Hoán Kiểm Trọng Sanh

Chương 23: Q.3 - Chương 23: Điều tra






"Chị, Hạo Vân là người thế nào, em biết rõ hơn ai hết, nhưng chị là chị của em, cho nên em hy vọng chị không dính dáng tới anh ta." Đối với những lời chỉ trích của Trần Thanh Thanh, Hàn Tuyết Nhi hoàn toàn tin tưởng. Từ trước tới giờ, cô luôn tin rằng Phương Hạo Vân không phải hạng người tốt đẹp gì. Loại người như hắn, bên cạnh có nhiều con gái vây quanh không phải chuyện lạ. Chỉ là, cô không thể nói toạc chân tướng ra cho chị họ biết. Hàn Tuyết Nhi đã bán đứng hạnh phúc của cả cuộc đời mình, cô không mong muốn chị mình cũng giống như cô, trở thành một con mồi cho kẻ ác ma kia.

" Tuyết Nhi, em nói như vậy, chị rất đau lòng, em có biết không?" Trần Thanh Thanh buồn bã thở một hơi dài: "Tuy chúng ta không phải chị em ruột thịt, nhưng từ nhỏ tình cảm của chúng ta đã qua mức ruột thịt. Chị thật không thể ngờ được, em lại vì một tên đàn ông mạt hạng mà đối xử với chị như vậy..."

Thần người trong giây lát, Trần Thanh Thanh cảm thấy trong lòng xót xa, cô điềm tĩnh nói: "Tuyết Nhi, chị nói lại một lần cuối, chị với anh ta chỉ có mối quan hệ về võ thuật, em tin hay không thì tùy, chị còn có việc, chị đi trước đây..."

" Chị..." Hàn Tuyết Nhi kêu gọi một tiếng, nhưng không biết phải nói thế nào cho phải. Cô có thể cảm nhận được lời nói của mình đã tổn thương tới chị sâu đậm thế nào. Nhưng so với hạnh phúc của cả cuộc đời cô, chút đó có thấm tháp vào đâu. )

Nhìn theo bóng lưng của Thanh Thanh, sâu trong đáy mắt xinh xắn của Hàn Tuyết Nhi rơi xuống những giọt nước mắt thuần khiết. Cô không muốn như vậy, thật sự không muốn, nhưng cô không còn cách nào khác.

... ..

...

" Ông chủ, việc ngài dặn tôi đã nghe ngóng được rồi." Phương Hạo Vân vừa rời khỏi tập đoàn Trần thị chưa được bao lâu, một người đàn ông râu quai nón ăn mặc Âu phục ngay ngắn, mang đầy khí chất của thanh niên bước vào trong văn phòng của Trần Thiên Huy.

" A Lượng, cậu đến rồi à!" Trần Thiên Huy ngước đầu lên, bỏ xuống đống tài liệu đang kẹp trong tay, nói: "Mau báo kết quả điều tra của cậu đi..." A Lượng là nhân vật số hai của công ty bảo vệ tập đoàn Trần thị, cũng là một trợ thủ kiêm vệ sĩ của ông. Không những công phu của hắn không tồi, mà còn một lòng một dạ trung thành với Trần Thiên Huy, đã nhiều lần xả thân cứu Trần Thiên Huy, là trợ thủ đắc lực và đáng tin cậy nhất của Trần Thiên Huy. )

" Ông chủ, tôi đã xác minh các học viên ở hội võ thuật đại học Hoa Hải và hội karate rồi, những lời tiểu thư nói đều là sự thực, người tên Phương Hạo Vân này quả thực thân thủ rất khá. Có điều tôi phát hiện ra một thứ..." A Lượng có chút đắn đo không dám nói.

" Nói đi!" Trần Thiên Huy tự châm cho mình một điếu thuốc lá, hít vào một hơi, phả ra một làn khói trầm đục thúc giục.

" Phương Hạo Vân là người kế nhiệm của tập đoàn Thịnh Hâm." A Lượng nói thành thật.

" Cái gì? Nó là con của Phương Tử Lân?" Trần Thiên Huy khẽ giật mình, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười lạnh lùng : "Xem ra, ta đã xem thường thằng nhóc này." Trần Thiên Huy nhầm tưởng rằng, Phương Hạo Vân tiếp cận con gái mình là có ý đồ tiền tài nào đó. Hắn té ra lại là người kế nhiệm trong tương lai của tập đoàn Thịnh Hâm, chả trách hôm nay lại kiên quyết cự tuyệt thiện ý của mình như vậy. )

" A Lượng, mau điều tra rõ ràng mục đích tiếp cận tiểu thư của Phương Hạo Vân." Trần Thiên Huy hít mạnh một hơi thuốc, lạnh lùng nói: "Được lắm Phương Tử Lân, giới doanh nhân thành phố Hoa Hải, tôi luôn cảm thấy ông cũng không tệ lắm, không ngờ ông cũng âm hiểm như vậy, lại giở trò này chơi tôi..."

" Ông chủ, thật ra tôi đã điều tra qua rồi..." A Lượng do dự đôi chút, rồi nói: "Ông chủ, theo những kết quả điều tra của tôi cho thấy, Phương Hạo Vân không hề có ý tiếp cận với tiểu thư, là tiểu thư chủ động tìm tới Phương Hạo Vân, hơn nữa còn không ngừng quấn quít lấy hắn."

"Có chuyện này sao?" Trần Thiên Huy lập tức lại buồn bực trở lại, con gái làm thế là sao chứ? Tại sao lại chủ động dính líu với tên tiểu tử Phương Hạo Vân ấy cơ chứ.

" Ông chủ, quả thực có chuyện đó." A Lượng thật thà nói.

" Hừm, xem ra thằng con của Phương Tử Lân quả thực có chút bản lĩnh. Được rồi, tôi biết rồi, cậu cứ tạm về nghỉ ngơi đi đã." Trần Thiên Huy cảm thấy câu chuyện càng lúc càng thú vị rồi.

" Đợi đã!"

Đúng lúc A Lượng đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Trần Thiên Huy liền gọi giật hắn lại, giọng thản nhiên dặn dò: "Tìm cơ hội thích hợp, giúp tôi đặt một cuộc hẹn với Phương Tử Lân, tôi muốn nói chuyện với ông ta."

" Ông chủ, ý của ông là..." A Lượng thấy có đôi chút khó hiểu.

Trần Thiên Huy điềm nhiên giải thích: "Thanh Thanh chắc chắn có ý với thằng nhóc đó, tôi muốn hẹn bàn về hôn sự với Phương Tử Lân."

...

...

"Ba, ba nói hôn sự gì cơ..." Đúng lúc này, Trần Thanh Thanh đẩy cửa bước vào, có điều hình như cô chỉ nghe thấy câu nói cuối cùng.

" Chú A Lượng, chú cũng ở đây à." Trần Thanh Thanh biết địa vị của A Lượng ở trong lòng của bố, cho nên xưa nay không coi hắn là tên lâu la, mà kính trọng gọi bằng chú.

" Thanh Thanh, ông chủ, hai người cứ nói chuyện, tôi phải đi ra ngoài bàn chút chuyện." A Lượng là người trầm tính khó hiểu, chỉ biết lo công chuyện, không phải là người thích buôn chuyện.

" Đúng rồi ba, ba vẫn chưa trả lời câu hỏi của con đâu?" Trần Thanh Thanh háo hức hỏi.

" Ha ha!"

Trần Thiên Huy nhoẻn miệng cười, bỗng nhiên đi tới, cầm lấy trong tay cực phẩm Đại hồng bào mà Phương Hạo Vân đưa lúc nãy, nói rất đắc ý: "Thanh Thanh, nếu như ba không đoán nhầm, chiếc hộp Đại hồng bào này là con lấy của chú Chương lần trước đến thăm ba rồi mang tới đây đúng không? Tại sao bỗng dưng trong nháy mắt lại rơi vào tay của Phương Hạo Vân rồi?"

Nghe ba nói vậy, Trần Thanh Thanh cũng có chút thẹn thùng, quen béng luôn câu hỏi về hôn sự vừa xong, cô ngượng ngùng cười trừ: "Con làm sao biết được cái thằng ngốc đó đến cả việc tặng quà cũng không biết, bí quá chả biết làm sao nên đành phải..."

" Ha ha, lắm trò lắm, Thanh Thanh, bây giờ thì ba đã biết con đang bao che cho chàng trai đó nha..." Chuyện về hộp trà lá, lại một lần nữa chứng thực suy nghĩ của Trần Thiên Huy về con gái.

Trần Thanh Thanh tự nhiên nghe ra phần ý châm chọc nào đó trong giọng của ba, lại nghĩ tới hiểu lầm lúc trước của cô em họ, trong lòng lại trào lên cơn phẫn nộ, cục cằn nói: "Bố, con mệt rồi, con đi đây..."

" Thanh Thanh, con có tâm sự? Là ai khiến con không vui thế?” Trần Thiên Huy lúc này mới phát hiện ra con gái đang không được vui cho lắm.

" Đúng rồi, chẳng phải con đi thăm Tuyết Nhi sao? Sao, hai chị em lại xích mích rồi à?" Trần Thiên Huy quan tâm hỏi.

" Ba, con về trường nghỉ đây, hôm khác lại đến thăm bố." Nói rồi, cô cũng không đợi thăm dò thái độ của Trần Thiên Huy, đã lập tức quay ngoắt người bỏ đi.

...

Lúc Phương Hạo Vân đi về công ty, công ty đã hết giờ làm. Vốn định bụng sẽ về nhà kể cho bà chị biết kết quả chiến sự, không ngờ điện thoại của Phương Tuyết Di lại gọi tới, hỏi thăm kết quả cuộc gặp của Phương Hạo Vân chiều nay, được biết bà chị vẫn còn đang làm thêm giờ ở trên văn phòng, hắn vội vàng đi thang máy lên lầu.

" Hạo Vân, thế nào, có phải là bị chưng hửng rồi không? Không sao, làm nghiệp vụ là phải như vậy, buộc phải trang bị cho mình tố chất tâm lý vững vàng. Thực ra cũng không có gì, tập đoàn lớn như Trần thị làm sao có thể tiếp đãi một nhân viên nghiệp vụ tép riu chứ? Họa chăng em lấy thân phận là đại thiếu gia của tập đoàn qua đó thì Trần Thiên Huy mới suy nghĩ tới chuyện gặp em..." Thực ra Phương Tuyết Di đáng nhẽ phải về từ sớm rồi, cô tăng ca chẳng qua chỉ là muốn đợi Phương Hạo Vân, đợi khi cậu em thất bại tiu nghỉu cúp đuôi về, thì ân cần vỗ về an ủi nó vào câu. )

" Chị, chị để em kể cho, em đã gặp được Trần Thiên Huy rồi? " Phương Hạo Vân trông thấy vẻ mặt đầy thương hại và an ủi nghiêm túc của bà chị, khẽ cười thầm trong bụng.

" Cái gì?" Phương Tuyết Di nhảy dựng lên khỏi ghế làm việc, đi ra giữa phòng, kinh ngạc hỏi: "Em nói đã gặp được Trần Thiên Huy rồi, thật đấy?"

" Uhm, là thật." Phương Hạo Vân thản nhiên nói: "Hơn nữa trước khi đi, ông ta còn bảo em chuyển lời tới chị, hy vọng chị tạo ra một bản kế hoạch tỉ mỉ đầy đủ hơn nữa."

"Đợi đã."

Phương Tuyết Di cẩn thận dò xét nét mặt của cậu em, luống cuống hỏi: "Em nói lại xem nào?"

Số vốn đầu tư của tập đoàn Trần thị vào dự án lần này tới tận vài trăm triệu, Phương Tuyết Di có đôi chút kích động, một tay nắm chặt hai vai của cậu em, thống thiết hỏi: "Hạo Vân, em nói là Trần Thiên Huy đồng ý hợp tác với chúng ta?"

Phương Hạo Vân trong lúc không phòng bị trước, bị Phương Tuyết Di kéo mạnh về phía mình, khiến cho hai người áp lại gần nhau, mùi hương cơ thể của Phương Tuyết Di sực vào mũi của Phương Hạo Vân, khiến cho Phương Hạo Vân đê mê ngây ngất, giật mình lập tức lui về phía sau một bước.

Nhưng việc lùi lại như vậy lại xuất hiện thêm vấn đề khác. Cơ thể của Phương Tuyết Di bị chúi về phía trước, trọng tâm không chắc chắn, sau đó lại bị lật ngửa ra sau, sắp đương đầu với một cú "santo". Đối với một người con gái yếu đuối, cú ngã này không bươu đầu thì cũng sứt trán.

Nhanh như điện lóe, Phương Hạo Vân định thần lại, nhanh chóng lao người về phía trước, hai tay ôm choàng lấy phần hông của bà chị, tránh cho bà chị dính một cũ ngã ngửa ra đằng sau.

Cảm giác được một bàn tay chắc chắn ôm trọn lấy cơ thể của mình, thân thể quyến rũ của Phương Tuyết Di khẽ run lên nhè nhẹ, một cảm giác khác lạ xông lên đầu.

Không biết phải nói thế nào, cô chỉ cảm thấy đôi bàn tay vạm vỡ đó rất ấm áp...

" Chị..." Phương Hạo Vân khẽ hô lên một tiếng, hắn có đôi chút khó hiểu, tại sao vẻ mặt của bà chị lại có phần tỏ ra thích thú khi được hắn ôm như vậy nhỉ?

Nghe thấy giọng nói của Phương Hạo Vân, Phương Tuyết Di vội định thần lại được ngay, đôi mắt gợi cảm khẽ lả lướt nhìn Phương Hạo Vân, khẽ khàng buông lơi một tiếng: "Cảm ơn"

Phương Hạo Vân mỉm cười, chỉ cảm thấy hơi thở hắt ra từ mũi người con gái cộng thêm mùi hương nhè nhẹ khiến cho tâm thần của hắn có chút xốn xang: "Chị, chị đứng cho vững, em bỏ tay ra đây..."

Nói rồi, Phương Hạo Vân vội vã thu đôi tay vạm vỡ của mình lại, thế nhưng tốc độ rút tay của hắn quá nhanh, Phương Tuyết Di không kịp giữ lại thăng bằng.

" A!"

Một tiếng thét lớn, Phương Tuyết Di lại sắp chuẩn bị ngã sóng xoài lần nữa.

Phương Hạo Vân không chút do dự, ra tay nhanh như điện, đỡ lấy thân thể của chị, đỡ cho chị một cú ngã, nhưng lần này do góc độ đã thay đổi, nên đôi tay của hắn ôm trọn lấy cặp mông đẫy đà của cô chị.

Cảm giác được đôi bàn tay ấm áp kia đang nằm gọn trên cặp mông của mình, trống ngực của Phương Tuyết Di lại càng gia tăng nhịp đập, tuy rằng cô biết trước mặt là cậu em của mình, tuy nhiên trong lòng cô có cảm giác gì đó nần nận rất khó tả đang rần rật trong người.

Phương Hạo Vân đỡ lấy cặp mông của bà chị, cặp mông qua làn váy mỏng còn cảm giác được chút gì đó mềm mại, có sức nóng lan tỏa, tâm trạng cũng căng thẳng lên đôi chút. Dù sao đi nữa, hai người kỳ thật cũng không cùng chung huyết thống, cho nên hắn vẫn chưa thể buông bỏ gánh nặng tâm lí được.

" Sao còn không bỏ chị ra..." Cùng với nhịp tim càng lúc càng tăng nhanh, bộ ngực căng tròn của Phương Tuyết Di cũng không ngừng nhấp nhô lên xuống, cô vội vàng trấn tĩnh lại sắc mặt, cắn chặt môi nói: "Hạo Vân, bỏ chị ra đi..."

Quang cảnh không được đẹp mắt cho lắm, Phương Hạo Vân đương nhiên là muốn bỏ tay ra, thế nhưng hắn lại sợ bà chị đang đờ đẫn lại ngã lần nữa mà thôi.

Lần này, hắn đợi bà chị đứng vững rồi, khi mọi thứ đã không còn gì nguy hiểm thì mới từ từ bỏ tay ra. Lúc này, vẻ ửng đỏ trên mặt Phương Tuyết Di đã lan ra tới tận cổ.

" Chị, không còn sớm nữa, chúng ta về nhà thôi." Phương Hạo Vân phá vỡ không gian tĩnh lặng đầy ngượng ngùng nói.

Lúc này Phương Tuyết Di cũng dần dần lấy lại thần sắc, vội vã đưa mắt liếc nhìn cậu em, nói: "Hạo Vân, em về trước đi, chị phải làm cho xong bản kế hoạch của tập đoàn Trần thị đã rồi mới về..." Khi nhắc đến công việc, thần tình của Phương Tuyết Di đã hoàn toàn trở lại bình thường. Món đầu tư mấy trăm triệu, nếu như mà vớ được vào tay, thì đó là một chuyện vô cùng thành công đối với tập đoàn Thịnh Hâm. Dưới tác động của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, việc lấy được những khoản hợp đồng vài trăm triệu là rất khó khăn. Cô không muốn để vuột mất cơ hội này.

" Ừ, vậy được rồi, em về trước đây."

Phương Hạo Vân nghĩ rằng bà chị vẫn đang ngượng nghịu vì chuyện vừa rồi, cũng không ép cô phải về nhà cùng nữa.

Trước lúc bước ra khỏi cửa, Phương Hạo Vân bỗng nhiên quay ngoắt lại nói với chị: "Chị, xin lỗi, em không cố ý đâu..."

" Xin lỗi gì chứ?" Tâm tư Phương Tuyết Di đang dồn hết vào trong bản quy hoạch dự án lần này, nghe cậu em nói như vậy thì lập tức lại quay trở về vẻ xấu hổ lúc nãy, khuôn mặt lại ửng hồng, khẽ đằng hắng một tiếng, nói: "Được rồi, em mau về đi, đừng ở đây quấy rầy chị."

...

...

Sau khi về nhà, Trác Nhã và Phương Tử Lân đã chuẩn bị xong bữa tối, chỉ còn đợi hai chị em về thôi.

Phương Hạo Vân thuật lại chuyến đi tới tập đoàn Trần thị cho bố mẹ nghe một lượt, đồng thời báo cáo luôn với bố mẹ về việc bà chị sẽ tăng ca để làm bản kế hoạch. )

Nghe xong câu chuyện của Phương Hạo Vân, Phương Tử Lân bất chợt nở nụ cười, chỉ vào con trai, nói với Trác Nhã: "Ha ha, mình thấy chưa nào, tôi đã nói rồi, trong cơ thể Hạo Vân đang lưu thông dòng máu của Phương Tử Lân tôi, nó sinh ra đã có máu kinh doanh rồi. Lần này mình đã tin rồi chứ?"

Đối với biểu hiện của Phương Hạo Vân hôm nay, Trác Nhã cũng hết sức bất ngờ, cũng vui mừng nữa, bà nở nụ cười hiền hậu nhìn con, vui vẻ nói: "Hạo Vân, cừ lắm, coi như đã không phụ lại sự kỳ vọng của gia đình với con. Đúng rồi, hôm nào mời học tỷ tới đây ăn một bữa, để gọi là cảm ơn."

" Đúng rồi Hạo Vân, tại sao con lại quen biết với con gái của Trần Thiên Huy?" Phương Tử Lân cau mày hỏi: "Giới thương gia Hoa Hải thường nói với nhau rằng, đại tiểu thư của tập đoàn Trần thị không thích kết giao với người khác phái, nói là tính cách của con bé đó có vấn đề mà."

Phương Hạo Vân toát mồ hôi hột, bố cũng thật là khéo nói, rõ ràng định nói Trần Thanh Thanh là người đồng tính vậy mà còn nói lảng đi.

" Ba, con tham gia vào hội võ thuật đại học Hoa Hải, học tỷ lại là phó hội trưởng của hội chúng con..." Phương Hạo Vân giải thích.

" Hả? Là vậy à. Đúng rồi Hạo Vân, tại sao ba lại nghe chị con kể lại, con biết công phu từ khi nào vậy?" Phương Tử Lân hình như đang nghĩ tới điều gì đó...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.