Học Sinh Tồi Trường Bắc Đại

Chương 41: Chương 41: Khi bắt đầu làm thục nữ 1




Phương Dư Khả uống nước rất vui vẻ, lấy tư thế của người chiến thắng ngồi trong một góc cửa hàng KFC. Ánh hoàng hôn xuyên qua lớp cửa thủy tinh dày chiều vào người anh, như làm nền cho anh biến thành Phật tổ hay chúa Giê-xu, chờ tôi mang một thân tội nghiệt tới xin được tha thứ.

Tôi không biết dây thần kinh nào bị chạm vào rồi, có lẽ do ánh mắt kiêu ngạo của Phương Dư Khả, hoặc dáng vẻ tự tin của anh chọc giận tôi. Tôi nghĩ từ đầu đến cuối tôi chẳng làm sai chuyện gì, dựa vào đâu mà bắt tôi phải chịu hậu quả. Vì vậy tôi bước nhanh chân, tới trước mặt Phương Dư Khả rồi ngồi xuống, nếu không mặc váy, tôi nhất định sẽ gác chân lên trên ghế, hoàn toàn quên mấy lời nói tình cảm sướt mướt mà mẹ giúp tôi nói trên QQ. Nếu đang ở cổ đai, tôi nhất định sẽ giật phăng cái mũ che mặt, đập thẳng thanh đoạt mệnh trường kiếm lên bàn, vận khí đan điền, gào lên: “Tiểu nhị, rượu!” Đáng tiếc, đây là quán KFC ở thế kỉ 21, đám tiểu nhị của quán là đội ngũ nhân viên đi giày thể thao đang chạy qua chạy lại. Ngay cả cốc nước tôi cũng không có, cụt hứng ngồi xuống, khí thế cũng thua người ta hơn một nửa.

Phương Dư Khả dùng ngón tay dài xoay xoay ống hút, ngẩng đầu nhìn tôi: “Vừa rồi trên QQ ai giúp em nói chuyện?”

Bởi vì quá ngạc nhiên, trong nháy mắt, tôi hoàn toàn quên mất chuyện mình đang giả bộ đoan trang, thốt ra: “Sao anh biết không phải em?”

Anh cười khẽ, nhướng đôi lông mày đen đậm: “Từ miệng em mà nói ra được loại lời nói này, so với cho em đi thi còn khó hơn.”

Tôi bất mãn bĩu môi.

Phương Dư Khả làm bộ lơ đãng nói: “Không phải anh có ý châm chọc em. Ý của anh là, miệng chó không thể khạc ra ngà voi.”

Tôi nổi giận nhìn anh, nếu trong tay tôi có một thanh kiếm, tôi nhất định rút khỏi vỏ, động sát khí rồi đấy.

Round 1: 0-1 Phương Dư Khả thắng.

Tôi hì hì cười nhạt: “Người nói chuyện phiếm với anh là cụ bà nhà em. Anh đã gặp rồi đấy. Không ngờ anh lại thích nói chuyện phiếm với bà già, thì ra anh có sở thích như vậy, phải nói sớm chứ.”

Vẻ mặt Phương Dư Khả rõ ràng giật giật một cái. Ha ha, trăm tính nghìn tính, anh còn chưa tính đến mẹ già nhà em nhúng tay vào phải không?

Nhưng Phương Dư Khả bình tĩnh lại rất nhanh: “Không ngờ tính cách của dì còn trẻ trung như vậy. Em có phải là con ruột của mẹ em không vậy? Nhìn dì còn thời thượng hơn cả em ~”

Round 2: 0-2, Phương Dư Khả dẫn trước.

Tôi khó nén nổi giận: “Có người nào làm tổn thương người ta thế không? Lòng dạ hẹp hỏi, không phải ngày đó em đã nói em sai rồi sao? Chỉ cần tấm lòng sâu đậm là được, một ngày vợ chồng trăm ngày ân nghĩa, biết không? Chẳng nhớ người ta gì cả, chỉ chăm chăm ghi thù thôi sao?”

Phương Dư Khả há miệng cười lớn: “Ai một ngày vợ chồng với em? Tấm lòng của em nông sâu thế nào, anh còn không rõ sao? Thật ra em mơ ước anh từ lâu rồi đúng không?”

Round 3: 0-3, Phương Dư Khả toàn thắng.

Tôi quay lưng lại, len lén giơ tay lên thề: ông trời ơi, nếu có một ngày tôi đấu võ mồm toàn thắng, tôi bằng lòng hy sinh một tháng ăn chơi lười biếng.

Phương Dư Khả bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Khi nói chuyện với người khác phải động não, biết chưa? Bị bán còn ngu ngơ giúp người ta đếm tiền. Người ta đào hố, em còn phối hợp mà nhảy vào trong. Có ai ngốc như em không? Làm thế nào mà đỗ được Bắc Đại vậy?”

Tôi cắn môi dưới, uất ức nhìn anh: “Trong kì thi cũng không hỏi người ta đào hố thế nào mà. Em học tiếng Đức, đâu có học xây dựng, làm sao em biết khi nào người đào hố?”

Phương Dư Khả cười: “Em còn cãi cùn nữa à? Quên đi, quên đi, cứ ngốc một chút cũng được, hai chúng ta chỉ cần một cái đầu là được. Được rồi, sau này ít tiếp xúc với Tiểu Tây một chút, anh sợ hồng hạnh mọc quá nhanh, anh không kịp xây tường.”

Tôi lắc lắc cái cốc trong tay anh, cố ý cao giọng nói: “Cái thứ đen sì sì trong cốc này là cái gì vậy? Mùi vị sao lại chua như thế? Thì ra Phương Dư Khả anh thích uống dấm nha!” Tôi đắc ý cười đến mức ngả trước ngã sau.

Vẻ mặt Phương Dư Khả đen sì sì, vỗ vỗ đầu tôi: “Đừng có lắc nữa, lại lắc nữa là những thứ không nên nhìn đều bị nhìn thấy hết đấy.”

Tôi vội vàng cúi đầu, nhìn thấy trước ngực cảnh xuân vô hạn, ngực nhỏ nghịch ngợm ló ra. Tôi vội vàng che lại: “Nhìn cái gì, coi chừng đau mắt đấy.”

Phương Dư Khả lắc đầu thờ dài: “Đồ ngốc, anh học lớp bơi cùng em, trừ phi em chân không ra trận, nếu không con mắt thẩm mỹ của anh đã mệt đủ rồi.”

Lúc này đến lượt mặt tôi đen sì.

Phương Dư Khả mặc kệ vẻ mặt uất ức đến phát nghẹn của tôi: “Em ngồi đây, không được nhúc nhích. Uống gì anh mua. Sau này ở nơi công cộng không được mặc kiểu vườn không nhà trống thế này, bôi nhọ văn hóa.” Nói xong liền bước nhanh đi mua đồ ăn, để lại một mình tôi như người vợ nhỏ ôm ngực ngẩng đầu nhìn trời chiều.

Cứ như vậy, Phương Dư Khả dùng miệng lưỡi ác độc của anh vững vàng khống chế tôi. Còn tôi bị chèn ép quá mức, thỉnh thoảng ngày nào đó không nhận được điện thoại của anh, tôi liền hoảng hốt. Thì ra, thích bị ngược đãi là khí chất có thể dần dần bồi dưỡng.

Tôi vô cùng cảm ơn cục trưởng Đàm, tuổi đã cao mà vẫn không quên dùng chút sức tàn lực kiệt, mời tôi và Phương Dư Khả tới nhà Đàm Dịch làm người giám sát hợp lý và đầy trưởng thành, sáng tạo ra rất nhiều cơ hội cho tình cảm ngày càng kiến cố của tôi và Phương Dư Khả.

Tôi nhàn nhã nằm trên ghế gỗ lim dài trong phòng khách nhà Đàm Dịch, vừa oán trách cái ghế làm đau mông, vừa cắn hạt dưa xem Phương Dư Khả dạy thêm cho Đàm Dịch.

Đối với tôi mà nói, hóa học là thứ ánh sáng xa xôi mà vô cùng thần bí. Khi tôi nghe trong miệng Phương Dư Khả không ngừng phun ra một loạt ngôn ngữ sao Hỏa, ánh mắt tôi bắt đầu mông lung, miệng tôi cũng không tự chủ mà tuôn nước miếng. Đúng vậy, đàn ông đang chăm chú là hấp dẫn nhất. Tôi nhìn anh như nhìn lên một vị thần, mặc dù tư thế uể oải của tôi lúc này không đủ để thể hiện lòng thành kính.

Đàm Dịch hiển nhiên không thể chống đỡ được loại điện áp cao tần của tôi, bất mãn nói với tôi: “Chị dâu, em xin chị, đừng có bày ra vẻ mặt háo sắc như vậy được không? Tia X của chị quét qua quét lại đến mức bọn em mặc đồ nhỏ màu gì chị đã nhìn ra chưa? Em thật sự không muốn làm bóng đèn cao áp như thế này đâu.”

Khóe miệng Phương Dư Khả cong lên một đường cong xin đẹp: “Chị dâu em gần đây phân bố ra quá nhiều hormone, em đừng bận tâm.”

Tôi vẫn nằm dài trên ghế, thân tàn nhưng chí không tàn, cười tít mắt cãi lại: “Em sao có thể là bóng đèn được? Em là Mangan dioxide, là chất xúc tác của anh chị, hòa tan tình yêu của bọn chị.”

Tôi thừa nhận hiện giờ tôi đang nói rất buồn nôn, buồn nôn đến mức tóc gáy đều như hoa hướng dương giữa hè, tất cả đều xòe nở, ngay cả nụ cười cũng toe toét không gì cản nổi. So ra, Phương Dư Khả bình tĩnh hơn nhiều. Phần lớn thời gian, dưới tia laser của tôi, anh vẫn bình thản chịu đựng giạn khổ, điều này làm cho tôi bực bội không thôi.

Tôi có chút hối hận, lúc đó vì sao tôi không nói cần phải suy nghĩ một chút, một câu “em thích anh” cứ thế xúc động phun ra, chẳng lẽ lúc đấy đột nhiên váng đầu? Anh còn chưa quỳ gối vì tôi, còn chưa tặng hoa hồng cho tôi, ngay cả bữa cơm dưới ánh nến cũng chưa có mà ăn, tôi cũng không phải loại người tầm thường như thế, nhưng… tôi có thể chịu uất ức một chút, hạ mình làm một kẻ tầm thường cũng được.

Tôi dự định chờ lúc trở về trường, tôi phải thương lượng đối sách với bọn chị em một chút, mục đích chính là thuần phục Phương Dư Khả dưới bàn tay tôi, để tôi chà đạp, trúng tên của tôi. Tôi vừa gẩy một ngón tay, anh lập tức nhảy nhót chạy tới; tôi vừa bĩu môi, anh lập tức bưng nước cho tôi; tôi vừa giơ một cánh tay, anh lập tức dâng khăn mặt nóng. Nói tóm lại, tôi muốn thành nữ hoàng!!! Nhưng trước khi các chị em chưa thấm ướt tư tưởng cho tôi, hiện tại tôi cho phép chính mình bày ra vẻ mặt háo sắc mê trai, cũng vô cùng ca ngợi da mặt dày của tôi mà nói ra những lời ngọt chết ruồi. Phương Dư Khả càng bình tĩnh đối diện với sóng điện ngọt ngào đầy tình ý của tôi, tôi ngược lại càng quá đáng nỗ lực dùng những từ ngữ buồn nôn hơn nữa để lấy lòng anh. Bệnh thích bị ngược đãi của tôi cứ tự mình YY ý này thành chiêu lạt mềm buộc chặt.

Ví dụ như hiện giờ, tôi đang dùng chỉ số thông minh ít ỏi của mình để suy nghĩ, phải dùng tên thân mật nào để chứng minh cho thân phận của tôi. Từ sau khi Như Đình bỏ đi, tôi hãnh diện, lưng thẳng lên không ít, xét thấy ngoại hình Phương Dư Khả thật muốn cắn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ta ăn tươi nuốt sống, tôi nhất định phải làm cho toàn thế giới, từ ông già sáu mươi đến trẻ con sáu tuổi đều biết anh là hoa đã có chủ. Người xưa nói, trong thời bình phải nghĩ đến thời loạn, còn phải “uống nước nhớ nguồn”. Nghĩ lại quá trình của tôi và Phương Dư Khả, tất cả tình tiết đều rất có tính theo khuôn phép. Vì vậy, tôi quyết định, phải dán nhãn của Chu Lâm Lâm tôi lên Phương Dư Khả, trên nhãn còn phải viết rõ “hàng không bán”, để tránh người ngoài sờ mó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.