Hoàng Đình

Chương 313: Q.0 - Chương 313: Mở miệng một lời đã là pháp tắc




Dịch giả: VIIGstar

oOo

Tùng Thanh co cụm lại trong góc. Trong điện vẫn còn mấy vị Yêu tộc khác, nhưng không ai đến đỡ dậy, bởi Tùng Thanh sống hay chết cũng chẳng liên quan đến họ. Thái Tử vẫn ngồi phía trên, nhắm mắt, như không biết đến chuyện xung quanh. Bạch Hoa Tử không tiếp tục xuất thủ, vội vàng đả tọa. Gã là Yêu tộc, trong ý thức lại xuất hiện thần quang của một vị thần linh là chuyện vô cùng đáng sợ.

Nếu là thần linh bình thường, dù Bạch Hoa Tử có suy tưởng thế nào cũng không có thần quang xuất hiện được. Cho dù thần linh đó đã vượt qua thần minh kiếp cũng thế, vậy mà Trần Cảnh làm được. Khi gã hình dung bộ dáng Trần Cảnh theo lời kể của Tùng Thanh thì đã có cảm giác khác thường, nhưng lúc đó gã không quá để tâm đến, cho đến khi nghe Tùng Thanh niệm “Hà Bá Thủ Thân kinh” xong, bóng dáng Trần Cảnh trong tiềm thức gã tỏa ra thần quang.

Với những người tế tự dưới nhân gian, họ khao khát nhất là khi nghĩ đến Hà Bá, trong tiềm thức có thể hiện lên hình ảnh vị thần đó. Có thần quang tỏa ra, như vậy tà ma không thể xâm hại.

Song, Bạch Hoa Tử là Yêu tộc, nếu trong tiềm thức gã có xuất hiện hình ảnh Trần Cảnh thì trước mặt hắn, gã sẽ yếu ớt như đứa trẻ vậy. Đây là một dạng pháp thuật, mà lại không phải pháp thuật, nói không rõ, giải thích không được, Bạch Hoa Tử biết, mỗi một vị thần linh cường đại đều có thần thuật khó lường của riêng mình, nên hiện tại gã chỉ muốn xóa bỏ thần tượng Trần Cảnh trong tiềm thức, càng nhanh càng tốt.

Tại Lăng Tiêu Bảo điện, bất chợt Trần Cảnh nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, pháp quyết “Hô Phong Hoán Vũ” trên tay hiện lên một bức họa. Trong bức họa hắn thấy một người đang nằm co cụm trên nền đất.

Đột nhiên Trần Cảnh nói với giọng trào phúng:

- Chính mình vô năng lại đổ lỗi cho người khác.

Thanh âm vang lên trong Lăng Tiêu Bảo điện, rõ ràng mang ý châm chọc, âm điệu lại vô cùng bình thản, nhưng đó lại như một mũi tên xuyên thẳng trái tim Bạch Hoa Tử. Hoặc là nói nó vốn là mũi kiếm, xuất hiện từ trong suy nghĩ của gã, đâm vào trái tim gã, ánh kiếm rọi khắp linh hồn.

Trong cung Tử Vi không thể có thanh âm của hắn, nhưng Thái Tử lại mở mắt. Bởi vì Bạch Hoa Tử bất chợt hộc ra một ngụm máu, đôi mắt vốn luôn tự tin đã thay đổi, ngập tràn sợ hãi và khiếp đảm. Dù rằng gã biết việc trong lòng mình xuất hiện hình ảnh Trần Cảnh rất có thể sẽ gây phiền toái nên muốn mau chóng xóa đi, lại không ngờ được pháp thuật của Trần Cảnh đã đến nhanh như thế. Một câu lẩm bẩm đầy ý châm chọc mà như một thanh kiếm, xuyên thẳng trái tim. Nếu có người muốn biết, gã càng muốn nói rằng nó gần như pháp tắc của thần linh (thần tắc), khiến cho gã không có cách nào giải thích.

Chợt gã lại cảm thấy may mắn, may mắn Trần Cảnh không nói muốn gã chết đi. Nếu hắn mà nói câu này, gã cũng không biết bản thân có phải chết hay không.

- Ha hả, vậy là ta còn đánh giá thấp hắn. Bạch Hoa, ngươi đã giúp chúng ta hiểu rõ hơn thực lực của hắn, đây là công lớn.

Bạch Hoa nghe được lời của Thái Tử, nếu khi nãy tiếng Trần Cảnh trong tâm chí gã như một thanh kiếm sắc bén, vậy thì giọng nói của Thái Tử lại như gió xuân dịu dàng, giúp cho sinh mạng đang sắp khô héo của gã lại tràn trề sức sống. Tất cả như ảo giác vậy. Nếu không phải khóe miệng vẫn còn vương vết máu, có lẽ gã còn tưởng rằng vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng.

Dẫu vậy, dù gã không còn cảm giác bị uy hiếp đến tính mạng, nhưng sự tự tin trước đó đã không còn. Trông thì như đã bình phục, nhưng chỉ gã mới biết bản thân đã không còn là chính mình của trước kia.

Còn Tùng Thanh vẫn co cụm tại nơi đó, thỉnh thoảng vẫn có máu tươi từ miệng tràn ra.

Chớp mắt lại qua ba tháng, trong ba tháng Trần Cảnh cảm ứng được vài luồng khí tức đến từ các nơi. Mỗi nơi lại bất đồng, có Đạo gia thanh linh, có Vu tộc trần tục.

Đợi đến lúc mây đen giăng kín Lăng Tiêu Bảo điện, năm tòa đại điện khác đều tỏa hào quang xuyên chín tầng mây, màu sắc khác biệt.

Cung Thanh Hoa tràn ngập ánh vàng hoàng kim. Phủ Thần Tiêu Ngọc Thanh sắc xanh trong trẻo, nhu hòa, tụ mà không tán, như có thể bao dung vạn vật. Điện Thừa Thiên Hiệu Pháp dày đặc khí đen. Cung Tử Vi cuồn cuộn xám xịt. Cung Câu Trần Thượng không chút ánh sáng, tĩnh mịch, nhưng trong cảm ứng của Trần Cảnh lại là kiếm khí lẫm liệt, uy thế khiếp người.

Cũng vào lúc này, mỗi đại điện lóe ra một tia ánh sáng, xuyên thẳng đến Lăng Tiêu Bảo điện rồi chìm trong mây đen.

Lăng Tiêu Bảo điện, tòa chủ điện là chỗ Trần Cảnh, có Lăng Tiêu kiếm vực. Mà phía ngoài chủ điện, còn có bảy mươi hai tòa tiểu điện, tòa tòa san sát, nơi nơi tương thông.

Trần Cảnh tĩnh tọa bất động. Hắn cảm ứng được tình hình xung quanh nhưng không thể rõ chi tiết. Hắn biết có không ít người đã vào được, lại không rõ ràng đó là những ai. Mà chủ yếu là chủ nhân năm tòa đại điện không có một ai xuất thủ, chỉ có đám người dưới trướng bọn họ tiến đến.

Trần Cảnh không để tâm thần thông bọn họ ai hơn ai. Khi có người xuất hiện trước cổng Lăng Tiêu Bảo điện, hắn biết chuyện gì phải tới cũng đã tới.

Nhưng lại không như hắn tưởng tượng, rằng bọn họ sẽ đâm đầu lao vào, mà từng người dừng trước cổng ngắm nghía rồi quay đi.

Từ lúc Thiên đình xuất hiện trên chín tầng trời, không ai nổi danh trong thiên hạ qua được năm người trong năm tòa đại điện, ngoài ra còn có vô số những nhân vật khác. Nếu nói chủ nhân mỗi tòa đại điện đều thần bí mà xa vời, thì những người dưới trướng bọn họ lại gần gũi vô cùng chân thật, mỗi người đều được lan truyền trong thiên địa.

Năm tòa đại điện trên Thiên đình đã chia tách những người tu hành trong thiên hạ ra. Kẻ không có tư cách, hoặc vì đủ loại nguyên nhân mà không đi vào Thiên đình như những người kia thì đang nghị luận với nhau bên dưới mặt đất. Nhưng dù có bàn về hạo kiếp đại biến đổi ngàn năm qua, hay đoán trước tương lai ai sẽ là người đứng đầu Thiên đình thì đều phải kể đến Diệp Thanh Tuyết trong Lăng Tiêu Bảo điện, càng không tránh khỏi nhắc tới một người, đó là Trần Cảnh.

Việc thế gian, không gì hơn chuyện người này người kia.

Những chuyện đàm luận thông thường, Trần Cảnh có thể nghe được, nhưng hắn lại như không nghe thấy, như ảnh chiếu trên sông, không dấu không vết, chỉ có lời nguyền rủa ác độc mới khiến hắn sinh lòng cảnh giác.

Bảy mươi hai tòa tiểu điện trong Lăng Tiêu Bảo điện đều đã bị chiếm lấy. Quảng trường phía trước chủ điện xuất hiện một người, sau đó từng người từng người xuất hiện, giống như một loại triệu hồi.

Vào lúc này, dẫu là những người đang ở trên Thiên đình hay những người dưới mặt đất như đều đã quên mất từng có Ly Trần bị thương trong Lăng Tiêu Bảo điện lúc ban đầu, cũng không một người biết được trong thành Bá Lăng đang có sự biến đổi kịch liệt.

- Triệu Tiên chân nhân, chưởng môn La Phù, thiên hạ đệ nhất Kiếm Tiên cũng chỉ có thế.

Tường thành Phách Lăng, một thiếu nữ đứng nhìn đám khói đen quện đặc trong thành. Trong khói đen phát ra từng tiếng gào rú.

----- ooo -----

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.