Hướng Dẫn Tỏ Tình Cho Sinh Viên Khoa Kỹ Thuật

Chương 7: Chương 7: Em hôn tôi một cái, tôi sẽ nói cho em biết




Editor: Ry

Giọng nói thật dễ nghe.

Là Tần Trạm.

Cố Tân Di vân vê sợi dây màu bạc trên túi xách, trong điện thoại có một bức ảnh cô vừa mới chụp trộm khi nãy.

Đụng phải chính chủ... vẫn có chút chột dạ...

Xấu hổ nói không nên lời 囧, có chút mong đợi, Cố Tân Di quy củ mà xoay người, phát hiện cánh cửa đối diện đã mở toang——

Thì ra tiếng mở cửa phát ra từ đây.

Nghĩ đến vừa rồi chính mình loay hoay vặn tay nắm cửa lại bị người ta nhìn thấy, cô càng cảm thấy xấu hổ, chỉ có thể cúi đầu nhìn mũi chân mình, ấp úng nửa ngày cũng không nói ra lời.

Mái tóc của cô đen bóng, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến Tần Trạm có chút động tâm, khắc chế tâm tình trong lòng, anh chậm rãi mở miệng: “Giáo sư Lục không có ở đây.”

“Hả?” Nhị Béo cao hứng như vậy là có chuyện gì xảy ra?

“Là tôi gọi em lên đây.” Tần Trạm lại đáp, nói đến đúng lý hợp tình.

Cố Tân Di tỏ vẻ chính mình đã bị kinh hách, đôi mắt phượng trừng đến trợn tròn, nốt ruồi son trên đuôi lông mày nhảy dựng lên.

Tình huống gì thế này?

Cô nhìn xung quanh, ngón tay đặt sau lưng quấn quanh sợi tóc dài từng vòng từng vòng.

Tần Trạm chỉ sợ thiên hạ chưa loạn, bổ sung thêm một câu: “Nơi này chỉ có hai người chúng ta.” như đang nói một chuyện rất bình thường.

Anh chậm rãi bước tới gần cô, cánh tay đang rũ xuống tự nhiên giơ lên——

Cố Tân Di theo bản năng lùi về sau, dán sát vào vách tường.

Tư thế này...

Là muốn... kabedon sao?

Ngay lúc cô còn miên man suy nghĩ, Tần Trạm nâng tay lên gần sườn mặt, xoa nhẹ huyệt thái dương, nói: “Tôi đẹp không?”

Cố Tân Di: “...” excuse me, lại là vấn đề này?

Chẳng lẽ, bởi vì nhà vật lý học Pauli là một ông chú hói đầu mặt tròn, cho nên Tần Trạm đặc biệt để ý đến ngoại hình của mình? Cố Tân Di không khỏi phỏng đoán.

Nhưng cô vẫn ngẩng đầu nhìn anh một cái, thành khẩn nói, “Ừm, đẹp.”

Anh đứng trước mặt cô, bởi vì chiều cao vượt trội nên tạo thành cái bóng che phủ toàn bộ người cô. Anh mặc áo blouse trắng, bên trong là áo sơ mi cổ chữ V màu xám nhạt, quần tây đen, túi áo trên ngực kẹp một cây bút, đôi lông mày rậm bị tóc mái che phủ, con ngươi đen như mực, trong suốt như nước.

Không còn ánh sáng phản chiếu đến hư ảo, anh vẫn thực sự xứng với hai chữ “đẹp trai“.

Tần Trạm xem ra rất hài lòng, sau khi được khen, ngay cả tốc độ nói chuyện cũng nhanh hơn: “Trả lại cho em.” Anh xòe lòng bàn tay ra, một đôi khuyên tai hình bông hoa hằn dấu lên lòng bàn tay.

Là hoa tai mà cô làm mất.

Khi cô trở về trường thì khuyên tai không thấy nữa, cô đoán hẳn là lúc té ngã đã bị rơi ra, nhưng không nghĩ đến là nó lại nằm trong tay anh.

Nhưng mà, quá trình trả lại này, vì sao lại quỷ dị như vậy?

Chờ đã, điều này chẳng phải giống như- “Em hôn tôi một cái, tôi sẽ nói cho em biết” hay sao?

Cố Tân Di lặng lẽ nhìn thoáng qua giáo sư Tần, thực sự cảm thấy “em khen tôi một câu, tôi sẽ trả lại cho em”, chuyện như vậy có chút không phù hợp với khí chất của anh nha.

Nhất định là cô suy nghĩ nhiều rồi.

Giúp người làm niềm vui mới là phong cách của giáo sư Tần.

“Cảm ơn giáo sư Tần, cảm ơn ngài.” Cố Tân Di liên tục gật đầu cảm tạ.

Tần Trạm “ừm” một tiếng, nói không cần khách sáo.

Người này thật tốt.

Cố Tân Di vui vẻ, cười tủm tỉm xòe tay ra, chuẩn bị nhận lại bông tai.

Nhưng lúc này Tần Trạm thu tay về, lắc đầu nói: “Em bị lạc đường, tôi còn lái xe đưa em về, phải chạy một chặng đường gần 3.200 mét. Em làm mất hoa tai, tôi tìm cơ hội trả lại, phải chờ đợi mất hai ngày. Dựa theo nguyên tắc, em nên cảm ơn tôi thật tốt chứ không phải chỉ nói miệng“.

Cố Tân Di: “...”

Cô xin rút lại những gì mình vừa nghĩ, giáo sư tuyệt đối không giúp người làm niềm vui, QAQ.

Nghĩ đến ánh hào quang sáng chói trên người vị giáo sư trước mặt, Cố Tân Di chỉ có thể gật đầu lia lịa, đáp ứng, “Dạ, ngài nói đúng, vậy thì em nên...” Cảm ơn ngài như thế nào?

Cô chưa kịp nói hết lời thì đã bị một giọng nam lành lạnh cắt ngang.

Tần Trạm khoanh tay, ngữ khí bình thản: “Giúp tôi thu dọn phòng làm việc một chút.”

Anh lùi lại một bước, quay người đi vào phòng.

Cố Tân Di nhìn cánh cửa chưa được treo bảng tên, nhắm mắt theo sau bước vào.

Căn phòng này rộng rãi, sáng sủa, được trang hoàng với gam màu chủ đạo là đen trắng, rèm cửa để che nắng được kéo ra. Trên bệ cửa sổ đặt những loài thực vật mọng nước mang đủ hình thù khác nhau, màu sắc tươi tắn sinh động, trông rất đẹp mắt. Đứng bên cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh đẹp ở hồ sen gần đó, phóng tầm mắt ra xa là mảnh rừng cây ngọc lan xanh biếc.

Quốc Quang còn cung cấp cho anh một phòng nghỉ, mỗi chỗ đều được quét dọn sạch sẽ, đồ trang trí cũng khá có phong cách.

Ngoại trừ--

Tài liệu và sách rải rác khắp nơi.

Cố Tân Di thuận theo trang giấy trắng hướng lên trên, những con số và ký hiệu được viết dày đặc trên tấm bảng màu trắng treo trên tường, cô xem một hồi liền cảm thấy chóng mặt, một lúc lâu, bắt gặp ánh mắt Tần Trạm đang chăm chú nhìn mình, trong mắt có một tia sáng lóe lên.

Cố Tân Di sửng sốt, ồ một tiếng phản ứng lại, giơ tay nói: “Thưa giáo sư, em thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ số liệu nghiên cứu của ngài.”

Tần Trạm không trả lời mà nhìn cô đang giơ tay.

Cố Tân Di nhìn sườn mặt anh, mỉm cười ngượng nghịu, đem bốn ngón tay hạ xuống thành ba ngón, cắn răng chuẩn xác nói: “Em xin thề, xin thề.”

“Không cần.” Tần Trạm tùy tiện cầm một xấp tài liệu lên, “Không nghiêm trọng như vậy đâu.”

Đôi mắt của Cố Tân Di híp lại thành vầng trăng lưỡi liềm, lễ phép đáp lời, “Cảm ơn giáo sư đã tin tưởng, em nhất định sẽ sắp xếp tài liệu thật tốt, không phụ sự phó thác của ngài.”

Tần Trạm đứng bên cạnh im lặng, ánh mắt tập trung vào gương mặt cô, sau một lúc lâu, anh đi ngang qua, bước đến giá sách, đưa lưng về phía cô, ôn tồn nói: “Dù sao em cũng xem không hiểu.”

Nụ cười của Cố Tân Di tức khắc cứng lại: “...”

“Ồ ha ha.” Cô cười không nổi, sờ sờ mũi, lúng túng nói: “Thì ra là vậy.”

Tần Trạm gật đầu: “Ừm, chính là như vậy.”

Cố Tân Di: “...” Còn có thể giao lưu vui vẻ được nữa hay không?

Mở tủ sách bỏ tài liệu vào, Tần Trạm lại xoa nhẹ ấn đường, trầm tư nói: “Bất quá em xem hiểu cũng không sao.”

Cố Tân Di sững sờ một lúc, ngơ ngác xua tay: “Không, không, không, nếu em mà xem hiểu, lão Cố sẽ hoài nghi em có phải là hạt giống mà ông ấy gieo trồng hay không.”

“...” Tần Trạm lại lâm vào trầm mặc, anh đánh giá cô từ trên xuống dưới, thật sự nghiêm túc nói: “Về sau tôi sẽ không hoài nghi.”

Cố Tân Di cảm thấy mình không thể theo kịp tiết tấu của vị giáo sư mới về nước này, lối suy nghĩ hẳn là không cùng tần số, đầu óc như thắt lại. Cô hơi ngạc nhiên, hỏi: “Ngài biết... Lão Cố là ai sao?”

Tần Trạm tựa hồ nghẹn lời, trong lúc xoay người sang chỗ khác, Cố Tân Di cảm nhận được ánh mắt khinh bỉ quét qua người mình, chỉ nghe được tiếng anh ậm ừ nói: “Chẳng lẽ là nhà lão Vương bên cạnh?”

Cố Tân Di: “...”

(Truyện được edit và đăng tải miễn phí tại: https://trouvaillemnhdatbinhyen.wordpress.com)

Cố Tân Di tự cảm thấy đề tài này nhạt nhẽo, không tiếp tục đào sâu hơn. Cô mặc váy kẻ sọc dài đến đầu gối, chỉ có thể nửa quỳ trên mặt đất, nhặt tờ giấy lên: “Giáo sư, sao chỗ này lại bừa bộn như vậy?”

“Ừ.” Tần Trạm mở tủ sách, bên trong trống rỗng, “Cuối tháng bảy tôi mới trở về nước, hôm trước phòng làm việc vừa được sửa sang lại. Những tài liệu này...” Anh tạm dừng, “Tôi không có thói quen để người lạ đụng vào đồ của mình.”

Cố Tân Di vừa định chạm vào tờ giấy, ngón tay khựng lại một chút.

“Em không giống.” Anh nhặt một chồng sách dưới đất lên, sắp xếp theo từng loại, bỏ vào tủ.

Giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng xen lẫn giữa tiếng va chạm của sách vở, trái tim cô như bị bóp chặt.

“Em đã ngồi lên xe của tôi.”

Cố Tân Di: “...” Cách nghĩ của giáo sư quả nhiên không cùng đẳng cấp với người thường như cô.

Trong lòng Cố Tân Di âm thầm giơ ngón giữa lên, mẹ nó cái lý do tồi gì đây! Quên đi, ai bảo cô bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm [1], vì thế cô cúi đầu cẩn thận thu dọn tài liệu.

[1]Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm (拿人手短, 吃人嘴短): nhận được lợi ích từ người khác thì dù có chuyện gì cũng phải ăn nói nhún nhường hơn.

Cô nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, chợt nhớ tới Nhị Béo vẫn đang ở dưới chờ mình: “Giáo sư, Nhị Béo, không phải, người hướng dẫn vẫn đang đợi em, em có thể báo trước một tiếng cho anh ấy không ạ?”

Tần Trạm nhàn nhạt mà liếc mắt nhìn cô một cái, không một chút hoang mang nói: “Mười phút trước lão Lục đã gọi cậu ấy đi rồi.”

Mười phút trước, không phải là lúc cô vừa mới đi lên sao?

Bộ dạng nói sẽ ở dưới chờ cô đâu?

Tự mình đa tình một phen, Cố Tân Di cam chịu số phận đem tài liệu bừa bộn dưới đất sắp xếp theo thứ tự chữ cái.

Hầu hết là các tờ giấy được in bằng tiếng Anh, cho dù có một ít tiếng Trung ——

Cô thực sự cũng xem không hiểu.

Tuy nhiên, nét chữ tiếng Anh được viết bằng mực đen trên đó lại thập phần phóng khoáng và đẹp mắt, ngay cả dấu gạch xóa cũng dứt khoát, không một vết bẩn, khi sắp xếp 《Nghiên cứu về trạng thái rắn của pin năng lượng mặt trời》, cô nhìn thấy chữ ký của Tần Trạm.

Kiểu chữ thư pháp cân đối, khung chữ mượt mà, nhưng đầu bút lông biến chuyển uốn lượn hết sức nổi bật, phẩm vị tinh tế, có một cỗ khí chất tự tin, kiêu ngạo phả vào mặt.

Chữ giống như người.

Cô đã xem qua rất nhiều kiểu chữ thư pháp đẹp, nhưng để toát lên vẻ khí khái như anh thì không nhiều, điều đáng quý chính là, anh còn rất trẻ.

Những tài liệu như thế này xếp chồng lên nhau trông rất nặng nề và lộn xộn, Cố Tân Di dường như chạm đến hào quang trên người Tần Trạm, từ nét chữ hiểu được con người anh, một người đầy bản lĩnh, lại thận trọng từ lời nói đến việc làm.

Cố Tân Di dùng ngón trỏ phỏng theo các đường nét của hai chữ này, vừa lơ đãng liền chìm đắm trong đó.

Khi cô ngẩng đầu lên, chủ nhân của hai chữ đó đang cầm điện thoại hướng về phía mình, thấy cô ngẩng đầu, bèn nhàn nhạt mà đem di động thu trở về.

Vẻ mặt Cố Tân Di ngẩn ngơ nghe anh giải thích: “Em đang xem tài liệu cơ mật của tôi, tôi phải chụp để làm bằng chứng.”

“Không phải ngài nói em xem không hiểu sao?” Cô chỉ ngón tay.

“Xem không hiểu không có nghĩa là không biết chữ. Em có thể học thuộc lòng.”

“Trong thời gian ngắn như vậy? Làm sao có người có thể học thuộc được?” Cố Tân Di mở to mắt.

Tần Trạm liếc cô một cái, “Tôi có thể.”

Trong giây lát, Cố Tân Di đã hiểu được hàm ý bên trong---- mẹ nó, cái này là đang chửi cô thiểu năng trí tuệ đây mà.

Chợt, anh chỉ phía sau cô, “Còn không mau sắp xếp cho xong.”

“Em đã—” Cô xoay người, lời muốn nói đột nhiên im bặt.

Một đống giấy trắng nằm ngổn ngang, lẫn lộn, lần thứ hai phủ kín sàn nhà trống không mà cô vừa mới dọn.

Hiện tại cô thật sự cảm thấy được đầu óc có chút ong ong, chẳng lẽ mình nhớ lầm?

Đầu óc cô làm việc lớn thì trôi chảy, việc nhỏ lại rối rắm, cũng không suy nghĩ được gì, Cố Tân Di cam chịu thu dọn lại lần nữa.

May mắn thay, giáo sư khá tốt, còn đưa cho cô một ly nước và khăn giấy.

Cất đống tài liệu cuối cùng vào tủ sách, Cố Tân Di thở dài một hơi.

Cô phấn chấn tinh thần, lễ phép chào Tần Trạm, “Báo cáo giáo sư, em đã sắp xếp xong, xin chờ chỉ thị kế tiếp.”

“Ừ.” Anh nhìn vào tủ sách, hài lòng gật đầu, “Không tồi“.

Lại lấy giấy bút ra, đặt ở trước mặt cô, ngón tay thon dài gõ lên bàn, ngập ngừng, suy tư nói: “Ghi số điện thoại vào đây.”

Cố Tân Di được khen ngợi một phen, đang cảm thấy vui mừng, bất chợt nghe thấy thế, cô vội vàng nắm tay ra sau lưng, đầu rụt xuống, khẩn trương nói: “Giáo sư, em thật sự không nhớ gì hết, ngài phải tin em.”

Anh đút tay vào túi quần, mím môi giải thích: “Là em sắp xếp tài liệu này, khi nào tôi cần, em phải đến tìm giúp tôi.”

Cố Tân Di cảm thấy thật sự sẽ có chuyện như vậy, nhìn kỹ Tần Trạm, hai mắt anh thâm thúy sáng ngời, không giống như đang nói dối, bèn cầm bút, ngoan ngoãn viết số điện thoại, lại viết thêm tên của mình.

Tần Trạm cầm lên nhìn kỹ, xoa huyệt thái dương, gấp giấy bỏ vào túi, sau đó lấy khuyên tai ra.

“Trả lại em.”

Cố Tân Di cẩn thận nhận lấy, đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay anh.

Nóng kinh khủng.

Tần Trạm như phản xạ có điều kiện khép ngón tay lại, nắm chặt mu bàn tay cô.

Bàn tay của anh rất lớn, một chốc liền bao lấy tay cô.

Cố Tân Di cảm giác được mu bàn tay dường như được cái gì đó vuốt nhẹ, nhưng ngay sau đó, bàn tay của anh đã tự nhiên thu về.

Tần Trạm xoay ghế dựa, lưng ghế đối diện với cô, cô không nhìn thấy mặt anh, chỉ nhìn thấy được mái tóc đen: “Ra cửa rẽ phải, vào thang máy, đừng để bị lạc.”

Cố Tân Di nói cảm ơn, rồi rời đi.

Phòng làm việc khôi phục lại sự yên tĩnh, thật lâu sau, Tần Trạm xoay người, lấy tờ giấy trong túi ra, nhìn một hồi, đem tờ giấy đặt trên mắt mình, lòng bàn tay đặt lên môi.

Khẽ cười.

【Nhật ký tỏ tình】:

Thế giới hai người của chúng tôi, thật tốt.

Nhưng tài liệu quá ít.

Dáng vẻ cô ấy giúp tôi thu dọn thật xinh đẹp, như một cô vợ nhỏ.

Tôi đã chụp ảnh, còn đặt làm hình nền điện thoại.

Lúc chạm phải tay cô ấy, cô ấy có vẻ thẹn thùng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.