Hồng Bàng Lập Quốc Ký Rewrite

Chương 390: Chương 390: Thủy chiến (3)




Quyển IV: Chiêm- Giao đại chiến

C 39: Thủy chiến (3)

Đoàn thuyền đánh cá quay về Hoài Nhân, có thêm thuyền hộ tống khiến quân đánh thuê cảm thấy kế hoạch bị ảnh hưởng, chúng vội cho người đi gấp về báo tin cho Yan Athem để liệu tình hình. Yan Athem vốn là người có tính mạo hiểm, cho rằng có thêm thuyền hộ tống chưa chắc đã là xấu. Đối phương sẽ càng thêm chủ quan, mất cảnh giác, lệnh cho lính đánh thuê phải tìm cách đưa đoàn thuyền địch lại gần đây.

Lính đánh thuê Tây Dương đã nhận tiền, liền làm việc. Bọn chúng bắt đầu áp sát cả đoàn thuyền. Ba thuyền chiến từ Tân Bình làm nhiệm vụ hộ tống tiến lên trước tiên để thị uy đối phương. Tuy nhiên, quân đánh thuê không hề sợ hãi, lập tức cho bắn đạn sang. Pháo của quân Tây Dương cũng còn khá thô sơ, là loại pháo sơ khai, thuốc súng cũng chỉ là thuốc đen pha chế theo tỉ lệ gần đúng nhất, lại không được chế biến tốt, nhưng so với thủy quân Tân Bình, đó là hỏa lực vượt trội.

Những viên đạn lao vun vút, kèm theo tiếng nổ khiến lính trên thuyền phải giật mình hoảng sợ. Nếu như đạn bắn trúng, có khi nhiều tên nhảy khỏi thuyền luôn rồi. May mà đạn pháo của quân Tây Dương bắn chỉ sượt qua.

- Bắn trả ngay!- Các thuyền chiến Tân Bình vội bắn trả.

Không có hỏa pháo trên thuyền, nhưng họ có những chiếc tam cung sàng nỗ, dùng 3 chiếc cung nối lại, giúp tăng lực bắn mà không phải chế một cái sàng nỗ có cánh quá to, tốn vật liệu. Những loạt lao phóng bằng sàng nỗ tuy tầm bắn ngắn hơn, lực yếu hơn hỏa khí, nhưng độ chính xác cao hơn một chút, cắm vào thuyền địch nhiều hơn, thậm chí có chiếc còn hạ được kẻ địch. Có điều, cắm vào thì cắm vào, hạ gục thì hạ gục, nhưng tổn thương không quá lớn, và khi khoảng cách hai bên dần thu hẹp, pháo trên thuyền lính đánh thuê Tây Dương bắt đầu trúng đích nhiều hơn. Uy lực của pháo lớn, phá thành tàu, phạt ngang người, phá cả sàn tàu,... tạo uy hiếp tinh thần cực cao, khiến binh lính đều hoảng loạn. Các thuyền trưởng không thể không ra lệnh rút lui, tạo khoảng cách.

Thấy địch tấn công, thuyền hộ tống cũng không cự nổi, đoàn thuyền đánh cá cũng biết điều, căng buồm mà chạy luôn. Các thuyền lính đánh thuê lập tức truy kích, đuổi sát không tha. Rất nhanh, thuyền cá đi vào gần khu vực đảo đặt bãi phục kích của quân Chiêm. Các thuyền của quân Chiêm xồ ra bằng hết, tạo thế khóa đầu đuôi, quây toàn bộ thuyền cá lại.

- Trúng kế rồi!- Tất cả những người có mặt trên thuyền thấy cảnh này, mặt xanh như tàu lá chuối, chỉ có riêng La Bảo, người dẫn đoàn vẫn nheo mắt quan sát. Ở phía sau, những con thuyền địch có hỏa pháo đang đánh phá các thuyền lính Tân Bình hộ tống họ, tốc độ không quá nhanh. Bảo nhìn lên trời, buồn không quá căng, hướng gió hơi ngược một chút, giờ cả 3 đội thuyền chạy về phía nam đều hơi ngược gió nên đi chậm, ngược lại thuyền của quân Chiêm đón lõng sẽ lao tới rất nhanh. Như thế, tuy là thế khóa đầu đuôi, nhưng hai đầu của địch không khớp thời gian, vẫn chênh lệch một khoảng nhỏ, có thể tận dụng tốt thì không phải là quá nguy.

- Lệnh cho các thuyền tập trung tấn công những thuyền địch đang xông tới kia!- La Bảo lên tiếng, tất cả người trên thuyền hắn đều trố mắt mà nhìn, không lo chạy lại ra lệnh tấn công, nhưng Bảo kiên quyết phát lệnh như vậy, đồng thời cho người tìm cách sáng các thuyền khác báo lệnh tấn công. Bảo cũng phân tích qua chút để người truyền tin báo kịp: Kẻ địc dùng thế khóa đầu đuôi này tức là muốn giết sạch cả bọn, chạy cũng vô ích, chỉ có tận dụng việc quân Chiêm tới quá nhanh, các thuyền có pháo còn chưa bắt kịp, diệt quân Chiêm thì may ra còn tia hi vọng.

Những người truyền tin lập tức nhảy lên cột buồm, cầm lấy đoàn dây rồi đu mạnh qua thuyền khác, giống như trong phim Cướp biển vùng Caribbean, có điều các thuyền đều có người đón những kẻ truyền tin. Tin được đưa tới trong tay những chỉ huy việc chiến đấu và thuyền trơngr, để thống nhất ý kiến nhanh. Cả thuyền trưởng các thuyền và chỉ huy chiến đấu đều hiểu và tuân theo ý tưởng của Bảo, họ biết đây là đúng đắn.

Rất nhanh, các thuyền cá tiến vào trạng thái chiến đấu. Các ngư dân theo bài tập, chuẩn bị công cụ chiến đấu. Trước tiên, là lắp ráp sàng nỗ. Loại họ dùng vẫn là tam cung sàng nỗ, nhưng là thứ được chế tạo cho các thuyền cá theo đề nghị của La Bảo và một vài người chỉ huy chiến đấu. Bình thường thuyền cá hoạt động, để các loại vũ khí như tam cung sàng nỗ trên đó rất bất tiện, nhưng không có cũng không được. Họ nghĩ ra loại lắp ráp khi cần thiết, tuy uy lực yếu hơn nhưng vẫn có thể dùng, mà quan trọng hơn là tiện cho công việc chính. Sàng nỗ được lắp ở hai bên thuyền và trên mũi thuyền, chờ đợi kẻ địch đi vào tầm bắn.

- Tới rồi!- Áng chừng kẻ địch sắp tiếp cận, bên ngư dân lấy một chậu kim loại, bỏ củi trấu vào đốt cháy lên, sau đó một người cầm cây nỏ, trên lắp một mũi tên có buộc bùi nhùi ở đầu, lửa bắt vào đầu tên, cháy lớn, người nọ nhắm lên trời mà bắn. Mũi tên lửa cháy bay vút lên, vẽ một vòng cung lao tới gần thuyền địch, nhưng còn cách hàng chục mét thì rơi xuống. Những mũi tên lửa cứ bắn liên tục như vậy, chính là để làm thước nhắm.

Quân Chiêm tất nhiên cũng biết, chờ khi tên của địch sắp bắn tới thì sẽ che chắn bản thân. Nhưng ngay lúc này, nhưng cây sàng nỗ ở đầu mũi thuyền bắt đầu bắn sang. Tầm bắn của sàng nỗ lớn hơn tầm bắn nỏ thường nhiều, bắn thế đúng là để ước lượng, nhưng cũng làm địch bị lầm tưởng, không có kịp phòng bị. Sàng nỗ ở mũi thuyền chỉ có một cái, nên không chỉ bắn các mũi lao, trên mũi lao còn buộc một thứ. Đó là hỗm hợp bùi nhùi, nhựa thông, lưu huỳnh. Thứ này bị đốt sẽ sản sinh ra một thứ khói đặc, khó thở, khó nhìn.

Mũi tên khói độc lao vào thuyền quyền Chiêm, có cái lao trúng, có cái lao hụt, nhưng vài thuyền bị bắn trúng, khói độc bốc lên nhanh chóng, che kín thuyền, khiến người trên thuyền vội bịt miệng bịt mũi, nhắm mắt lại, khiến thuyền bị ảnh hưởng, không kịp lao lên cho tới khi nhỏ bỏ thứ lao khói độc chết tiệt kia ra.

- Mẹ cái lũ này!- Yan Athem thấy đối phương vậy mà có thể chiến, cũng phải kinh ngạc. Hắn thu hồi thái độ bất cẩn, ra lệnh nhanh chóng tiến lại tấn công, lại cho người gọi đám lính đánh thuê nhanh chóng hợp vây giết địch.

- Địch có 3 thuyền không theo kịp đội hình.

- Cho hạ neo 4 thuyền của ta, các thuyền đó phụ trách bắn tên, các thuyền khác tiến lên.

- Rõ!

4 con thuyền được lệnh hạ neo theo chỉ dẫn, nhanh chóng xoay ngang thuyền ra, dùng 3 cây sàng nỗ ở mạn bên mỗi thuyền bắn cầu vồng liên tục vào đội hình của quân Chiêm. Tuy cũng kha khá trật, nhưng cũng làm quân Chiêm trên thuyền đang lao tới bị ảnh hưởng, không thể thoải mái xếp cung thủ, nỏ thủ để bắn thoải mái. Ngược lại, các thuyền cá sắp xếp các tay cung, tay nỏ bắn liên tục được.

- Tiếc là chúng ta bị ngược gió, nếu không thì....- Một chỉ huy chiến đấu bên Hoài Nhân lầu bầu chửi.

- Không sao, tập trung chiến đấu là được rồi!

Trên thuyền quân Chiêm, các tướng lĩnh Chiêm ổn định tình hình, rồi ra lệnh bắn tên trả, với hướng gió thuận, tên bắn xa hơn, mạnh hơn. Bên thuyền cá, các cung thủ vội ẩn sau những tấm khiên che, qua giây phút bối rối ban đầu, quân Chiêm vốn là lính thật, chiến đấu quen hơn đám ngư dân chuyển qua làm lính là bình thường. Hơn nữa bây giờ bắt đầu vào gần, các thuyền hạ neo để bắn lao từ sàng nỗ hỗ trợ phải dừng lại, tránh bắn nhầm, thành ra ưu thế mất dần.

Quân Chiêm lái thuyền chuẩn bị tiếp cận thuyền cá Hoài Nhân, sẵn sàng cho quân đổ bộ lên, giết người khống chế thuyền. Vốn dĩ chúng còn định quây lại, diệt gọn, nhưng sức chiến đấu của các thuyền cá thực sự mạnh, không thể không đổi kế hoạch. Hiện tại quân Chiêm có 5 thuyền có thể xung trận ngay, sẽ hạ ngay 5 thuyền của địch. Nếu chúng bỏ mặc người thì giết người, cố cứu người thì diệt gọn chúng luôn. Vì khi đó 2 thuyền bị bỏ lại cũng sẽ tới, thuyền chiến của lính đánh thuê cũng tới.

- Chúng chuẩn bị tiếp cận rồi.

- Sẵn sàng đi, chúng sắp lên thuyền.

- Rõ.

Các ngư dân lập tức chuẩn bị theo kế hoạch. Càng tiếp cận gần, quân Chiêm càng luân phiên bắn tên để áp chế cung, nỏ thủ bên ngư dân, không cho họ cơ hội bắn trả, cũng để các thuyền không có người đi ra ngăn cản bọn chúng chuẩn bị va chạm và lên thuyền. Bên các thuyền cá, những tấm ván được kéo lên, ghép lại thành những tấm chắn lớn, che bớt tên của địch bắn vào. Ở dưới thuyền, có một lỗ nhỏ mở ra, đây là khe đặc biệt mới làm thêm, dùng để quan sát từ bên dưới. Thấy thuyền địch chuẩn bị va chạm, người ta báo động. Ngay khoảng khắc tù vào thổi lên, các cung thủ toàn lực bắn trả, khiến đối phương phải chậm lại, đồng thời tất cả người nấp sau khiên chắn cũng bật dậy, tay ném lao.

Trận mưa lao ở khoảng cách quá ngắn khiến quân Chiêm ăn đủ, nhưng đó chưa phải tất cả. Một vài người lính chạy từ dưới thân thuyền, tay cầm cái vò đang tỏa khói, đầu vò buộc dây. Họ đứng một chỗ rồi xoay vòng tròn trước khi ném vò sang. Trong cái vò chứa đầy nhựa thông, lưu huỳnh đang cháy giống như là đầu các mũi lao. Chẳng mấy chốc, khói cứ lan khắp thuyền quân Chiêm. Nhân cơ hội quân địch rối loạn vì sắc khói, mất tầm nhìn, các ngư dân lấy ra những cây gậy, đảy thuyền hai bên ra xa nhau, cung thủ cứ bắn, hoặc có người ném lao ném qua. Họ ném bừa, nhưng cốt là để địch không thể phản ứng lại mà tấn công tiếp, hoặc bắt vào thuyền cá mà chiến.

Thuyền cá và thuyền quân Chiêm nhanh chóng lướt qua nhau, rồi đoàn thuyền cá lập tức tăng hết tốc lực mà chạy. Thuyền quân Chiêm lao vào thuận gió, nên đi rất nhanh, tới khi xử lý xong vũ khí khói, quay lại, thì cách địch xa qua rồi. Tức điên vì bị những ngư dân qua mặt, Yan Athem không làm gì khác được, quay qua trút giận lên các thuyền hộ tống. Nếu lính đánh thuê không bị thuyền hộ tống ngăn cản, kịp thời khép vây thì đâu tới nỗi.

“ Máu đã đỗ quá nhiều trên mảnh đất này! Nhưng để được Thái Bình ta cũng không ngại để bàn tay này vấy máu”

“Chỉ Cần con dân Đại Hán trở thành Con Dân Đại Việt ta Thánh Ân sẽ soi sáng Trung Nguyên. Thiên Hạ sẽ Thái Bình, Máu sẽ ngừng chảy, Đầu sẽ không rơi”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.