Hung Thần

Chương 44: Chương 44: Hiện tại (3)




Trước vẻ giật mình của Cao Khôn, Lý Huỳnh Lam chậm rãi bước vào phòng, sau đó đứng trước giường của người kia. Nhìn trên tủ đầu giường vẫn chưa dọn cồn sát trùng và băng vải đi, khuôn mặt Lý Huỳnh Lam lạnh như sương, cậu nắm lấy vạt áo Cao Khôn.

Đang muốn kéo lên, Cao Khôn lại cứng đờ, nhẹ nhàng than một tiếng “Huỳnh Lam…”

Lý Huỳnh Lam trừng mắt, ánh mắt lạnh lẽo tới mức Cao Khôn phải đành nuốt câu định nói trở lại, tuỳ ý để cậu kéo áo mình.

Miệng vết thương đã rách, băng vải bị nhiễm đỏ một mảnh, kéo dài ra tận lưng, nhất là chỗ ngực trái, chỗ lúc nãy Lý Huỳnh Lam đẩy anh trong phòng bếp.

Giấu diếm thật xuất sắc, đã vậy còn không rên một tiếng.

Lý Huỳnh Lam buồn cười, vẫn có thể khen được, nhưng lúc này khoé miệng không thể nhấc lên nổi.

“Từ Nhị lại tới à?” Lý Huỳnh Lam hỏi.

Cao Khôn nhìn chằm chằm đối phương, cố gắng đoán xem cảm xúc hiện giờ của Lý Huỳnh Lam là gì, nghe câu này thì vội lắc đầu “Không, không… Không phải cậu ta, là…”

Cao Khôn do dự chẳng biết nên giải thích thế nào cho hợp lý, Lý Huỳnh Lam bắt đầu nhấc áo phía sau lưng của anh lên, đêm đông lạnh vô cùng, trong phòng không có điều hoà, một người để trần hai cánh tay và lưng, một người mặc áo ngủ mỏng để chân trần, không khí lạnh càng khiến bầu không khí giữa hai người ngưng trệ.

“Anh đang nghĩ cái gì?” Sau một hồi tĩnh mịch, Lý Huỳnh Lam bỗng nói “Sợ em nhiều lời? Sợ em lắm miệng? Hay sợ em xen vào việc của người khác? Thật ra, anh chỉ cần dùng một câu, để em cút ra xa, em sẽ không quản nữa, em không rảnh như vậy, anh không cần suy nghĩ nhiều.”

Cậu nói rất bình tĩnh, ngữ khí vô cùng ôn nhu, thật giống như đang gợi ý một đề nghị đáng để tham khảo, nhưng Cao Khôn nghe vậy thì càng thêm sốt ruột.

“Huỳnh Lam, không phải thế… Tôi xin lỗi, tôi chỉ là…” Cao Khôn nhíu mày, khuôn mặt cứng đờ, bàn tay nắm chặt thành quyền.

Ngay lúc Lý Huỳnh Lam định rời khỏi, chợt thấy cổ tay bị kéo lại, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy tay mình đang bị một bàn tay khác nắm chặt lấy

Lý Huỳnh Lam kéo hai cái, anh vẫn không động đậy, không khỏi cả giận nói “Lại không nói, lại chần chừ, rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Cao Khôn kinh ngạc, ngoan ngoãn đi theo cậu.

Chờ Cao Khôn vào phòng mình, Lý Huỳnh Lam chạy sang bên cạnh lấy hòm thuốc, rồi đóng cửa lại, sau đó bảo đối phương ngồi lên giường.

Cao Khôn nhìn Lý Huỳnh Lam đang cẩn thận thấm cồn ra bông, rồi cắt băng vải, động tác cực kỳ nhanh nhẹn.

Lý Huỳnh Lam một tay cầm bông gạc, một tay nâng cằm Cao Khôn “Cởi.”

Có điều hoả quả nhiên ấm áp hơn rất nhiều, Cao Khôn không nhiều lời nữa, phối hợp làm theo, dưới ánh đèn mở nhạt trong phòng, làn da màu lúa mạch với vân da rõ ràng, các khối cơ tinh tế từ trên bả vai xuống tới bụng, đường cong sắc nét, lúc duỗi người có thể thấy được độ co dãn tuyệt vời, chỉ là giờ đây có thêm một tấm vải băng dính máu trên ngực, nhưng lại lộ ra một vẻ đẹp hoà quyện giữa tàn khốc và khêu gợi.

Ánh mắt Lý Huỳnh Lam quét qua một vòng, tháo miếng băng vải cũ ra, lộ ra miệng vết thương còn dính máu.

Miệng vết thương không quá lớn, khoảng ba đến bốn centimet, nhưng nhìn lượng máu này có thể thấy đã cắt vào khá sâu, phía trên đã khâu chỉ, lúc này đường khâu nhìn qua đã vô cùng lộn xộn, trông chẳng có gì giống như là kiệt tác của bệnh viện cả.

Lý Huỳnh Lam nhìn chăm chú trong chốc lát, rồi yên lặng cầm lấy miếng bông khử trùng.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Lý Huỳnh Lam đang ở rất gần, từ phía Cao Khôn nhìn lại, có thể rõ ràng nhìn thấy hàng mi dài của cậu rủ xuống, che đậy thần sắc trong đôi mắt. Cậu rất tập trung, mỗi lần chớp mắt rất chậm rãi, nhưng lại hệt như một chú bướm đang đập cánh, dường như có thể bay lên không trung bất cứ khi nào.

Cao Khôn hơi hoảng hốt, thẳng tới khi cảm giác một vật gì đó chạm lên da mình, đó là đôi tay chẳng hề có độ ấm của Lý Huỳnh Lam.

Trước khi anh kịp nhận ra, Cao Khôn đã nắm lấy tay cậu.

“Buông ra, đợi em làm xong rồi hãy nói.” Động tác của Lý Huỳnh Lam cứng đờ, cậu không ngẩng đầu lên, chỉ nói “Thì tốt rồi…” Câu sau vừa nhẹ nhàng lại thong thả, hệt như đang trấn an vậy.

Cao Khôn không buông tay.

Nhìn Lý Huỳnh Lam vẫn đang bận rộn, Cao Khôn rốt cuộc nói “Tôi có một người bạn, anh ta mở một công ty tư, tôi… thỉnh thoảng sẽ tới trợ giúp.”

Lý Huỳnh Lam không nói gì, giống như không nghe thấy.

Cao Khôn ngừng một lát, rồi tiếp tục nói “Chuyên ngành của anh ta là đại diện những chủ nợ không muốn lộ diện.”

Lời này nghe ra thì thuận tai, nhưng Lý Huỳnh Lam đâu có ngốc, nói trắng ra là công ty đòi nợ thuê, xã hội bây giờ có không ít công ty như vậy, bình thường sẽ liên quan tới việc cho vay nặng lãi.

Có lẽ là đoán được Lý Huỳnh Lam đang suy nghĩ gì, Cao Khôn vội bảo “Bọn họ không cho vay như vậy đâu, cũng không nhận việc về phương diện đó, đại bộ phận khách hàng đều là quan hệ nợ nần bình thường.” Thật ra thì không thể nói công việc đó hoàn toàn bình thường được, nếu không phạm luật thì sao có thể tìm tới bọn họ, thế nhưng trên đời này luôn có những việc pháp luận không chịu trách nhiệm, nhưng con đường làm ăn chân chính sao có thể dễ dàng được, một số người đành phải tới gặp Diêu Chính Quý tìm sự giúp đỡ.

Bên Diêu Chính Quý mỗi lần làm ăn đều có rất nhiều bước, trước đó họ còn sai người đi nghiên cứu thị trường, chờ tới khi xác định lai lịch rõ ràng mới bắt đầu tìm kiếm, định vị, rồi tới quá trình đòi nợ, mà những người chạy trốn đa phần cũng là kẻ không biết xấu hổ, chẳng chuyện ác nào mà không làm, Cao Khôn cơ bản chỉ tham gia quá trình truy bắt này mà thôi, về phần xử lý thế nào, con nợ làm thế nào để trả được nợ, đây là việc của Diêu Chính Quý, dù sao ngoài núi vẫn có núi, nhân ngoại hữu nhân, cuối cùng đề sẽ thu lại được, sinh ý cũng không tồi.

“Tôi đứng sau giúp đỡ bọn họ vài lần.” Cao Khôn cố gắng sơ lược mọi thứ.

Lý Huỳnh Lam duỗi thắt lưng, ném bông gạc kia đi, cười nói “Một lần, mười lần, một trăm lần… Thật ra đều giống nhau, nhân ngoại hữu nhân, ngoài núi có núi, lời này chỗ nào cũng thích hợp, nhưng mà, đi đêm lắm có ngày gặp ma…” Nói xong lại rút băng vải ra quấn lên ngực Cao Khôn, sau đó mạnh mẽ thắt lại.

Cao Khôn chịu đựng, nhíu mày “Hôm nay… Là một việc ngoài ý muốn.”

“À, như thế nào? Có cần thiết để thương tiếc không?” Giọng điệu của Lý Huỳnh Lam đầy vẻ mỉa mai.

Cao Khôn run lên, không nói gì.

Lý Huỳnh Lam ngẩng đầu nhìn anh “Là người nào? Cô gái xinh đẹp? Hay một ông lão đáng thương? Hay một cậu bé lầm lỡ?” Cậu cứ đoán lung tung như thế, bản thân cũng biết những điều ấy không thể là thật.

“Là một người khá trẻ, không có gì đặc biệt, chỉ là tôi không cẩn thận, lần tới… Huỳnh Lam!”

Cao Khôn nói xong, rồi bắt được bàn tay đang dừng lại trên ngực mình băng bó vết thương, bàn tay ấy dường như cảm giác được sự không bình thường của Cao Khôn lúc này, nhẹ nhàng mơn trớn lên anh.

Cao Khôn nhìn thẳng vào khuôn mặt của Lý Huỳnh Lam, trong con ngươi đen tối thoáng vụt qua một vẻ hoảng hốt, bởi vì cho dù khi anh đã nắm chặt được một bàn tay, bàn tay lạnh lẽo còn lại của đối phương hệt như một con rắn nước xẹt qua vùng thắt lưng của anh, nếu không phải anh đã cố gắng nhẫn nhịn, chỉ sợ là đã nhảy dựng lên rồi.

Ngay lúc Cao Khôn muốn nắm lấy bàn tay đang quấy rối kia, Lý Huỳnh Lam bỗng áp cả người lên giường, mà bàn tay kia của Cao Khôn cũng bị cậu đè chặt xuống dưới.

Lý Huỳnh Lam từ trên cao nhìn xuống Cao Khôn đang ở tư thế nửa nằm.

“Người khá trẻ? Bỏ nhà đi? Hay dẫn theo trẻ con? Hả? Người nào lại có thể khiến anh phân tâm? Chắc là trông đẹp lắm?” Lý Huỳnh Lam hỏi dồn dập, vừa cúi người áp sát về phía Cao Khôn.

Cao Khôn lùi về phía sau, đến khi dựa vào thành giường “Không phải, trời lúc ấy rất tối…”

“Trời tối nên anh không thể thấy người ta trông thế nào, nên tự cho là đẹp à?” Lý Huỳnh Lam bắt đầu nói luyên thuyên.

“Không phải…”

“Vậy thì vì sao?”

“Anh ta đã kết hôn.”

“Chuyện này anh cũng biết?” Lý Huỳnh Lam cười, chóp muĩ cơ hồ đã chạm lên mặt Cao Khôn, trên cổ Cao Khôn căng đầy là gân xanh, mãi một lúc sau anh mới cắn răng nói nhỏ một câu “Anh ta đã có con trai.”

Động tác của Lý Huỳnh Lam ngừng lại.

“Đứa trẻ khoảng năm tuổi… Sắp sinh nhật… Anh ta muốn nhờ tôi đưa cho nó chiếc xe đồ chơi.”

Lý huỳnh Lam kề sát lên khuôn mặt của anh, nheo mắt nhìn Cao Khôn “Anh tin?”

Cao Khôn trầm mặc.

“Thừa dịp ấy anh ta chém anh sao?”

Hắn ta không chém, mà đâm.

Lúc đó, Cao Khôn dẫn theo người kia đi tới điểm hẹn, nhưng đối phương bỗng vung tay gạt chiếc xe đua trên tay Cao Khôn xuống đất, thực ra ngay từ đầu anh không phải không đề phòng người nọ, nhưng Cao Khôn vẫn cúi xuống lúc này, đúng lúc này, chẳng biết đối phương rút ra một con dao từ đâu đâm vào ngực Cao Khôn.

Cao Khôn phản ứng rất nhất, lập tức đá cho đối phương một cước vào bụng, người nọ bị đá trực tiếp bay ra ngoài, ngã khuỵu xuống một bên nửa ngày không thấy động đậy gì.

Mặt Cao Khôn chẳng thay đổi gì mà chỉ lau đi vết máu ở ngực, sau đó chậm rãi tiến đến gần người nọ, một tay anh nhét vào trong áo, nắm chặt lấy thanh mã tấu bên trong, anh bước tới, tay nắm thật chặt lại, rồi lại buông ra, buông ra rồi lại nắm chặt, cứ như vậy rất nhiều lần, khớp hàm cắn chặt lại, khuôn mặt lộ ra một tia tàn nhẫn, nhìn tên đàn ông kia luống cuống không ngừng dùng khuỷu tay bò về phía sau.

Cuối cùng, Cao Khôn vẫn rút bàn tay trống không ra, anh nắm lấy cằm tên đàn ông nọ, bóp ‘rắc’ một cái, đối phương vẫn cố gắng phản kháng, tay chân quều quào, sau đó đau đớn tới phát ngất đi trong con ngõ nhỏ.

Hôm nay Cao Khôn mặc một chiếc áo bành tô màu đen, vốn A Thành vẫn chưa phát hiện ra, bởi vì dáng đi của anh vẫn hệt như ngày thường chẳng hề thay đổi, nếu nhìn qua chỉ nghĩ rằng đó là dính máu mà thôi.

A Thành sợ tái cả mặt, mà Cao Khôn bắt hắn không được báo với Diêu Chính Quý, chỉ bảo hắn tìm một phòng khám sơ cứu tạm qua.

Anh không nói toàn bộ chuyện đó cho Lý Huỳnh Lam, nhưng không cần anh phải kể, Lý Huỳnh Lam hình như đã hiểu ra rồi.

“Đồ ngốc…”

Sau một tiếng thở dài oán hận, cậu vươn tay chạm lên ngực Cao Khôn, nơi ấy còn vương một giọt máu đỏ sẫm, Lý Huỳnh Lam dùng đầu ngón tay lau, vết máu không hề biến mất, ngược lại có thể cảm nhận rõ ràng cơ bắp người nó đó nhanh chóng cứng rắn như đá.

Lý Huỳnh Lam và Cao Khôn nhìn nhau, khuôn mặt đẹp đẽ nhiễm một tầng ánh sáng nhàn nhạt của đèn ngủ, dưới ánh mắt hoảng hốt của Cao Khôn, Lý Huỳnh Lam bỗng cúi đầu chậm rãi hướng về chỗ kia.

Cao Khôn chỉ cảm thấy ngực mình mềm nhũn, một cảm giác hoàn toàn bất đồng với xúc cảm của ngón tay bao trùm lên anh, sau cảm giác lạnh lẽo mềm mại là một vật cực nóng, tỉ mỉ liếm dọc theo miệng vết thương của mình.

Cao Khôn nhắm chặt mắt lại, đột nhiễn hít vào một hơi, lý trí kiềm chế nãy giờ căng tới cực hạn, khi mở ra trong con ngươi đen tối đã trở nên sâu hoắm không thấy đáy.

Lý Huỳnh Lam vừa mới chạm lên làn da của Cao Khôn, bỗng cổ tay bị một lực nắm chặt lại, ngay sau đó mạnh mẽ chạm vào thắt lưng của cậu, dễ dàng bế cậu ném lên giường, rồi một cái bóng khổng lồ trực tiếp đè lên.

Cao Khôn gần cậu trong gang tấc, hơi thở phì phò phả lên mặt Lý Huỳnh Lam.

Lý Huỳnh Lam vẫn chưa thu lại đầu lưỡi bên môi, cậu hơi nheo mắt nhìn Cao Khôn đằng trước, nhẹ nhàng liếm khoé miệng.

Ngay sau lúc ấy, người nào đó rốt cuộc chẳng nhịn được nữa mà cúi xuống, gắt gao chế trụ lấy môi Lý Huỳnh Lam, cắn đầu lưỡi của cậu, rồi chen vào bên trong khoang miệng càn quét hết thảy.

Lý Huỳnh Lam phỏng chừng cũng chẳng có nhiều kinh nghiệm hơn Cao Khôn là mấy, kỹ thuật là gì, trình độ là gì, phản ứng ngây ngô mà mạnh mẽ của hai người đã chứng minh hết thảy. Động tác của Cao Khôn rất nhiệt liệt, cơ hồ không để Lý Huỳnh Lam thở dốc một chút này, Lý Huỳnh Lam thì rõ ràng chẳng thể thở nổi, nhưng vẫn cố sống chết mà bám lên cổ Cao Khôn không cho anh rời đi, chẳng ngại trong khoang miệng của hai người đã nồng nặc mùi máu tươi, nhưng chẳng ai có ý dừng lại…

Ngoài cửa sổ, không biết tuyết đã ngừng rơi tự khi nào, chỉ còn lại ánh trăng sáng ngời và những dải mây trôi lững lờ trên không trung, ánh sáng huyền ảo trong bóng đêm tối mịt khiến lòng người càng thêm say mê.

********

Đêm khuya yên tĩnh, trong một căn biệt thự ven biển, Trác Diệu ngồi trước cửa sổ uống một ly rượu đỏ, nghe thấy động tĩnh phía sau, y quay đầu lại, chỉ thấy một người đang đứng cạnh cửa.

Trác Diệu nhìn đối phương chậm rãi tiến vào, nghe chị hỏi “Chúc mừng năm mới, tôi tới đón Huỳnh Lam về nhà, nó không ở nơi này sao?”

Trác Diệu không đáp lời.

Lý Tiểu Quân quét mắt lên chồng văn kiện trên bàn của y, lại hỏi “Có phải Cao Khôn đã trở lại hay không? Cậu ta đang ở một chỗ với Huỳnh Lam à?”

Trác Diệu nhíu mày lại, quả nhiên chị ta đã sớm biết “Huỳnh Lam trưởng thành rồi.” Những lời này là của Phan Minh Câu vẫn thường nói với y, hiện tại y lại dùng với Lý Tiểu Quân.

“Lớn thế nào thì vẫn là con tôi.” Lý Tiểu Quân cười cười, nụ cửa kia chẳng khác mấy với Lý Huỳnh Lam “Cậu không nên gạt tôi chuyện Cao Khôn.”

Trác Diệu đóng máy tính lại “Chị có cảm thấy mình đã bỏ qua chuyện gì không?”

“Tôi sao?” Lý Tiểu Quân khó hiểu “Chẳng lẽ bây giờ cậu thấy mình sai chuyện gì?”

Trác Diệu trầm mặc.

Lý Tiểu Quân tiến tới, chống tay lên mặt bàn “Trác Diệu, cậu có thể hối hận, dù sao cậu cũng chỉ là người ngoài, nhưng tôi thì không thể như vậy, Huỳnh Lam thích làm minh tinh, thích không về nhà, thích đàn ông đàn bà, chẳng quan trọng, nó vui là được, nhưng mà… người kia không thể là Cao Khôn, cậu hiểu chưa?”

“Một người phạm sai lầm, không bao giờ có thể quay đầu lại sao?” Trác Diệu hỏi.

Lý Tiểu Quân lắc đầu “Để xem chuyện sai lầm kia là chuyện gì đã.”

“Cậu ta cứu Huỳnh Lam” Trác Diệu nói “Rồi lại ngồi tủ, đã đủ rồi.”

“Đủ cái gì?” Vẻ mặt Lý Tiểu Quân rốt cuộc xuất hiện một vết nứt “Nếu không phải là vì nó, Huỳnh Lam sao lại tự dưng chạy tới cái chỗ đó làm gì? Nào, nói xem người nào bị hại?”

Khuôn mặt Trác Diệu càng trầm, Lý Tiểu Quân gằn từng chữ một “Thằng bé bị lừa! Cao Khôn và kẻ kia thực ra đều là một người! Từ đầu tới cuối, nó vẫn luôn khiến Huỳnh Lam tổn thương.”

(Hết quyển thượng)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.