Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng

Chương 39: Chương 39: Hai phần sổ sách lớn




Hiện tại hắn muốn cướp lại chìa khoá đểtự mình giữ, ai ngờ, Thái hậu lại trừng mắt nhìn công công kia một cái,mắng: “Nô tài lớn mật, ngươi làm gì đó?!”

“Cái này….. Nô tài chỉ là muốn cầm giúp nương nương thôi ạ.”

Thải Thải vừa nhìn thấy liền đoán ra SởCuồng là muốn đoạt lấy chìa khoá của mình, cau mày, ôm chiếc hộp chứachìa khoá kia càng chặt hơn, nàng nói: “Ta là Hoàng hậu, làm Hoàng hậusẽ có phong phạm của Hoàng hậu, giữ gìn tốt cái này là trách nhiệm củata, không nhọc công công lo lắng!”

Trong lòng Sở Cuồng run lên, sắc mặt càng âm trầm, có chút chán chường đứng lên nói: “Mẫu hậu, nhi thần còn rấtnhiều việc cần làm, xin đi trước.”

Thái hậu nhẹ thở ra một hơi, nhìn Sở Cuồng cả người khó chịu đi ra ngoài.

Lại thấy nha đầu béo đang nhìn chằm chằmtheo bóng dáng Sở Cuồng, vỗ vỗ má nàng nói: “Nha đầu, hoàng nhi và hậucung đều giao cho con, con hãy trông chừng Hoàng thượng cẩn thận nhé.”

Còn phải trông chừng sao, Thải Thải nhìnkẻ vừa dũng mãnh bước đi, Hoàng thượng này làm sao có được tự giác củangười vừa làm trượng phu chứ?

“Nha đầu, đừng khóc, làm việc tốt thườngkhông dễ dàng gì, mà có muốn dễ cũng không dễ được mà.” Nàng nắm tayThải Thải, lại thật tình nói: “Bất quá nha đầu con cần phải gầy lại mớitốt, nam nhân, thường đáng chết như vậy a.”

Thải Thải xoa nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu.

Sau khi cáo biệt Thái hậu, trở lại tẩmcung nàng đem hộp đen và gậy Như Ý sắp xếp tốt đẹp, Tổng quản Thượngcung dập đầu cười nói: “Nương nương, nô tỳ cũng nên cáo lui, nhưng nô tỳ sẽ phái ba cung nữ thiếp thân đến bên nương nương, đều là người của nôtỳ, xin nương nương yên tâm.”

Ba cung nữ này, tên Như Ý, Như Tâm, Như Nguyệt.

Thải Thải vừa nhìn thấy, trong lòng lạithật hâm mộ, người thật đẹp, một chút cũng không thua kém các tú nữ,đứng cùng người béo như nàng, chính nàng cũng cảm thấy thật hổ thẹn. Như Ý, Như Tâm, Như Nguyệt, ba nữ tử từ nhỏ đã được bồi dưỡng để tương laihầu hạ bên Hoàng hậu, có mật hiệu: nhãn thông, thủ thông, võ thông. Haivăn một võ, hơn nữa Thượng cung cục đã quy định, các nàng cả đời đềukhông thể ra cung để lập gia đình, không thể nghe lệnh ai ngoài Hoànghậu nương nương, Hoàng hậu chết, các nàng phải chôn cùng, Hoàng hậu làmThái hậu, các nàng cũng phải ở bên cạnh.

Đem nàng cùng ba nha đầu này sắp theo thứ tự lớn nhỏ, thì ra nàng so với các nàng còn lớn hơn đến hai tuổi, trong lòng Thải Thải tự nhiên xem các nàng như muội muội ruột của nàng vậy.

Lần đầu gặp mặt, Thải Thải đi một vòng quanh phòng chứa đồ sính lễ, tiện tay bốc lấy mấy món trang sức, thưởng cho ba tỷ muội.

“Nương nương, thứ này rất trân quý, bọn nô tỳ không dám nhận đâu.”

“Các ngươi thật khá, nên ăn mặc cho chỉnh chu một chút, về sau để cho người khác nhìn vào cũng không thể nóingười của Hoàng hậu nghèo túng keo kiệt được, người muốn sống phải cóchí khí, nhớ kỹ, các ngươi là người của Hoàng hậu!”

Thải Thải thầm nghĩ, Sở Cuồng ngươi không phải là xem thường nàng sao? Hôm nay còn muốn đoạt lấy hộp chìa khoá,nàng sẽ cho hắn nhìn xem, nàng có đủ tư cách làm Hoàng hậu hay không?Nếu hắn đã không vui thì vĩnh viễn đừng có đến, nhưng nếu có không đếncũng không chứng minh được Chu Thải Thải nàng không phải là Hoàng hậuthứ nhất của hậu cung này đâu!

Như gia tam tỷ muội, thật sự không nghĩđến vị nương nương thoạt nhìn tròn tròn mập mập xấu xí này thế nhưng lại ra tay hào phóng, phóng khoáng không kiềm chế được như thế, chợt nghĩ,quả nhiên là tiểu thư khuê các, một chút keo kiệt cũng không có.

Sáu cục hai mươi bốn ti cũng có một điềukhoản, thật ra nếu làm con dâu Hoàng thất hay ở bên ngoài làm con dâunhà bần cùng đều phải đảm đương trách nhiệm quản lý nhà cửa. May mắn làThải Thải đối với con số rất mẫn cảm, huống hồ trí nhớ nàng lại vô cùngtốt, đừng nhìn nàng bộ dáng to béo, nhưng con người lại vô cùng cẩnthận. Cho nên khi đối mặt với một bàn sổ sách như thế này, Thải Thải chỉ cảm thấy phải phí chút thời gian mà thôi, cũng không cảm thấy phiềnphức một chút nào cả.

“Nương nương không phiền luỵ sao? Nhiềukhoản như vậy, bọn em thấy đều phát mệt.” Như Nguyệt, Như Ý đối với Thải Thải càng thêm bội phục, Nương nương sau khi dùng điểm tâm cùng chéntrà nhỏ, cùng đi thỉnh an Thái hậu liền một mực ở trong phòng, đối mặtvới đống chứng từ được chồng chất như núi cao này.

Thông qua các khoản này, hậu cung thuchi, số tiền phân phát từng tháng, hậu cung được ban phát cái gì, yêucầu cái gì, nhìn vào đấy đều nhất thanh nhị sở.

Xem xong đống giấy này, Thải Thải vẫn còn thần thanh khí sảng, chỉ cần là văn tự con số, đối với nàng không có gì là khó khăn cả.

“Nương nương, còn một quyển nữa……”

Tổng quản thượng cung bê một chiếc hộpmàu đỏ đi vào, hành lễ xong lại nói: “Nương nương, đây là ghi chép chiêu thiếp hầu ngủ khi Hoàng thượng còn là Vương gia ở Vương phủ, cùng vớibản ghi chép về việc chọn phi ở hậu cung trong một năm đăng cơ vừa qua.”

Nói ngắn gọn, đây chính là **** sử của Sở Cuồng cùng nữ nhân.

Thải Thải tiếp nhận một quyển, mở ra,nàng lập tức lộ ra khinh thường, rõ mồn một trong mắt, nhân danh, xuấtthân, tuổi, ngày thị tẩm, canh giờ thị tẩm, thời gian thị tẩm, vân vân…… Đột nhiên Thải Thải, lại có chút cảm giác choáng váng mê muội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.