Hoàng Đồng Học

Chương 59: Chương 59




Hoàng đồng học quyết tâm muốn thi đậu trường Đại Học giống học trưởng, quyết tâm muốn chứng minh cho mẹ xem mình không phải là người vô dụng.

Mùa hè trôi qua thật nhanh, cậu lên lớp 11, học tỷ đi học đại học xa nhà, mà học trưởng......

Hoàng đồng học cắt đứt liên lạc với học trưởng, có lúc cậu sẽ nhìn que kem trong túi bút thẫn thờ, thẫn thờ xong, lại tiếp tục cố gắng học tập.

Lớp 11 bắt đầu có tự học buổi tối, thế nhưng mỗi sáng sớm và tối Hoàng đồng học vẫn đi qua nhà học trưởng, nhìn Đại Hoàng một chút, chuẩn bị đồ ăn và nước uống cho nó.

Học tỷ gửi thức ăn mèo tới, chuyển phát nhanh là gửi cho người nhà của học trưởng, đặt ở phòng an ninh của tòa nhà, Hoàng đồng học thậm chí đôi lúc cảm thấy xấu hổ.

Sau khi vào thu, Hoàng đồng học chạy đến bốt điện thoại công cộng, dựa theo số điện thoại của học tỷ trên bưu kiện, hỏi chị có thể liên lạc được với học trưởng chưa.

Học tỷ nói: “Hai ngày trước chị gọi điện thoại muốn nói cho em biết, Đàm Tử Dực đã gọi cho chị, nhưng vừa nghe mẹ em nhận, chị không dám lên tiếng.”

Học tỷ cho cậu một số điện thoại di động, nói là của học trưởng.

Buổi tối hôm đó Hoàng đồng học cũng không lập tức gọi cho học trưởng, cậu không biết nên nói cái gì.

Lần cuối cùng bọn họ gặp mặt, học trưởng còn đang khó xử, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chả biết bây giờ đã giải quyết được chưa?

Hoàng đồng học đặt tờ giấy viết dãy số ở dưới gối đầu, hiếm khi cảm thấy an tâm mà ngủ.

Sáng sớm hôm sau Hoàng đồng học đi đến nhà học trưởng cho mèo ăn, lúc vào nhà đi đến bàn đặt điện thoại.

Điện thoại vang lên hồi lâu mới được nhận, thanh âm đối phương trả lời còn mang giọng ngái ngủ.

Hoàng đồng học nghe thấy giọng nói quen thuộc, đột nhiên mũi cay cay, cậu phát hiện mình rất nhớ học trưởng, cũng rất lo lắng cho học trưởng.

“Học trưởng, là anh sao?”

Nghe thấy giọng của Hoàng đồng học, người bên kia sửng sốt một chút.

“Đồng Đồng à?”

Lần thứ hai nghe thấy học trưởng gọi mình như vậy, Hoàng đồng học thiếu chút nữa khóc lên.

“Học trưởng, anh có khỏe không?”

Đàm Tử Dực nở nụ cười, nói: “Ngoài việc không liên lạc được với em, còn lại đều ổn cả.”

Thì ra không phải học trưởng tránh liên lạc với mình.

Hoàng đồng học hiểu ra, vì có mẹ ngăn cản, bọn họ muốn gọi cho nhau cũng khó.

“Học trưởng, em nhớ anh lắm.” Hoàng đồng học hiếm khi thẳng thắn như vậy, lúc nói chuyện thậm chí còn mang chút nghẹn ngào, “Em vẫn luôn chăm chỉ học tập, nỗ lực thi đậu trường của anh, còn có, em chăm sóc Đại Hoàng tốt lắm, nó lại mập lên rồi.”

Đàm Tử Dực nghe giọng của người bạn nhỏ, vừa đau lòng lại vui mừng.

“Đồng Đồng, trừ những việc đó ra, không ai bắt nạt em nữa chứ?”

“Không có.” Hoàng đồng học nói, “Hôm ấy Hồ Thuật nói xấu em, em liền lập tức phản bác, còn có bạn cùng bàn cũng giúp em, bây giờ mọi chuyện đều tốt cả rồi.”

“Vậy thì tốt.”

Hai người đều trầm mặc một hồi, Hoàng đồng học nói: “Học trưởng, sau này em có thể mỗi ngày gọi điện thoại cho anh không?”

Đàm Tử Dực nở nụ cười: “Mỗi sáng sớm sao?”

“Vâng, mỗi ngày nói chuyện với anh xong rồi đi học, tâm tình sẽ tốt hơn.”

Nghe người bạn nhỏ nói mỗi ngày đều sẽ như vậy, Đàm Tử Dực cảm thấy đặc biệt hài lòng: “Tất nhiên rồi, coi như mỗi ngày em gọi anh rời giường, là đồng hồ báo thức của riêng anh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.