Hôm Nay Vai Phản Diện Rất Ngoan

Chương 135: Chương 135: Ðại học sĩ, trông coi phu nhân của ngài (76)




Editor: Thương Thương

Beta: Mai Tuyết Vân

Ở lại kinh thành một năm.

Cứ ba ngày Từ Thụy Khanh sẽ đến phủ Tần Quốc công một chuyến để đưa điểm tâm cho Phồn Tinh.

Thường xuyên đưa nhất vẫn là hồ lô đường mà cô thích nhất.

“Ta nói, sao ngươi lại vô dụng như vậy? Thấy ngươi cũng sắp rời kinh làm quan, đến lúc đó ngắn thì ba bốn năm, lâu thì mười năm không thể hồi kinh, ngươi định khi nào cưới muội muội của ta?” Tần Tư Cổ không muốn gả muội muội, nhưng nhìn thấy Từ Thụy Khanh được sủng ái lại không xuống tay, chờ hắn từ ngoài hồi kinh, lúc đó có thể được nhập các, còn không phải một đống người cùng tranh với muội tử của hắn à!

“Hiện tại Phồn Tinh vẫn chưa muốn.” Từ Thụy Khanh hơi cúi đầu, khóe môi có chút cười khổ.

“Có phải ngươi làm điều gì khiến Phồn Tinh không thích hay không?”

Ngay cả phản ứng đầu tiên của Tần đại ca cũng là như vậy, nếu nói muội muội của hắn không để ý Từ Thụy Khanh, điều đó là hoàn toàn không thể. Đầu óc của Phồn Tinh không minh mẫn, cả người đều vô tư, không phải người trong lòng cô, cô cũng không thèm liếc mắt một cái.

Từ Thụy Khanh là người trong lòng của cô.

“Có lẽ trước mắt vẫn chưa hiểu tình yêu nam nữ.” Từ Thụy Khanh sửa lại thực đơn ở trên tay: “Không sao, ta có thể tiếp tục chờ.”

Có năng lực, Tần Tư Cổ hài lòng.

Sẵn lòng chờ là được, nếu hắn nói không muốn chờ, vậy hắn tranh thủ sớm chuẩn bị chuyện chăm sóc tốt Phồn Tinh cả đời.

Từ Thụy Khanh rời kinh, trước mặt Phồn Tinh tỏ ra hết sức thờ ơ, giống như chỉ phải xa nhà một chuyến mà thôi, ung dung mang điểm tâm tự tay làm, một chồng lại một chồng đặt lên bàn: “Ta phải rời kinh, không thể về kinh nếu không có triệu hồi, cũng không biết phải đi bao lâu, có thể mất thời gian dài không gặp được nàng.”

Phồn Tinh cầm điểm tâm, cắn từng chút một.

Sau một lúc lâu mới nhả ra một câu, “... Vậy ngươi, phải thật tốt đấy.”

“Ừ...” Từ Thụy Khanh dừng rất lâu, cuối cùng mới mở miệng nói: “Nếu có thời gian, nàng có thể đi thăm ta chứ?” Hắn không tìm hiểu tại sao Phồn Tinh nhất định không chịu gả cho hắn, có lẽ tiểu cô nương vẫn chưa hiểu tình yêu nam nữ. Cũng có thể cô ghét bỏ hắn vẫn là một văn thần không xứng với phủ Tần quốc công.

Cũng không sao.

Cô không nói, hắn sẽ không hỏi.

“... Được.” Phồn Tinh đồng ý.

Thật ra hắn còn muốn ôm tiểu cô nương, nhưng nghĩ đến khả năng Phồn Tinh không thích, tay vươn ra đến nửa lại yên lặng thu trở về, hay là thôi.

Chán nản xoay người rời khỏi, thế nào cũng thấy bóng dáng có chút cô tịch.

Trường An công chúa ở một bên xem nước mắt lưng tròng, giống như một con chó chán nản vì chạy theo ảo tưởng mà không được, “Cô và hắn, vì sao cô không gả cho hắn? Cô đừng bắt nạt hắn như vậy, ta nhìn cũng cảm thấy đau lòng! Coi như ta cầu xin cô có được hay không hả!”

Từ Thụy Khanh cho rằng Phồn Tinh vẫn chưa hiểu tình yêu nam nữ, nhưng Trường An không cảm thấy vậy!

Rõ ràng Phồn Tinh thích hắn!

Chắc chắn là thích!

“Không thể thích……” Phồn Tinh cầm điểm tâm, ăn từ từ.

Công chúa Trường An rất tức giận, cô chỉ nói không thể thích nhưng lại không nói nguyên nhân. Khiến cho tim gan của nàng cồn cào, cũng không biết tại sao không thể thích!

Sau khi Từ Thụy Khanh rời khỏi kinh đô, Phồn Tinh cũng không ở lại bao lâu, vì vậy cô nói với Tần Tư Cổ rằng cô muốn đi nơi khác du ngoạn, thực ra là vì đồ ăn.

Cô đã ăn hết đồ ăn ở kinh thành.

Lúc cô đau lòng, dựa vào không ngừng ăn uống.

Vì vậy cô muốn đi nơi khác.

Lúc dầu Tần Tư Cổ không đáp ứng, nhưng sau vài lần giày vò, cuối cùng không chịu nổi cô nãi nãi này nên chỉ có thể gật đầu.

Phồn Tinh rời khỏi kinh thành, trừ bỏ mang đủ ngân phiếu, bên người còn có Trường An đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.