Hữu Duyên Thiên Niên Lại Tương Hội

Chương 2: Chương 2




Tô San —— bây giờ đã mang họ Nguyễn, bất kể nàng có vui lòng hay không cũng phải đón nhận cái thân phận này…Nguyễn gia tam tiểu thư.

Mới đầu nàng vô cùng lo lắng cho tình tình trước mắt. Dù sao nàng cũng là một người mới đến, nhất thời khó thích ứng được với hoàn cảnh, huống hồ lại còn bay xuyên thời gian lạc vào Đường triều. Nàng thật lòng hận mình không thể mọc cánh bay trở về thế kỷ hai mươi mốt. Chỉ là lúc đến không biết tại sao lại đến, bây giờ muốn quay về càng không biết như thế nào để quay về. Đôi đường đều bất lực, sự tình cho tới bây giờ thôi thì đành phó mặc cho vận mệnh vậy.

Nàng dự tính sẽ ở lại Nguyễn phủ một vài ngày, chí ít cũng kiếm được vài người để hỏi chuyện. Nhị di nương sau khi ngừng khóc đã trở về phòng nghỉ ngơi, nàng lấy cớ mất trí nhớ mà tóm lấy Hạnh Nhi hỏi lại chuyện trước đây, sự tình Nguyên phủ đại khái cũng nắm được.

Nguyên lão gia của Nguyễn phủ là Nguyễn Thừa Âm, một thương gia nổi tiếng ở thành Trường An, gia sản đồ sộ. Hắn chỉ có một thê tử nhưng ôm ấp nhiều tì thiếp, chính thê là Thôi thị, đã hạ sinh một nam một nữ; người thiếp thứ hai là Vương thị, chỉ sinh một nữ nhi; người thiếp thứ ba Hà thị sinh đôi. Trong số ba vị thiếp, hai mẫu tử Vương thị là không được coi trọng nhất. Chính thê tự nhiên được vài phần kính trọng. Tiểu thiếp Hà thị đang trẻ tuổi xinh đẹp, lại sinh đôi nên cũng được sủng ái. Vương thị một thời gian sau mới hạ sinh được một nữ nhi, ở thời đại trọng nam khinh nữ này, bị đối xử lạnh nhạt như vậy bất quá cũng là chuyện thường tình. Hơn nữa, nữ nhi nàng sinh ra lại nhiều bệnh, thân thể suy nhược, sau mỗi bữa cơm lại phải uống thuốc. Đối với một nữ nhi suốt ngày bệnh tật như vậy, khó trách Nguyễn lao gia không cần phí tâm tư mà trực tiếp đặt tên “Nhược Nhược”. Nguyễn Nhược Nhược – những thê thiếp khác nghe được đều che miệng cười, nói là người cũng như tên.

Cái gì? Thì ra là không phải là “Nhược Nhược (tươi trẻ)” mà là “Nhược Nhược (bệnh hoạn)” á?! Tô San, không phải, là Nguyễn Nhược Nhược có điểm dở khóc dở cười. Nghe đên cái tên này nàng không khỏi hình dung ra một bộ dáng hư nhược yếu ớt, không phải là thật chứ?

Một thân bay thẳng xuống gường, nàng bỏ chạy đi tìm gương, cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là bộ dáng yếu đuối như thế nào? Trên giường nghỉ ngơi một hồi, nàng đã cũng đã lấy lại phong độ như xưa.

Hạnh Nhi phía sau hô to gọi nhỏ: “Tam tiểu thư, xin chậm lại, người đừng nóng nảy kẻo lên cơn suyễn.”

Phía dưới tấm rèm bằng lụa mỏng tại cửa sổ hướng đông hé ra một chiếc lược gỗ hồng trang nhã, bên trên là một chiếc gương đồng. Nguyễn Nhược Nhược chộp lấy tấm gương nhìn vào, không khỏi hớp phải một ngụm khí lạnh. Người trong gương…một mỹ nhân?

Một gương mặt trắng trẻo lung linh, đôi mắt như nước hồ thu trong vắt, làn mi dày tựa dãy núi đương xuân. Một dung nhan mặc dù chưa đến độ quốc sắc thiên hương hay dáng vẻ khuynh thành nhưng thanh lệ thừa sức rung động lòng người. Chẳng là sắc mặt thật sự quá mức tái nhợt, nhìn qua liền có cảm tưởng một thể trạng thập phần yếu đuối.

Nguyễn Nhược Nhược cầm gương ngây ngốc một hồi lâu, gương mặt này đích thật thuộc về một người năm năm tháng tháng không nhiễm lụy phong trần, vừa nhìn đã biết không quá mười lăm mười sáu tuổi. Nàng một lần nữa trở về làm thanh xuân thiếu nữ, nhất thời không biết nên vui hay nên buồn.

Hạnh Nhi bước đến gần, “Tam tiểu thư, người không phải là ngay cả mình cũng nhận không ra?”

Quả thật ta không biết gương mặt này là của ai nha! Nhưng Nguyễn Nhược Nhược cũng không dám thừa nhận, chỉ có thể giãy dụa mà mạnh miệng: “Ta đương nhiên là nhận ra mình rồi.” Cẩn tắc vô áy náy, trước tiên cần phải xác nhận thân phận của mình rõ ràng hơn nữa.

Đặt gương xuống, nàng chợt nhớ ra hãy còn có một vấn đề trọng yếu không thể không hỏi: “Hạnh Nhi, ta tại sao phải tự vẫn?”

Mặt Hạnh Nhi liền biến sắc, vội vàng đánh trống lảng: “Tiểu thư, hay là người trở về giường nghỉ ngơi đi. Ngoài cửa sổ nhiều gió, không khéo lại nhiễm bệnh.”

Có nhầm không? Nhìn ra ngoài cửa sổ chỉ thấy một thân cây hồng to lớn lá xanh mướt, chính là lúc tiết xuân ấm áp say động lòng ngừơi. Nguyễn Nhược Nhược nếu ngay cả chút gió ấm này cũng không đương đầu nổi, vậy chính xác là quá thể suy nhược mà.

Nàng vội vàng phản đối: “Ta không mỏng manh đến độ một lọn gió cũng không chống chọi lại nổi”

“Tam tiểu thư, hay là người quay lại giường nằm đi.” Hạnh Nhi vừa nói vừa bước tới đỡ nàng.

“Đợi một lát”, thiếu chút nữa là bị nha đầu này đánh lạc hướng, “Ngươi còn không nói cho ta biết, ta tại sao phải tìm cách treo cổ tử vẫn?” Đây là một vấn đề tối quan trọng, không thể không hỏi rõ ràng.

Gương mặt Hạnh Nhi lộ vẻ khó khăn, khốn đốn một trận rồi cũng chịu mở miệng. “Tam tiểu thư, người là vì chuyện hôn nhân với Diêu phủ nên mới…?

Nguyễn Nhược Nhược nghe nàng nói lấp lửng, ngẫm nghĩ một chút liền tóm được đầu mối, miệng tiếp tục hỏi: “Ý của ngươi là, là có người sắp đặt chuyện hôn nhân, ta cũng không nguyện ý, cho nên mới tìm cái chết?”

Hạnh Nhi gật đầu.

Đây rốt cuộc là thế nào, thời cổ dại không phải chuyện cưới hỏi của nữ nhi đều cho cha mẹ mai mối tác thành đó sao? Trước sau ai ai cũng như nhau, xem như là chuyện không cần phải bàn cãi, nhưng tại sao… tại sao cô nàng Nguyễn Nhược Ngược này lại lấy cái chết chống đối? Đừng xem xem thường nàng ta yếu ớt, tính khí phải nói là vô cùng đĩnh liệt. Bất quá ở thời cổ đại các nữ nhân một khi kiên quyết thế này đều ẩn chứa nguyên nhân, phần lớn đều không thoát khỏi một chữ “Tình”. Nàng nhất định là trong lòng có ý trung nhân nên mới có thể như vậy liều chết không từ.

“Hạnh Nhi, ta đây tại sao lại không muốn?” Nhất định phải tra hỏi nguyên nhân tới nơi tới chốn.

Hạnh Nhi cau mày liễu, đôi mắt nghi nghi ngờ ngờ nhìn nàng.

“Không phải là ta trong lòng đã có ý trung nhân đó chứ?”, thấy Hạnh Nhi không nói lời nào, Nguyễn Nhược Nhược chỉ đành phải tiếp tục truy vấn.

“Tam tiểu thư, người…người đến cả Liên biểu thiếu gia cũng không nhớ sao!” Hạnh Nhi thở dài nói.

Biểu thiếu gia? !

Không cần hỏi nữa, chuyện liên quan đến Nguyễn Nhược Nhược này có thể đem chuyện cũ ra đoán được tám chín phần, nhất định là chuyện tình “Bảo đại” ngày trước rồi. Biểu ca biểu muội đem lòng yêu nhau nhưng lại bị phụ mẫu một mực chia uyên rẽ thúy, đúng là khổ!

“Ta đây tìm chết, biểu thiếu gia có thương tâm không?”. Nhất định sẽ đau đến không muốn sống nha. Nếu không phải hồn phách Tô San chui tọt vào thể xác của Nguyễn Nhược Nhược thì hiện tại có thể diễn vở “Khóc linh” được rồi. Lại nghĩ…chuyện này có chỗ không đúng nha! Tại sao đến giờ vẫn còn chưa gặp tên “ý trung nhân” nhào vào phòng rồi khóc rống lên? Chẳng lẽ lại một tên tình lang đểu giả?

Hạnh Nhi kinh ngạc bật thốt lên: “Tam tiểu thư, biểu thiếu gia tại sao lại phải thương tâm…” Thanh âm bỗng nhiên nhỏ dần đi, nghe không rõ: “Hắn cho tới bây giờ cũng không để ý đến người, càng không biết người đối với hắn…tương tư!”

Nguyễn Nhược Nhược nếu so sánh với nàng còn gây kinh ngạc nhiều hơn, cứ như vậy mà liều chết chỉ vì một đoạn “hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình”, đích thị là tình đơn phương rồi nha! Nữ hài tử này tuy còn trẻ tuổi, tâm tư không ngờ lại sâu nặng đến thế. Nàng nhịn không được đành lắc đầu cười khổ.

Hạnh Nhi hiểu lầm, vội vàng bước tới khuyên nhủ: “Tam tiểu thư, ngươi cũng đừng si tâm với biểu thiếu gia nữa. Người có dâng trọn tâm can cho hắn, hắn cũng sẽ không để ý đến người đâu. Thân thể người vốn dĩ không tốt, mấy năm này vì nỗi khổ tương tư này mà bệnh càng lúc càng nghiêm trọng, vì cái gì mà người lại phải khổ như vậy chứ?”

Hạnh Nhi là thân cận bên người nàng, mấy năm nay thế nào mà không thấy rõ tâm tư của chủ tử, biết đoạn tình duyên này cũng không có kết thúc tốt đẹp nhưng Tam tiểu thư chính là phỉ trắc đa tình. Khuyên nàng cũng không phải một lần hai lần, nhưng tất cả đều như gió thoảng bên tai. Chỉ độc một lần, sau khi nàng vừa dứt lời thì tiểu thư đã lên tiếng đáp: “Hạnh Nhi, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không còn muốn hắn nữa.”

Hạnh Nhi tâm tư đại chấn:”Tam tiểu thư, người…lời này là thật hay giả?”

“Thật thật thật, so sánh với trân châu còn thật hơn. Ngươi cứ nhìn mà xem, ta sau này tuyệt đối không muốn hắn nữa.” Nguyễn Nhược Nhược nói như đinh chém sắt. Ngoài mặt thì nói thế, nhưng trong lòng lại nhủ thầm: biểu ca biểu muội kết thân là gia hôn, mà bản thân ta đối với chuyện này cũng không hứng thú. Huống chi cũng là gần đến ngày hôn lễ, không thể cứ mãi phiền muộn, các ngươi không cần nói ta cũng hiểu đạo lý này.

Hạnh Nhi đôi mắt lóe sáng, có thể thấy rõ trong lòng đang nghi ngờ tại sao chỉ sau một đêm mà thái độ của Tam tiểu thư lại chuyển đổi nhanh như vậy, quả thực cứ như hai người khác nhau vậy. Nhưng nàng nhất thời không lý giải được đành bỏ qua không nghĩ tới nữa. “Tam tiểu thư, vậy người trở về giường nằm trước, ta sẽ xuống bếp mang thuốc lên cho người”

Hạnh Nhi đỡ Nguyễn Nhược Nhược lên giường, vén rèm một lần nữa mới bước ra cửa. Nàng cũng không ngủ, chẳng qua là tựa lên thành giường, từ từ đem những tin tức thu thập được tiêu hóa một lần.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.