Hứa Vị Trọng Sinh Ký

Chương 88: Chương 88: Phiền toái [4]




Hứa Vị nhìn theo Mặc Tam đi xa, cho đến khi nhìn không thấy mới xoay người nhanh bước đi tới lều vải của Phương Hạo Nhiên, vào lều vải rồi thì chỉ thấy lão cha hắn đang ngồi xếp bằng ở trên giường, trên đầu gối còn trải ra một bản đồ bằng da trâu , mà lão cha hắn lại ngồi đó ngưng thần nhìn chằm chằm bản đồ cũng không biết suy nghĩ cái gì, ngay cả hắn vào cũng chưa phát hiện.

Hứa Vị nhíu mày nhìn vẻ mặt lão cha hắn rõ ràng mỏi mệt không thôi mà lại còn không chịu nghỉ ngơi, cứ ngồi nhìn chằm chằm bản đồ để hao tâm tốn sức làm cái gì? Hứa Vị đi qua mấy bước , nhẹ giọng gọi “Cha!”

Phương Hạo Nhiên nhờ câu gọi này mà lấy lại tinh thần, nhìn về phía Hứa Vị, trên mặt lộ ra tươi cười “Vị Vị, ngươi tới rồi sao ?”

“Cha, ngài nên nghỉ ngơi nhiều hơn !” Hứa Vị nhìn thần sắc lão cha hắn khó nén mỏi mệt, nhíu mày ngồi vào bên giường, tay thuần thục đặt lên trên mạch của cha hắn, xem mạch, lại hỏi thêm mấy vấn đề, mới khẽ gật đầu nghiêm túc nói “Cha, cho dù ngài hiện tại đã bình phục, chính là, ngài cũng phải chú ý nghỉ ngơi.” Thân thể lão cha hắn tuy rằng còn có thể cố gắng , khá vậy cũng không thể chịu được công việc vất vả, đặc biệt chuyện tình hao tâm tốn sức……

Phương Hạo Nhiên nhìn vẻ mặt Hứa Vị nghiêm túc, không khỏi tươi cười lớn hơn nữa , trong lòng vui mừng vì được nhi tử quan tâm, cũng thấy rằng nhi tử thiếu niên mới mười lăm của hắn mà đã có một thân y thuật cực cao, không tồi nha ! Thật giống một đại phu ! Nhưng lập tức trong lòng lại có chút mất mác, hai nhi tử của hắn lúc còn nhỏ đều nghe lời, đối mình xưa nay hiếu thuận, nhưng, khi hai nhi tử này lớn dần , đặc biệt là bốn năm kia , hắn cũng không thể bồi bên người hai nhi tử , không thể nhìn bọn họ từ một đứa nhỏ lột xác trở thành một thiếu niên như thế nào…… Phương Hạo Nhiên trong lòng ẩn ẩn đau đớn .

“Cha, ngài kêu nhi tử đến là có việc gấp sao ?” Hứa Vị thấy Phương Hạo Nhiên xuất thần ngẩn người, liền tò mò hỏi, lại thuận thế liếc mắt tấm bản đồ vẫn đặt trên đầu gối của Phương Hạo Nhiên, vừa thoáng nhìn lại không từ kinh ngạc mở to hai mắt, dưới góc phải của tấm bản đồ da dê này có viết năm chữ “Trang Vân, Ngọc Thần Nữ”!

“Cha, đây là?” Hứa Vị nhịn không được mở miệng hỏi.

Phương Hạo Nhiên liếc mắt tấm bản đồ, cười cười nói “Đây là đồ vật mà nhiều năm trước cha ngẫu nhiên có được , là một bộ bản đồ của cổ thành thượng cổ, Vị Vị, ngươi đoán, cổ thành thượng cổ này ở địa phương nào?”

Hứa Vị nhìn qua, cẩn thận nhìn một lần, lại vẫn có chút mờ mịt, bản đồ này vẽ phi thường cẩn thận, chính là cũng thực phức tạp, uốn lượn vờn quanh cực kỳ phức tạp.

“Cha, ta xem không được.”

“Một ngàn năm trước , thời điểm tổ tiên Sở triều hoàng thất Sở Chiêu thống nhất thiên hạ, từng có ba cứ điểm trọng yếu, Lưu Sa Huyền này là một trong số đó , xem tên này –” Phương Hạo Nhiên chỉ vào góc phải bản đồ nói “Trang Vân, đó là đệ nhất danh tướng Trang Vân , người này bác học đa tài, túc trí đa mưu, bày mưu nghĩ kế, tối am hiểu hành binh bày trận.”

“Vậy Ngọc Thần Nữ thì sao ?” Hứa Vị nhân cơ hội hỏi.

Phương Hạo Nhiên khẽ nhíu mày, không biết vì cái gì, khi hắn muốn cẩn thận nhớ lại những chuyện có liên quan tới Ngọc Thần Nữ này, đầu liền đau đớn từng trận , Phương Hạo Nhiên nhịn không được nâng tay xoa cái trán , mở miệng nói “Cái này , cha không rõ lắm .”

Hứa Vị trong lòng có chút thất vọng, hắn còn tưởng rằng cha biết chứ, nhưng nhìn cha hắn vẻ mặt mỏi mệt, mặt nhăn mày nhíu, còn xoa cái trán, hắn vội mở miệng lo lắng hỏi “Cha! Ngài làm sao , không thoải mái?” Vừa nói, vừa muốn nâng tay bắt mạch cho cha hắn.

Phương Hạo Nhiên lấy lại tinh thần, nâng tay sờ đầu Hứa Vị, trấn an nói “Cha không có việc gì, ngươi đừng lo lắng.” Lại áy náy cười nói “Vị Vị, ngươi đã vất vả nhiều ngày rồi , cha lo lắng bởi vì nước lũ này tàn sát bừa bãi mà thiếu y dược và lương thực , dân chúng sẽ bùng nổ bệnh họa, thậm chí là ôn dịch! Ngươi mang đến dược thảo rất trọng yếu, nhưng chỉ sợ vẫn không đủ, cha hy vọng ngươi năng ở chỗ tị nạn kiểm tra hơn , tốt nhất có thể cấp nhóm dân chúng vài dược vật ngăn ngừa hay phương thuốc gì đó tương tự , sắc tầm một bát lớn để cho nhóm dân chúng đều dùng, để ngăn ngừa một chút.”

“Ngăn ngừa??” Hứa Vị nhãn tình sáng lên “Cha, từ ngữ ngài dùng thật hay ! Nhi tử hiểu được ! Nhi tử xin đi!” Hứa Vị hưng phấn nhảy dựng lên! Ngăn ngừa a! Sao mình không nghĩ tới nhỉ ? Nhớ tới đời trước bởi vì thảm hoạ chiến tranh hoành hành, một ít địa phương cũng bùng nổ ôn dịch, chỉ là cho tới nay tất cả mọi người chỉ biết có bệnh chữa bệnh, lại không nghĩ tới có thể ngăn ngừa trước ! Hứa Vị lúc này lòng tràn đầy suy nghĩ về bệnh lý ôn dịch cùng phương thuốc có thể hạ, quay người lại liền hướng phía ngoài đi thẳng ra .

Phương Hạo Nhiên trợn mắt há hốc mồm nhìn Hứa Vị xưa nay cử chỉ ôn nhuận lại giống như một tiểu hài đồng nhảy nhót chạy ra ngoài.

Đợi nhìn không thấy thân ảnh Hứa Vị, Phương Hạo Nhiên mới bất đắc dĩ gãi đầu, thật sự là, Vị Vị sao như một hài tử thế…… Nhưng lập tức nở nụ cười khổ, lẩm bẩm nói “Tuổi này vốn nên là một tiểu hài tử a, còn là tiểu hài tử ở trường học đọc sách……”

*********

Vừa vặn lúc Hứa Vị lao ra lại cùng người đi hướng đối diện va vào nhau , bên tai bỗng nhiên vang lên một tiếng thét kinh hãi “Cẩn thận!”

Hứa Vị vội đứng vững bước , định nhãn vừa thấy, không khỏi kinh hỉ mở lớn mắt “Ca!!”

Phương Viễn lúc này đỡ lấy Tuệ Khả xong, nghe thấy một tiếng “Ca”này, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại , cũng kích động tiến lên từng bước “Vị Vị!”

Hứa Vị hưng phấn cười nhìn về phía Phương Viễn đang cao thấp đánh giá chính mình “Ca! Ngươi cao lên thiệt nhiều a.” Hứa Vị nhìn Phương Viễn cao hơn so với mình một cái đầu , trong lòng có chút bất bình, như sao mọi người bên cạnh mình đều cao hơn mình a?

Phương Viễn vươn tay sờ sờ đầu Hứa Vị, cười ha hả nói “Tất nhiên ! Ta là ca ngươi cơ mà ! Vị Vị, ngươi không có việc gì là tốt rồi.”

Hứa Vị ha hả cười ngây ngô một cái, khóe mắt thoáng nhìn thiếu nữ xinh đẹp đang cười với mình, lại thấy hai người kia gắt gao nắm tay , không khỏi ngạc nhiên, ca hắn là người xưa nay tối thủ lễ , nếu thiếu nữ này không phải cùng ca ca có quan hệ không giống bình thường, ca ca sao sẽ làm cái trò nắm tay người ta giữa bao người như thế này ? Vì thế, Hứa Vị thốt ra “Ca, đây là tẩu tử tương lai của ta đó sao ?!”

Phương Viễn nhất thời mặt đỏ , có chút co quắp trừng mắt, thấp giọng trách mắng “Ngươi nói cái gì thế ! Đây là Khả nhi!”

Hứa Vị kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Tuệ Khả òn đang ngượng ngùng cúi đầu cười, là Tuệ Khả?? Lập tức Hứa Vị cười tủm tỉm , vậy từ tẩu tử tương lai này càng chuẩn hơn !

**********

Ở đại sơn cách Lưu Sa Huyền trăm dặm, nước lũ đã muốn ngập đến giữa sườn núi, từ xa xa có một quang quyển màu vàng bay tới , tới gần rồi mới thấy rằng trong quang quyển kia là một thiếu niên vận bào phục màu xanh thẫm , khuôn mặt thiếu niên rất tuấn mỹ, đôi mắt tối đen, ngẫu nhiên hiện lên hào quang màu vàng, thiếu niên này chính là Mặc Tam vừa rời khỏi khu tránh nạn.

Mặc Tam đáp xuống giữa sườn núi, đang muốn đi tới trước, trước mắt lại đột nhiên có mấy tảng đá lớn lăn xuống, Mặc Tam nhẹ dương tay, liền đẩy ra tất cả những tảng đá đang ngăn cản mình ở phía trước, lãnh đạm mở miệng “Mộc gia chủ, thỉnh xuất hiện .”

Rất nhanh, hai bóng người liền xuất hiện ở tại trước mặt Mặc Tam.

Mặc Tam nhìn hai người tay trong tay đứng ở trước mặt mình, hơi hơi nhướn mày “Hai vị thật sự là hảo thanh nhàn.”

“Tam hoàng tử chê cười, không biết tam hoàng tử đến đây là có gì chuyện quan trọng?” Trong đó một gã thiếu niên tuấn tú, cũng chính là Mộc Dĩ chắp tay hỏi.

“Lưu Sa Huyền hiện tại rất cần lương thảo, Mộc gia chủ có thể có phương pháp chăng ?” Mặc Tam trực tiếp hỏi.

Một thiếu niên khác rất xinh đẹp, cũng chính là Mộc Dĩ Chân hừ lạnh một tiếng, bĩu môi nói “Tam hoàng tử có tài năng lớn như thế mà còn cần Mộc gia chúng ta hỗ trợ sao ?”

Mặc Tam miết hướng Mộc Dĩ Chân, đôi mắt có chút âm lãnh, Mộc Dĩ đem Mộc Dĩ Chân kéo đến phía sau mình, vẻ mặt cung kính, nhưng trong mắt lại ẩn hàm cảnh giác nhìn về phía Mặc Tam, chắp tay nói “Tam hoàng tử có mệnh, Mộc Dĩ đương nhiên vâng theo, bất quá, hiện tại con đường đi thông tới Lưu Sa Huyền đều bị bao phủ , chỉ sợ cho dù có lương thảo, muốn tiến vào cũng không thể .”

Mặc Tam khẽ gật đầu “Mộc gia chủ chỉ cần chuẩn bị lương thảo là tốt rồi, lương thảo chuẩn bị tốt xong sẽ có người liên hệ cùng Mộc gia chủ , đến lúc đó thì không cần Mộc gia chủ quan tâm . Mặt khác, còn thỉnh Mộc gia chủ tận lực tập hợp xong lương thảo trong vòng 5 ngày.”

“Năm ngày sao? Mộc Dĩ sẽ làm hết sức, chúng ta đây trước hết cáo từ .” Mộc Dĩ thoáng tính toán một chút, mới mở miệng nói.

“Phiền toái Mộc gia chủ .” Mặc Tam nói xong, trong lòng như buông xuống một tảng đá, Mộc Dĩ nếu đã nói làm hết sức, vậy tin tưởng vấn đề kia không lớn . May mắn, Mộc Dĩ Chân kia ham chơi không chịu lập tức quay về Vân thành, Mộc Dĩ mới có thể lưu lại trong này, chính mình cũng có thể tìm được người hỗ trợ tập hợp lương thảo! Tuy rằng Mặc Qủy Đạo cũng có thể làm được, nhưng chỉ sợ đến lúc đó Mặc Qủy Đạo sẽ bởi vậy mà bại lộ nhiều thứ , khiến người ta chú mục.

Mộc Dĩ nâng tay ở giữa không trung mở ra một quang quyển màu lam , lôi kéo Mộc Dĩ Chân bước đi vào, rất nhanh liền biến mất ở tại chỗ.

Đợi thấy Mộc Dĩ cùng Mộc Dĩ Chân biến mất, Mặc Tam trầm giọng mở miệng “Mặc Thất! Đi ra!”

Sưu một tiếng, bóng người màu đen từ trên mặt đất chui ra, quỳ rạp trên đất, cung kính chỉ lễ “Mặc Thất bái kiến chủ nhân!”

“Tình huống ở kinh thành như thế nào?” Mặc Tam hỏi.

Bóng người màu đen cũng chính là Mặc Thất cung kính thấp giọng hồi đáp “Hồi chủ nhân, Tống gia đã đem Tống Thần Nguyệt mang về Tống gia, Trương Minh Thụy cũng thưòng lui tới như trước, Phương gia gia chủ không ngừng bái phỏng các gia tộc khác, ý đồ liên hợp các gia tộc khác để khai thông đường tới Lưu Sa Huyền . Trừ bỏ Tống gia cùng Mộc gia, các gia tộc khác đều được Phương gia bái phỏng qua . Nhưng đều không có gia tộc nào nguyện ý cùng Phương gia hợp tác. Thiết gia cũng không muốn.”

Mặc Tam trong lòng cười lạnh, mười hai gia tộc đều chỉ vì chính mình tính toán, ai sẽ nghĩ tới dân chúng đang chịu khổ ? Phương gia kia nếu không phải bởi vì Phương Hạo Nhiên, chỉ sợ cũng sẽ ở một bên thờ ơ lạnh nhạt, cũng chỉ có Phương Hạo Nhiên, còn có Vị Vị mới khờ dại thiện tâm vì dân chúng sầu mi khổ kiểm như vậy…… Mà mình nếu không phải vì ích lợi của mình , còn có, vì đáp ứng Vị Vị rồi, bảo vệ Phương Hạo Nhiên cùng Phương Viễn kia, giờ phút này, hắn cũng sẽ không lo lắng xử sự như vậy, chiếu theo cách làm của hắn, lúc này tốt nhất là vứt bỏ dân chúng Lưu Sa Huyền, đem sự tình làm lớn , nhân cơ hội đạp đổ Trương Minh Thụy cùng Sở Hiền!!

Mặc Tam cân nhắc một lát, mở miệng nói “Mộc gia tập hợp xong lương thảo thì ngươi lập tức liên hệ Phương gia, cùng Phương gia đem lương thảo đưa vào.”

Mặc Thất nghe vậy sửng sốt, hiện giờ nước lũ tàn sát bừa bãi, Mặc Qủy Đạo bọn họ cho dù có ngự thủy hảo thủ, nhưng muốn đem lương thảo đưa vào ? Cái này, nên làm như thế nào??

Tựa hồ nhìn ra Mặc Thất khó xử, Mặc Tam nghĩ đến Phương Hạo Nhiên kia tựa hồ sớm đã có tính toán, liền nói “Đến lúc đó, các ngươi tự nhiên sẽ biết nên làm như thế nào.”

Mặc Thất vì thế cung kính đáp “Dạ!”

*********

Lúc này, Phương Hạo Nhiên đi ra lều vải, ngẩng đầu nhìn trời, mây đen rất nặng, nhưng thế mưa cũng bắt đầu giảm đi . Phương Hạo Nhiên trong lòng hơi hơi thở phào nhẹ nhõm , xem ra, trận mưa to này cũng sắp xong, như vậy chỉ cần giải quyết vấn đề lương thảo, còn có chống ôn dịch……

“Bá phụ, ngài cẩn thận.” Tuệ Khả từ xa xa đã thấy Phương Hạo Nhiên chống dù đi ra, vội vàng bước qua vài bước , đang muốn nâng Phương Hạo Nhiên, Phương Hạo Nhiên lại cười, xua tay “Bá phụ ngươi còn chưa yếu đuối đến nông nỗi cần một tiểu cô nương đỡ lấy.”

Tuệ Khả có chút do dự, nột nột nói “Chính là, đại ca ca nói, phải trông coi bá phụ, nói bá phụ thích nhất cậy mạnh .”

Phương Hạo Nhiên nghe vậy, trong lòng trừng mắt dựng thẳng mày , hừ! Tiểu tử Viễn Viễn kia dám ở sau lưng hắn bố trí hắn? Hắn làm sao cậy mạnh ? Phương Hạo Nhiên sờ sờ cái mũi, đối Tuệ Khả cũng cười mị mị nói “Tuệ Khả, cùng bá phụ đi vào trong đó xem đi.”

Tuệ Khả tuy rằng rất muốn khuyên bảo Phương Hạo Nhiên quay về lều vải, nhưng xem Phương Hạo Nhiên một dạng mà chắc chắn mình khuyên không nổi , liền bất đắc dĩ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, có mình đi theo thì có thể vô sự , cũng tốt.

Hướng chỗ cao đi đến, đi đến một mỏm núi đá lơn, Phương Hạo Nhiên trèo lên mỏm núi đá đó khiến Tuệ Khả nhảy dựng, nhưng thấy động tác Phương Hạo Nhiên thong thả cũng thực ổn định ngồi trên mỏm đá , Tuệ Khả mới buông tâm, cũng trèo lên theo, cúi đầu nhìn con sông chảy mãnh liệt dưới mỏm đá , Tuệ Khả di một tiếng “Nước này hình như thấp đi.”

“Phải nói là mực nước thấp.” Phương Hạo Nhiên cười nói, ngưng thần nhìn vào mặt sông , lẩm bẩm nói “Xem ra, mực nước này rất nhanh sẽ hạ xuống .”

Tuệ Khả nghiêng đầu nhìn về phía Phương Hạo Nhiên, khó hiểu “Mực nước hạ xuống như bá phụ nói , vậy thị trấn này còn có thể khôi phục nguyên dạng sao?”

Phương Hạo Nhiên gật đầu “Đương nhiên có thể!” Phương Hạo Nhiên dứt lời, lại quay đầu tiếp tục nhìn chằm chằm mặt sông nhíu mày suy tư , mặc dù mực nước hạ xuống, nhưng muốn hoàn toàn rút đi cũng cần một đoạn thời gian, ở thời gian chờ đợi này , lương thảo chính là một vấn đề lớn, tuy rằng tam hoàng tử kia nói hắn sẽ giải quyết vấn đề lương thảo nhưng hiện tại Lưu Sa Huyền đã thành một cô đảo , tìm được lương thảo thì vận chuyển tiến vào thế nào ? Tuy rằng mình có bản đồ thượng cổ của Lưu Sa Huyền, có thể tìm được cổ thành thượng cổ, thông qua địa đạo trong đó mà đem lương thảo vận chuyển tiến vào , chính là, địa đạo của cổ thành thượng cổ này khúc chiết phức tạp, trong lúc nhất thời phải lập tức quen thuộc , hơn nữa vận chuyển lương thảo tiến vào cũng là một chuyện phiền toái!

Mà ngay khi Phương Hạo Nhiên trầm tư ngưng thần, Tuệ Khả đột nhiên nhảy dựng lên, cảnh giác nhìn chằm chằm phía sau, Phương Hạo Nhiên bị động tác nhảy dựng lên của Tuệ Khả tác động nên cũng lấy lại tinh thần, đứng lên nhìn về phía sau “Làm sao vậy?”

“Có người đến đây.” Tuệ Khả thấp giọng nói.

Tuệ Khả vừa dứt lời, liền thấy phía sau đột nhiên xuất hiện một quang quyển màu vàng , quang quyển này tan đi , Mặc Tam bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

“Ngươi đã đến rồi?” Mặc Tam thấy Tuệ Khả, tựa hồ không chút nào ngoài ý muốn, diện vô biểu tình lãnh đạm hỏi.

Tuệ Khả ngẩn ra, lập tức có chút cảnh giác khom người chỉ lễ “Tuệ Khả bái kiến tam hoàng tử!”

Mặc Tam khẽ gật đầu, nhìn về phía Phương Hạo Nhiên, đầu tiên là hơi hơi chắp tay tỏ ý , sau thấy Phương Hạo Nhiên lại cũng chắp tay cứng ngắc, mới buông tay xuống , diện vô biểu tình nói “Lương thảo đã có tin tức rồi, bá phụ, con đường vận chuyển lương thảo tới Lưu Sa Huyền , bá phụ định tính toán làm sao bây giờ?”

Phương Hạo Nhiên nghe nói lương thảo đã có tin tức, nhất thời ánh mắt đại lượng, vội vàng tiến lên một bước “Lời này thật sao?!”

Mặc Tam gật đầu khẳng định nói “Trong vòng năm ngày nhất định có thể đến, chính là con đường vào Lưu Sa Huyền……”

Phương Hạo Nhiên cười hắc hắc, vẻ mặt có chút thần bí “Cái này , đến lúc đó tam hoàng tử sẽ biết!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.