Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng Mưu Thiên Hạ

Chương 106: Chương 106: Chủ nhân ta nguyện ý đi theo ngươi




Ngươi nói ai sợ chết!" Hài tử kia rõ ràng cho thấy nổi giận, kèm theo lời vừa nói còn gào thét một trận.

Như Thương không biết làm sao, vội vàng lên tiếng:

"Đủ! Ngươi cũng đừng có làm ra hành động này nữa! Một người đang sống rất tốt, động một chút liền y như sói rống to, ai chịu nổi?"

Hai người không ai nhường ai, mỗi người một câu thật sôi nổi, cô độc chứng có chút nhức đầu, không thể không lên tiếng ngăn lại.

Hắn nói:

"Tiểu huynh đệ, vẫn là câu nói đó, đi hay là không đi, ngươi tự lựa chọn! Chúng ta cũng không thể tiếp tục ở lại trong tháp, thời gian lâu như vậy cũng không có người vào tháp, cố chấp thêm nữa, ngươi sẽ chết đói!"

"Ngươi là người Tây Dạ?" Lời nói kiên định của cô độc chứng vừa thốt lên, hài tử liền khẩn trương thăm dò."Ngươi cùng những người đó là một bọn? Nếu không làm sao đối với nơi này biết được nhiều chuyện như vậy?"

Trong lời nói rõ ràng còn mang theo suy tư, Như Thương thầm nghĩ không tốt, hài tử cùng người Tây Dạ tích trữ quá nhiều oán hận, mặc dù trước đó hắn động lòng với lời nói cô độc chứng, nhưng nếu như bên nàng là đồng bọn của người Tây Dạ, sợ là nỗ lực trước đó sẽ bị thất bại trong gang tấc.

Nàng cướp lời đáp ——

"Không phải! Chúng ta đều là người Trung Nguyên! Hắn là thái tử Đông Thục Quốc, từ nhỏ đã bị người Tây Dạ bắt tới làm con tin! Ta chính là đến cứu hắn! Tính ra, chúng ta xem như cũng là đồng mệnh tương liên!" (mình nghĩ câu này nghĩa là sinh mạng được gắn liền với nhau)

"Là thật?" Hài tử lại nghi ngờ, ngay lúc này Như Thương cảm giác được, bản thân sánh vai đứng cùng cô độc chứng, rất rõ ràng hắn đột nhiên run lên một cái.

Lòng nàng đầy nghi hoặc, nhưng cũng không nghĩ nhiều, chỉ đáp:

"Là thật!"

". . . . . . Được!" Quỷ hài tử rốt cuộc có quyết định, chẳng qua lời này cũng là hướng về phía cô độc chứng nói ——"Chủ nhân, ta nguyện ý đi theo ngươi!"

Tần Như Thương liếc mắt, cũng không nói thêm gì nữa.

Quỷ hài tử chủ động đi đến trước mặt bọn họ, động tác rất chậm, lần này không phải bởi vì sợ, mà là hai chân đang bị thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.