Hoa Miêu Miêu

Chương 150: Chương 150




“Em không muốn sống một mình!” Tôi kéo tay anh. “Anh đừng làm việc ngốc nghếch! Anh mà dám chết thì em sẽ lập tức tự sát để theo anh chuyển thế luôn.”

“Còn Tiểu Mao thì sao?” Tất Thanh cười cười xoa đầu tôi.

Tôi nhìn thằng con trai đang có vẻ buồn bã bên cạnh, thầm kêu khổ trong lòng, có thể lấy tính mạng mình ra đánh cược, nhưng không thể bất chấp tính mạng của Tiểu Mao, nếu không thì quá vô trách nhiệm.

“Tất Thanh, ngươi hãy nghĩ cho kỹ, nếu ngươi chết rồi thì ít nhất Miêu Miêu với Tiểu Mao cũng còn được sống, ta sẽ tẩy sạch ký ức của nàng, để nàng quên ngươi, vui vẻ sống tiếp.” Ngao Vân có vẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay, thế nên không vội nữa. “Còn về Miêu Miêu, nếu nàng muốn con trai mình chết uổng thì cứ hành động lỗ mãng đi, biển là địa bàn của ta, cho dù Bích Thanh Thần Quân có được thần lực năm xưa cũng không dám giao thủ với ta trong biển, huống hồ nàng chỉ là một con mèo.”

“Đồ đê tiện.” Đến chửi tôi cũng chẳng còn sức nữa, ngồi phịch xuống.

“Nàng có biết mình đã thay đổi số phận của thiên địa không?” Ngao Vân do dự rồi đột nhiên lên tiếng, “Nàng hoàn toàn không nên là Hoa Miêu Miêu, linh hồn của nàng là con mèo Tất Thanh nuôi, không ngờ chẳng hiểu vì sao lại xuất hiện trên người Hoa Miêu Miêu, thay thế nàng ta. Khiến những việc sau đó thay đổi toàn bộ.”

“Thế thì sao? Ta chẳng làm việc gì xấu xa cả.”

“Bích Thanh Thần Quân vốn dĩ không thể yêu nàng, cũng không thể đưa nàng lên Thiên Giới làm đồ đệ, trên người ông ta không có kinh mạch nhưng có Phật cốt, bởi vậy lẽ ra không được có thất tình lục dục, cuối cùng sẽ hóa thành Phật.” Ngao Vân kể lại chuyện cũ, “Nếu không phải vì ông ta yêu nàng làm loạn thần trí thì đã phát hiện ra Diệu Dương là giả, cũng không bị Diệu Dương uy hiếp yếu điểm, càng không bị chết và đày xuống nhân gian, Hải Dương trước đây trông nom vùng biên giới Ma Giới, kinh nghiệm non nớt nên khiến nhiều yêu quái trốn được ra ngoài, con Vô Tâm Chi Yêu xông lên Mao Sơn giết hại bao người cũng đã chui qua lỗ hổng này… Nếu không có nàng thì Ngân Tử cũng không lên Tiên Giới, Băng Hoàn Tiên Tử không tự sát để rơi xuống phàm trần, nếu không có nàng…”

Hắn càng nói càng đáng sợ, tôi mấp máy khóe miệng nhưng không nói được lời nào.

Tôi tưởng mình không làm gì tức là không sai gì, hóa ra bản thân sự tồn tại của tôi đã là một sai lầm. Sau khi xuyên không, tôi như một con bướm giang rộng đôi cánh, dấy lên phong ba, một việc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại kéo theo biết bao việc khác, cuối cùng thay đổi số phận của rất nhiều người, vấn đề này tôi cũng đã từng nghĩ tới, chỉ là không nghĩ xa như vậy mà thôi.

Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, liệu có khác đi không?

Nếu có thể bắt đầu lại từ đầu, liệu có làm một việc tương tự như vậy?

Ngao Vân nói xong bèn cười hỏi:

“Để nàng bắt đầu lại từ đầu, nàng có lựa chọn tới bước đường hôm nay không?”

“Sẽ vẫn như vậy!” Nói xong tôi lại cảm thấy mình không đủ tư cách nói câu này, vội vàng quay đầu lại hốt hoảng nhìn Tất Thanh, chàng nắm chặt tay tôi, kiên định nói:

“Cho dù là bao nhiêu lần, ta cũng không hối hận vì mình đã chọn con đường này.”

“Cho dù là một con đường chết?” Ngao Vân lại hỏi.

“Phải.” Tất Thanh kéo tôi ra sau lưng, suy nghĩ giây lát rồi bật cười, “Nếu linh hồn của Miêu Miêu thay đổi quá khứ thì đã không có sự tồn tại của Tất Thanh. Mà duyên phận của chúng ta lại bắt đầu từ Tất Thanh, tương lai không có gì thay đổi cả, thế nên những gì ngươi vừa nói chỉ là hù dọa mà thôi.”

“Rất nhiều chi tiết trong lịch sử đều được sửa chữa bởi sự nỗ lực của các thiên thần, thế nên kiếp trước ngươi làm Hướng Thanh mới buộc phải chết, không có ai dám cho ngươi thuốc trường sinh bất lão. Buộc phải kéo dài tới tận kiếp này mới có thể ra tay với ngươi.” Ngao Vân so vai, hắn nở nụ cười tà ác, “Cho dù bây giờ linh hồn ngươi có bị tiêu diệt thì cũng chẳng sao cả.”

“Vậy sao?” Tất Thanh đưa tay ra cái ba lô sau lưng, sắc mặt đột nhiên thay đổi, hai mắt lạnh lẽo nhìn Tiểu Mao, “Đưa đây.”

Tiểu Mao nghịch nghịch một cái tráp nhỏ kỳ quái trong tay, cười thản nhiên:

“Lấy trộm để chơi thôi, cha đừng có giận dữ thế.”

Tài năng trộm cắp của thằng nhóc được di truyền từ tôi, có thể nói là thần không biết quỷ không hay.

“Cái đó không phải để con chơi.” Tất Thanh biến sắc.

“Bố được chơi còn người khác không được chơi sao?” Tiểu Mao đột nhiên niệm Tỳ Thủy quyết, nhảy ra vòng ngoài, lao về phía Ngao Vân. Tốc độ của nó nhanh đến chóng mặt, khiến tôi nhất thời không ngăn lại được.

Tất Thanh nóng ruột, vội vàng xông lên, lao vào trong nước, định kéo Tiểu Mao về. Gương mặt điềm tĩnh của anh giờ tràn đầy vẻ hốt hoảng, tôi thấy nước biển nhấn chìm thân hình anh thì chỉ sợ anh chết đuối, vội vàng kéo anh về, ngơ ngác hỏi:

“Sao thế?”

“Mau ngăn Tiểu Mao lại!” Tất Thanh điên cuồng kêu lên, anh kéo mạnh tôi về phía trước như thể bất chấp tính mạng của mình.

Tôi bị anh dọa sợ chết khiếp, co giò chạy, nhưng thấy Tiểu Mao đã đến bên Ngao Vân, Ngao Vân thấy thần sắc nó không bình thường thì vội vàng rút thanh trường thương ra đâm về phía Tiểu Mao, không ngờ Tiểu Mao không hề né tránh, người nó lao thẳng về thanh trường thương, mũi thương cắm phập vào bụng nó, Tiểu Mao thuận thế ôm chặt lấy cánh tay cầm thương của Ngao Vân, và cũng kiềm tỏa hành động tiếp theo của hắn. Tay phải nó ấn vào cái tráp lấy trộm của Tất Thanh, trên cái tráp xuất hiện tia sáng màu đỏ.

“Ném nó đi!” Tất Thanh kéo tôi xông ra, hét, “Đó là bom đấy.”

Mặt Ngao Vân biến sắc, vội vàng thu trường thương về, nắm lấy móng vuốt của Tiểu Mao, định ném quả bom đi, nhưng đã muộn rồi.

Quả bom đó Tất Thanh định dùng để thí mạng với Ngao Vân, thời gian bom hẹn giờ rất ngắn, ngắn tới mức tôi chỉ kịp nhìn thấy vẻ bất an trên gương mặt Tiểu Mao, nó dỏng tai lên, nói khẽ:

“Mẹ… con xin lỗi…”

Lần nào nó nói câu này cũng khiến tôi vui vẻ và tha thứ cho mọi sai lầm của nó.

Nhưng sự việc lần này thì tôi không thể tha thứ nổi, thằng con trai khốn kiếp này! Mau về đây!

Đáy biển tóe lửa, bao vây Tiểu Mao và Ngao Vân, một cột sóng to đánh bật tôi với Tất Thanh ra ngoài, cát đá cứa rách da thịt tôi mà dường như tôi không thấy đau.

Tim tôi xộc lên mùi máu tanh, mang theo cảm giác đau đớn tột cùng, hai mắt tôi tối đen, rồi ngất đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.