Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 71: Chương 71: Lần đầu tiên hẹn hò




Yên Lam về tới phòng, mở tủ quần áo, chậm rãi lựa chọn trang phục. Đây là lần đầu tiên bọn họ hẹn hò, hôm nay nàng nhất định phải trang điểm ăn mặc thật đẹp.

Ăn xong cơm trưa, Yên Lam ở trong phòng chọn rất lâu, cuối cùng chọn một cái áo màu hồng nhạt cùng chiếc váy màu trắng, nhìn mình trong gương, Yên Lam hài lòng nở nụ cười. Sau khi tìm một món trang sức trang nhã, nhìn thời gian cũng đã gần đến giờ hẹn, Yên Lam cầm lấy tuí xách đi ra ngoài. "Bác Trương, cháu đi đây, tạm biệt." Vừa ra đến trước cửa, còn không quên nói vọng lại tạm biệt bác Trương.

Yên Lam bắt xe đi tới rạp chiếu phim, đợi thật lâu ở cổng cũng không thấy Cận Thế Phong, liền gửi một cái tin nhắn cho Cận Thế Phong. "Phong, em đã tới rồi, anh còn bao lâu nưã mới đến? Nhưng mà em nghĩ, đứng chờ anh ở cổng có bất tiện hay không a! Bị phóng viên thấy được thì khá là phiền phức đó, cho nên, em nghĩ em sẽ vào trong trước, anh đến rồi thì đi thẳng vào trong luôn nha. Không được đến muộn đó! Em sẽ chờ anh. Lam Lam."

Cận Thế Phong bên này đang họp, là về kế hoạch ra mắt quảng cáo, chuyện sắp xếp bố trí hội trường. Nhìn tin nhắn ngắn Yên Lam gửi tới, miệng hắn nhướng lên, rồi nhìn lại thời gian, dường như là nên tan họp rồi.

"Được rồi, hôm nay xem như đến đây không vấn đề gì nưã, buổi ra mắt ngày hôm đó tôi hy vọng giới truyền thông có thể giăng đầy tin tức quảng cáo về nó. Địa điểm chính là phòng tiệc "Duyệt Khải", việc đó phòng thiết kế cùng phòng đối ngoại cũng chuẩn bị một chút, bố trí hội trường và các thứ khác giao cho mọi người. Kế tiếp chính là mời khách quý, tôi nghĩ mọi người đã hiểu rất rõ rồi...những việc này..giao cho mọi người. Nếu có phát sinh chuyện gì, thì liên lạc với Tồn Viễn, còn không phải chuyện gì rất quan trọng thì không liên hệ với tôi, được rồi, tan họp."

Cận Thế Phong vội vội vàng vàng đi ra ngoài, ngoảnh đầu lại nhìn thoáng thấy Kỷ Tồn Viễn, "Tồn Viễn, hai ngày tới có lẽ tôi sẽ không đến công ty, nếu có chuyện gì quan trọng thì điện thoại cho tôi, còn nếu như không phải, tất cả cho cậu toàn quyền xử lý."

"Vâng, tổng tài, tôi biết rồi." Kỷ Tồn Viễn đáp.

Yên Lam nhìn thời gian một chút, còn 5 phút nưã sẽ bắt đầu rồi, nhưng mà Cận Thế Phong sao hắn vẫn chưa tới, nhìn qua nhìn lại xung quanh, làm sao chỉ có một mình nàng, không phải là nàng đi nhầm rồi chứ. Nàng vội vàng gọi điện thoại cho Cận Thế Phong.

Cận Thế Phong còn đang trên đường đi, huống hồ hắn đã quên đi tình hình thực tế giao thông chen chúc ở Đài Loan. Lúc này hắn đang trên đường quốc lộ, ô tô chen lấn đông đúc, nhìn hàng dài trước mặt, căn bản là không nhìn thấy đâu lối đi nưã.

"Chết tiệt, đây là cái loại giao thông thối gì chứ!" Cận Thế Phong nhìn ô tô phía trước, tất cả đều vẫn không nhúc nhích, mắt thấy thời gian đã muốn không còn kịp nữa rồi.

"Này, Thế Phong, anh ở đâu rồi? Phim sắp bắt đầu chiếu rồi đó." Yên Lam nói trong điện thoại.

"Anh đang bị kẹt xe, nhưng mà em yên tâm, anh nhất định đến trước khi phim bắt đầu, em ngồi yên ở chỗ đó chờ anh, không được đi đâu hết."

"Nhưng mà Thế Phong, em cảm thấy hình như em lầm chỗ rồi thì phải, cần phải đi tìm đúng nơi cuả mình, em thấy... Nơi này có chút kỳ quái, vì sao sắp mở màn rồi, mà toàn bộ rạp chiếu phim cũng không có lấy một bóng người..."

"Nghe anh nói này, Lam Lam, chỗ đó không có sai, em ngồi ở đó đi, để anh yên tâm lái xe cho tốt, có được hay không? Ngồi yên đó chờ anh, anh lập tức tới ngay, được rồi, không nói nưã, bye bye." Cận Thế Phong cúp máy, nhìn giao thông phía trước dường như tốt lên rất nhiều, cấp tốc hướng thẳng đến rạp chiếu phim.

Yên Lam nghe Cận Thế Phong nói xong, không còn cách nào khác phải ngồi ngay tại chỗ cuả mình, chuyển ánh mắt về màn hình lớn phiá trước, đột nhiên, tất cả đèn phụt tắt. Màn hình lớn xuất hiện một loạt ký tự, vừa mới bắt đầu, vẻ mặt Yên Lam hoàn toàn sửng sốt, ngạc nhiên, sau đó dần dần chuyển sang nét vui vẻ, hạnh phúc.

Màn hình phiá trước xuất hiện dòng chữ thật to, "Lam Lam yêu dấu, ngày hôm nay là lần hẹn hò chính thức đầu tiên cuả chúng ta, có bất ngờ hay không? Chắc em đang rất ngạc nhiên vì sao xung quanh không một bóng người? Đó là bởi vì anh, hôm nay đã bao trọn chỗ này, anh chỉ muốn cùng em xem một bộ phim dành cho hai chúng ta. Không nên quá cảm động nha!"

"Bây giờ em đúng là đang có chút sốt ruột phải không, không được nha, vậy có thể là anh đến muộn rồi, trước hêt thứ lỗi cho anh có được hay không, bây giờ em haỹ nghĩ trước buổi tối chúng ta sẽ ăn gì đi? Còn nữa, chính là anh đã cố gắng mấy ngày nay, bắt tay vào giải quyết công việc gần như đâu vào đấy rồi, cho nên, trong hai ngày tới, anh cũng tự cấp cho bản thân mình một kỳ nghỉ, có hẳn thời gian hai ngày để ở bên cạnh em, nếu muốn em có thể sắp xếp an bài cả hai ngày nghỉ của chúng ta nhé! Muốn phải làm gì nhỉ? Anh muốn nói với em những lời tình cảm nhất, người con gái anh yêu. Yên Lam."

"Nghe anh bày tỏ tình cảm nồng nàn xong, em đã nghĩ ra chúng ta sẽ ăn thứ gì ngon chưa? Nghĩ việc chúng ta sẽ làm hai ngày tới nưã đi nha? Anh đây cũng sắp xuất hiện rồi! Vui vẻ chuẩn bị đón bạn trai em đi nào!"

Màn hình lớn lại lần nữa trở về màu đen, trước bục sân khấu xuất hiện ra một chùm ánh sáng, Cận Thế Phong chậm rãi xuất hiện từ giữa tấm màn đen, dưới những tia sáng hắn đứng đó mê người như thế. Nhưng chính là trong tay có cái gì, có chút làm huỷ đi hình tượng cuả hắn . Tay trái bỏng ngô, tay phải là coke.

"Thế Phong, em thực sự rất cảm động! Anh lại làm như vậy vì em, em rất hạnh phúc." Yên Lam cảm động nói. "Nhưng mà, rất kỳ quái chính là, lúc bày tỏ, không phải tay đều là cầm hoa hồng sao? Vì sao tay anh lại cầm bỏng ngô chứ? Đây lại có ngụ ý gì?"

Khóe miệng Cận Thế Phong giật giật một chút, "Lam Lam, cô bé ngốc này, xem phim không phải ăn bỏng ngô, chẳng nhẽ em muốn gặm hoa hồng sao?"

Yên Lam bừng tỉnh ngộ, "A, hoá ra là như vậy àh! Thế Phong, không nghĩ rằng anh dĩ nhiên lại chu đáo đến như vậy..." Vốn đang định muốn nói cái gì đó, Cận Thế Phong lại kéo nàng ngồi xuống chỗ, "Được rồi, ngồi xuống đi, phim bắt đầu rồi."

Trên màn hình bắt đầu chiếu một bộ phim tình cảm, thực ra xem cái gì Yên Lam cũng không biết, không phải nàng không có xem kỹ, chỉ là Cận Thế Phong làm cho nàng bất ngờ quá nhiều, cảm động cũng quá nhiều. Hắn, đường đường là tổng tài cuả tập đoàn "Khải Thành", nhưng đối với một thư ký nhỏ như nàng lại tốt như vậy, hao tốn tâm tư sắp đặt cuộc hẹn trong lúc này cuả hai người, với nàng tốt như vậy, điều này khiến nàng cảm giác được rất bình yên, hạnh phúc như thể không phải là hiện thực, nhưng mà chính nàng lại không nhịn được để mình tiếp tục chìm đắm trong đó....

Sau này nếu như sẽ đau khổ, giờ khắc hạnh phúc hiện tại này nàng cũng muống giữ chặt trong tay, Yên Lam kiên định nghĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.