Hợp Thể Song Tu

Chương 218: Chương 218: Ác nữ cúi đầu.




Nữ tu bình thường thì sẽ không có nguyệt sự. Nguyệt sự được gọi là quý sự, đỏ mặt được gọi là quý thủy, là vật chí âm. Vừa khéo Bắc Tiểu Man có chí âm chí sát quý thần mạch, lại đến nguyệt sự, đây cũng xem là kỳ ba trong tu giới nữ tử.

Loại cảm giác thắng không anh hùng này khiến Ninh Phàm buồn rầu.

Loại cảm giác rõ ràng thượng cấp đỉnh lô trong ngực, cũng không thể sắc bổ, càng làm cho hắn buồn rầu.

Quý thần mạch, chỉ nữ tử có thể chất đặc thù mới có thể tu luyện. Loại mạch này lúc mỗi lần đột phá đại cảnh giới, đúng là lúc nữ tu tu luyện thấy ác mộng, quyết không thể bị thương, thấy máu...

Một khi thấy máu thì nơi vết thương sẽ chảy máu không ngừng...

Cho nên Ninh Phàm không thể sắc bổ cô gái này, xử nữ huyết bị phá thân sẽ một mực chảy khô, khiến cho Bắc Tiểu Man hết sạch máu mà chết.

Ninh Phàm làm ra chuyện đoạt đi sự trong sạch, nguyên âm của nàng, hắn có nắm chắc làm được không người nào biết. Nhưng một khi làm bị thương đến tánh mạng nàng, sợ rằng khó mà giấu giếm. Mà Bắc Minh Tiên giới, dưới cơn nóng giận, sẽ có vô số chân tiên hạ phàm...

Như vậy, cô gái này ngược lại vẫn không thể tùy tiện chết...

- Thả... ta... ra...

Bắc Tiểu Man bị Ninh Phàm ôm vào trong ngực. Hai ngực bằng phẳng của nàng ép sát lồng ngực của Ninh Phàm, làm nàng xấu hổ muốn chết.

- Ngươi... học... lời... ta ... nói...

Nữ thi một bên tò mò chớp mắt, xen vào.

Ninh Phàm khẽ thở dài một cái.

Mình hơn phân nửa còn phải phát thiện tâm, giúp cô gái này cầm máu rồi...

Như vậy cũng tốt, dứt khoát đem quá trình cầm máu, lấy ngọc giản in dấu xuống, lưu làm hình ảnh. Có vật này nơi tay, cho dù không sắc bổ Bắc Tiểu Man, sự trong sạch của cô gái này cũng cầm trên tay mình...

Dường như đây có chút hèn hạ...

- Vi Lương, nàng trông chừng ngoài cửa, không để cho người nào đi vào...

- Được...

Nữ thi cười đứng thẳng thừng ở cửa, một bộ biểu lộ ai vào người đó hẳn chết.

Trong ánh mắt không thể tin của Bác Tiểu Man, nàng bị Ninh Phàm cương quyết đặt vào trên giường nhỏ.

Khiến cho nàng may mắn là Ninh Phàm không như trong mộng vậy, cả người trần truồng, mang thẳng một cây hỏa nhiệt tới sắc bổ nàng...

Khiến cho nàng xấu hổ là bàn tay của Ninh Phàm, vuốt ve lên dọc theo vớ chân ngọc của nàng, dò vào trong quần nàng, cởi xuống quần áo mỏng của nàng...

Cuối cùng, tựa hồ cưỡi áo từ từ quá phiền toái, Ninh Phàm trực tiếp cậy mạnh, hắn xé rách từng mảnh áo quần của nàng!

Hạ thể lạnh như băng, hai ngực cũng lạnh như băng...

Bắc Tiểu Man ánh mắt sợ hãi, muốn lấy tay che ngực, nhưng căn bản không làm được.

Huống chi, ngực của nàng bằng phẳng như thảo nguyên, tựa hồ căn bản không có giá trị thưởng thức, chỉ có hai viên tiểu bồ đào béo mập.

- Ngươi... vô sỉ... không được nhìn... Ngươi nếu dám... ô nhục ta... ta liền...

- Ta nói muốn ô nhục nàng sao? Bất quá giúp nàng cầm máu mà thôi... Nàng đã tới lúc có nguyệt sự, không cầm máu, sẽ chết...

Ninh Phàm vẻ mặt lãnh đạm, thật giống như không hứng thú chút nào đối với bộ ngực bằng phẳng của Bắc Tiểu Man.

Mà ánh mắt lạnh nhạt này, dưới hoàn cảnh này, không thể nghi ngờ là cực kỳ đả thương người...

- Chu Minh! Ngươi đáng ghét!

- Không cần biết, ta cầm máu mà thôi...

Ninh Phàm thủ pháp thành thạo, ở bụng, giữa hai chân của Bắc Tiểu Man đang gật liên tục.

Quý mạch chi huyết không được chế trụ. Cũng may nguyệt sự vốn dĩ là hành động mà nữ nhân phải có, cũng không phải là không thể ngưng, nếu những vết thương khác, thì phiền toái nhiều.

Bắc Tiểu Man sắp tức phát khóc rồi.

Mình đường đường Bắc Thiên Tứ tiểu thư, lại bị Ninh Phàm hận nhất, hận hận nhất bẩn tay sờ loạn chỗ riêng tư nhất.

Đáng hận nhất là, Ninh Phàm đem một cái ngọc giản đặt ở trên bàn dài, đối diện phương hướng này, dường như đang dùng ngọc giản... ghi lại...

- Ngươi... mau tắt... ngọc giản! Không được ghi lại!

- Giữ chút kỷ niệm, không tốt sao... Nếu ngày sau nàng lại chọc ta, thì ngọc giản sẽ công bố thiên hạ... Nếu nàng cản trở ta lấy Thanh Loan hỏa, thì ngọc giản này cũng đem công bố thiên hạ...

- Ngươi dám!

Bắc Tiểu Man mang nức nở.

- Luôn có người thích hỏi ta như vậy, ta rốt cuộc có dám hay không...? Bắc Tiểu Man, lấy cá tính của ta, cứu nàng một lần, đã hiếm thấy... Ngày khác gặp lại, chính là lúc sắc bổ nàng, nàng hãy nhớ kỹ.

Ninh Phàm thu thần sắc, không nhiều lời nữa.

Chuyện hèn hạ, vô sỉ, tà ác như vậy, lâu rồi hắn chưa làm qua...

- Nếu nàng nghe lời, có một ngày ngọc giản này ta sẽ hủy, Thạch Binh cũng trở lại.

Ninh Phàm điềm đạm nói.

- Cái, cái gì? Thạch Binh gia gia... là ngươi... là ngươi... ngươi... làm gì nó rồi...?

- Nàng không cần biết, đợi đến ngày nàng thành đỉnh lô của ta, hết thảy đều sẽ nói cho nàng biết.

- Không...

Cái chữ ‘được’ này, Bắc Tiểu Man đến mép, lại nuốt xuống.

Không phải là nàng không muốn nói, chẳng qua là nàng bị Ninh Phàm vuốt ve, hô hấp của nàng dần dần dồn dập, đã không cách nào nói chuyện...

Tại sao có thể như vậy... làm sao lại...?

Ngắn ngủi nửa canh giờ, lại thật giống như dài đằng đẳng cả đời.

Bắc Tiểu Man đổ mồ hôi đầm đìa, ngực bình phẳng lại nhẹ nhàng phập phồng. Một nửa là đau, một nửa là bị Ninh Phàm vuốt ve đưa đến.

Chẳng qua là ác nữ này cắn răng chịu đựng thở gấp, mặt nhỏ đỏ lên, rất mực không thể kêu la.

Đau, rất đau... chứng đau bụng kinh của nữ nhân phàm trần, sau khi trải qua quý mạch phóng đại vô số lần, chính là Bắc Tiểu Man, đều khó nhẫn nại.

Tê dại, xấu hổ... Thịt non bị đụng chạm, lấy cá tính kiêu ngạo của nàng, cái lòng muốn cắn lưỡi chết cho xong cũng có nữa!

- Chu... Minh... ngươi... thật... ác...

Nàng ủy khuất rơi lệ.

Chẳng qua là nàng không phải không thừa nhận y đạo thuật của Ninh Phàm cực cao minh, cũng không phải là mỗi một đan sư, cũng có thể coi là y sư. Y sư không chỉ cần biết luyện đan, mài thuốc, càng cần hơn châm cứu, xoa bóp cùng rất nhiều diệu pháp.

Loạn Cổ ký ức y đạo, không thể nghi ngờ là cao minh.

Dung hợp phương pháp xoa bóp của “Âm Dương biến”, có vô số thủ pháp huyền diệu, nhưng trong xoa bóp, khiến nữ nhân dục tiên dục tử.

Ninh Phàm cố ý không ngừng đau cho Bắc Tiểu Man, hắn chỉ phụ trách cầm máu.

Nhưng thấy Bắc Tiểu Man cho dù chịu nhục, vẫn cắn răng bất khuất, so với đám nam tử Dư Long, Tiêu Vạn La cũng tính là ẩn nhẫn rồi.

Cô gái này tính cách tuy kém, nhưng cốt khí ngược lại không tệ...

Ít nhất khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm đau đớn của cô gái này, đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn không cầu xin tha thứ.

Ninh Phàm mắt thấy Bắc Tiểu Man cơ hồ sắp đau đến ngất đi, hắn cũng không trừng trị ác nữ này nữa. Lấy tâm cơ thâm trầm của hắn, cô gái này bất quá là công chúa được nuông chìu hư hỏng, sở tác sở vi tất cả đều là tiểu nha đầu ẩu tả, chỉ như vậy thôi.

- Nàng cầu xin ta, ta giúp nàng ngừng đau...

Ninh Phàm pháp lực ngưng châm, từng cây một ngân chất chi châm, vào da thịt của nàng, vừa khai thông kinh mạch, cũng không đâm rách chút nào da thịt.

- Không cầu xin...

Bắc Tiểu Man lông mi mang lệ, cũng không khuất phục.

- Rất tốt... Ta thích nữ nhân không cầu xin người.

- Không, ai cần ngươi... thích... A!

Bắc Tiểu Man còn muốn mạnh miệng, đã bị Ninh Phàm bắn ra một cái Thái âm chỉ, chỉ lực truyền vào hạ thể.

Từng dòng điện truyền khắp toàn thân, thân thể thon nhỏ chưa trổ mã của nàng khẽ run lên. Thân thể mềm mại căng thẳng, tê dại, mềm nhũn xuống.

Sự đau đớn dần dần không còn cảm giác được nữa...

Mà Bắc Tiểu Man trong lúc này co giật cả người, tựa như đưa thân vào mây mù vậy, thư thích, thoải mái.

Gương mặt xinh đẹp của nàng đỏ lên không tự nhiên, hiển nhiên không còn, thay vào đó là tơ tình khích động đỏ ửng.

Hai ngực bị đùa bỡ, búp anh đào non màu phấn, hơi thở a khí như lan...

- Chu Minh... ngươi đáng ghét... Ta hận ngươi...

Ánh mắt của Bắc Tiểu Man, tất cả điêu ngoa dần dần tản đi, cuối cùng chỉ còn dư lại thiếu nữ động tình.

Trong sự mê loạn này, nàng mê ly nhìn Ninh Phàm. Một bụng ủy khuất, u oán.

- Mị thuật có thể ngừng đau.

Ninh Phàm chưa từng có giải thích thêm, tử tế quan sát thân thể mềm mại trần trụi của Bắc Tiểu Man.

Ánh mắt của hắn giống như thật chất, rơi trên người Bắc Tiểu Man, lập tức chọc cho trái tim của nàng xấu hổ, sợ hãi. Cũng không tự chủ kẹp chặc hai chân, nhẹ nhàng vuốt ve.

Chẳng qua là dưới mị thuật, thần trí của nàng càng ngày càng không tỉnh táo.

- Thạch Binh gia gia... Ngươi ném...

- Mẹ... Tiểu Man không muốn tu luyện quý mạch. Tiểu Man sợ máu, sợ giết người...

- Chu Minh... Chu Minh... Hắn thật kỳ quái, ta không nhìn thấu... Hắn lần đầu tiên tới Nam tháp, ta lại thật kỳ quái, thật kỳ quái... Hắn rõ ràng chỉ là một dung linh, làm sao sát khí nặng như vậy, làm sao một thân đều trọng thương...? Hắn làm sao chịu trăm ngàn cay đắng, đi tới tu mộ phần, hắn tại sao có thể có ngũ chuyển luyện đan thuật... Hắn vì sao sủng nhục bất kinh, vì sao ta đi dụ hắn, hắn lòng như thiết thạch, ngược lại tim ta đập rộn lên... Hắn chịu khuất thân, chịu vì ta mang giày... Hắn rất thú vị đây...

- Hắn khi dễ ta, cố ý cho ta nhìn chuyện hương diễm, hắn thành tâm ma của ta, hàng đêm trong mộng làm nhục ta...

- Mẹ, Tiểu Man ghét Chu Minh...

Bắc Tiểu Man mơ hồ, một bàn tay nhỏ nắm lấy khăn trải giường, kềm chế dưới mị thuật kích thích, thân thể mềm mại động tình.

Một tay kia lại cầm lấy tay của Ninh Phàm, ánh mắt ủy khuất nhìn hắn.

- Mẹ... Tiểu Man thật cô đơn...

Ninh Phàm yên lặng.

Mình lại bị Bắc Tiểu Man mơ hồ ngộ nhận thành mẹ của nàng...

Tiểu nha đầu hung ác này cũng chỉ có lúc này mới xem là còn ôn nhu. Ánh mắt ngơ ngác thật giống như mèo con mới vừa sinh ra.

- Mẹ... Ôm ôm lấy Tiểu Man...

- Ừ, ngủ đi, đỉnh lô tiểu thư...

...

Mấy canh giờ sau, Bắc Tiểu Man mơ màng trầm trầm, thân thể mềm mại trần truồng, tỉnh lại trong ngực của Ninh Phàm.

Giờ phút này động tác của nàng cực kỳ mập mờ, vai đối với Ninh Phàm, bị khuỷu tay của hắn kéo qua ngực nhô ra, ôm vào trong ngực. Mông mềm mại, lại đặt trên ‘cái đó’ của Ninh Phàm.

Dứt khoát Ninh Phàm không cởi quần áo, tựa hồ không sắc bổ mình... Mà sau khi nàng xác nhận hạ thân của mình hoàn hảo như lúc ban đầu, Bắc Tiểu Man khẽ thở phào nhẹ nhõm, chỉ có điều lập tức, nàng mặt đẹp liền đỏ bừng.

Dù chưa phá thân, nhưng hạ thân cũng một mảnh bùn lầy, bừa bãi, thậm chí từng ngón tay ngọc của mình, đang phủ trên hạ thân, vẫn giữ tư thế khiêu khích...

Lúc mình mê loạn, tự độc rồi!

Mình lại làm chuyện đó ngay trước mặt Chu Minh!

Hơn nữa chất lỏng trơn nhẵn hơi mang hương thoang thoảng, làm cho vạt áo bào của Ninh Phàm cũng hoàn toàn thấm ướt...

Trên giường lại có vết máu loang lổ, từng chút trơn nhẵn...

Làm sao lại như vậy...? Mình đường đường Bắc Thiên Tứ tiểu thư, lại thất thố như vậy!

Lại là trước mặt Chu Minh đáng giận đó!

Hắn không chỉ có sờ cạn sạch mình, thậm chí thấy một mặt không chịu nổi nhất của mình!

- Chu Minh! Lấy đôi tay bẩn thỉu của ngươi ra! Ngươi là con kiến hôi, loài sâu bọ, con gián, con châu chấu đáng ghét này, xấu xa vô lại!

- Ừ? Nàng tỉnh rồi sao? Nhưng mà tay bẩn là tay nào vậy? Bên này hay là bên này?

Ninh Phàm ôm Bắc Tiểu Man, tay trái ấn trên bụng của nàng, tay phải lại đặt bên trong chân ngọc của nàng.

Bàn tay chợt động, nhăn nhở sau lưng, thân thể Bắc Tiểu Man nhạy cảm dị thường, lập tức bị khiêu khích nhẹ nhàng anh ninh một tiếng, tức thì mặt đẹp nửa giận đỏ, nửa trắng bệch...

- Chu Minh! Ngươi không được quá đáng!

- Quá đáng sao, nàng là đỉnh lô của ta, giờ phút này ta không sắc bổ nàng, bất quá là sợ đả thương quý mạch của nàng thôi...

Ninh Phàm rút tay ra, vỗ vào trữ vật đại, lấy ra một cái ngọc giản.

Ngay tức khắc, nửa phần cậy mạnh mà Bắc Tiểu Man vừa mới lên, lập tức mềm nhũn xuống.

- Đây... Đây chẳng lẽ là...

- Đây là ngọc giản lưu ảnh hoang đường lúc nãy của nàng, ta in xuống hai phần, mình giữ một phần, đưa nàng một phần...

Bắc Tiểu Man thoáng khôi phục khí lực, kéo qua chăn mỏng, che kín thân thể mềm mại. Nàng mới vừa nhận lấy ngọc giản, thần niệm vào bên trong, lập tức, thanh âm non nớt mà giòn giã, run rẩy...

- Đây là ta sao...? Ta sao làm ra chuyện xấu hổ như vậy...? Lại còn đem ngươi nhận làm mẹ, lại còn nép trong ngực của ngươi... tự độc... Chu Minh! Ngươi đáng ghét! Đều là ngươi dùng mị thuật mê hoặc ta!

‘Bình!’

Ngọc giản bị đôi tay bé nhỏ của Bắc Tiểu Man bóp thành phấn vụn.

Nhưng mà bản chính vẫn còn giữ ở chỗ Ninh Phàm.

Ngọc giản này, nếu tuôn ra ngoài, Bắc Tiểu Man xem như sự trong sạch bị phá hủy rồi...

Nàng không quan tâm thanh danh hư vọng. Nhưng quan hệ đến chuyện trong sạch, nàng rốt cuộc là con gái nhà lành, làm sao không quan tâm được...

- Ngọc giản trong tay ngươi... Thạch Binh gia gia, cũng trong tay của ngươi phải không...?

- Nàng không ngu ngốc, đấy rất tốt.

- Ngươi muốn như thế nào mới chịu bỏ qua cho Thạch Binh, hủy ngọc giản chứ...?

Bắc Tiểu Man lạnh lùng hỏi.

- Thời cơ đến, tự nhiên sẽ hủy... Đợi ta sau khi thành hóa thần, Thạch Binh vô dụng, cũng trả lại. Bắc Tiểu Man nàng mặc dù điêu ngoa nhân tính, giết người ác độc, nhưng nàng là đỉnh lô của ta, ta tự sẽ không quá mức tuyệt tình.

- Không! Ai là đỉnh lô của ngươi! Bổn cung nằm ở chỗ này. Ngươi còn dám sắc bổ ư?

- Nàng muốn thử một chút sao?

Ninh Phàm mắt lộ hàn quang.

- Không, không phải...

Lập tức, Bắc Tiểu Man nhượng bộ. Nàng mơ hồ cảm giác, Chu Minh này nói được thì làm được...

Chính là mẹ nàng chưa chắc đã có thể khiến cho nàng nhượng bộ.

Nhưng nàng lại không thể không cúi đầu trước Chu Minh làm nàng ‘hận’ nhất!

- Đúng rồi! Quần áo của ta đâu? Trữ vật đâu? Còn Nguyên Dao ngọc nữa?

- Quần áo đã bị ta xé rồi. Trữ vật đại sao, năm ngàn vạn tiên ngọc trong đó, ta lấy đi, đan dược cũng lấy một ít, những thứ khác ta không động vào... Về phần Nguyên Dao ngọc thuộc về ta!

Ninh Phàm đem trữ vật đại xẹp lép trả lại cho Bắc Tiểu Man, lập tức, Bắc Tiểu Man lại muốn phát tác.

- Tiên ngọc, đan dược, có thể cho ngươi! Nhưng Nguyên Dao ngọc, ngươi không thể lấy đi! Vật ấy có đặc biệt ý nghĩa...

Bắc Tiểu Man vội vàng nói.

- Ý nghĩa gì?

- Không nói cho ngươi biết! Tóm lại, ngươi trả lại cho ta!

Ninh Phàm lắc đầu một cái, có một số việc nàng không nói, ta cũng có thể biết được.

Âm Dương tỏa chợt thúc giục, Thiết ngôn thuật thi triển, lập tức theo dõi tâm sự của Bắc Tiểu Man.

Ngọc này, trừ thân là giới bảo, mở ra một nơi ‘tiểu thiên thế giới’, đồng thời nó lại là tín vật xuất giá của Bắc Minh Thiên bốn vị tiểu thư chưa xuất giá.

Ninh Phàm cầm ngọc này, thì Bắc Tiểu Man xem như đã thành người của hắn...

- Có ý tứ... ngọc này, thuộc về ta!

- Ngươi!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.