Hợp Thể Song Tu

Chương 219: Chương 219: Nguyên anh hậu kỳ!




Trái tim của Bắc Tiểu Man nhảy loạn ùm ùm, nửa tức, nửa mắc cở.

Mình bị Ninh Phàm nhìn sờ hết, còn chưa xong sao...

Người này ngay cả Nguyên Dao ngọc cũng lấy đi... Chuyện này nếu bị mẹ biết được, mình há chẳng phải là không thể không gả cho hắn!

Làm sao bây giờ...?! Làm sao bây giờ...?!

- Được rồi, nàng mau thay quần áo, chúng ta đi ra ngoài đi, nếu không đi ra, Lục Thanh, sợ rằng sắp vội vã xông vào... Chúng ta ‘nói chuyện’ hương diễm này, dường như hơi lâu...

- Cái, cái gì...?

Bắc Tiểu Man vừa nghĩ tới Lục Thanh xông vào, đụng phải mình cùng Ninh Phàm người trần truồng tương đối lúng túng, da đầu nàng tê dại.

Sự trong sạch của mình không thể hủy trên tay của Ninh Phàm!

Toàn thân nàng rúc lại trong chăn mỏng, chỉ lộ ra một cái đầu với tóc may tán loạn, đang thay quần áo.

- Đúng rồi, chân của nàng, nhìn rất đẹp, cảm giác cũng không tệ...

Ninh Phàm bỗng nhiên lên tiếng. Hắn nhớ mang máng, Mạc Vân đã từng nói qua, ngôn ngữ như vậy tựa hồ có thể khiến Bắc Tiểu Man cao hứng.

- Hừ! Vô sỉ!

Bắc Tiểu Man ngoài miệng mắng chửi, nhưng trong lòng lại âm thầm đắc ý.

Hừ hừ, coi như Chu đại ma đầu nhà người thật tinh mắt, chân của Bổn cung xinh đẹp nhất! Mặc dù ngực bằng phẳng...

...

Rất lâu, Ninh Phàm được Bắc Tiểu Man đồng ý đã lấy đi Thanh Loan hỏa.

Họ xuống tháp điện, bên trong hạ cung, Lục Thanh đang lo âu chờ đợi, thầm nói tiểu thư cùng Chu Minh, nói chuyện không khỏi quá lâu...

Trong miệng lão ta thưởng thức trà thơm, nơi cổ họng lại hoàn toàn không có mùi vị.

Lão ta xem ra, sự an nguy của tiểu thư có Thạch Binh khôi lỗi ở đó, sẽ không nguy hiểm.

Nhưng nếu tiểu thư thật sự thích Chu Minh, có lòng phàm trần rồi, ở trong phòng cùng Chu Minh phát sinh chút chuyện gì đó... Thế thì Lục Thanh lão ta chỉ sợ là phải rơi đầu rồi.

- Cũng không phải vậy chứ... Tiểu thư có lẽ có hảo cảm với Chu Minh, nhưng lấy tính cách của người, vạn vạn sẽ không cùng Chu Minh hương khâm noãn chẩm, mây mưa hoan hảo... Là ta quá lo lắng thôi...

Lục Thanh tự giễu cười một tiếng. Tiểu thư nhà mình đức hạnh ra sao, lão còn không biết ư.

Chớ nói cùng nam tử hoan hảo, chính là bị đàn ông liếc mắt nhìn nhiều cũng muốn giết người...

Lúc lão ta đang uống trà, lại thấy Ninh Phàm, nữ thi, Bắc Tiểu Man ba người xuống tháp đi tới.

Thấy tiểu thư không việc gì, Lục Thanh trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau một khắc, sắc mặt ngẩn ra, rồi sau đó, lộ ra vẻ mặt sợ hãi.

Khí sắc của tiểu thư đỏ thắm sáng bóng, trong ánh mắt vẫn có một tia xuân ý không tan còn sót lại, là tựa như, sau khi nữ nhân vừa mới hành phòng, đạt được thỏa mãn cực lớn... Thêm vào đó, mặc dù thái độ của tiểu thư đối với Ninh Phàm vẫn là lạnh lùng, nhưng cung thuận rất nhiều, lại thật giống như bị cưỡng ép tuần phục...

- Chẳng lẽ, tiểu thư bị Chu Minh này... Không, không thể nào, nhất định là ta suy nghĩ nhiều... Phốc!

Khi ánh mắt của Lục Thanh rơi vào trên ban chỉ màu huyết ngọc ở tay phải của Ninh Phàm, lập tức, suýt nữa bị nước trà sặc chết.

Nguyên Dao ngọc!

Vật định thân của tiểu thư!

Sao nó rơi vào trên tay Chu Minh này?!

Chẳng lẽ, chẳng lẽ... mấy canh giờ, thật sự xảy ra tình huống không thể dự đoán hay sao?!

- Tiểu thư, người cùng Chu Minh...

Lục Thanh dè đặt hỏi.

- To gan! Bổn cung cùng Chu Minh, cái gì cũng không làm!

Bắc Tiểu Man tựa như xúc động trong lòng co thắt lại, lập tức trách mắng.

Nàng bị Ninh Phàm khi dễ cũng đã đành đi, bây giờ ngay cả Lục Thanh cũng dám lên mũi lên mặt... đáng ghét!

Lục Thanh nghe một tiếng nổ, ngũ lôi nổ ầm ở đầu, trong lòng trời long đất lỡ.

Cái gì cũng không làm... Đó chính là… làm rồi?!

Xong rồi... Tiểu thư bị Chu Minh ăn rồi... Chuyện này nếu khiến cho Di Thế cung tôn chủ biết được, Lục Thanh lão ta chết chắc!

Giam quản bất lực, giam quản bất lực a!

Lấy ngọc giản lưu ảnh uy hiếp, có thất chính đạo.

Bàn về ma đạo cũng coi như là hành vi vô lại.

Nhưng chính không thể thực hiện, lại nghịch đoạt! Cương không thể thực hiện, thì nhu được! Dương không thể thực hiện, lại âm được!

Quá trình có thể lơ là, kết quả mới là tuyệt đối.

Nếu không cách nào thành mục đích, hết thảy đều nói không.

Lão ma không dạy cho Ninh Phàm quá nhiều, chỉ giáo hội bốn chữ... Không chừa thủ đoạn!

Ninh Phàm vét sạch dược khố, đan phương của đông, tây, bắc ba tháp.

Tứ chuyển đan dược, hắn tổng cộng lấy đi 470 viên.

Tứ chuyển thượng cấp, Địa Nguyên đan, một viên đề thăng nguyên anh trung kỳ tu sĩ 1 giáp pháp lực, 70 viên.

Tứ chuyển điên phong, Thiên Nguyên đan, một viên có thể đề thăng nguyên anh hậu kỳ tu sĩ 1 giáp pháp lực, 110 viên.

Tứ chuyển điên phong, Huyền Nguyên đan, một viên đề thăng nguyên anh điên phong tu sĩ 1 giáp pháp lực, 290 viên.

Những đan dược này đều là tứ chuyển, nếu Ninh Phàm luyện chế, mặc dù có ngũ chuyển luyện đan thuật, cũng ít nhất cần một năm thậm chí mấy năm luyện chế. Hơn nữa cần ngàn năm linh dược, có thể nói số lượng kinh khủng. Những đan dược này là Di Thế cung trăm ngàn năm chứa đựng, trị giá mười ức tiên ngọc, bị một người Ninh Phàm lấy sạch sẽ.

Mười ức tiên ngọc... Chính là luyện hư tu sĩ cũng chưa chắc có nhiều tiên ngọc như vậy.

Mười ức tiên ngọc, chính là chân chính bày ra đại trận cấp ’Phàm hư’, núi sông nghịch động cũng dư sức có thừa...

Dĩ nhiên, đan dược này thì không cách nào được trả ngay, vì dù sao bản thân Di Thế cung cũng không có mười ức tiên ngọc. Di Thế tháp thu vào to lớn, hao tổn không nhỏ, mà Ninh Phàm cũng không có tâm tư mua bán đan dược.

Hắn đạt được cự lượng đan dược như vậy, một chuyến đi Di Thế cung là tới đúng chỗ rồi.

Ninh Phàm lấy đi số lớn đan dược, Lục Thanh không phản đối... Lão ta chỉ cầu Ninh Phàm một chuyện... Trước khi chưa thành tiên, chớ tiết lộ quan hệ giữa mình cùng Bắc Tiểu Man.

Chuyện này, được Ninh Phàm cười một tiếng đáp ứng. Hắn cùng Bắc Tiểu Man, vẫn xem là thật sự chưa phát sinh quan hệ...

Trừ những đan dược đó, hắn càng thêm quét một cái sạch sẽ ngũ chuyển đan phương của Di Thế cung!

Không hỗ là Tứ thiên đại thế lực, cho dù là hạ giới một ngân tháp nho nhỏ, dự trữ đan phương cũng có không ít vật thượng cổ hiếm thế.

Những thứ đan phương này đương nhiên bị Ninh Phàm in dấu lại không sót một cái, như vậy, ngũ chuyển luyện đan thuật của hắn ngược lại có đất dụng võ.

Ngàn năm, vạn năm linh dược, lấy đi một ít, không lấy quá nhiều.

Dù sao thì Ninh Phàm tu luyện cũng thời gian khẩn trương, chuyện luyện đan hắn không quá mức để ý, ngũ chuyển sơ cấp luyện đan thuật, nhìn trước mắt ngược lại đủ dùng rồi.

Pháp bảo, linh trang, Ninh Phàm lấy một ít, nhưng không quá xem trọng.

Hắn ngược lại coi trọng thái cổ thần binh huyết tiên của Bắc Tiểu Man. Nhưng không biết sao huyết tiên này đã bị Bắc Tiểu Man dùng tâm thần luyện hóa, trừ phi tổn thương nàng, cướp đoạt nó, nếu không vật này không cách nào vào tay.

Dứt khoát hắn đã có hai món thái cổ thần binh, tội gì cướp pháp bảo của đỉnh lô mình.

Không sai, chính là đỉnh lô... Bắc Tiểu Man, đời này cũng trốn không thoát ma chưởng.

...

Bóng đêm trước khi không.

Nữ thi nghe lời nằm trên giường, tuân theo Ninh Phàm phân phó ’nghỉ ngơi’, mặc dù nàng là thi ma, không cần giấc ngủ.

Còn Ninh Phàm thì ngồi ngay ngắn ở bồ đoàn trước cửa sổ, ánh trăng mộc mạc, luyện hóa dược lực của Địa Nguyên đan.

Địa Nguyên đan, Thiên Nguyên đan, Huyền Nguyên đan, chỉ có quy định cảnh giới mới có thể uống.

Như vậy, hai loại đan dược sau cũng gác lại chờ cho tới ngày sau đột phá hậu kỳ, điên phong, luyện hóa lại.

Dược lực của đan dược tứ chuyển vô cùng khổng lồ.

Nguyên anh tu sĩ tầm thường muốn luyện hóa một viên, chí ít cũng nhiều đến mấy tháng thậm chí mấy năm.

Nhưng Ninh Phàm luyện hóa dược lực chỉ nửa ngày là luyện hóa được một viên.

Suốt một tháng, hắn cũng không bước chân ra khỏi nhà, ở bắc tháp luyện hóa dược lực.

Lục Thanh thỉnh thoảng viếng thăm, biết hắn bế quan, cũng không quấy rầy.

Còn Bắc Tiểu Man thật giống như cố ý lẩn tránh Ninh Phàm, dần dần không tới quấy rầy.

Nữ thi an tĩnh đan thêu, một châm một đường, thêu ra hình vẽ không chê vào đâu được.

Cuộc sống này rất bình yên, khiến cho Ninh Phàm gần như quên sự mệt mỏi của đường tu chân.

Một tháng trôi qua, hắn luyện hóa 70 viên Địa Nguyên đan, pháp lực đã đạt tới 260 giáp!

Khoảng cách nguyên anh hậu kỳ chỉ kém 40 giáp...

40 giáp, trừ phi còn 40 viên Địa Nguyên đan, hoặc hai viên nguyên anh đạo quả, hoặc hai cổ nguyên anh đỉnh lô, nếu không lần này, Ninh Phàm không cách nào đột phá nguyên anh hậu kỳ rồi.

Trong đan điền, nguyên anh đã triệt để ổn định.

Quanh thân nguyên lực thiên địa, bắt đầu hòa vào nhau, cho Ninh Phàm một loại ảo giác, mình dường như muốn cùng thiên địa hợp nhất, biến mất với thiên địa...

- Chỉ còn có 40 giáp pháp lực nữa, chính là đại tu sĩ... không nhân cơ hội này đột phá, quá mức đáng tiếc... cũng may mình còn có vật này!

‘Bình!’

Ninh Phàm vỗ một cái vào trữ vật đại, lấy ra một cái hồ lô màu xanh ngọc, trong đó lại chứa huyết tương đỏ thẫm, sợ rằng đổ ra có thể có chừng mấy chén...

Những thứ huyết tương này, cũng là lúc hắn cầm máu cho Bắc Tiểu Man, thuận thế thu góp.

Phát thiện tâm, thỉnh thoảng có thể, nhưng Ninh Phàm rốt cuộc sẽ không thể tay không mà về, cho dù là làm ’chuyện tốt’, cũng phải thu góp quý huyết của Bắc Tiểu Man.

Nữ tu tầm thường không có nguyệt sự, cái gọi là nguyên âm huyết, chỉ có duy nhất lần phá thân mới có.

Nhưng Bắc Tiểu Man ư... Tuy nàng không phải đỉnh lô thể chất, nhưng đối với Ninh Phàm mà nói, cho dù không sắc bổ, cũng xem như là đỉnh lô cao nhất!

Nguyệt sự chi huyết của nàng âm hàn lãnh sát, cũng là diệu phẩm cực kỳ bổ dưỡng.

Ninh Phàm đem máu của nàng rót trong chén ngọc, ánh mắt của hắn nhất quyết, hắn uống vào, mang một tia điềm hương.

Ba chén rót xuống, hắn uống cạn huyết tương, luyện hóa!

30 giáp pháp lực, hùng hậu luyện hóa! Dung nhập vào trong tiên mạch của Ninh Phàm!

Pháp lực, 290 giáp!

Ánh mắt của Ninh Phàm chợt lóe, xem ra cách xử trí đối với Bắc Tiểu Man là làm đúng.

Cô gái này chỉ cần không phá thân, chân âm vẫn còn, quý mạch không mất, thì có thể cách mấy năm, tới một lần ‘nguyệt sự’...

Quý huyết một lần sẽ có thể tổng hòa so với sắc bổ cô gái này... Vả lại lấy tư chất của cô gái này, sớm muộn sẽ tu luyện đến hóa thần, luyện hư, toái hư... Đến lúc đó, quý huyết của nàng sẽ càng cam thuần!

Giữ cô gái này, tương đương với cung cấp cho Ninh Phàm một kho máu của xử nữ!

Nhưng một lát sau, hắn liền giải tán tâm tư, chuyện Bắc Tiểu Man để ở một bên, giờ phút này chủ yếu nhất là đột phá nguyên anh hậu kỳ!

Chỉ kém 10 giáp tử pháp lực...10 giáp cuối cùng nhất định phải đột phá!

Ánh mắt của hắn nhất quyết, rơi trên Thiên Nguyên đan trước người.

Viên đan dược này có rõ ràng hạn chế, chỉ có nguyên anh hậu kỳ mới có thể uống, nếu nguyên anh trung kỳ uống vào thì dược lực quá mạnh, tiên mạch khó tiếp nhận, tất bị thương thế.

Nhưng so với đột phá nguyên anh hậu kỳ, chính là thương thế chưa đủ lo lắng.

Ánh mắt lộ kiên quyết, Ninh Phàm vạch trần bình phong, một hớp uống vào 10 viên Thiên Nguyên đan!

Lập tức, tiên mạch truyền tới đau như xé, mép của Ninh Phàm một luồng tia máu tràn xuống!

Chẳng qua là tia máu thì đã sao, tự tổn thì thế nào. Đường tu chân, không phải là dũng mãnh tinh tiến không thể đi về trước, nếu không một cổ lòng thế như chẻ tre làm sao đột phá cổ bình!

Thiên địa như cái lồng, mỗi một người tựa như con thú bị nhốt trong đó. Có vây khốn, có đấu tranh!

- Luyện!

Trong đan điền, nguyên anh tay nhỏ bé đột nhiên bấm quyết, mắt lộ ngoan chỉ.

Một đường hắn đi tới, đánh vỡ thông thường quá nhiều, không thiếu lần này!

5 ngày!

5 ngày sau, một cổ khí thế mênh mông bay lên ở bắc tháp, cuốn ùa về phía Huyền Vũ thành!

Giờ khắc này, tu sĩ cả thành cũng cảm nhận được một cổ áp lực cực lớn. Cổ áp lực đó cùng thiên địa hòa vào nhau, thật giống như thiên uy!

Hồng vân ngàn dặm! Huyết lôi giăng đầy!

- Đây, đây là... trong Huyền Vũ thành, có người đột phá nguyên anh hậu kỳ rồi! Là ai?!

- Bắc tháp, bắc tháp... Chẳng lẽ là người ấy...?

- Cái gì? Là Minh tôn!

Vào giờ khắc này, Lục Thanh hoảng sợ xuất quan. Còn Bắc Tiểu Man cũng không tưởng tượng nổi ra khỏi khuê các.

Mọi người ngửa mặt trông lên!

Dưới thương thiên huyết lôi, một tên thanh niên tóc đen, tay cầm lôi tiên, từng roi một rút đi lôi vân!

Vốn ông trời rơi thiên kiếp với hắn, hiện giờ lại là người này nghịch lôi phạt thiên!

Vào một khắc người này đánh nát lôi đình đầy trời, khí thế của hắn lên cao cấp cự!

Một thân pháp lực, lại đột phá đến 350 giáp!

Nguyên anh hậu kỳ!

- Hắn đã đột phá hậu kỳ nhanh như vậy... Tại sao lại như thế...? Chớ nói những Địa Nguyên đan chưa đủ, chính là đủ, hắn cũng không phải ngắn ngủi một tháng, luyện hóa 70 viên Địa Nguyên đan... Đợi, đợi đã, đấy, đấy là...

Bắc Tiểu Man không tưởng tượng nổi lộ ra thần niệm, cảm giác được trên mép của Ninh Phàm có một tia vết máu. Vết máu kia, nàng làm sao không quen thuộc, chính là huyết dịch mắc cỡ đó của chính nàng.

- Hắn... hắn uống…của ta... ta... Bẩn thỉu, vô sỉ! Chu Minh, ngươi muốn tức chết Bổn cung phải không?!

Bắc Tiểu Man tức giận giậm chân.

Nàng rốt cuộc biết được, Ninh Phàm làm như thế nào đủ pháp lực rồi...

Nhưng nàng lại càng cảm thấy, mình nhìn không thấu Ninh Phàm...

Đây là một dạng nam tử gì, theo như lời của mẹ, cùng tất cả nam tử mà mình đã gặp đều bất đồng.

Mặc dù vẫn chỉ là nguyên anh hậu kỳ còn rất nhỏ yếu, nhưng Bắc Tiểu Man đột nhiên cảm giác được, hiện giờ Ninh Phàm ở ngoại hải xưng hùng, ngày khác, hắn nói không chừng cũng có thể ở Tứ thiên vi tôn...

- Hừ, ngươi thật lợi hại... Mặc dù chỉ là loài sâu bọ hèn hạ...

Bắc Tiểu Man khẽ hừ nhẹ giọng, không biết đang suy nghĩ gì.

Nhưng sau một khắc, một màn khiến cho Bắc Tiểu Man cả đời khó quên lại xuất hiện.

Khi kiếp lôi đánh xơ xác, hải vụ hóa mưa.

Khi mưa như thác đổ tuôn ào ạt xuống.

Ninh Phàm đột nhiên giương ánh mắt lên, lãnh đạm sinh uy!

- Mưa này, quá ồn rồi!

Bàn tay hắn chộp một cái, ngàn vạn giọt nước mưa, dưới một trảo dính vào một tia màu mực, cuốn ngược thương thiên!

Một giọt không dư thừa! Mưa ngừng lại!

Ninh Phàm lại dựa vào thần thông, thẳng thừng ngưng hết lôi vĩ đầy trời!

Thủ đoạn này Bắc Tiểu Man thấy qua là sự vận dụng của thần ý!

Nhưng cho dù là hóa thần tu sĩ, bước đầu lĩnh ngộ thần ý, muốn cải biến khí trời, cũng vạn vạn không làm được...

Hắn lại làm được...

- Tất cả giải tán!

Một tiếng của Ninh Phàm, tiếng hòa vào trời, vọng về thật lâu ở Huyền Vũ thành.

Mà các lão quái vốn muốn thừa dịp Ninh Phàm đột phá, tới chúc mừng, lập quan hệ đua nhau đụng vách tường mà về.

Ninh Phàm không có thời gian cùng những người này lãng phí, hắn còn phải vững chắc cảnh giới, sau khi cảnh giới triệt để ổn định, luyện hóa Thiên Nguyên đan!

Không đủ, vẫn không đủ!

Càng đề thăng thực lực, Ninh Phàm càng cảm thấy mình nhỏ bé.

Thiên đạo là vòng tròn, cái vòng tròn này tu càng lớn, tiếp xúc không biết cũng càng nhiều.

Con nghé mới sinh không sợ hổ, năm đó hắn dám đối mặt cùng Niết hoàng, Cốt hoàng, phần nhiều là vì lúc đó hắn là người không biết nên không hề sợ.

Mặc dù hôm nay, hắn vẫn không sợ, lại rõ ràng biết sâu hơn, Cốt hoàng, Niết hoàng là cường giả bực nào!

Niết Hoàng... Y hạ xuống có thể khiến cho Vũ giới thần hoàng khủng hoảng!

Không đủ, vẫn không đủ!

Nguyên anh hậu kỳ, vẫn còn xa mới đủ!

- Đợi ta luyện hóa hết Thiên Nguyên đan, pháp lực của ta có thể đạt tới đến 460 giáp... Muốn hóa thần, còn xa mới đủ! Vạn giáp pháp lực... cửa ải chân chính khó mà đề thăng, bắt đầu từ nguyên anh hậu kỳ!

Nguyên anh hậu kỳ! Bao nhiêu anh kiệt lão quái đều cắm ở bước này, đạo tiêu người mất!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.