Hoàng Hậu Đè Bẹp Hoàng Thượng

Chương 40: Chương 40: Thật khó coi




Khó coi, khó coi, thật sự rất khó coi,Thải Thải cả người run rẩy, nam nhân này —– cả đời nàng cũng không nghĩđến lại có một người lại giống như gia súc, lang tâm cẩu phế, hoa tâmđến nhường vậy, thật đáng xấu hổ, nữ nhân thứ nhất của Sở Cuồng dĩ nhiên là nữ quan hầu hạ hắn tắm rửa lúc hắn mới mười ba tuổi năm ấy. Cái này, chỉ tắm rửa mà thôi, tên tiểu sắc quỷ kia liền —– thật giận sôi ngườimà! Từ đó về sau, nhân số thị tẩm không ngừng tăng lên, từ thị tì vươngphủ đến chỉ thoánh gặp qua thiếu phụ, quả phụ, vũ cơ, y nữ, hay ngay cảđạo cô mỹ mạo, cúng thất tuần, mười mấy năm trở lại, hơn mười bản nhânsố, đây không phải vấn đề lớn, cái chính là quyển sổ những năm tháng ởvương phủ này thế nhưng một cái tên lại chưa từng xuất hiện qua lần thứhai. Hắn là con cẩu sao? Con cẩu tham ăn, ăn xong liền quẳng, đại khái,căn bản ngay cả hắn cũng không thể nhớ được chính mình có bao nhiêu nữnhân. Sau lại vào cung làm Hoàng đế, ngược lại có chút thu liễm, thậtgiống như vừa trải qua tu tâm dưỡng tính, nhưng cũng chỉ có vậy, đạikhái ba ngày sau cũng sẽ có một nội cung chờ thị tẩm, số người thị tẩmđã được hạn chế trong vòng hai mươi người. Hai mươi người này thân phậnkhông cao, cho nên không phong phi. Thải Thải hai mắt phát đau, vội vàng khép **** sử của hắn lại, ‘bộp’ một tiếng, đem vứt trên mặt đất dậpnát!

(**** sử: từ của tg, KT hem thêm thắt đâu à nha )

“Nương nương, sao tự dưng người lại phátgiận?” Như gia tam tỷ muội bị doạ, Như Nguyệt vội vàng nhặt lên, ThảiThải lại nhìn chằm chằm quyển sách này, hận không thể một mồi lửa thiêusạch.

Hít sâu, chờ khối khí này bị áp xuống,trong đầu nàng tự nhắc nhở, Sở Cuồng không đáng để nàng giận, hắn chínhlà một hôn quân lãnh huyết vô tình giết hại nữ tử, nàng cần gì phải cùng một hôn quân so đo chứ?

Thải Thải không muốn đụng đến xấp giấy **** sử kia, bèn gọi người thu dọn đặt lại vào hộp.

Tổng quản Liêu thượng cung đoán được Thải Thải vì cái gì mà phát giận, liền khuyên giải: “Nương nương, Hoàngthượng cùng nam tử bình thường khác nha, vừa sinh ra đã là Hoàng tử, sau lại làm Vương gia, số người nịnh bợ lấy lòng ngài rất nhiều, vì vậythường xuyên có một đám chó săn không biết xấu hổ, cứ hai ba ngày lạimang nữ nhân dâng tặng bệ hạ, mà điều này, cũng không riêng gì bệ hạ mànói, tiên hoàng tất cả có ba mươi hai hoàng tử, cũng đều là như vậy.Nương nương không nên tức giận, mà cũng tức không được, hiện giờ trongcung tài nữa có khoảng hơn ba mươi người, hoàng phi bốn vị, thị thiếpkhông được sắc phong khoảng hơn trăm người, nương nương tức làm gi,không bằng thả lỏng tâm tình đi.”

Cũng không phải là Thải Thải ghen, nàngchẳng qua là không nghĩ đến một người nam nhân, lại có thể không giữmình trong sạch đến mức này, thì ra nàng tốt xấu cũng là khuê các tiểuthư, ấn tượng đối với nam nhân vẫn là các công tử trong tiêu thuyết, lúc ấy biết rõ là gạt người, nhưng không nghĩ đến tiểu thuyết lại gạt người quá đáng đến như vậy, đột nhiên lại đối mặt với thực tế, thành ra cóchút không quen. Sắc mặt nàng dịu lại, Liêu thượng cung tiếp tục nói:“Nương nương, về sau mỗi đầu tháng, nương nương đều phải một lần kiểmtra sổ sách riêng tư này của Hoàng thượng, lúc là hoàng tử thì do bảomẫu ghi nhớ, vào cung rồi, lại do chính nô tỳ ghi nhớ nó.”

Thì ra Đế hậu còn phải để tâm đến loại chuyện này, Thải Thải nhìn thấy liền phiền, vì thế vội vàng gọi người mang đi cất kỹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.