cự và bỏ chạy.

Nhưng ở vùng bụng tôi dâng lên một ngọn lửa kỳ lạ, ham muốn được tiếp xúc da thịt với Hướng Thanh, muốn được chàng chạm vào nhiều, như thể chỉ có thế mới có thể dập tắt được ngọn lửa đó.

Mọi thớ thịt đều được phủ lên, không khí xung quanh nóng dần lên, khiến trán tôi lấm tấm mồ hôi, hình như Hướng Thanh cũng rất nóng, chàng còn chảy nhiều mồ hôi hơn tôi, y phục toàn thân ướt sủng. Hành động của chàng chậm lại, thậm chí còn hơi cứng nhắc.

“Hướng Thanh… thiếp không sợ.” Cảm thấy hình như chàng hơi căng thẳng nên tôi lên tiếng an ủi.

Hướng Thanh gật đầu, lau mồ hôi trên trán, khàn giọng:

“Ta yêu nàng.”

Nghe thấy câu nói này, không biết vì sao mà tôi lại muốn khóc, Hướng Thanh thấy tôi buồn thì hơi lo lắng, tưởng là mình nói sai điều gì đó, ra sức an ủi.

Cuối cùng một giọt nước mắt cũng rơi lên gối. Hai tay tôi buông khỏi cái cột, vòng lấy vai Hướng Thanh, ôm chặt chàng vào lòng, đôi môi tôi đặt lên vành tai chàng, liên tục lặp lại bên tai chàng câu nói mà tôi đã đè nén trong lòng rất lâu nhưng vẫn chưa kịp nói với chàng:

“Thiếp yêu chàng, thiếp yêu chàng, thiếp yêu chàng…”

Một câu thiếp yêu chàng như một câu mấu chốt khơi dậy cả một ký ức sâu đậm, có những lúc sự bất ngờ đến đơn giản như vậy thôi.

Thần trí của Hướng Thanh bỗng trở nên hốt hoảng, mãi sau, đột nhiên chàng giơ ngón tay trỏ ra, đặt lên môi tôi. Chàng nói:

“Phải, ta yêu nàng.”

“Thiếp muốn nói câu này… suốt năm trăm năm nay rồi.” Nước mắt che mờ tầm mắt tôi, hình ảnh chàng nhòe nhoẹt, tôi nghiêng người, hơi xấu hổ.

Hướng Thanh đưa tay ra ôm lấy tôi, thật chặt, dường như muốn ôm tôi vào tận trong tim:

“Nàng đã nói rồi, câu này ta nghe rồi.”

“Không, thiếp chưa nói, khi đó thiếp không hiểu thế nào là yêu, không biết là mình yêu chàng, nhưng khi thiếp vừa hiểu ra thì chàng đã không còn nữa.” Tôi nghẹn ngào vùi đầu vào ngực chàng.

“Không, nàng nói rồi, ta nghe thấy, và cũng nhìn thấy.” Hướng Thanh vuốt tóc tôi. “Khi ở dưới mặt đất tăm tối chui ra, linh hồn của ta đã nghe thấy tiếng khóc của nàng.”

“Chàng nhớ lại chuyện ngày trước rồi?’ Tôi ngơ ngác trợn tròn mắt.

“Phải, nhớ lại rồi, ta nhớ lại sự li biệt ở Tàng Long Cốc, nghe thấy tiếng khóc của nàng, nhìn thấy nước mắt của nàng, ta biết nàng yêu ta, yêu ta suốt năm trăm năm.” Hướng Thanh mỉm cười gật đầu, khóe mắt chàng lấp lánh một giọt nước. “Ta quay về rồi, thực sự quay về rồi.”

Chàng quay về rồi, nước mắt tôi tuôn lã chã, khóc nức nở, dụi mặt vào áo chàng.

Hướng Thanh luống cuống an ủi, vỗ về tôi:

“Miêu Miêu, đừng khóc.”

Tôi khóc vì vui mà! Đủ rồi, cái gì cũng đủ rồi, thì ra Miêu Miêu chưa để lỡ điều gì hết, chưa đánh mất điều gì hết. Người tôi yêu nhất một lần nữa ôm tôi vào lòng, lần này không có gã Diệu Dương chết tiệt, cũng không có trận chiến đấu chết tiệt, càng không có công việc và những mệnh lệnh chết tiệt của Thiên Giới.

Cuối cùng chàng cũng có thể hoàn toàn thuộc về tôi, chỉ nhìn tôi, ở bên tôi.

“Thời gian tới ta sẽ đưa nàng đi chơi, thực hiện lời thề năm xưa.” Hướng Thanh thấy tôi vẫn khóc thì vội vàng dỗ dành. “Chúng ta đi leo Thái Sơn, đi ngắm mặt trời đỏ rực mọc trên biển, chúng ta đi Thô Lỗ Phiên, uống rượu sữa dê, ăn nho khô, chúng ta đi Lệ Giang, dòng sông đó trong tới mức có thể nhìn thấy đàn cá ở dưới đáy đang tung tăng bơi lội, chúng ta đi Hoa Sơn, leo lên đỉnh núi cao nhất, chúng ta có thể ngồi thuyền ra biển, đi tới các đất nước kỳ lạ khác…”

Tôi say mê lắng nghe, bất giác hỏi:

“Những nơi đó chàng từng đi chưa?”

“Có nơi đi rồi, có nơi là nghe người ta nói. Nhưng ta rất muốn chu du hết thế giới này, ngắm hết những cảnh đẹp.” Hướng Thanh cười khẽ. “Nàng bằng lòng đi cùng ta không?”

“Thiếp bằng lòng, chàng đi đâu thì thiếp theo tới đó.”

“Không, không cần nàng bằng lòng, mà nguyện vọng của nàng là gì…” Hướng Thanh một lần nữa ngắt ngang lời tôi.

“Nguyện vọng của thiếp đã được thực hiện hết rồi.” Tôi ôm lấy chàng hôn mạnh, nói như làm nũng. “Sau này chúng ta cùng đi chơi, chơi khắp nơi, lần này chàng đã hứa rồi nhé, không được kiếm cớ là công việc bận rộn rồi không giữ lời đâu nhé!”

“Ta… ngày trước thường không giữ lời sao?”

“Đương nhiên! Chàng thường nói công việc quá bận… Hơn nữa thường xuyên có việc đột xuất.”

“Sau này ta sẽ không thế nữa.”

“Chàng thề chứ?”

“Ta thề.”

“Sau này thiếp sẽ gọi chàng là sư phụ hay Hướng Thanh?”

“Ta đã biến thành Hướng Thanh cũng là duyên, hãy để Bích Thanh Thần Quân vĩnh viễn biến mất khỏi Thiên Giới đi, sự trừng phạt của Thiên Giới là không được quay đầu, công việc vừa khổ sở vừa vất vả này để cho Hải Dương làm, ta cũng không muốn làm nữa.”

“Tuyệt quá! Đừng có làm việc cho ông Ngọc Hoàng hở một tí là đòi phạt người ấy nữa, chúng ta sống dưới nhân gian, sau này chàng có thể ở bên thiếp mỗi ngày.”

“Được, ngày nào ta cũng ở bên nàng.”

Nói chuyện mãi, khi các sợi thần kinh trên khắp cơ thể tôi đã thả lỏng hoàn toàn, Hướng Thanh nhân lúc tôi không chú ý, đi vào cơ thể tôi.

Tôi hoàn toàn quên mất chuyện phản kháng, mà cũng không muốn phản kháng. Lần này không có cảm giác đau nhói, cũng không có máu chảy mà cả người tôi có cảm giác ngất ngây và một khoái cảm kỳ quái.

Quấn lấy chàng, ôm lấy chàng, làn da cọ vào nhau, tôi thốt lên “Meo meo” càng khiến chàng thêm hưng phấn, cho tới khi cùng nhau lên đỉnh.

Hơn nửa canh giờ sau, sau phút đê mê, tôi liếm môi thèm thuồng, phát hiện con rùa không đáng sợ như trong tưởng tượng, Hướng Thanh vuốt ve mặt tôi, đặt lên trên đó một nụ hôn rất sâu, mãi sau mới luyến tiếc rời ra, chàng ngồi dậy, mặc y phục vào, sau đó nghiêng người, không nhìn tôi mà nhìn cây nến đỏ trên bàn:

“Chắc nàng mệt rồi, nghỉ sớm đi, mai còn phải đi bái kiến mẹ chồng, Ngân Tử lại còn thành thân, mấy hôm nay công việc liên miên, cần phải tĩnh dưỡng tinh thần.”

Tôi xích lại gần, ngọ nguậy trên người chàng:

“Chàng thì sao?”

Hướng Thanh nghiêm túc nhìn cây nến đỏ:

“Ta không thể ngủ, ta phải trông nến.”

“Vì sao?” Tôi không hiểu.

“Họ nói nến Long Phượng trong đêm tân hôn phải cháy hết, như thế phu thê mới có thể hạnh phúc bên nhau đến bạc đầu.”

Meo… chàng đã nói thế rồi mà thiếp còn ngủ được nữa sao? Trông nến quan trọng hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.