Hoàng Hậu Lười Y Nhân

Chương 4: Q.3 - Chương 4: SỰ KIỆN BĂNG QUỐC NỮ VƯƠNG KÉN RỂ




Thập Nhất thấy thế cũng không lẩn trốn nữa, hơi sửa sang lại quần áo rồi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, làm bộ như vừa mới đi tới.

Đến trước mặt Viêm Hàn, Thập Nhất hơi khúm núm, chào: “Bệ hạ.”

Viêm Hàn gật gật đầu, hỏi: “Y Nhân hiện giờ đang làm gì?”

“Tiểu thư nói hơi mệt, đang ngủ.” Thập Nhất thành thành thật thật trả lời.

Viêm Hàn cũng không lấy làm lạ, chỉ cười cười, ngẩng đầu nhìn sắc trời đã quá trưa, thản nhiên nói: “Ngươi đi đường xa đến đây, cũng đã mệt rồi, hay là đi nghỉ tạm đi.”

Thập Nhất vội vàng tạ ơn: “Vâng.”

Viêm Hàn lại liếc mắt nhìn vào trong điện đã buông mành chi chit. Cuối cùng quyết định không quấy rầy Y Nhân nữa, nhẹ nhàng xoay người rồi rời đi.

Thập Nhất lại trong khoảng khắc đó mà gọi Viêm Hàn lại: “Bệ hạ!”

Viêm Hàn dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng, thái độ cũng có vẻ thân thiết.

Thập Nhất dường như được cổ vũ, vừa nhăn mặt vừa cố sức nói: “Bệ hạ, nô tỳ muốn thay mặt tiểu thư, cám ơn bệ hạ.”

Viêm hàn nhíu mi, không lên tiếng mà chỉ nhìn nàng.

Thập Nhất vì thế lại nói tiếp: “Tiểu thư từ nhỏ đã chịu nhiều khổ sở. Từ nhỏ đã bị hạ nhân khi dễ, lão gia phu nhân cũng không thương tiểu thư. Về sau, lúc vào ở trong phủ vương gia cũng bị vương gia lạnh nhạt. Lúc sau còn lang bạt kỳ hồ… Trong mắt nô tỳ, bệ hạ chính là người thương yêu tiểu thư nhất. Tiểu thư sống ở đây rất tốt. Cho nên, nô tỳ muốn thay mặt tiểu thư, cám ơn bệ hạ.”

“Y Nhân đã nếm trải rất nhiều khổ sở sao?” Viêm Hàn giật mình, lập tức lại cảm thấy buồn cười.

Trông bộ dáng của Y Nhân, nàng chẳng giống người phải chịu khổ chút nào.

Hoặc là, nàng chưa bao giờ coi đó là khổ.

Nhưng hiện tại, Y Nhân ở Viêm cung lại rất sành ăn. Viêm Hàn ngược lại còn cảm thấy thiệt thòi cho cô.

Cô tự khép kín bản thân rất nhanh.

Tuy rằng rất bình yên, rất thỏa mãn, nhưng Viêm Hàn vẫn không thể nào chạm đến khoảng cách không thể vượt qua đó.

“Bất kể thế nào, cám ơn bệ hạ. Nô tỳ… nô tỳ cũng cả gan cầu xin bệ hạ, vĩnh viễn đừng để tiểu thư thất vọng. Tiểu thư đã phải thất vọng quá nhiều rồi.” Thập Nhất nói xong liền quỳ xụp xuống, nặng nề mà dập đầu khấu lạy một cái.

Viêm Hàn vội vàng đưa tay ngăn nàng lại. Đầu Thập Nhất còn chưa chạm đất đã bị cánh tay Viêm Hàn nhẹ nhàng nâng dậy.

“Ngươi nói rằng nàng đã phải thất vọng quá nhiều, là những chuyện gì?” Viêm Hàn tò mò hỏi.

Chỉ cần là tin tức về Y Nhân, hắn đều muốn biết.

Muốn biết những mối quan hệ của cô, những chuyện cô đã từng trải qua, suy nghĩ của cô cùng ham muốn của cô.

Nhưng dù đã vận dụng hết những thám báo xuất sắc nhất của Viêm Quốc thì tin tức mà Viêm Hàn thu được vẫn như cũ, cực nhỏ: Y Nhân, người Y thị sống ở Giang Nam. Cha là thương nhân giàu nhất Thiên Triều, có chị là Y Lâm hiện là Lâm Phi được hoàng đế sủng ái. Mười sáu tuổi. Trước năm mười sáu tuổi không có nơi nào ghi lại tin tức gì về cô. Theo quản gia cũ của Y gia cho biết: Khoảng thời gian đó đều cả ngày ngu ngốc, mười sáu năm trời chưa từng bước ra khỏi viện của Y gia. Sau thay tỷ tỷ lấy chồng, vào Tiêu Dao Vương phủ. Từ đó về sau, trong vòng một năm ở Tiêu Dao Vương phủ may mắn gặp được Bùi Nhược Trần, có chút quan hệ. Còn những chuyện khác cũng không có gì đặc biệt.

Theo lời những nô bộc cũ của Tiêu Dao Vương phủ, mười người thì có đến bảy người không biết đến vị vương phi này. Còn ba người còn lại thì nói về Y Nhân trong giai đoạn này như sau: Bình thường lười nhác, không hề có tiền đồ.

Lúc sau, Bùi Nhược Trần cưới Hạ Lan Du, công chúa của Thiên Triều làm vợ. Y Nhân đón đường cướp kiệu nên được mọi người biết đến, cũng vì thế mà bị người đời chế giễu. Nửa tháng sau phát sinh sự kiện Hạ Lan Tuyết làm phản. Tiêu Dao Vương phủ chạy tứ tán không còn. Y Nhân cũng không biết tung tích.

Những chuyện kế tiếp, Viêm Hàn cũng đã biết được bảy tám phần.

Đây là một bản lý lịch sạch sẽ đến mức người ta không thể không sinh nghi.

Những mối quan hệ của cô, cả vũ trụ quang đãng kia cũng không trong sáng và thong dong như cô.

Cho nên, Y Nhân đối với Viêm Hàn mà nói, từ đầu đến cuối đều là một mê cung không thể hiểu thấu đáo, làm cho người ta càng ngày càng lún sâu.

Nghe Viêm Hàn hỏi, Thập Nhất nheo một mắt lại, trả lời: “Phụ thân của tiểu thư vì chuyện của Tiêu Dao Vương mà đoạt tuyệt quan hệ với nàng. Tiêu Dao Vương cũng vì Dung hoàng hậu mà có một lần đã đẩy tiểu thư rơi vào tay thích khách Liễu Sắc. Tiểu Bùi công tử vốn rất tốt với tiểu thư, nhưng lại vì ích lợi riêng của bản thân mà bỏ rơi tiểu thư để cưới công chúa. Tiểu thư đối xử với mọi người rất tốt nhưng vẫn bị người ta vứt bỏ. Những chuyện này còn không đủ để thất vọng sao?”

Viêm Hàn trầm ngâm. Lúc đầu nghe mấy chuyện này cũng chỉ cảm thấy thản nhiên, nhưng dần dần lại cảm thấy rất đau lòng.

Nhưng mỗi lần bị bỏ rơi, đều là sau khi cô thật tình trả giá.

Một người cho dù không hề có biểu hiện gì nhưng cô vẫn phải có cảm giác.

Chỉ cần có cảm giác thì sẽ có thương tâm, sẽ cảm thấy khó sống… Tuy rằng sự thương tâm và khó sống đó, ngay cả chính bản thân cô ta cũng chưa từng thể nghiệm và quan sát.

“Ngươi yên tâm. Tiểu thư nhà ngươi từ nay về sau sẽ không phải thất vọng nữa đâu.” Viêm Hàn quay mắt nhìn về phía người đầy tớ gái vẫn đang cúi thấp người, phi thường chân thật, phi thường thành khẩn mà hứa hẹn.

Thập Nhất vốn chỉ muốn làm cho Viêm Hàn đồng tình cảm động, làm cho hắn cảm thấy thương tiếc tiểu thư hơn. Không ngờ lại nghe được Viêm Hàn thận trọng cam đoan như thế, không khỏi có chút ngạc nhiên, mơ hồ, lại càng cảm thấy trấn an.

Nàng lui người, cung kính thi lễ rồi cúi đầu lui về phía sau, xoat người bước đi.

Viêm Hàn vẫn đứng ở trước tẩm cung một hồi, đột nhiên thay đổi chủ ý, đi nhanh vào trong điện.

Bọn cung nữ thái giám canh giữ ở tầng tầng mành che bị một trận hoảng sở, hốt hoảng vén rèm lên, quỳ xuống đất cung nghệnh Viêm Hàn xâm nhập.

Đúng vậy, là xâm nhập.

Đây vẫn là lần đầu tiên Viêm Hàn vào tẩm cung của Y Nhân trong lúc cô đang ngủ say. Đã từ lâu, bọn cung nữ thái giám từng lén trộm đánh đố, cược xem khi nào thì bệ hạ sẽ không thể nhịn được nữa, trực tiếp xông vào cung, xơi tái cái người không biết điều là Y Nhân kia.

Hiện giờ, hơn nửa tháng qua, bệ hạ đối với cô dụng tâm như thế, săn sóc chu đáo như thế, nhưng trước sau cô vẫn cứ tỉnh tỉnh mê mê, cả ngày chẳng biết làm gì khác ngoài việc ăn, ngủ, phơi nắng.

Loại tình huống này đã sớm bị đám hạ nhân bàn tán sôi nổi. Thậm chí trong lòng còn tràn đầy căm phẫn.

Đến hôm nay, rốt cuộc thì bệ hạ cũng ra oai rồi!

Bọn hạ nhân quỳ rạp dưới đất, vừa cúi đầu cụp mắt vừa âm thầm mừng rỡ. Tầng mành cuối cùng bị xốc lên, Viêm Hàn đi vào, mành vì thế lại khép lại. Đám khán giả vốn vẫn phủ phục dưới đất, đều không hẹn mà cùng vểnh tai lên, chờ nghe ngóng những âm thanh không thuần khiết từ bên trong truyền ra.

Những âm thanh này, chỉ nghĩ thôi cũng đã khiến cho bọn họ hưng phấn không thôi.

Quả nhiên, bệ hạ không phụ sự mong đợi của mọi người.

Chưa đầy bao lâu, liền nghe được từ phía trong mành truyền ra một tiếng la kinh hoàng ‘A’.

Ngay sau đó, là tiếng giường lắc lư dập dờn.

Kế tiếp, là tiếng Y Nhân bật hơi, gần như rên rỉ.

Mọi người bò lồm cồm dưới đất, trên trán thấm mồ hôi, vẻ mặt mừng rỡ.

Nữ nhân làm cao làm giá chướng mắt kia, rốt cuộc cũng đã bị bệ hạ cưỡng bức. Những mê luyến bệ hạ đối với nàng ta, phỏng chừng cũng sẽ tan thành mây khói rồi.

Nhưng không biết nữ nhân lười kia sau khi bị người ta cưỡng chế sẽ có diễn cảm như thế nào đây. Cũng không đến mức giống như lúc nàng ta được bọn hắn mặc quần áo cho mà vẫn cứ ngủ mơ mơ màng màng chứ?

Mọi người không thuần khiết, có những suy nghĩ bất lương.

Trong mành lại truyền ra tiếng Viêm Hàn tha thiết hỏi: “Thế nào?”

“… Không biết, cảm giác giống như đột nhiên bị rơi xuống.” Y Nhân u mê đáp.

Những người ở ngoài bức mành lại ra vẻ rõ ràng: Xem ra, công lực của bệ hạ vẫn không hề giảm chút nào, gây sức ép liên tục, khiến cho tiểu nha đầu kia thích chết được.

Bên trong quả nhiên lại truyền ra tiếng Viêm Hàn cười khẽ, cực kỳ ôn nhu, tựa như bức mành màu hồng phấn kia vậy.

Viên thái giám tổng quản ban đầu vẫn đi theo Viêm Hàn, đột nhiên giơ tay lên, chỉ vào một tiểu thái giám ở phía trước, thấp giọng dặn dò: “Nhanh chóng đem tin tức này truyền lại với Vệ tiên sinh. Còn nữa, phải báo với quý phủ của Lý đại nhân cùng Lưu đại nhân. Còn phải phái người đi ghi chép lại.”

Tiểu thái giám lĩnh mệnh mà đi. Những người còn lại vẫn đang phủ phục trên mặt đất, trong lòng ngổn ngang trăm mối, không biết là buồn hay vui.

Màn che nhẹ nhàng.

Viêm Hàn buông cây búa nhỏ bằng gỗ trong tay ra, cười khanh khách mà nhìn Y Nhân. Tiến lại gần, ở bên tai cô nhẹ giọng nói: “Không phải giống như rơi xuống, mà thật sự là nàng đã bị rơi xuống.”

Y Nhân nhất thời mở to mắt, nhìn trái nhìn phải đánh giá một chút. Quả nhiên phát hiện, cô không còn nằm trên giường nữa mà đang nằm ở bậc thềm trước giường.

Nhưng trên bậc thềm cũng được lót một chiếc thảm dương nhung thật dày. Tuy không bằng giường, nhưng cũng không cảm thấy đau.

“Còn bị sái cổ nữa không?” Viêm Hàn một tay kéo cô dậy, mời cô ngồi bên cạnh mình rồi cười hỏi.

Y Nhân xoay cổ, sau đó vui sướng trả lời: “Thật sự không còn đau nhức nữa. Biện pháp của ngươi thật tốt.”

Mới vừa rồi, lúc Viêm Hàn đột nhiên đi vào, Y Nhân bị tiếng bước chân đánh thức. Vốn đang chuẩn bị trở mình ngủ tiếp, ai ngờ vừa mới xoay cổ, cô đã phải la lên một tiếng kinh hoàng’ A’… Cổ đau đớn vô cùng. Quả thật tư thế ngủ rất bất nhã, cho nên mới bị sái cổ.

Viêm Hàn thấy thế, vội vàng tiến lên xoa bóp cho cô, lại vận dụng công phu tiểu cầm nã thủ, thuận tiện mát xa cho cô.

Y Nhân thoải mái lăn qua lăn lại trên giường, không cẩn thận liền bị té lăn xuống giường.

Vì thế, người bên ngoài mới nghe được đoạn âm thanh cực kỳ trùng hợp kia.

Chính người bên trong mành cũng không nghĩ ra nổi, người bên ngoài nghe được đoạn âm thanh tuyệt đối gây hiểu lầm đó, đã dùng tốc độ có thể so sánh với vận tốc ánh sáng, lan truyền ra ngoài.

“Y Nhân, ta có lời muốn nói với nàng.”

“Ơ, chuyện gì?” Y Nhân vừa đáp, vừa xoay cổ qua lại.

Viêm Hàn buồn cười nhìn cô, tiếp tục nói: “Mấy ngày nữa, ta muốn đến Băng Quốc tham gia đại hội kén rể của Băng Quốc nữ vương Lãnh Diễm. Đây là chuyện rất quan trọng đối với Viêm Quốc, cho nên ta không thể không đi.”

“À…” Y Nhân còn đang mải nắn cổ, bộ dáng giống như chưa nghe được gì.

Vì thế, Viêm Hàn lại trầm giọng, chậm rãi nói: “Ta tham gia đại hội kén rể, có thể cưới được Lãnh Diễm. Nàng không có gì muốn nói sao?”

“A, chúc mừng.” Y Nhân rốt cuộc ngừng động tác, xoay người, cử chỉ chân thành nhìn hắn, nói: “Ngươi muốn thành hôn sao?”

Viêm Hàn thất vọng, đau khổ nhưng vẫn chỉ đăm đăm nhìn cô.

Y Nhân không có cảm giác chột dạ chút nào. Cô nhìn lại hắn, nhẹ giọng nói: “Chỉ cần là những chuyện ngươi muốn làm thì không có gì không tốt cả.”

Viêm Hàn trầm mặc một hồi, sau đó cười cười, ôn tồn nói: “Đúng vậy, chỉ cần ta cam tâm tình nguyện, nàng như thế nào cũng không sao cả.” Dừng một chút, hắn lại nói tiếp: “Nàng đi cùng ta chứ. Nghe nói Băng Quốc phong cảnh rất đẹp. Hàng năm tuyết đọng trắng xóa. Hiện tại cũng đúng vào mùa tuyết rơi… Phải chuẩn bị thêm nhiều quần áo ấm một chút, chúng ta có thể sẽ đi rất nhiều nơi.”

“Được.” Y Nhân đồng ý hai tay hai chân, nhưng đột nhiên lại nhớ đến chuyện gì, ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn: “Ngươi đi thành thân, vì sao lại muốn ta đi cùng?”

“Bởi vì cả đời này, nàng chỉ có thể đi theo ta.” Viêm Hàn bá đạo bỏ lại một câu, sau đó cười cười, trong lành như không khí rồi đứng lên, đi nhanh ra ngoài mành.

Tiếng cười kia sạch sẽ rộng rãi, không có một tia u uất nào.

Y Nhân ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn theo bóng lưng hắn. Rất lâu sau đó, đột nhiên cúi đầu, thở dài một tiếng.

———- *** ———–

Từ Viêm Quốc đến Băng Quốc phải đi theo đường núi. Càng tiến đến phương Bắc, thời tiết càng rét lạnh.

Y Nhân trốn trong xe ngựa, trên người ủ một tầng dương nhung thật dày. Không hiểu vì sao lại vẫn cảm thấy lạnh, môi cô run lên bần bật.

Thập Nhất thêm một ít than đá vào bếp lò ở giữa toa xe. Sau âm thanh xèo xèo, trong toa xe nhất thời tràn ngập không khí ấm áp.

Y Nhân thở dài một hơi nhẹ nhõm, cọ cọ mông, miết đến gần bếp lò.

“Thật không hiểu là khí hậu gì nữa, sao lại lạnh như vậy?” Thập Nhất xốc màn xe lên, nhìn tuyết trắng tung bay lãng đãng bên ngoài, ai oán nói: “Những người sinh sống quanh năm ở đây chẳng lẽ đều là những kẻ lông rậm sao? Bằng không thì làm sao mà chống lạnh được!”

“Thập Nhất sai rồi.” Bên ngoài toa xe truyền đến tiếng cười sang sảng. Mặc một thân trang phục cưỡi ngựa màu đen, Viêm Hàn thúc ngựa đi đến bên cửa xe, quay đầu lại cười nói: “Người Băng Quốc nổi tiếng tụ tập nhiều mỹ nhân. Người ở đây da dẻ rất trắng, mắt to, mũi cao, vóc người lại thon dài. Cả đám đều là mỹ nhân bại hoại.”

Thập Nhất thè lưỡi, giương mắt nhìn Viêm Hàn trên lưng ngựa, không tự chủ được hỏi han: “Nam nhân Băng Quốc có thể so sánh với bệ hạ sao?”

Viêm Hàn cười to.

Thập Nhất không khách khí, nheo mắt đánh giá Viêm Hàn.

Cưỡi trên con tuấn mã một hồng tím, Viêm Hàn quả thật càng thêm oai hùng bức người hơn trước. Khuôn mặt như được điêu khắc bởi vì hơi lạnh nên có điểm trắng như băng tuyết, lưu loát anh lãng tựa như nham thạch. Ánh mắt hơi nhỏ dài rất hòa hợp với khuôn mặt, càng tăng thêm vẻ hùng tráng. Đôi môi hơi mím lại, cong lên một độ cung tuyệt đẹp dị thường.

Rõ ràng là một khuôn mặt rất lãnh khốc, rất đàn ông, nhưng khóe môi vẫn cho thấy một sự ôn nhu chết người.

Thập Nhất tin tưởng, cho dù người Băng Quốc quả thật đều là mỹ nhân bại hoại chăng nữa nhưng có thể so được với Viêm Hàn, e rằng cũng không quá ba người.

Nói như vậy thì không phải tiểu thư đang rất nguy hiểm sao?

Chờ đến khi Viêm Hàn thúc ngựa rời khỏi, Thập Nhất mới buông màn xe, lo lắng nhìn Y Nhân mà nói: “Băng Quốc nữ vương kia, sẽ không mặt dày mặt dạn đến mức đòi gả cho bệ hạ đấy chứ?”

Y Nhân sưởi ấm, lơ đãng trả lời: “Ơ, cũng có thể.”

“Chẳng lẽ tiểu thư không lo lắng chút nào sao?” Thập Nhất vội vàng truy hỏi.

“Lo lắng cái gì cơ?” Y Nhân mờ mịt ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Thập Nhất một cái, sau đó vươn tay xoa xoa trên bếp lò, thản nhiên nói: “Vốn chẳng phải hắn muốn cưới nàng ta sao?”

“Đương nhiên không phải. Nếu bệ hạ muốn kết hôn với Băng Quốc nữ vương thì vì sao lại mang tiểu thư theo?” Thập Nhất chỉ hận không thể đánh cho cái đầu gỗ kia tỉnh lại, “Tâm tư bệ hạ đối với tiểu thư, chẳng lẽ tiểu thư thật sự không biết gì sao?”

Y Nhân gãi đầu, lắc đầu, coi như tự động lọc bỏ những lời này.

“Tiểu thư!” Thập Nhất vẫn chưa chịu thôi, phóng người qua. Hai tay cầm lấy khuôn mặt cô, trước sau lắc lắc, phe phẩy, “Con người phải tích phúc, qua hết thôn này sẽ không còn khách điếm nào nữa đâu!”

Y Nhân bị nàng lắc lắc đến điên đảo, trong miệng cứ ú ớ, liên tiếp phát ra những âm thanh kỳ quái. Đợi đến khi Thập Nhất dừng lại thì đầu óc cô đã choáng váng, không còn phân rõ phương hướng nữa rồi.

Cho dù như vậy, Thập Nhất vẫn không chịu buông tha cho cô, nàng căm tức Y Nhân, gằn từng tiếng mà hỏi: “Tiểu thư, vì sao ngươi lại không chịu theo bệ hạ!”

Những lời đồn đãi về Viêm Hàn và Y Nhân lần trước, Thập Nhất cũng loáng thoáng nghe được. Trong lòng vốn mừng thầm. Nào biết khi chứng thực với Y Nhân thì câu trả lời cho cô lại làm cho Thập Nhất thất vọng.

Đúng là đầu gỗ mà.

“Bây giờ ta một lòng theo hắn mà.” Y nhân không biết là khờ thật hay là đang giả ngốc nữa. Cô cứ vô tội mà nhìn Thập Nhất, cẩn thận nói: “Hắn nói cái gì thì ta làm cái đó, không có gì không ổn chứ? Có không?”

Thập Nhất muốn phát cuồng.

Trên thực tế, đúng là cô đã làm như vậy.

Nàng một lần nữa nâng mặt Y Nhân lên, dồn sức vào tay, đem khuôn mặt tròn tròn, nhỏ nhắn phúng phính như mặt trẻ con kia ép thần một đống. Cái miệng cong lên tựa hồ như muốn dính vào mũi. Lúc này đây, ngay cả những tiếng ú ớ khiển trách, Y Nhân cũng không phát ra được nữa.

“Ngươi nói xem, rốt cuộc ngươi suy nghĩ được cái gì hả! Bệ hạ có gì không tốt? Bệ hạ tuyệt đối là thiên hạ độc nhất vô nhị! Chẳng lẽ trong lòng tiểu thư còn có người khác? Không thể nào, tiểu thư còn có thể kén cá chọn canh hay sao?!” Thấp Nhất cứ thế mà tuôn xối xả, rốt cuộc cũng buông Y Nhân ra. Y Nhân thở phì phò, đưa tay xoa xoa hai má đau nhức, ủy khuất nhìn chằm chằm vào Thập Nhất.

“Chẳng lẽ tiểu thư vẫn còn nhớ mãi không quên Tiểu Bùi đại nhân?” Thập Nhất suy tư một hồi lâu, xem chừng người mà Y Nhân từng để ý, hình như chỉ có Bùi Nhược Trần thôi.

Chỉ có điều, sau khi Bùi Nhược Trần thành thân, cô cũng không cảm thấy khổ sở khó sống lắm… cũng không đáng vì hắn mà thủ thân trong trắng như ngọc chứ.

“Hả?” Y Nhân không hiểu gì hết, nhìn nàng với bộ dáng ngây ngốc.

Thập Nhất nghĩ rằng mình đã đoán đúng rồi, không khỏi lẩm bẩm: “Nhưng Tiểu Bùi công tử đã thay đổi nhiều lắm rồi.”

“Hả?”

“Tiểu Bùi công tử sau khi từ Tuy Xa trở về, tính tình đã thay đổi hẳn. Nghe nói, không chỉ không tốt với Du công chúa mà còn cưới về rất nhiều cơ thiếp. Du công chúa tức giận đến mức hồi cung mà ở. Hơn nữa, Thuần Đế cũng rất tín nhiệm, rất sủng ái hắn. Hắn hiện tại chính là đại thần quyền thế nhất Thiên Triều đó.” Thập Nhất rung đùi đắc ý nói: “Hắn lợi dụng chức quyền trong tay, tùy ý làm bậy. Gạt bỏ hơn mười vị kinh quan, đều là những người bất đồng ý kiến với hắn. Trong kinh thành, rất nhiều người đều nói hành vi của hắn quá vô sỉ.”

Y Nhân chớp mắt mấy cái, có vẻ khó mà tưởng tượng được những lời Thập Nhất vừa nói.

“Cho nên a, tiểu thư không cần mong nhớ tiểu Bùi công tử nữa.” Thập Nhất còn thật sự tổng kết.

“Bùi Nhược Trần…” Y Nhân cứ thế gọi tên của hắn, ngay sau đó lại không nói gì tiếp nữa.

“Bùi Nhược Trần…” Y Nhân cứ thế mà gọi tên của hắn, nhưng lại không nói thêm gì nữa.

Thập Nhất chép chép miệng, cũng không tận tình khuyên bảo nữa.

Đi đến ngày thứ ba thì xe ngựa đột nhiên ngừng lại. Thị vệ phía trước nhất thời đề phòng nghiêm mật. Chỉ nghe thấy tiếng binh khí vi vu, mọi người tụ lại thành một đoàn. Y Nhân thấy trước mặt bóng đen chập chờn bèn vén màn lên nhìn ra ngoài: Vốn bên ngoài đang có mưa gió tuyết nhưng ngay sau đó, một loạt những bóng lưng sắp xếp san sát chắn ngang, che kín hết tầm mắt của nàng.

“Tiểu thư,” Thập Nhất đã ở bên cạnh nhìn nhìn, rất tò mò hỏi: “Có phải đã gặp phải chuyện gì rồi không?”

“Ơ…” Y Nhân còn chưa kịp trả lời thì một tiếng thét dài già nua hùng hậu từ phía trước truyền lại. Y Nhân tự giác cảm thấy quen tai. Đang suy nghĩ thì lại nghe thấy người nọ hô lớn: “Phu nhân! Phu nhân! Tiểu Vũ đến cứu nàng đây!”

Y Nhân ha ha cười, xốc màn che lên, hướng về tiếng gọi vừa rồi, hô lớn: “Vũ gia!”

Nàng vừa dứt lời, một cái bóng màu xám băng băng phóng đến Y Nhân với vận tốc ngàn quân cũng không thể đỡ nổi. Binh sĩ chống đỡ phía trước đang sôi nổi tiến lên thì lại bị lật ngược, rối loạn. Viêm Hàn vốn đang thúc ngựa đi đầu liền nhanh chóng cho ngựa quay đầu, chạy lại chỗ xe ngựa của Y Nhân.

Chỉ có điều, Vũ gia chung quy vẫn nhanh hơn hẳn. Y Nhân chỉ cảm thấy gió mát quất vào mặt, cái bóng màu xám chợt lóe lên thì ông đã đứng trước mặt cô rồi.

“Phu nhân, nàng có khỏe không? Tên hỗn đản Viêm Tử Hạo kia có khi dễ nàng hay không?” Vũ gia cũng không biết đã trúng phải tà thuật gì, hoàn toàn triệt để xem Y Nhân là Tức phu nhân. Diễn cảm của ông khi nhìn thấy cô, chính là sùng kính và kính yêu.

“Hắn đối với ta tốt lắm.” Y Nhân híp mắt cười cười, cũng không uốn nắn ông.

Vũ gia nhìn nhìn cô, lại hồ nghi nhìn về phía Viêm Hàn vừa chạy đến, “Phu nhân, ngàn vạn lần đừng bị hắn lừa gạt. Viêm Tử Hạo cũng không phải là thứ tốt gì.”

Viêm Hàn nghe vậy, trong lòng vừa động, đâm lao phải theo lao hỏi: “Ngươi làm sao biết ta không phải thứ tốt?”

“Ta đương nhiên biết!” Vũ gia thổi râu trừng mắt, lòng đầy căm phẫn nói: “Năm đó, nếu không phải vì ngươi thì phu nhân và Vô Song Đế đâu thành ra như thế.”

“Bởi vì ta?” Viêm Hàn lại khó hiểu. Đối với những chuyện của người lớn, hắn chỉ biết đôi câu vài chữ chứ cũng không biết đầy đủ.

“Chính vì ngươi, tiểu nhân! Châm ngòi ly gián!” Vũ gia hướng về phía Viêm Hàn, hung hăng buông lời thóa mạ. Sau đó nhanh như cắt, chộp lấy cánh tay Y Nhân, tha thiết nói: “Phu Nhân, Hạ Lan Vô Song tuy cũng không phải là người tốt nhưng vẫn còn tốt hơn tên tiểu nhân này! Tiểu Vũ đưa người đi tìm Hạ Lan Vô Song giải thích rõ ràng!”

Vũ gia…” Y Nhân cố gắng giải thích, nhưng chỉ mới thốt ra hai chữ lại bị Vũ gia chặn đường, nói: “Phu nhân không cần nói gì nữa, Tiểu Vũ hiểu cả rồi. Với sự kiêu ngạo và tôn nghiêm của phu nhân, làm sao có thể có chuyện người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng kẻ có địa vị thấp, chạy đến giải thích với Hạ Lan Vô Song cơ chứ! Tên kia, hắn không hiểu phu nhân, phu nhân cũng không cần hắn phải hiểu mình! Để hắn hiểu lầm cho đến chết luôn đi!” Dừng một chút, Vũ gia giống như nhớ đến chuyện gì đó. Ông nhếch miệng cười cười, hạ giọng, làm như đang muốn kể công, nói: “Phu nhân, lần trước nàng sai ta đi cứu Vô Song. Ta cứu hắn rồi lại hại hắn. Hắn cũng không sống được bao lâu nữa đâu.”

Y Nhân ngơ ngơ ngẩn ngẩn, sau đó ý thức được: Vô Song Đế mà ông đang nói, chính là Hạ Lan Tuyết.

Nhưng mà, ‘sống không được bao lâu nữa’ là có ý gì?

“Đúng vậy, nếu Hạ Lan Vô Song không thể đối tốt với phu nhân nhà ngươi, nhưng ta lại có thể làm được. Sao Vũ gia không thành toàn cho chúng ta?” Trong lúc Y Nhân đang trầm mặc thì Viêm Hàn đã xen vào, nghiêm trang nói: “Ngươi có thể hỏi phu nhân của ngươi, xem nàng có muốn bỏ ta đi hay không?”

Hắn vốn thầm muốn mượn cô hội này để đuổi tên Vũ gia điên điên khùng khùng này đi nhưng lời nói vừa thốt ra, trong lòng lại có chút sợ hãi.

Hắn lo lắng, lo lắng Y Nhân sẽ trả lời, nàng thật sự sẽ chính miệng nói với hắn: Ta muốn ra đi.

Vũ gia hiển nhiên quay đầu, thành thật hỏi Y Nhân, “Phu nhân, ngài có muốn rời đi hay không? Chỉ cần nàng gật đầu, dù là đao thương biển lửa gì, Tiểu Vũ cũng sẽ đưa nàng đi!”

Trong lòng Viêm Hàn như nổi sóng. Hắn chuyên chú nhìn Y Nhân, tựa như muốn dùng ánh mắt để tìm kiếm đáp án trong lòng của cô.

Y Nhân lại không vội vã trả lời, mà lại ngẩng đầu hỏi: “A Tuyết… chính là người ông đã cứu ra đó, hiện tại thế nào?”

“Có trời mới biết.” Vũ gia trả lời bừa, vô cùng xem thường. Vốn đang rất khinh thường, nhưng vừa thoáng nhìn lại thấy ánh mắt Y Nhân hình như đang rất lo lắng, ông không thể không thận trọng xem xét lại vấn đề này. Gãi đầu suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc ông cũng giật mình nói: “Ta nhớ ra rồi. Tên kia hình như muốn đi cười cái gì nữ vương, cái gì Lãnh Diễm. Nói cái gì chỉ có Tinh Vũ Thạch, đồ cưới của Lãnh Diễm mới có thể duy trì tính mạng của hắn.”

Hôm đó Vũ gia chỉ nghe được sơ sơ những lời Phượng Cửu nói, bởi vậy cũng chỉ ấn tượng vài điểm.

“Chẳng lẽ Hạ Lan Tuyết cũng đến đây ư?” Viêm Hàn giật mình. Vậy thì xem ra, đại hội kén rể của Lãnh Diễm lần này, tất nhiên se phi thường náo nhiệt.

Nhưng chuyện này đối với Viêm Hàn mà nói, cũng không có gì là quan trọng. Quan trọng là… khoảnh khắc lo lắng mới vừa xẹt qua vừa rồi của Y Nhân.

Nàng lo lắng cho hắn.

Điều này làm cho Viêm Hàn cảm thấy vô cùng cô tịch.

“A Tuyết phải kết hôn với Lãnh Diễm thì mới có thể sống sót ư.” Y Nhân rất nhanh bắt được điểm mấu chốt, sau đó, cô ngẩng đầu, trong suốt mà nhìn Viêm Hàn.

Bị cô nhìn như thế nhưng Viêm Hàn lại muốn giả ngu, cũng không muốn đối mặt.

Hắn đã hiểu suy nghĩ của Y Nhân rồi.

Quả nhiên, không bao lâu, Y Nhân vừa chỉ hai ngón tay vào nhau vừa yếu ớt nói: “Chuyện đó… chuyện đó…”

“Nàng muốn ta buông tha cho Lãnh Diễm, đem nàng ta tặng cho Hạ Lan Tuyết. Bởi vì Hạ Lan Tuyết cần đến cuộc hôn nhân này hơn, có đúng không?” Viêm Hàn trông thấy cô như vậy, bỗng nhiên mỉm cười, thay cô nói ra những chuyện trong lòng.

Y Nhân vẫn đụng đụng hai đầu ngón tay, đầu cúi thấp xuống. Không đồng ý cũng không hề phủ nhận.

Cô biết yêu cầu của mình là hơi vô lễ, cũng biết rằng Viêm Hàn nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu của cô.

Cho nên, cô thẹn thùng, thậm chí còn tự trách.

Cảm giác này, là lần đầu tiên Y Nhân có được.

Lúc trước, tuy rằng luôn hay ăn lười làm, tuy rằng cũng gây nhiều phiền phức, khiến cho nhiều người chế nhạo nhưng cô vẫn có thể vô ưu vô lo.

Bởi vì cô chưa từng xin người khác giúp đỡ, cũng chưa từng có ai cầu xin gì ở cô.

Nhưng sau khi quen biết với Viêm Hàn, cô lại luôn luôn có việc phải nhờ vả hắn. Tuy hắn chưa bao giờ thật sự cần cô phải thốt ra lời cầu xin.

“Y Nhân, ta chỉ muốn hỏi nàng một câu. Hạ Lan Tuyết thành thân với Lãnh Diễm, nàng không thấy khó chịu hay sao?” Viêm Hàn không có vẻ gì là thất vọng, thậm chí còn mừng thầm.

“Ơ…” Y Nhân nghiêng đầu, khó hiểu nói: “Nếu hắn thấy tốt thì vì sao ta lại khó chịu chứ?”

Viêm Hàn nghe vậy, cười yếu ớt. Trong ý cười có chút tà khí. Hắn ra vẻ tự nhiên, thản nhiên nói: “Nhưng lần này, ta vốn đang ở trong thế phải làm. Nếu nàng yêu cầu ta buông tha, chẳng phải là ta nên lấy lại chút gì đó làm bồi thường, đúng không?”

Y Nhân quýnh lên, gật đầu, “Được mà.”

Trước giờ cô cũng không quen mắc nợ người khác, tốt nhất là có qua có lại.

“Ta muốn nàng cả đời ở lại bên cạnh ta.” Viêm Hàn gằn từng tiếng, nhìn chằm chằm vào cô, chậm rãi nói.

Y Nhân mờ mịt ‘Ơ’ một tiếng, vẫn chưa trả lời. Thập Nhất ở bên cạnh cô, liên tục ồn ào không ngừng: “Tiểu thư tất nhiên là đồng ý rồi. Tiểu thư, đúng không, có đúng không?”

“Không đúng! Phu nhân không thích ngươi. Phu nhân đã nói rồi, nàng chỉ thiếu nợ ngươi thôi. Nàng chỉ muốn trả nợ cho ngươi, chỉ trả nợ mà thôi. Vì sao phải dùng thời gian cả đời. Như vậy không đúng! Không đúng!”

Vũ gia vẫn ở đó tiếp tục nói ẩu nói tả. Sau vài giây kinh ngạc ngắn ngủi, Viêm Hàn nhất thời trầm mặc, trầm đến mức thậm chí có chút tiêu điều.

Đó chính là câu chuyện giữa phụ thân và Tức Phu Nhân.

Chẳng lẽ, câu chuyện của hắn cũng sẽ như thế hay sao?

Y Nhân đối với hắn, tới thủy tới chung, đều không hề biểu lộ chân tình, mà nhiều lúc, nàng chính là vì muốn trả nợ – - đơn giản là hắn đang cố gắng khiến nàng phải thiếu nợ hắn.

“Có thể.” Ngay khi Viêm Hàn cảm thấy vạn phần uể oải, Y Nhân đột nhiên gật đầu nói: “Ngươi tặng Lãnh Diễm cho A Tuyết, ta sẽ cả đời ở lại bên cạnh ngươi. Ta ăn rất ít, chỗ ngủ cũng không cần rộng lớn, sẽ không gây phiền nhiễu cho ngươi đâu.”

Viêm Hàn ngẩn người, đột nhiên cười ha hả. Cười kiêu ngạo đến vậy, tựa hồ như cười ra nước mắt.

Sau đó, hắn nói: “Quả nhân không cần một nữ nhân vì một nam nhân khác mà ở lại bên cạnh ta. Vừa rồi ta chỉ nói giỡn mà thôi. Nàng yên tâm, ta sẽ không cưới Lãnh Diễm… Đối với một nữ vương tuyệt thế như vậy, nếu sống dối trá là một tội lỗi. Ta đã không có lòng dạ nào dành cho nàng ấy, vì sao còn cưới nàng ấy?”

Y Nhân ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn Viêm Hàn đang hăng hái một cách khó hiểu. Hắn cười đến mức tự tin bừa bãi như vậy, nhưng trong mắt cô, nụ cười của hắn lại có phần thương cảm.

Rốt cuộc là vì cái gì?

Y Nhân không hiểu được.

Nhưng lời nói vừa rồi của Viêm Hàn lại làm cho cô thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nàng vốn không muốn ở lại Viêm Cung.

Thật ra sau đó, Viêm Hàn rất hy vọng Y Nhân sẽ nói với hắn rằng: “Ta tự nguyện ở lại bên cạnh ngươi chứ không phải vì nam nhân kia.”

Nhưng điều hắn nhận được, không phải là những lời nói đó mà lại là tiếng thở dài nhẹ nhàng của cô.

Viêm Hàn thất vọng, đau đớn, tuy rằng ngoài mặt vẫn đang cười lớn.

———- *** ———-

“Ngươi đang lo lắng gì vậy?”

Lạc Phượng sơn trang, trời càng đậm chất xuân. Những cành cây bị vàng khô lá vào màu đông, nay lại bắt đầu đâm chồi nẩy lộc.

Hạ Lan Tuyết cùng Phượng Cửu mấy ngày qua có chút nhàn nhã. Ngày nào cũng phẩm trà, uống trà hoặc lật xem một số tin tình báo bốn phương tám hướng.

Hiện tại, đình viện, lầu các, bên chiếc đàn ngọc.

Phượng Cửu đè xuống huyền cầm (một loại đàn dây), huyền âm lúi lo vang lên.

Hắn khẽ năng mắt, vì thế ánh mặt trời phản chiếu quá hồ nước chiếu vào đôi mắt nhạt nhẽo của hắn, sóng sánh huy hoàng.

Hạ Lan Tuyết ngồi đối diện, tay cầm một quyển sổ nhỏ. Nghe thấy tiếng đàn dừng lại, anh ngẩng đầu cười với Phượng Cửu. Nụ cười tươi tắn dễ thương, còn tươi đẹp hơn cả non sông gấm vóc. Quả nhiên có thể hại chết người mà không cần đền mạng.

“Ngươi đang lo lắng gì vậy?” Phương Cửu nhìn lướt qua quyển sổ trong tay anh, thản nhiên hỏi.

“Ta chỉ đang suy nghĩ. Thời gian một tháng, quả nhiên vẫn là quá lâu.” Hạ Lan Tuyết nhàn nhàn trả lời: “quả thật là, còn sống một ngày thì vẫn bị những việc vặt vãnh phàm trần dây dưa mất một ngày.”

“Ngươi có thể lựa chọn không để ý đến chúng. Cứ như vậy tiêu dao khoát hoạt chờ chết.” Phượng Cửu cười cười, có vẻ cay đắng phản bác.

Hạ Lan Tuyết cũng ha ha cười nói: “Đáng tiếc, mệnh ta chính là lao khổ, ổn định không được.”

Nói xong, ngón tay của anh lại gõ gõ lên bên trái cuốn sổ.

Cuốn sổ nhỏ cũng không đóng chặt lắm, mặt trên hình như mơ hồ lộ ra một hàng chữ, đứt quãng. Giống như là: Kinh thành … Dung Hậu… Nhược Lan…

Đại loại như thế.

Phượng Cửu tiện tay cầm bên phải của cuốn sổ con, mở ra nhìn xem. Quả nhiên là bức thư của Hoàng Đại Ngưu, đều là do Thập Nhất truyền tới đủ loại tin tức về Y Nhân.

“Thế nào, muốn đi đâu?” Phượng Cửu cười cười, buông sổ con, hỏi: “Trở lại kinh thành, hay là… đi Băng Quốc?”

Hạ Lan Tuyết vẫn kiểu cười nhợt nhạt như thế, trầm ngâm không chừng.

“Tình thế ở kinh thành cũng thật vi diệu. Sau khi Bùi Nhược Trần cùng Bùi Nhược Lan vùng lên, tình cảnh của Dung Hậu tất nhiên là không tốt, rất khó chịu. Nếu ngươi lựa chọn trở về, có lẽ có khả năng sẽ giúp được nàng.” Phượng Cửu lại nói tiếp: “Nhưng tình hình thực tế bên phía Y Nhân cũng không tốt. Viêm Hàn chọc giận nhiều người như vậy, nhất quyết mang nàng theo bên người. Người của Viêm Quốc sẽ không ngồi yên mặc kệ đâu. E rằng minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng.”

Hạ Lan Tuyết gật gật đầu, đồng tình nói: “Về điểm này, chỉ sợ rằng ngay cả Viêm Hàn cũng đã sơ sót rồi… Y Nhân không thể tiếp tục ở lại đó nữa.”

“Cho nên, ngươi sẽ đi đâu?” Phượng Cửu cười, nhìn Hạ Lan Tuyết đầy vẻ bỡn cợt.

Hạ Lan Tuyết rất thản nhiên trả lời: “Đương nhiên là đi Băng Quốc. Ta không tính xen vào chuyện của Thiên Triều nữa.”

“Đi Băng Quốc làm gì?” Phượng Cửu lại hỏi.

“Đưa Y Nhân đi, trộm lấy Tinh Vũ Thạch.” Hạ Lan Tuyết thản nhiên nói: “Ta đã hứa với ai đó rồi, phải sống thật lâu.”

Anh còn nhớ ngày đó trong con đường ngầm, Y Nhân đột nhiên đã hỏi anh một câu.

“Nếu ngươi chết, ta phải làm sao bây giờ?”

Đúng vậy, nếu anh chết đi, Y Nhân phải làm sao đây?

Người hoàn toàn không có tâm cơ như cô, nếu không có ai coi chừng giùm, đoán chừng bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền nữa.

Hạ Lan Tuyết cũng không dám để cô ở lại một mình trên thế gian này.

“Tinh Vũ Thạch rất khó trộm. Nghe nói nó là thạch bảo trấn quốc của Băng Quốc, luôn được đặt trong mật thất của hoàng cung Băng quốc. Phương pháp đơn giản nhất để có được nó chính là đáp ứng Lãnh Diễm, làm vương phụ của Băng quốc… Ngươi hiện tại đã bị Thiên Triều truy nã. Viêm Quốc cũng không có nơi nào dung thân. Không bằng cứ sống yên ở Băng Quốc đi, tiếp tục phát triển.” Phượng Cửu cười khanh khách, làm như mình là thuyết khách không bằng.

Hạ Lan Tuyết làm một diễn cảm hoảng sợ, nói đùa một câu: “Thì ra ngươi muốn đem bán ta đi?”

Phượng Cửu nghiêm trang trả lời: “Mặc dù là bán, giá này cũng coi là hợp lý rồi. Chỉ cần thỏa hiệp một chút thì mỹ nhân, danh lợi và sinh mệnh đều có cả.”

“Đáng tiếc, ta trời sinh không biết nói thỏa hiệp là thế nào.” Hạ Lan Tuyết cười cười.

“Ta biết, cho nên cảm thấy rất khó xử.” Phượng Cửu thản nhiên nói: “Nếu là trước kia, đi trộm Tinh Vũ thạch tất nhiên là một việc khó. Nhưng bây giờ đây, e rằng là quá khó khăn.”

“Vì sao?”

“Bởi vì Lưu Trục Phong.” Lúc Phượng Cửu nhắc đến cái tên này, đáy mắt không khỏi toát ra vẻ kính ý: “Thiếu chủ của Lưu Viên đích thân đến hiện trường. Chỉ cần hắn thiết trí cho mật thất thêm nhiều cơ quan hơn nữa thì cho dù có là thiên quân vạn mã cũng khó mà vào được.”

“Không có cách nào sao?” Hạ Lan Tuyết nghiêm túc hỏi.

Phượng Cửu cũng không vui đùa nữa mà thận trọng trả lời: “Theo lý mà nói, quả thật không có cách gì khác. Nhưng Lưu Trục Phong có một thói quen đặc biệt. Phàm là cơ quan do hắn thiết trí, hắn đều cố ý để lại một chỗ thiết hụt. Nếu là người có trí tuệ thì sẽ có thể thông qua chỗ thiếu hụt đó để phá giải.. Hơn nữa, vì để gia tăng độ thích thú, hắn sẽ viết ra những chỗ thiếu hụt đó rồi mang theo bên người. Trong vòng một tháng, nếu người khác có thể trộm được tờ giấy đó, cho dù có phá cơ quan, Lưu Trục Phong cũng không ngăn cản. Chỉ có điều, nếu qua một tháng mà không có ai tìm được chỗ thiếu hụt đó hoặc trộm lấy tờ giấy kia thì hắn sẽ hủy tờ giấy đó đi và bổ sung chỗ thiếu hụt đó trở nên hoàn mỹ. Kể từ đó thì, hoàn toàn không có biện pháp.”

“Cơ quan trận pháp của Lưu Trục Phong có thật sự thần kỳ như vậy không?” Hạ Lan Tuyết có vẻ không tin.

“Thật.” Phượng Cửu khẳng định. “Lưu Viên xa xôi đó, từ trước đã có rất nhiều quốc gia ngấp nghé nó. Nhưng bất luận là phái đi bao nhiêu quân đội, một vạn, hai vạn, năm vạn, thậm chí là mười vạn, cũng chưa bao giờ chiếm lĩnh được nó. Mọi người đều tựa như trâu đất xuống biển, chẳng còn động tĩnh gì nữa. Mãi đến nhiều năm về sau mới có một số người lục tục trở về. Căn cứ theo cách nói của bọn họ thì nơi đó là một vùng đất đầy mê chướng, hung hiểm dị thường, tìm không thấy đường ra, người chết vô số. Cuối cùng, vẫn phải nhờ vào Lưu Trục Phong mở lòng từ bi, cố ý để lộ ra một sơ hở, thả bọn họ đi.”

Hạ Lan Tuyết nghe xong, hít vào một hơi. Anh ngơ ngơ ngẩn ngẩn nói: “Nếu nói như thế, hắn chính là một người có thể địch lại thiên quân vạn mã sao? Trên thế giới có một người như vậy, chẳng lẽ không phải là rất nguy hiểm hay sao?”

“Cũng không hẳn. Hoàn cảnh địa lý của Lưu Viên rất đặc thù, cho nên mới có thể bố trí được trận pháp lớn như thế. Nếu rời Lưu Viên đi, uy lực của Lưu Trục Phong sẽ gặp rắc rối lớn.” Phượng Cửu cười giải thích. “Hơn nữa, Lưu Viên luôn luôn không tranh sự đời, căn bản sẽ không tham dự vào phân tranh đời thường. Chỉ cần chúng ta không đánh hắn, hắn cũng sẽ không phạm chúng ta.”

“Vậy ngươi nói xem, nếu Lưu Trục Phong đụng độ với Lục Xuyên, thì trận pháp của Lưu Trục Phong lợi hại hay là kiếm của Lục Xuyên lợi hại?” Hạ Lan Tuyết bỗng nhiên tò mò, đưa ra một vấn đề kỳ quái.

Phượng Cửu không vội trả lời mà xoay người, châm cho Hạ Lan Tuyết một chung trà mới, cũng rót cho mình một ly đầy. Sau đó, hắn nâng chén trà của mình lên, nhợt nhạt uống một ngụm.

Hạ Lan Tuyết cũng không thúc giục, dứt khoát học hỏi hắn, chậm rãi nhấp trà.

“Bọn họ cũng đã từng gặp nhau một lần.” Cuối cùng, Phượng Cửu cũng mở miệng. “Nhưng lại không biết được ai thắng ai thua.”

“Tình huống lúc đó, rốt cuộc như thế nào?” Hạ Lan Tuyết nhất thời nổi hứng.

Hai nhân vật tuyệt thế phong vân trên đời gặp gỡ, thế nhưng lại không có ai biết đến, không làm cho anh hiếu kỳ sao được?

“Không thể nói.” Phượng Cửu ra vẻ vô cùng thần bí, nói một câu. Sau đó bỏ lại một mình Hạ Lan Tuyết, đứng dậy bỏ đi.

Hạ Lan Tuyết ở phía sau ra vẻ mờ mịt một lúc. Sau đó lại nhìn theo bóng lưng hờ hững phiêu dật của Phượng Cửu mà lắc đầu, mỉm cười.

Phượng Cửu vẫn hệt như lúc ban đầu mới gặp, thật sự rất cổ quái… ẩn chứa rất nhiều tích chuyện mà người đời không hề biết đến.

———- *** ———–

Rốt cuộc Vũ gia cũng không mang Y Nhân đi, ông lựa chọn ở lại.

Hiện tại trên xe ngựa, Y Nhân vẫn thản nhiên gật gật gù gù như trước. Thập Nhất lại cùng Vũ gia bốn mắt nhìn nhau, tràn đầy thù địch.

Không hiểu vì sao, lần đầu tiên Vũ gia nhìn thấy Thập Nhất đã có một loại thù địch trời sinh. Thập Nhất bưng trà đến cho Y Nhân, ông cũng phải uống trước. Thập Nhất đưa đồ ăn đến, ông cũng phải ăn trước. Nếu Thập Nhất muốn đến gần Y Nhân, Vũ gia lập tức như gươm tuốt vỏ, nỏ giương dây, che chắn phía trước người nàng.

Vì thế, Thập Nhất rất tức giận.

Đến buổi tối thứ tư, kinh thành Băng Quốc đã lờ mờ hiện ra ở phía xa xa. Sắc trời dần tối, Viêm Hàn hạ lệnh nghỉ ngơi tại chỗ, chờ sửa sang lại đại đội xong xuôi mới tiến vào thành.

Bởi vì thân phận của Viêm Hàn nên trong tình hình lúc đó, nghi thức chào đón vào thành đặc biệt rất long trọng. Đến lúc đó, Lãnh Diễm sẽ đích thân ra mặt.

Chờ đến khi toàn quân đã dựng lều xong xuôi, Viêm Hàn cùng Vệ tiên sinh mới vào trong trướng thương lượng chuyện quan trọng. Bọn Y Nhân thì ở lại trong lều của mình dùng cơm.

Khi dùng cơm, Vũ gia vẫn cố ý ngồi ở giữa Y Nhân và Thập Nhất, không cho Thập Nhất đến gần Y Nhân.

Thập Nhất nhịn tức, ăn vài miếng, sau đó gắp một miếng chân gà mà Y Nhân rất thích ăn, đưa cho Y Nhân. Vũ gia vội vàng chìa đũa ra cản lại. Chân gà liền rơi xuống đất.

Thập Nhất nặng nề đập mạnh đũa xuống bàn, xoa bụng, căm tức nhìn Vũ gia quát hỏi: “Ngươi đó, cái lão già không biết chui ở đâu ra này, làm gì mà cứ nhằm vào ta thế hả?”

“Vì sao lại không thể nhằm vào ngươi? Ngươi rất có khả năng sẽ phản bội phu nhân! Rất giống Bùi Lâm Phổ năm đó!” Vũ gia cũng mở to hai mắt, chòm râu bạc cong lên, đương nhiên mà nói.

Thập Nhất ngơ ngơ ngẩn ngẩn, sau đó xoay mạnh người lại, bỏ chạy.

“Ây da, Thập Nhất à…” Y Nhân yếu ớt gọi lại. Nhưng lời cô còn chưa kịp vang lên, Thập Nhất đã biến mất ra ngoài lều trại rồi.

Y Nhân nghiêng đầu nhìn Vũ gia, cũng không nói tiếp gì, chỉ tiếp tục mải miết ăn cơm.

Vũ gia với theo bóng lưng nặng nề của Thập Nhất mà ‘Hừ’ một tiếng, quay đầu lại đem cái mông gà nhét vào miệng mình.

Ngoài lều trại.

Ngự Lâm Quân do Viêm Hàn điều tới đang canh giữ mỗi góc ngách nơi đóng quân.

Lúc Thập Nhất chạy ra, quân canh giữ liếc mắt nhìn nàng một cái, nhận ra nàng là tỳ nữ của Y Nhân nên cũng bỏ mặc.

Thập Nhất hình như đang rất tức giận, chạy một hơi ra rất xa.

Xa đến nỗi đến khi nàng quay đầu lại nhìn, vùng đất đóng quân kia chìm trong sương mù hoàng hôn, chỉ còn lại một chấm đen nho nhỏ.

“Thập Nhất.” Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng kêu nhẹ nhàng.

Thập Nhất lộ vẻ vui mừng, bỗng nhiên xoay người. Hoàng Đại Ngưu đang từ đáy dốc bước lên, đứng lại trước mặt Thập Nhất.

Thập Nhất không chút nghĩ ngợi chạy nhào đến, bá lấy cổ Hoàng Đại ngưu, vừa hôn vừa cắn. Bộ dáng phi thường thân thiết.

Hoàng Đại Ngưu cũng không ngại phiền, ôm lại nàng. Chờ đến khi cảm xúc của nàng bình ổn trở lại, Hoàng Đại Ngưu mới đặt tay lên vai nàng, đẩy ra chừng một bước chân, nhìn nàng hỏi: “Chuyện dò hỏi thế nào rồi?”

“Không nghe thấy bọn hắn nói chuyện đến Chí tôn đồ.” Thập Nhất lắc đầu đáp.

Sắc mặt Hoàng Đại Ngưu hơi trầm xuống nhưng vẻ tươi cười trên mặt vẫn không hề giảm bớt, cũng không có lấy một tia chỉ trích. Khuôn mặt dày rộng lộ vẻ thân thiết: “Không sao, từ từ dò hỏi. Nàng ở đâu, thời gian qua thế nào? Có ai khi dễ nàng không?”

“Không có.” Thập Nhất trấn an nói: “Viêm Hàn rất tốt với tiểu thư. Tất cả mọi người đều rất nịnh bợ thiếp. Thiếp sống ở Viêm Cung rất tốt.”

“Vậy Y Nhân đối với Viêm Hàn thế nào?” Hoàng Đại Ngưu tò mò hỏi.

“Tiểu thư…” Thập Nhất nghiêng đầu ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Tiểu thư có vẻ mơ mơ màng màng. Nhưng thoạt nhìn, nàng cũng rất có hảo cảm với hắn.”

“Thật không, vậy thì phải sớm thành toàn cho bọn họ mới được.” Hoàng Đại Ngưu ra vẻ đồng tình, nói: “Tiểu thư nhà nàng mơ hồ như vậy, nàng giúp cô ấy đi.”

Thập Nhất có điểm chần chờ, nhìn Hoàng Đại Ngưu, hồ nghi hỏi: “Đại Ngưu, chàng nói cho thiếp biết đi. Vì sao chàng lại thích vun vén cho chuyện tình của tiểu thư và Viêm Hàn như vậy? Có phải vì chàng rất chán ghét Tiêu Dao Vương không, hay là…”

“Nàng thích tiểu thư, ta đương nhiên cũng muốn suy nghĩ giùm cho cô ấy. Tiêu Dao Vương chỉ thích đùa bỡn nữ nhân mà thôi. Ta lo lắng tiểu thư nhà nàng sẽ bị hại. Cô ta theo Viêm Hàn, không phải rất tốt đó sao?” Hoàng Đại Ngưu vội vàng giải thích. Giọng nói khẩn trương, Thập Nhất nghe được cảm động không thôi.

“Thiếp cũng biết, Viêm Hàn rất tốt.” Thập Nhất vừa gật đầu, lại như nhớ đến chuyện gì, vểnh môi lên nói: “Nhưng cái người vừa đến bên cạnh tiểu thư thì đúng là đáng ghét quá, tên là Vũ gia. Lão cứ nói rằng thiếp sẽ hại tiểu thư.”

“Nàng sẽ hại tiểu thư sao?” Hoàng Đại Ngưu còn hỏi lại.

“Đương nhiên là không rồi!” Thập Nhất không chút nghĩ ngợi trả lời, “Tiểu thư tuy là có ngốc một chút thật, lười biếng lại xấu xí, vô tâm vô phế thật, nhưng đối xử với mọi người rất chân thành, chưa bào giờ khi dễ một ai, cũng không lừa gạt không hại người. Nàng đối với thiếp như vậy, sao thiếp có thể hại nàng được!”

Hoàng Đại Ngưu cười khanh khách, gật đầu cho là phải. Nhưng khi cúi đầu xuống, trong ánh mắt lại xẹt qua một màn tối.

Khi ngẩng đầu lên, màn tối kia lại biến mất không thấy. Hắn tiện tay đưa cho nàng một gói thuốc, tùy ý nói: “Nàng đưa cái này cho tiểu thư uống. Đây là tàn hương trong miếu Nguyệt Lão. Tiểu thư nhà nàng mà uống nó vào rồi thì lập tức sẽ thông suốt ngay… Chỉ có điều, chờ sau khi Y Nhân uống nó rồi, nàng phải mời Viêm Hàn qua đó. Nghe nói, phàm là người nào đã uống loại thuốc này vào rồi, sẽ lập tức yêu thích người đàn ông nhìn thấy đầu tiên.”

Thập Nhất ngạc nhiên hỏi: “Thuốc này thần kỳ thế sao?”

“Đúng vậy, hay là, khi nào đó nàng cũng thử một lần đi?” Hoàng Đại Ngưu bỡn cợt cười cười, đưa tay nhéo nhéo hai má Thập Nhất.

Thập Nhất nhất thời thẹn thùng, dựa sát vào lòng Hoàng Đại Ngưu, bàn tay nhẹ nhàng dừng lại trên lồng ngực hắn, “Chàng không sợ người thiếp nhìn thấy đầu tiên là nam nhân khác hay sao.”

“Nàng nhất định sẽ nhìn thấy ta.” Hoàng Đại Ngưu ôm chầm lấy nàng, môi cong lên, trong giọng nói đầy ý cười. Nhưng ý cười kia, vẫn chưa hiện lên đáy mắt.

———- *** ———-

Lúc Thập Nhất trở về, Y Nhân đã đứng đợi sẵn ở cửa, nhìn ngó xung quanh từ lâu rồi.

Mãi đến khi nhìn thấy bóng dáng Thập Nhất từ phía xa xa đi tới, Y Nhân mới yên lòng, chậm chạp trở vào trong lều.

Khi Thập Nhất vào trong lều, Y Nhân đã tính đi ngủ. Cô đang định leo lên giường nằm thì nghe được tiếng động. Y Nhân quay đầu lại cười ngọt ngào với Thập Nhất, thản nhiên nói: “Ngươi đã trở lại.”

Thập Nhất cảm thấy ấm áp trong lòng. Trước kia cứ có cảm giác, Y Nhân cười như vậy thật ngu ngốc, hôm nay lại đột nhiên cảm thấy thích cô cứ cười ngu ngốc như thế.

“Buồn ngủ rồi à?” Thập Nhất đi đến, hỏi.

“Ừm.” Y Nhân gật đầu.

Thập Nhất nhìn trái nhìn phải, lại hỏi: “Sao không trông thấy Vũ gia?”

“Hình như ông ấy đi ra ngoài rồi.” Y Nhân cúi đầu suy nghĩ, “Nói cái gì trông thấy một người kỳ quái nên đuổi theo.”

Trong lòng Thập Nhất giật thon thót, có chút chột dạ cúi đầu, cọ đến bên cạnh bàn.

Đến bên cạnh bàn nhìn một chút, Thập Nhất rất cảm động. Hóa ra Y Nhân không cho người dọn thức ăn trên bàn mà còn để lại hai chiếc bánh và hai đĩa đồ ăn. Bên cạnh là một bình trà thơm.

Thập Nhất cảm kích nhìn về phía Y Nhân. Y Nhân vẫn thản nhiên, cởi bỏ giày rồi leo lên giường.

Thập Nhất nhớ đến lời nói của Hoàng Đại Ngưu, lại xuyên qua lớp màn che phất phơ thoáng nhìn thấy lều trướng của Viêm hàn.

Nàng lấy gói thuốc trong người ra, bỏ nó vào bình trà. Sau đó cầm lấy bình trà, chậm rãi lắc lắc, phe phẩy.

Đây là vì muốn tốt cho tiểu thư. Thập Nhất nghĩ.

Nàng bưng ấm trà, thong thả đi từ từ đến trước mặt Y Nhân. Y Nhân đã nằm xuống rồi, nhìn thấy Thập Nhất đi đến, lại chống nửa người dậy, hỏi: “Sao vậy?”

“Tiểu thư, uống một ly đã rồi ngủ.” Thập Nhất tha thiết lại gần, châm một ly trà cho cô.

Y Nhân cũng không chối từ, tiếp nhận rồi nhợt nhạt uống một ngụm. Sau đó cúi người nằm xuống, dáng vẻ rất ngoan ngoãn.

“Ngủ ngon.” Thập Nhất xếp mép chăn lại cho cô, sau đó đi ra ngoài.

Nàng đi thẳng ra ngoài lều. Ngoài cửa lều của Viêm Hàn, thủ vệ nhìn thấy nàng cũng không đuổi đi mà chỉ đưa tay ra ngăn nàng lại, khách khí hỏi xem nàng có chuyện gì.

Bởi vì địa vị đặc thù của Y Nhân nên địa vị của Thập Nhất ở đây cũng không phải là thấp.

“Tiểu thư nhà ta có chuyện quan trọng muốn gặp bệ hạ.” Thập Nhất gấp gáp nói.

Thủ vệ đem nguyên văn thông báo lại cho Viêm Hàn.

Chẳng bao lâu sau, Viêm Hàn liền đi ra. Trông thấy Thập Nhất, hắn có vẻ lo lắng, hỏi: “Chuyện gì?”

Đây cũng là lần đầu tiên Y Nhân chủ động tìm hắn. Viêm Hàn thụ sủng nhược kinh, không khỏi có chút lo lắng.

“Bệ hạ cứ đến gặp tiểu thư sẽ biết.” Thập Nhất khom người nói.

Viêm Hàn cũng không nói thêm gì nữa, sải bước đi về phía lều trại của Y Nhân.

Thập Nhất đứng ở phía sau, nhìn thấy bóng dáng Viêm Hàn biến mất vào trong lều, nàng mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Viêm Hàn đi vào.

Trong lều trại, bếp lò ấm áp bập bùng. Y Nhân đang trùm kín người trong tấm mền. Mền kéo rất cao, che nửa khuôn mặt của cô, chỉ để lộ ra mái tóc đen, xõa ra ngoài.

Lúc Viêm Hàn đến, Y Nhân đang ngủ rất say.

Hắn buồn cười nghĩ: Cũng không chịu bỏ công ra chờ một lát, mới đó mà đã ngủ rồi sao?

Hắn cũng không lay cô dậy, chỉ kéo tấm mền xuống một chút. Vì bị che mặt nên Y Nhân hít thở có vẻ rất nặng nề.

Nào ngờ, mền vừa bị kéo xuống, Viêm Hàn liền ngây ngẩn cả người. Mặt Y Nhân ửng hồng một cách lạ thường. Hồng đến mức gần như bật máu.

Hơi thở của cô cũng chẳng phải vì bị che mặt mà nặng nề, mà gần như dồn dập, giống như không thở nổi nữa.

Viêm Hàn vội vàng vươn tay khám trán của cô. Quả nhiên, trán nóng như có lửa đốt, rất dọa người.

“Y Nhân!” Hắn không dám phớt lờ nữa, vội vàng đẩy lay Y Nhân dậy.

Y Nhân mơ mơ màng màng ‘Ửm’ một tiếng, sau đó chớp chớp lông mi, mơ màng mở mắt ra.

Nhìn thấy hắn, Y Nhân lầu bầu một câu: “Nóng quá, thật là khó chịu…” Sau đó cô đưa tay kéo mền chui ra, túm lấy cổ áo của mình, dùng sức lôi kéo.

“Không được lộn xộn.” Viêm Hàn vội vàng bắt lấy bàn tay không chịu an phận kia của cô, lo lắng nói: “Nhất định là bị cảm rồi, ta đi gọi đại phu đến.”

“Không phải, thật sự rất nóng mà.” Y Nhân gần như muốn khóc, liều mạng tránh khỏi sự giam cầm của Viêm Hàn, một lần nữa kéo giật quần áo của mình.

Lúc cô làm điều này, thần trí gần như không rõ lắm, ánh mắt như bị sương mù che kín.

Đôi mắt trong trẻo như hổ phách kia giống như bị bịt kín bởi một lớp cát nhũ sắc. Thần sắc đỏ thẫm. Đôi gò bồng đảo nhấp nhô, trắng nõn như mỡ đông, có chút cảm giác da thịt. Viêm Hàn trông thấy mà trái tim nhảy dựng lên, vội vàng trấn định tinh thần, một lần nữa túm lấy tay cô, an ủi nói: “Toát mồ hôi được thì tốt rồi. Ta đã sai người đi sắc thuốc rồi.”

Hai tay Y Nhân bị khống chế, chân lại rút lên, cuộn tròn giống như con tôm khô. Thân mình cọ cọ, cọ đến người Viêm Hàn rồi gắt gao rúc vào người hắn. Trong miệng rì rầm, gần như nước mắt ròng ròng.

Viêm Hàn rốt cuộc cũng phát hiện ra có điều gì đó không đúng. Ánh mắt hắn băn khoăn liếc quanh căn phòng một lượt. Trông thấy thức ăn nước uống trên bàn, hắn nhíu mày, buông Y Nhân ra rồi đi qua, bưng lên ngửi ngửi.

Đến lúc Viêm hàn bưng ấm trà lên thì sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Một lần nữa trở lại bên giường, Viêm hàn xốc mền của Y Nhân lên, không nói hai lời, ngồi xuống ẵm cô dậy rồi đi nhanh ra ngoài.

Y Nhân ở trong lòng hắn cựa quậy không yên, tay vẫn không ngừng cào xé y phục của mình.

Viêm Hàn cũng chẳng quan tâm đến cô, chỉ bước nhanh hơn. Đi ra ngoài lều trại, hắn ngắn gọn hỏi một người: “Ở đây có sông?”

Tên lính kia hết sức lo sợ liếc mắt nhìn Y Nhân một cái, sau đó chỉ chỉ ra con đường dẫn đến phía sau núi.

“Các ngươi cứ ở lại đây, không cần đi theo.” Viêm Hàn thấy mọi người có xu thế sáp lại gần bèn trầm giọng dặn dò một câu.

Mọi người lập tức đứng yên tại chỗ, trơ mắt mà nhìn Viêm Hàn ẵm Y Nhân quần áo xốc xếch, chạy đến cái hồ lớn phía sau núi.

Thập Nhất cũng chứng kiến được cảnh đó. Trông thấy bộ dáng lo lắng của Viêm Hàn, nàng rốt cuộc ý thức được: Thuốc kia, là có vấn đề gì.

Điều này tựa như sét đánh, khiến nàng ngu ngơ đứng bất động.

Bên kia, Viêm Hàn bước đi như bay, rất nhanh đã đến được cái hồ lớn.

Mùa này đang lạnh, tuy rằng mặt trời đã dần ló dạng nhưng trên mặt hồ vẫn còn phủ một tầng băng mỏng.

Viêm Hàn hơi do dự, người trong lòng thân nhiệt càng lúc càng nóng nhưng chung quy hắn vẫn không đủ nhẫn tâm để ném cô vào trong hồ nước đá.

Y Nhân càng thêm buồn bực bất an, cứ xoay tới xoay lui trong lòng hắn, miệng rên rỉ như muốn khóc.

Viêm Hàn nghĩ nghĩ, sau đó thả cô xuống, sau đó cởi bỏ y phục của mình, cẩn thận tạo thành một lớp đệm dưới đất rồi lại đặt Y Nhân nằm lên trên.

Y Nhân cuộn tròn người trên đống quần áo, he hé ánh mắt nhìn hắn, vẻ mặt bất lực.

Viêm Hàn cúi người, xoa xoa khuôn mặt nóng như lửa đốt của cô, nhẹ giọng nói: “Nàng bị trúng độc nhưng không có gì nguy hiểm, chịu đựng một chút là khỏe lại ngay thôi.”

Y Nhân nói không nên lời, chỉ nhìn hắn trân trân. Đôi mắt thật to, giống như sắp chảy nước.

“Chờ một chút.” Viêm Hàn sờ sờ trán cô, thốt lên một câu. Sau đó đứng thẳng dậy, từng cái từng cái, bắt đầu cởi bỏ y phục của mình.

Y Nhân nằm bên cạnh, nhìn hắn với vẻ thê lương. Trên mặt không rõ là có diễn cảm gì.

Mãi đến khi chỉ còn lại chiếc khố cuối cùng, Viêm Hàn mới dừng động tác. Hắn quay đầu lại nhìn Y Nhân. Y Nhân cũng nhìn hắn. Đôi mắt vừa rồi mê loạn đến cực điểm, hình như có chút trong sáng.

Sau đó, Viêm Hàn xoay người, vững bước đi đến giữa hồ nước.

Lớp băng mỏng trên mặt hồ bị vỡ ra, kêu răng rắc. Dù Viêm Hàn có công lực cao thâm nhưng cũng không thể không thừa nhận. Hồ nước này rất lạnh.

Hắn vẫn đi cho đến khi nước ngập đến ngực mới dừng lại, sau đó vòng vèo ngâm nước một hồi.

Y Nhân ở trên bờ hồ run run. Nhìn hắn, cô lại cảm thấy lạnh.

Những miếng băng mỏng hỗn loạn từ trên người Viêm Hàn dần dần rơi xuống. Làn da màu đồng bởi vì nhiễm lạnh nên cũng có chút băng sắc. Những giọt nước lạnh dán trên hai má cùng xương quai xanh của Viêm Hàn, tạo nên một loại mỹ cảm khó hiểu. Tựa như những vận động viên vừa từ đấu trường trở về, một thân đầm đìa, mị lực bức người.

Tùy Y Nhân còn rất khó chịu nhưng thấy một màn như vậy lại có chút ngây người.

Sau đó, Viêm Hàn cầm lấy quần áo vừa cởi bỏ lau sơ người. Đợi đến khi trên người không còn vết nước, hắn mới đi đến bên cạnh Y Nhân rồi cúi người, bế Y Nhân lên.

Da thịt vừa mới ngâm trong nước đá lạnh buốt, nhưng vì nhiệt độ cơ thể nên cũng không phải là lạnh đến mức không thể chịu nổi.

Toàn thân đang nôn nóng của Y Nhân, trong khoảng khắc đã lấy lại được thăng bằng. Cô vươn tay ra, ôm lại Viêm Hàn.

Cánh tay nhỏ bé nóng bỏng đặt trên tấm lưng trần trụi của hắn, rất thoải mái.

Bọn họ duy trì tư thế này hồi lâu. Y Nhân dần dần yên tĩnh trở lại, còn nhiệt độ cơ thể của Viêm Hàn cũng từ từ tăng lên.

Chờ đến khi thân nhiệt của hai người gần bằng nhau, Viêm Hàn buông Y Nhân ra, xoay người, lại định nhảy xuống ngâm nước một lần nữa.

Ai ngờ ,hắn vừa mới quay người lại thì đột nhiên cảm thấy cánh tay bị nắm chặt. Hắn nhìn lại, Y Nhân đang gắt gao túm lấy hắn, ánh mắt sáng ngời đến cực điểm.

“Sao vậy? Ta sẽ trở lại ngay.” Viêm Hàn tưởng cô không thoải mái nên nhẹ giọng an ủi.

Y Nhân không nói lời nào, chỉ dị thường chuyên chú mà nhìn hắn. Đôi mắt sáng ngời trong suốt, giống như ánh sáng ngọc tinh nơi chân trời tối, linh động mà thanh tỉnh.

“Rốt cuộc là làm sao vậy?” Viêm Hàn giật mình. Y Nhân chẳng những không buông hắn ra, ngược lại còn túm hắn chặt hơn. Hắn có chút bất đắc dĩ, lập lại câu hỏi một lần nữa. Tay kia sờ lên trán Y Nhân thăm dò.

Trán Y Nhân vẫn rất nóng, xem ra dược vẫn còn phát huy công hiệu.

Nói vậy, đây đúng là loại thuốc cực kỳ lợi hại.

Y Nhân vẫn không nói lời nào, chỉ nghiêng thân qua, một lần nữa ôm lấy hắn.

Thân thể hắn cao hơn so với khi hắn bế lên rất nhiều. Lúc cô ôm hắn, mặt trực tiếp cọ vào lồng ngực của hắn.

“Sao vậy, vẫn còn khó chịu sao?” Viêm Hàn tiếp tục hỏi, giọng nói có vẻ lo lắng.

Nếu phương pháp này không được, hắn chỉ có thể đánh Y Nhân bất tỉnh mà thôi.

Y Nhân đặt tay trên lưng hắn, bắt đầu vuốt ve. Cô vuốt ve từ trên xuống dưới, khuôn mặt vẫn vùi vào lồng ngực hắn chứ không chịu ngẩng lên.

Viêm Hàn lúc đầu còn nghi hoặc, sau đó lại không khỏi có chút mất tự nhiên.

Nhiệt độ cơ thể của Y Nhân rất cao. Có lẽ do thân nhiệt của Y Nhân quá cao nên Viêm Hàn cũng cảm thấy chính mình cũng muốn sôi trào.

Hắn bắt đầu thở dốc ồ ồ.

“Y Nhân.” Hắn trầm giọng nói: “Nàng cứ buông ra đi, ta lập tức quay lại ngay mà.”

Y Nhân rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Cô bình tĩnh nhìn Viêm Hàn một lúc lâu, rồi đột nhiên nghiêng thân, kiễng chân lên cắn môi Viêm Hàn.

Viêm Hàn giống như bị sét đánh. Sau nháy mắt kinh hoàng, cánh tay căng thẳng, không chút nghĩ ngợi cũng hôn lại.

Kỹ xảo của Y Nhân rất trúc trắc, nhưng lúc hôn cũng thật sự ra sức.

Viêm Hàn chỉ cảm thấy đại não trống rỗng. Giống như vô số pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời đêm. Khoảnh khắc đẹp đến vĩnh hằng.

Vĩnh hằng, không biết đến ngày tháng.

Bọn họ ôm lấy nhau, cũng không biết đã qua bao lâu. Tay Y Nhân đã chuyển qua ngực Viêm Hàn. Sau đó, lại chậm rãi trượt xuống.

Làn da bóng loáng lại đàn hồi, tựa như bị thiêu đốt dưới bàn tay của Y Nhân.

Mãi đến khi tay cô chạm đến thắt lưng của hắn, Viêm Hàn đột nhiên thanh tỉnh. Hắn thốt nhiên lui ra phía sau từng bước, bắt lấy tay y Nhân, thở phì phò hỏi: “Ta là ai?”

“Ngươi là Viêm Hàn.” Y Nhân thản nhiên nhìn hắn trả lời, vô cùng rõ ràng.

Nghe vậy, Viêm Hàn rốt cuộc không còn thiết đến gì nữa. Một tay ôm lấy thắt lưng Y Nhân, chậm rãi đặt cô nằm xuống. Một lần nữa hôn cô, hung hăng, dùng sức, dùng hết toàn lực, khiến cô không thể suy nghĩ, không thể đổi ý.

Viêm Hàn hôn, từ môi cô, chuyển qua cổ rồi trợt xuống xương quai xanh.

Mỗi một nụ hôn đều như một đóa hoa bay xuống, ấm áp mà nhẹ nhàng.

Phản ứng của Y Nhân lại có vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng. Chỉ là ôm hắn, tùy ý hắn hôn hít di chuyển.

Bàn tay Viêm Hàn đã đặt trên dây áo của cô, vừa định cởi ra thì hắn đột nhiên nghe thấy một trận ho khan. Viêm Hàn dừng lại động tác, buồn bực mắng một tiếng. Sau đó ngồi bật dậy, cầm lấy một lớp áo ngoài, nhanh chóng đắp lên người Y Nhân.

Sắc mặt Y Nhân có chút mờ mịt. Cô ngồi dựa vào bên cạnh Viêm Hàn. Đầu dựa vào lồng ngực hắn.

“Khụ khụ.” Người vừa ho khan vừa gãi đầu vừa từ triền núi xa xa hiện thân: “Thật không biết xấu hổ, ta nhịn không được, khụ khụ.”

Viêm Hàn cau mày, dùng ánh mắt đủ có thể giết người, căm tức nhìn người vừa đến.

Người vừa đến lại hồn nhiên không biết bản thân đang đứng trước sống và chết. Hắn an nhàn thảnh thơi đi tới. Con chưa đứng vững, bước chân lại trượt, đột nhiên lảo đảo, té sấp xuống đất.

Người nọ ngượng ngùng cười cười, gãi gãi đầu. Một lần nữa đi từng bước đến trước mặt Viêm Hàn rồi xoay người giải thích: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Ta vốn tính giả bộ như không nhìn thấy gì, lặng lẽ rời đi. Nhưng có một con trùng bay vào miệng ta. Khụ, khụ. Ây da, các ngươi cứ làm như không thấy ta đi, tiếp tục, tiếp tục.”

Viêm Hàn không lên tiếng, ánh mắt băn khoăn, đánh giá cao thấp người nọ.

Người nọ ăn mặc giống như một ngư dân bình thường. Nón xụp xuống rất thấp, chỉ lộ ra một cái cằm như ẩn như hiện. Trên người khoác một chiếc áo tơi cũ kỹ. Lưng hơi cúi, nhìn thế nào cũng giống như một người dân bình thường.

Viêm Hàn nảy sinh ý muốn giết người. Đối với hắn mà nói, giết một người bình thường cũng không phải là tội gì lớn lắm.

Bạo khí trên người hắn bắt đầu bốc lên mãnh liệt, ngay cả Y Nhân cũng cảm thấy có gì đó không đúng. Cô nghiêng đầu sang nhìn nhìn khuôn mặt băng lãnh của Viêm hàn, sau đó lại quay đầu lại nhìn người đánh cá.

“Viêm Hàn.” Ngay lúc Viêm Hàn sắp ra tay, Y Nhân đột nhiên đứng lên che ở phía trước, mở miệng nói: “Để cho hắn đi đi.”

Viêm Hàn giật mình. Chân khí ngưng tụ nơi bàn tay, do dự bất quyết.

Y Nhân vì thế đưa tay gãi đầu, cẩn thận nói: “Vì sao ngươi lại muốn giết hắn? Ta cũng không cảm thấy có gì thẹn thùng… Cái đó… không cần phải giết người diệt khẩu đâu.”

Lúc nói những lời này, Y Nhân thật cẩn thận mà nhìn Viêm Hàn, có chút gần như khẩn cầu.

“Hắn sẽ bôi nhọ danh dự của nàng.” Viêm Hàn vừa bực mình vừa buồn cười nói: “Y Nhân, danh dự đối với nữ nhân, rất trọng yếu.”

“Ơ…” Y Nhân trầm ngâm một lát, sau đó lại thản nhiên nói: “Ta không biết như thế lại là hủy danh dự. Ngươi ôm ta là bởi vì ngươi thích ta. Ta ôm ngươi cũng là bởi vì ta đột nhiên thích ngươi. Chúng ta ai cũng không bắt buộc ai, cũng không có gây trở ngại cho người khác. Không liên can đến ai, không thẹn với lương tâm, vì sao lại phải quan tâm xem người khác sẽ nói như thế nào, sẽ thấy ra sao?”

Nói xong những lời nói lý lẽ hùng hồn ấy, Y Nhân một lần nữa biến thành bộ dáng đáng thương mà nhìn Viêm Hàn, nhỏ giọng hỏi: “Cho nên, không cần giết hắn, được không?”

Viêm Hàn lại sớm đã không còn quan tâm đến vấn đề này nữa. Trong đầu hắn chỉ quanh quẩn mỗi câu nói kia của Y Nhân, “Ta đột nhiên thích ngươi.”

Chính miệng cô đã nói ra.

Có những lời này rồi, những thứ khác đều không sao cả.

“Nàng đã không để ý, ta cũng không quan tâm.” Viêm Hàn mỉm cười nói: “Cho dù người trong khắp thiên hạ chứng kiến, cũng chẳng là gì.”

Y Nhân vì thế cười híp mắt, xoay người qua người đánh cá kia và nói: “Ngươi đi đi, không sao rồi.”

Nhưng người đánh cá cũng không thấy cảm động đến rơi nước mắt hay vội vã rời đi mà chỉ bình tĩnh nhìn Viêm Hàn, thản nhiên nói: “Nữ nhân của ngươi nói không sai, nhưng ngươi lại có chút cổ hủ. Cũng may, Lãnh Diễm không cần gả cho ngươi.”

Viêm Hàn biến sắc, nhìn thẳng vào người nọ, trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Người đánh cá nhún nhún vai, cũng không trả lời, mà hướng về phía Y Nhân ‘Ồ’ một tiếng rồi hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Y Nhân chớp mắt mấy cái, rất tự giác trả lời: “Y Nhân. Còn ngươi?”

“Lưu Trục Phong.” Người đánh cá cười cười, cất cao giọng nói: “Ta cũng chán ghét thanh quy giới luật. Chỉ cần bản thân muốn làm, cần gì phải quản người ta thấy thế nào, nói thế nào. Y Nhân, mong rằng ngày mai có thể gặp lại ngươi ở đại hội.”

Nói xong, thân hình hắn lập tức đại biến. Trước kia có chút cúi héo rút lưng, nay lại trở nên thẳng thắn. Cái mũ hơn hơi hơi hếch lên, để lộ ra cái cằm cùng đôi môi duyên dáng, kiên định.

Sau đó, hắn dúm môi mỉm cười, dáng người thoắt một cái, nhanh nhẹn nhảy lên.

Gió rít xa dần, người cũng xa dần.

Viêm Hàn nhìn chăm chú vào bóng đen dần dần thu nhỏ, thì thào lặp lại tên của hắn “Lưu Trục Phong.”

Thì ra, hắn chính là Lưu Trục Phong.

Thập Nhất ở trong lều chờ đợi Viêm Hàn và Y Nhân trong nỗi bất an. Nàng vô cùng tự trách bản thân, lại không dám tin rằng thuốc mà A Ngưu đưa cho nàng có vấn đề.

Đang lúc nàng còn kinh hoàng không thể hiểu nổi thì Viêm Hàn cùng Y Nhân trở về. Viêm Hàn vui mừng ra mặt, dùng tư thế bảo hộ đi bên cạnh Y Nhân. Cánh tay đặt hờ trên lưng Y Nhân, rất hài hòa.

Còn Y Nhân thì bình tĩnh, thản nhiên, nhìn không ra là cô đang có cảm xúc thế nào.

“Tiểu thư. Thập Nhất tiến lên nghênh đón, vui sướng gọi to. Y Nhân cười cười với nàng, không nói gì.

“Thập Nhất, nước trà kia là do ai châm?” Viêm Hàn vẫn không quên chuyện đó, nhìn chằm chằm vào Thập Nhất hỏi.

“Ơ, Thập Nhất.” Y Nhân thình lình nói xen vào: “Ta muốn thay quần áo, ngươi theo vào giúp ta đi.”

Thập Nhất như được đại xá, vội vàng giúp đỡ Y Nhân, đi vào trong lều.

Viêm Hàn nhìn theo bóng lưng của họ, không nói gì thêm.

Vào trong lều rồi, Thập Nhất vội vàng bắt tay vào tìm quần áo, Y Nhân lại chỉ đứng ở cửa, thản nhiên nhìn nàng.

Chờ đến khi Thập Nhất tìm quần áo xong, cầm một đống đi tới chỗ Y Nhân, Y Nhân mới giương mắt nói: “Thập Nhất, ta vẫn luôn tin tưởng ngươi.”

Thập Nhất nhất thời dừng lại, kinh ngạc mà nhìn Y Nhân.

Y Nhân lại cúi đầu, giống như vừa rồi chẳng hề nói gì cả.

Tay Thập Nhất hơi run lên.

Hai người trầm mặc.

“Ta vẫn sẽ tin tưởng ngươi.” Đợi lát sau, Y Nhân lại nói tiếp, vạn phần khẳng định.

Thập Nhất cắn cắn môi, nước mắt đột nhiên bừng lên. Nàng quỳ xụp xuống, quần áo trong tay rơi tứ tung. “Tiểu thư, ta chỉ muốn thành toàn cho cô và bệ hạ. Tiểu thư, ta không muốn hại cô đâu!”

“Ta biết, ta đã nói rồi, ta sẽ tin ngươi.” Y Nhân ngồi xổm xuống trước mặt Thập Nhất, nhìn vào mắt của nàng nói: “Thập Nhất, ta không phải là người thông minh, nhưng ta vẫn hiểu được lòng người khác.”

“Tiểu thư…” Thập Nhất nghẹn ngào, lại không biết nên nói gì.

Ánh mắt Y Nhân thản nhiên dời đi, nhìn qua khe hở của lều trại. Cô nhẹ giọng nói: “Hắn đối với ta, rất rất tốt. Ta vốn tưởng rằng có thể không cần để ý đến suy nghĩ của người khác, chỉ cần làm tốt những chuyện mình muốn làm là được rồi… Nhưng hóa ra lại không thể. Hắn rất tốt với ta, ta cũng có thể tốt với hắn… Thập Nhất, ta không hề lo lắng cho A Tuyết. Anh ấy rất thông minh, căn bản là không cần ta.”

“Tiêu Dao Vương từ trước đã không cần tiểu thư rồi…” Thập Nhất vừa rơi lệ vừa nói đứt quãng.

Y Nhân cúi đầu, ngón tay vuốt vuốt cái mũi của mình, lẩm bẩm: “Đúng vậy, trước giờ hắn không hề cần ta.”

Trước giờ không cần cô, vì sao bây giờ lại bắt đầu trở nên để ý?

Để ý đến mức trong lòng run lên, lập tức nản chí ngã lòng. Vì thế mà nhận thấy Viêm Hàn thật là tốt, vì thế mà bị cảm động, vì thế mà cảm thấy cần phải báo ân.

“Nhưng mà, tiểu thư, ngươi nói… ngươi cùng bệ hạ, rất tốt?” Thập Nhất đột nhiên hiểu ra, trong lòng vui vẻ, lập tức nín khóc, mỉm cười.

“Ơ…rất tốt.” Y Nhân sờ sờ đầu, có chút mờ mịt trả lời: “Thật ra, ta cũng không biết. Chỉ là… vừa rồi khi hắn từ dưới nước đi lên, bỗng thấy mềm lòng, cứ muốn vì hắn làm một chút gì đó.”

Cứ muốn đáp lại một chút gì đó.

Con người không phải cỏ cây. Cho dù có là người trong trẻo nhưng lạnh lùng thì cuối cùng cũng sẽ có một ngày cảm động.

“Cho nên, ta tuyên bố. Từ hôm nay trở đi, ta muốn bắt đầu thích Viêm Hàn.” Y Nhân cười híp mắt, sau đó giống như đã hạ một quyết tâm cực kỳ trọng đại, không chết không ngừng, rất giống có ý muốn phá phủ trầm thuyền.

Lại càng giống như một nghi thức, tựa như đang ra một mệnh lệnh cho bản thân vậy.

Thập Nhất lại không quản nhiều như vậy. Nàng lập tức hoan hô reo mừng, lôi kéo Y Nhân vừa hét vừa múa.

Y Nhân có điểm ngây ngốc, bị nàng kéo tới kéo lui, trên mặt không có bao nhiêu vui sướng. Có chăng, chỉ là sự bình yên.

———- *** ————-

Ngày hôm sau, đội ngũ đại đội đã chuẩn bị xong, xuất phát đến kinh đô Băng Quốc.

Tới cửa thành, lễ quan tiến lên thông báo. Nghi thức pháo mừng nghênh đón lập tức vang lên. Đại môn mở rộng. Dân chúng hai bên san sát, giơ cờ màu, nghênh đón khách quý từ phương xa đến.

Giữa đường chính, một cỗ ngự liễn (xe vua đi) từ từ tiến đến. Trên liễn, màn voan lay động, nóc xe làm bằng vàng ròng, khắc hình rồng bay phượng múa. Dưới ánh mặt trời, phát sáng rạng rỡ, hết sức đồ sộ.

Trong một khắc khi ngự liễn xuất hiện, dân chúng hai bên liền phát ra từng đợt tiếng hoan hô. Có người thậm chí còn phủ phục trên mặt đất, hai tay đặt trước mặt, hành đại lễ.

Thập Nhất xốc màn xe lên, nhìn thấy tình cảnh bên ngoài không khỏi tấm tắc, nói: “Long trọng quá đi.”

Y Nhân cũng theo tầm mắt của nàng nhìn qua. Quả nhiên nhìn thấy trước mắt người người tấp nập, cũng mơ hồ thấy được bóng người ngồi ngay ngắn sau tấm màn voan.

Chỉ là một bóng dáng mơ hồ nhưng lại tạo ra cảm giác nghiêm túc, uy nghi không thể phạm, phong hoa tuyệt đại.

Hôm nay, cách ăn mặc của Viêm Hàn cũng có chút long trọng. Mặc một bộ lễ phục vua chúa, thắt đai lưng, đầu đội kim quan với một rèm chuỗi hạt phía trước. Thật khác hẳn vẻ thư thái thoải mái thường ngày, giờ phút này, Viêm Hàn thật giống như người trong tranh, uy vũ tuấn lãng, là thiên thần nơi tiên cảnh.

Ngự liễn đến ngay trước chỗ mà Viêm Hàn vừa xuống ngựa thì ngừng lại.

Viêm Hàn không hành lễ mà tiến tới một bước. Coi thường sự ngăn cản của thị vệ hai bên, hắn lập tức bước đến xốc tấm màn voan của ngự liễn lên, nhìn người ở bên trong, mỉm cười: “Nữ vương bệ hạ, đã lâu không gặp.”

“Viêm Hàn vẫn không hề thay đổi chút nào.” Bên trong truyền ra một thanh âm dễ nghe, như tiếng viên sỏi nhỏ rơi xuống nước, như tiếng chim hót trong khe núi, làm cho người ta nghe thấy liền thoát tục.

“À, Y Nhân có ở đây không?” Giọng nói của Nữ Vương vừa dứt thì bên cạnh lại truyền đến âm thanh của người kia.

Viêm Hàn ngẩn người, tầm mắt vừa chuyển liền trông thấy một thân ảnh cưỡi ngựa đi bên cạnh. Tuy khuôn mặt có vẻ xa lạ nhưng Viêm Hàn vẫn nhận ra: Hắn chính là tên ngư dân hôm qua – Lưu Trục Phong.

“Cứ một khắc trôi qua là ta lại càng không ngừng muốn gặp lại Y Nhân.” Lưu Trục Phong vừa hết nhìn đông lại nhìn tay, vừa chậm rãi nói.

Khuôn mặt Viêm Hành lạnh lùng của Viêm Hàn hơi trầm xuống, nghẹn giận: “Lưu công tử sao cũng ở đây?”

“Trục Phong là khách quý của ta. Hắn nhất định phải đi theo giúp ta đón tiếp ngài.” Nữ Vương mỉm cười giải thích: “Ngày hôm qua, Trục Phong có nói cho ta biết có một chuyện rất vui. Ta cũng rất tò mò, Y Nhân rốt cuộc như thế nào. Viêm Hàn sẽ không không cho ta gặp chứ?”

“Đương nhiên là không rồi. Ta vốn cũng muốn giới thiệu chính thức với ngài.” Viêm Hàn thong dong đáp: “Nếu nữ vương tò mò, hay là gặp ngay bây giờ luôn đi.”

Nói xong, hắn thả tấm màn voan xuống, quay đầu đi về phía xe ngựa của Y Nhân.

Bọn họ nói rất lớn tiếng, Y Nhân đã sớm nghe được hết. Không đợi Viêm Hàn mở miệng, cô đã muốn đi ra.

Nhưng xe ngựa rất cao. Y Nhân đi quá mau, bất ngờ lại từ trên xe ngựa lảo đảo một cái, ngã xuống dưới. Mọi người đang muốn kinh hô thì thân hình của Viêm Hàn đã nhoáng lên, đỡ cô vừng vàng trong lòng mình.

Hắn quả thật bất cứ thời khắc nào cũng luôn chuẩn bị để ứng phó với những tình huống do cô tạo ra.

Y Nhân ngượng ngừng sờ sờ mũi, từ trong lòng hắn đứng dậy, nhìn qua phía Lưu Trục Phong.

Hôm qua khi gặp mặt, Lưu Trục Phong đội nón xụp, cho nên không thể nhìn rõ được diện mạo của hắn. Hôm nay thấy được mới biết, Lưu Trục Phong cũng là một nhân vậy có phong thái đoạt nhân: Tai to mặt lớn, mũi thẳng thanh tú, ánh mắt không lớn, đồng tử lại giống như lớn hơn người ta một chút, lộ vẻ trí tuệ cùng giảo hoạt. Còn đôi môi… Y Nhân có chút không rõ lắm, hắn rốt cuộc có đang cười hay không. Luôn luôn có bộ dáng như cười như không.

Hắn gật gật đầu với Y Nhân. Y Nhân cũng cười cười với hắn, rất thân thiết.

Lúc bọn họ chào hỏi, trong màn voan chìa ra một bàn tay. Y Nhân chưa bao giờ nhìn thấy một bàn tay trắng nõn không tì vết như vậy, giống như được khắc bằng băng tuyết vậy, mà còn là tác phẩm đắc ý nhất của nghệ nhân giỏi nhất.

Sau đó, màn voan bị tay ngọc xốc lên, người bên trong hơi hơi nhìn về phía trước dò xét. Y Nhân vừa vặn có thể thông qua xe hở của tấm màn mà nhìn thấy rõ ràng.

Băng Quốc nữ vương Lãnh Diễm cho Y Nhân một cảm giác, không thua gì sự rung động mà Tức phu nhân đã tạo cho cô. Cả hai đều là mỹ nhân , tuyệt sắc, đẹp đến mức kinh tâm động phách, không thể diễn đạt được bằng lời.

Cái gì chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, tất cả những từ đó cũng đều không đủ.

Có lẽ, từ ngữ chân chính thích hợp nhất chính là: Đẹp, nhìn mãi cũng không thấy chán, nhìn bao lâu cũng không đủ, thầm muốn cả đời cứ như vậy được chăm chú nhìn vào khuôn mặt kia.

Điểm khác nhau chính là, Tức phu nhân có lý trí và trí tuệ hơn hẳn Lãnh Diễm.

Lãnh Diễm lại tinh xảo, lạnh như băng, giống như được điêu khắc từ ngọc, làm người ta chùn bước, lại mê luyến không thôi.

Y Nhân nuốt nuốt nước miếng, chỉ hận chính mình không có giấy bút để họa một bức vẽ cho nàng.

“Ngươi chính là Y Nhân?” Lãnh Diễm khẽ mở miệng, thản nhiên đánh giá cô.

Y Nhân gật đầu.

“Nàng chính là hoàng hậu tương lai của ta, Y Nhân.” Viêm Hàn đi đến phía sau Y Nhân, ôm cô, thản nhiên mà kiêu hãnh trả lời.

Mọi người xôn xao: Viêm Hàn đến tham gia đại hội kén rể của Lãnh Diễm, không ngờ lần đầu tiên gặp Lãnh Diễm lại giới thiệu nàng kia mới chính là hoàng hậu tương lai của mình.

Nếu là phi tử thì còn được, vị vua nào mà không có tám chín vị phi tử chứ?

Nhưng hắn mới mở miệng nói, là hoàng hậu. Nếu vậy thì vị trí của Lãnh Diễm ở chỗ nào?

Huống chi…

Nhìn trái nhìn phải, Y Nhân này, rốt cuộc làm sao có thể so được với Lãnh nữ vương?

Lãnh Diễm cũng không hề tức giận, chỉ cười cười, một lần nữa buông màn xuống.

Y Nhân giống như cũng biết được suy nghĩ của mọi người, có chút nhát sợ xê dịch về phía Viêm Hàn. Viêm Hàn lập tức sủng nịch, ôm cô vào lòng. Tựa hồ như muốn dùng thân hình cao lớn của mình để ngăn trở tất cả những ánh mắt ác ý kia.

“Y Nhân!” Từ trong đám người đột nhiên truyền ra một thanh âm không cao.

Y Nhân mờ mịt quay đầu lại, khó khăn lắm mới trông thấy Hạ Lan Tuyết một thân tuyết y, đứng giữa đám dân chúng đang phủ phục tựa như hạc trong bầy gà, ánh mắt nhìn cô rất phức tạp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.