Huynh Đệ Cấm Chỉ

Chương 2: Chương 2




CHƯƠNG 1

Loang lổ bóng cây loạng choạng chiếu vào trên cửa sổ xe BMW màu bạc.

Đoan Mộc Trữ ngồi trên ghế da mềm mại phía sau, đây là chiếc xe y thích nhất, an phận mà ưu nhã, giống như phong cách hành sự trước sau như một của y.

Đột nhiên, một cái thắng khẩn cấp làm cho y nhịn không được thoáng nghiêng về phía trước.

Đeo bao tay trắng, lão Lý mặc đồng phục tài xế vội vàng quay đầu lại, lo sợ không yên nói: “Thực xin lỗi, nhị thiếu gia, phía trước có một thiếu niên đột ngột xông ra giữa đường cái…”

Lão Lý đối với Đoan Mộc nhị thiếu gia này thập phần khách khí cung kính , cũng không bởi vì mẫu thân y là bà nhỏ người khác, không có gia thế hiển hách so được với bà lớn mà vượt qua bổn phận.

Đoan Mộc Trữ đúng là thoả mãn ông ấy ở điểm này.

Cuộc sống trong gia tộc quá phức tạp, tuyệt không có thiếu tiết mục tranh quyền đoạt lợi của vài gia đình giàu có như trong kịch truyền hình.

Bất quá nhà y không phải nhà giàu có, mà là hắc đạo, hắc đạo Đoan Mộc gia tộc.

Phụ thân Đoan Mộc cưới hai người vợ, một người là thiên kim duy nhất của Nhật Bản Thiên Diệp kiếm đạo quán; người còn lại là mẹ của y, một vũ nữ nho nhỏ. Hắc bang lão đại ai không có mấy người nữ nhân, nhưng vấn đề bà lớn có dung được hay không lại là một chuyện.

Tối thiểu thì từ khi y hiểu chuyện liền biết rõ, mình vẫn là cái đinh trong mắt người khác.

Mỗi một bước đi đều rất gian nan, cần tự suy xét, lại tự suy xét. Dù sao những thứ phải cố kỵ có quá nhiều.

Thuận miệng an ủi lão Lý vài câu, đối phương liền một bộ dáng cảm ơn không thôi.

Đoan Mộc trữ minh bạch, lão Lý là đang lấy mình cùng đại ca Thiên Diệp Diệu so sánh.

Thiên Diệp Diệu là trưởng tử của Đoan Mộc gia, nhưng đằng sau cuộc hôn nhân đầy lợi ích quyền lực đó, trong lòng tất cả mọi người biết rõ, là Đoan Mộc gia trèo cao với đối phương, cho nên đứa con đầu tiên phải đi theo họ vợ.

Mà điểm này, làm cho Đoan Mộc trong những năm gần đây thế lực càng ngày càng lớn mạnh phi thường mất hứng.

Dù sao, bất luận kẻ nào đều chỉ hy vọng được chứng kiến thời khắc xuân phong đắc ý của mình.

Cho nên, hôm nay cái họ Thiên Diệp này ngược lại từ ân nhân trong quá khứ biến thành một hạt cát trong mắt, nhu cũng nhu không được, bỏ cũng không xong, chỉ có thể nhịn, thu lưu.

Đại ca Thiên Diệp Diệu nghiêng mi nhập tấn, mũi cao, tuấn mỹ vô trù (không pha tạp). Nhất là khi mặc y phục kiếm đạo tuyết trắng chính thống, đem mái tóc đen tôn lên, thời điểm đứng dưới cây anh đào đón gió thái đao huy vũ, dáng người tiêu sái như lân thạch kính trúc (đá chập chùng trúc thẳng), cứ như một bức tranh duy mỹ tinh xảo cùng gió, tản ra một loại khí khái nam tử tà tứ mà đường hoàng, làm cho người thần phục.

Loại hình ảnh Đoan Mộc Trữ gặp qua lần đầu tiên.

Chỉ cần liếc mắt, liền biết trên đời này không một người có thể so sánh…

Bất quá được xưng là hắc đạo truyền kỳ Thiên Diệp Diệu, tính tình âm tình bất định, thật không hảo hầu hạ. Lão Lý đã từng dưới sự giận dữ của hắn, thiếu chút nữa bị khai trừ.

Theo lý thuyết, người như vậy Đoan Mộc Trữ sẽ không lưu dụng (thu lưu sử dụng).

Cho đại ca một loại cảm giác y đang cùng hắn đối nghịch thật là không tốt, để bác gái Thiên Diệp Mỹ Hạnh biết rõ chuyện này, lại càng không tốt.

Thiên Diệp Mỹ Hạnh là phụ nữ Nhật Bản điển hình.

Mỗi khi cúi đầu xuống từ trong cổ áo kimono tinh xảo rộng thùng thình lộ ra cái cổ trắng nõn duyên dáng như thiên nga, dịu dàng động lòng người, lúc cười cũng sẽ như đầu xuân điểm xuyến bởi hoa anh đào, cũng chính là người không chút do dự đem đao đâm thẳng vào bụng thủ hạ không nghe lời.

Lúc trước vợ chồng lão Lý khóc cầu mẹ của y, nói nhà bọn họ có ba đứa bé phải nuôi, cuộc sống rất gian nan, nghe xong mẹ Từ Lộ Lộ liền mềm lòng .

Thế cho nên, Đoan Mộc Trữ có chút nghi ngờ.

Mẹ dễ dàng mềm lòng như vậy như thế nào ở trong gia tộc sóng ngầm mãnh liệt như Đoan Mộc mà sống sót ?

Cũng có lẽ, thật sự nàng là muốn cùng bác gái đối nghịch, cũng thuận tiện đưa y đẩy vào trong chiến trường người thừa kế đầy khói thuốc súng của Đoan Mộc gia, cho dù, y chưa bao giờ có phần dã tâm này…

Có nhiều thứ có thể muốn hay không muốn đều là tự nhiên. Điểm này, y rất rõ ràng, vô cùng rõ ràng, thậm chí so với mẹ càng thêm thanh tỉnh.

“Thiếu niên kia thế nào?”

“Tôi xuống xe nhìn xem.” Lão Lý giọng điệu còn mang theo vài phần tức giận, như là đối với loại thiếu niên xông loạn ra đường cái này rất căm tức.

Đoan Mộc Trữ khẽ gật đầu, vài sợi tóc thanh lệ rủ xuống, làm cho trên người y có thêm loại khí chất điềm tĩnh.

Hai tay của y giao nhau đặt trên đầu gối, tư thế ưu nhã mà xinh đẹp, cứ như một cây lan quân tửdưới ánh trăng, mọi cử động đều có loại dư âm hành vân lưu thủy (nước chảy mây trôi- thuận nhã ).

Nếu như nói Thiên Diệp Diệu tựa như một cây thái đao có khắc rồng uốn vảy, mục quang hoa mắt, tà khí lẫm nhiên, cả người có loại đao phong chói mắt cùng sắc bén, như vậy Đoan Mộc Trữ sẽ giống như ánh trăng trong gió đêm chiếu vào trên thân đao, nhu mà nhẹ, thấu (hiển lộ/trong suốt)mà mỏng.

“Con mắt ngươi rốt cuộc nhìn như thế nào ! Không phát hiện là đèn đỏ sao?” thanh âm lão Lý truyền vào trong xe.

“Ta, ta không phải cố ý ! Thực xin lỗi!” thanh âm rất thanh thuần, rất anh khí, nghe ra hẳn là thiếu niên cá tính sáng sủa.

Có chút do dự, Đoan Mộc Trữ liếc mắt nhìn ra ngoài xe, lập tức ngây ngẩn cả người.

Dĩ nhiên là hắn!

Dung mạo thiếu niên lờ mờ có bóng dáng người kia.

Mặc dù khuôn mặt này xem qua vô số lần trong báo cáo khi phái người điều tra mang về, bất quá này lại là lần đầu tiên chứng kiến ngoài đời.

Ánh mắt Đoan Mộc Trữ híp híp, lộ ra cửa sổ xe đánh giá đến thiếu niên , khóe miệng cong lên một độ cong nghiền ngẫm.

Ánh mắt đối phương rất sáng, rất có thần, đường cong khóe mắt rõ ràng có chút thắt. Cứ như thú con hoang dại, sáng ngời sinh động, rạng rỡ sinh huy, tràn đầy hiếu kỳ đối với thế giới này.

Đại khái liên quan đến việc thường xuyên ở dưới ánh mặt trời vận động chạy bộ, thân thể tuy đơn bạc lại che đi cơ thể cân xứng thon gọn, làn da màu mạch khỏe mạnh, mồ hôi sáng long lanh dưới ánh mặt trời hiện ra ánh sáng nhạt, như là da lông cao cấp sáng bóng trên người thú con.

Thiếu niên mặc quần áo thể thao đơn giản, nổi bật lên đường cong bả vai xinh đẹp mà lại thằng tắp, chân rất dài, cả người tinh thần sáng láng, phấn chấn bừng bừng.

Tuy quần áo thể thao không phải kiểu dáng mới nhất, nhưng cũng là hàng hiệu, đối với một học sinh trung học mà nói xem như là xa xỉ phẩm .

Người nam nhân kia, đương nhiên sẽ không để cho đứa con tư sinh của hắn chịu một tia ủy khuất…

“Nhị thiếu gia, sao ngài xuống xe rồi?” Lão Lý có chút kinh ngạc.

“Vốn chuyện này chúng ta cũng có sai, chạy có hơi nhanh một chút.” Đoan Mộc Trữ mỉm cười, ánh mắt loan thành đường vòng cung đẹp mắt, một bên hướng lão Lý nhẹ nhàng nói, một bên nâng dậy thiếu niên còn đang kinh ngạc đến ngây người trên mặt đất, lễ phép hỏi: “Không sao chứ?”

“Không có, không có việc gì!” Đối phương sửng sốt một hồi, tựa hồ không kịp phản ứng, cười ngây ngô gãi gãi cái ót.

“Ngươi chảy máu.” Đoan Mộc Trữ chăm chú quét mắt thiếu niên một vòng, sau đó tầm mắt tập trung ở trên đầu gối đối phương, nhíu nhíu mày, xuất ra khăn tay, ngồi xổm xuống đem đầu gối thiếu niên băng bó lại.

Từ sau khi ở trong gia tộc dần dần có địa vị của mình, tư thái của nhị thiếu gia y trong nội tâm hạ nhân cũng chầm chậm thành hình. Dù so không được với đại thiếu gia huyết thống cao sang, trời sinh quý khí, bất quá cũng không đến tình trạng xoay người thay người băng bó miệng vết thương…

“Nhị thiếu gia, ngài không cần, không cần làm loại sự tình này.” Lão Lý ở một bên lo lắng nói, những chuyện này hạ nhân bọn họ làm là được rồi!

“Trước tạm thời cầm máu như vậy, chúng ta lập tức đưa ngươi đi bệnh viện.” Đoan Mộc Trữ không chút để ý.

Điểm ấy không chút quan tâm đến thể diện, hạ thấp giá trị với y mà nói, cũng không phải là việc khó gì.

Y từ nhỏ đã hiểu được chữ nhẫn, hiểu được an tĩnh, khắc chế an phận, như là bẩm sinh, là bản năng tiềm giữ của y trong gia tộc tinh phong huyết vũ này.

Đôi mắt sáng ngời như thú hoang của thiếu niên lộ ra vài phần kinh ngạc, vài phần chột dạ, nhìn nhìn khăn tay trên đầu gối của mình, lại nhìn nhìn Đoan Mộc Trữ, giương giương môi, tựa hồ muốn nói cái gì đó.

Cái dạng này xác thực ngốc nghếch đến đáng yêu…

Đoan Mộc Trữ mặt mỉm cười, mục quang nhu hòa hỏi: “Có thể chứ?”

“A, a? Có thể, có thể.” Thiếu niên giật mình, quả thực là bị Đoan Mộc Trữ nắm mũi dẫn đi, thẳng đến khi sắp bước vào cửa xe mới vỗ mạnh đầu một cái, “không phải! Đây không phải xe đụng !”

Đoan Mộc Trữ có chút nghi hoặc chớp chớp hàng mi tuấn dật.

Tầm mắt của thiếu niên cùng y trên không trung chống lại.

Lại cao so với y không sai biệt lắm, y năm nay hai mươi hai, nếu như không có tính sai, đối phương hẳn là so với chính mình nhỏ hơn bốn, năm tuổi. Hiện tại hài tử như thế nào lớn lên nhanh như vậy?

Mặt thiếu niên không biết như thế nào lại đỏ lên.

“Ân, đầu gối… là ta vừa mới chơi bóng rỗ ngã bị thương, không có liên quan đến các ngươi!”

Hắn nghiêng mặt qua, gãi gãi cái ót, tựa hồ có chút không có ý tứ.

Khóe mắt có chút thắt, đường cong rõ ràng mà thon gọn. Có lẽ là hoàn mỹ di truyền từ mỹ mạo của mẫu thân hắn và … tuấn vĩ của phụ thân, lại có loại sắc bén trộn lẫn ngây thơ xinh đẹp.

Không chỉ không khiến người có cảm giác áp bức, ngược lại cảm thấy dã tính động lòng người, loại đặc tính hào phóng hoạt bát không chút nào giả dối, có loại lực hấp dẫn đặc biệt.

Thực tế đối với loại người sống lâu trong thế giới hắc ám như bọn họ mà nói, quả thực như là loài cây hướng dương khát vọng ánh mặt trời, trong nội tâm không khỏi sinh ra chút nhiệt liệt , lại lo lắng sợ hãi bị tổn thương.

Đoan Mộc Trữ không nói gì, chỉ là cong lên đôi mắt, mím môi cười cười.

Hai tay của y cắm ở trong túi áo, một động tác đơn giản lại làm y có loại mỹ cảm ưu nhã hồn nhiên. Trên đường hai bên hàng cây, bóng lá loang lổ, nụ cười này của y phảng phất như hoa đào tháng ba, có loại thanh nhã xuân sắc được nhu phong đề cao.

Y ưu nhã, mị lực của y cho tới bây giờ cũng không phải đường hoàng .

Lại khiến người xem tự sinh hổ thẹn.

“Bóng rổ của ta lăn đi mất, vừa rồi ta vội vàng đi nhặt, không thấy được xe của các ngươi. Rất xin lỗi!” vành tai thiếu niên có điểm đỏ lên, thái độ thành khẩn xin lỗi.

“Nhị thiếu gia, đúng vậy a, rõ ràng chính là hắn loạn chạy ra đường cái.” Lão Lý cũng nói.

“Lần sau nhất định phải chú ý.” Đoan Mộc Trữ vỗ nhẹ vai của hắn, thanh âm ôn nhu, thiếu niên thoáng sững sờ nhưng không có rụt về lại.

Cái này, là một hiện tượng tốt.

Đoan Mộc Trữ hai mắt cong lên độ cung làm sâu sắc một chút, một hồi gió nhẹ thổi qua, đưa mái tóc nhuyễn đen của y nhẹ nhàng phất lên.

“Bóng còn có thể mua lại, kiếp sống bóng rổ thì chỉ có một lần.”

“Ân.” Thiếu niên cúi đầu, có chút xấu hổ.

“Điện thoại.” Đoan Mộc Trữ mỉm cười hướng hắn vươn tay.

“A?” Thiếu niên phát ra một cái âm tiết đơn giản, lại nghe lời nói đưa điện thoại di động ra.

“Tốt lắm, cái này là số di động của ta.” Đoan Mộc Trữ nhập dãy số vào, “nếu thân thể không thoải mái, nhất định phải trước tiên gọi điện thoại cho ta!”

“Ta… Thực xin lỗi… Cám ơn ngươi.” thiếu niên đơn thuần hiển nhiên không thường đụng phải loại tình huống này, trong mắt hiển hiện một tia cảm kích, ngôn ngữ lại hỗn loạn.

“Tốt lắm, ta đi trước. Nhớ rõ lúc trở lại đi xử lý miệng vết thương.” Đoan Mộc Trữ hướng hắn cười cười, so đo miệng vết thương trên đùi.

“Hảo, được.” Thiếu niên lại nghênh ngang phất phất tay, con ngươi đen giống như tiểu động vật hồn nhiên, trên đầu gối còn buộc lên khăn tay làm hắn cảm thấy ấm áp.

BMW bạc tiếp tục chạy.

“Nhị thiếu gia, ngươi chính là quá hảo tâm! Cả Đoan Mộc gia, người nào không biết ngươi tính tình tốt nhất, ai không thích ngươi, tôn kính ngươi, theo ta thấy, vị trí trưởng tộc nên truyền cho ngươi.” Lão Lý hiển nhiên là đối với chuyện vừa rồi sinh ra cảm động.

“Lão Lý, Đoan Mộc gia là làm cái gì, ngươi vô cùng rõ ràng.” Đoan Mộc Trữ nhắm lại mắt, tựa ở trên chỗ ngồi phía sau, ôn nhu nói: “Thích hợp nhất ngồi vị trí này , là đại ca. Điểm này ngươi phải hiểu được, từ nay về sau cũng không nên nói loại lời này , cho ta nghe thấy thì không có việc gì, để người khác nghe được sẽ không tốt.”

“Dạ, dạ.” Lão Lý kinh sợ gật đầu. Thanh âm Đoan Mộc Trữ tuy rất nhu hòa, nhưng hắn lại một câu cũng không dám nói thêm nữa.

Hảo tâm?

Cái từ này dùng ở trên người ai, đều thích hợp hơn so với dùng trên người y.

Đoan Mộc Trữ mi mắt hé lên, khóe miệng câu dẫn ra một đường cong, trên cánh môi như có nguyệt quang tràn đầy, như  sương mù mê người.

Nếu như không phải biết rõ thiếu niên vừa rồi kia chính là đứa con tư sinh của phụ thân Đoan Mộc, y cũng chẳng muốn xuống xe xem thử.

Bất quá, đối phương thật sự là một điểm cảnh giác đều không có, sáng sủa đơn thuần, hào phóng thẳng thắn. Dù cho miệng vết thương không phải là bị xe đụng cũng thành thành thật thật nói ra, mà không phải cố ý giấu diếm, nhân cơ hội lừa bọn họ một vố…

Thiếu niên như vậy thật là đứa con tư sinh của phụ thân lãnh khốc lại giảo hoạt kia sao?

Hay là, hắn và mình đồng dạng.

Trong khu rừng huyết tinh phức tạp này, cũng ngụy trang thành một tiểu động vật khờ dại lại chất phác, lặng lẽ thu hảo nanh vuốt sắc bén của chính mình ——

Sau đó, tùy thời mà động.

Chuyện này Đoan Mộc Trữ đã gần như quên đi.

Chỉ cần không uy hiếp được địa vị của y, uy hiếp được mẹ của y, sự tình gì y cũng có thể dễ dàng tha thứ.

Ngoài ý muốn hết lần này tới lần khác tới nhanh như vậy.

Giữa trưa lúc ăn cơm.

Phụ thân Đoan Mộc ngồi ở chủ vị, bác gái cùng đại ca ngồi ở bên tay trái, y và mẫu thân thì ngồi ở bên tay phải. Vị thế có giá trị thế nào, bàn ăn dài đều phân biệt rõ ràng.

Thiên Diệp Mỹ Hạnh trang điểm đậm nhạt thích hợp, cách ăn mặc cực kỳ cao quý.

Một thân kimono thanh nhã phiền phức, tím nhạt khảm nền trắng thêu đồ vân phong hoa lưu thủy, vận sắc đoan chính thanh nhã cứ như núi Phú Sĩ, cao cao tại thượng, xa không thể chạm, xác thực rất có phong phạm chủ mẫu đương gia, uy khí mà trang nhã.

Mà mẹ của mình thì diễm như đào, vũ mị mê người, mặc một bộ gấm sườn xám hồng sắc sáng lạn. Trên mặt thêu tơ bạc như mây bay di động, tà váy xẻ cao hờ hững, đùi ngọc trắng nõn mê người như ẩn như hiện.

Đoan Mộc Trữ đem hết thảy xem ở đáy mắt.

Giữa hai nữ nhân này cạnh tranh đã đến tình trạng giương cung bạt kiếm, dù cho chỉ là một bữa cơm rau dưa cũng tranh đấu gay gắt.

Lúc cùng ăn bọn họ rất ít nói chuyện phiếm, bảo trì lễ nghi ‘thực vô thuyết’ (ăn không nói).

Nhưng mà lúc này đây, phụ thân lại đột nhiên để đũa xuống, ngân đũa dài nhỏ ở trên bàn đá cẩm thạch dài phát ra thanh âm rất vang dội, người nghe được có chút kinh tâm động phách.

“Ta có chuyện muốn tuyên bố —— cuối tuần này, ta muốn đón tiểu Viễn về nhà.”

“Tiểu Viễn? Là ai? Nữ nhân ngươi mới nhìn trúng sao?” Từ Lộ Lộ vội vàng hỏi, liễu mi xinh đẹp vặn lên.

Đoan Mộc thoáng giận, trừng liếc nàng, “Tiểu Viễn là con trai ruột của ta.”

Đối với loại người sống trong quyền lực tranh đấu hết sức mẫn cảm như bọn họ mà nói, tiếp sau một cơn gió thổi cỏ lay biểu thị một hồi cuồng phong mưa rào, nhất là động tác đem đứa con tư sinh bên ngoài chính thức đón về nhà lớn như vậy, càng như bom nổ dưới nước, “Oanh” một tiếng, trong đáy lòng tất cả mọi người bị tạc cho sóng to gió lớn, dù cho có người trên mặt bất động thanh sắc, trong nội tâm cũng nhất thời kích nổi ngàn tầng lãng (sóng nước).

Vừa dứt lời, người đầu tiên làm khó dễ chính là Thiên Diệp Diệu tính tình luôn không tốt.

“Đứa con? Ngươi rốt cuộc có mấy đứa con? Dứt khoát một lần toàn bộ đón trở về luôn đi!” lông mi đen như mực liếc xéo, trên khuôn mặt tuấn tú so với sắc mặt bất thiện ở đằng kia càng có vẻ tà khí mà sắc bén.

Nếu như nói trước đó gặp phải đứa con tư sinh kia kế thừa tuấn vĩ từ phụ thân Đoan Mộc, như vậy đại ca Thiên Diệp Diệu chính là kế thừa huyết mạch chảy xuôi tàn khốc trong Đoan Mộc gia—— khí phách làm hắc Đạo gia tộc.

Chỉ là có một chút.

Hắn hoàn toàn không có di truyền được sự bất lộ tài năng cùng bất động thanh sắc của Thiên Diệp Mỹ Hạnh.

Đoan Mộc Trữ chậm rãi thả ra cái thìa bạc trong tay.

Từ lúc sinh ra đến lớn lên, y biết mình và đại thiếu gia trong nhà này không phải là người cùng một thế giới.

Đối phương từ nhỏ đã được mặc theo hình thức tây trang Paris đính trang sức, hoặc là kimono thủ công tinh xảo, trang bị tiểu thái đao sang quý. Lời nói cử chỉ không chỉ có trải qua huấn luyện tinh anh nghiêm khắc của Đoan Mộc gia tộc, mà còn tiếp nhận huấn luyện từ Bắc Thần kiếm đạo Nhất đao lưu của Nhật Bản.

Nhớ rõ lúc còn là tiểu hài tử, y từng lén đi tới võ đạo trường.

Sàn nhà dày đặc gỗ lim, hiện ra ánh sáng màu trầm ổn xưa cũ, có vẻ trang nghiêm túc mục (trang trọng).

Kéo ra một nửa cửa giấy màu trắng lịch sự tao nhã, dương quang xuyên thấu qua nửa cuốn màn trúc rậm rạp nhu hòa tán trên sàn nhà, trong không khí tràn đầy hương khí nhàn nhạt của tiên trà.

Thiên Diệp Diệu mặc y phục kiếm đạo màu đen, gương mặt lạnh lùng, hữu mô hữu dạng (có quy tắc bài bản) vung một thanh tiểu thái đao. Tiểu thái đao trên không trung kéo lê tạo nên tiếng xé gió, mũi đao là hình án mây cuộn sóng.

Lông mày đen rậm thẳng tắp, con ngươi đen nhánh tràn đầy quật cường, cái cằm kéo căng.

Mồ hôi không ngừng theo trán của hắn chảy xuống, kiếm đạo phục màu đen bị thấm ướt một mảng lớn, hắn lại không rên một tiếng, chỉ là chăm chú ngạo nghễ vung kiếm, hạ xuống, lại vung..

Đoan Mộc Trữ nhìn đến thất thần.

“Uy, xem xong chưa?” Đối phương rốt cục buông tiểu thái đao, cau mày, không kiên nhẫn nhìn y.

“Ca, ca ca…” Không nghĩ tới mình sẽ bị phát hiện, y vừa quẫn bách vừa thẹn thùng.

“Hừ, đừng gọi ta ca, mẹ của ta nói ngươi không xứng theo ta ở cùng một nhà.”

Câu nói đầu tiên đem loại biểu hiện huynh hữu đệ cung giả dối đâm nát.

Khi đó Đoan Mộc Trữ mới hiểu được, nguyên lai bác gái vẫn luôn ở trước mặt y mỉm cười ưu nhã như hoa anh đào, lại là đối đãi y cùng mẫu thân y như thế này .

Thiên Diệp Diệu ngày thường tuấn mỹ phong lưu, mị không thể so, một thân kiếm thuật cũng đủ để làm cho bất luận kẻ nào tâm thần chập chờn.

Mà hắn cũng đầy đủ hưởng thụ loại mị lực mang đến ưu thế này, sinh hoạt cá nhân phóng đãng không ngừng, vô luận nam nữ một mực không cự tuyệt.

Nữ nhân duy nhất tôn trọng, đại khái chỉ có mẹ của hắn – Thiên Diệp Mỹ Hạnh.

Nếu như người muốn vào cửa chỉ là nữ nhân phụ thân mới nhìn trúng, vậy còn có thể coi như là tầm hoan tác nhạc, bản tính nam nhân. Nhưng là có nguyên phối (cưới hỏi đàng hoàng), nạp vợ nhỏ, lại còn ở bên ngoài có con tư sinh, hơn nữa đứa con tư sinh này đã hơn mười tuổi, đây không chỉ là công kích hắn, mà còn là cho mẫu thân hắn một cái tát!

Hiện tại cư nhiên còn muốn đem đứa con tư sinh kia mang về nhà! Thiên Diệp Diệu híp híp mắt, hừ lạnh một tiếng.

“Diệu!” Trước khi Đoan Mộc nổi giận, Thiên Diệp Mỹ Hạnh đã dẫn đầu quát bảo đứa con ngưng lại.

Nàng là nữ nhân vô cùng có lí trí, biết rõ khi nào thì nói cái gì nên nói, nói cái gì không nên nói.

Hôm nay nàng vờ tức giận khẽ quát một tiếng, nhưng thật ra là tiên hạ thủ vi cường, làm cho chồng mình không có lý do gì lại giận dữ mắng mỏ đứa con. Bởi vì nên nói , nên trách cứ , nàng thân là mẹ đã làm rồi.

Hiện tại cả trên bàn cơm, cũng chỉ có hai người Đoan Mộc và Thiên Diệp Mỹ Hạnh không có phản đối chuyện này.

Trên thực tế, dù cho phản đối cũng không hữu dụng.

Năm đó Đoan Mộc cùng Nhật Bản Thiên Diệp gia kết thông giao chính là vì khuếch trương thực lực của mình cùng địa bàn.

Xuất ra các loại thủ đoạn, làm cho Thiên Diệp Mỹ Hạnh khi đó được xưng là “Hắc đạo thục nữ” hãm sâu võng tình, như thiêu thân lao đầu vào lửa gả cho mình.

Mấy năm trước, Đoan Mộc còn có thể kiêng kị đối phương, nhưng những năm gần đây, thực lực càng ngày càng phát triển an toàn, ngay cả thế lực sau lưng Thiên Diệp Mỹ Hạnh cũng không cách nào ngăn chặn hắn.

Hiện tại lời nói của Đoan Mộc, chính là thánh chỉ.

Cho nên, Thiên Diệp Mỹ Hạnh mới đưa hy vọng ký thác vào trên người đứa con, vị trí người thừa kế của Đoan Mộc gia tộc thề nhất định phải lấy.

Thật là dụng tâm lương khổ.

“Tóm lại, sự tình cứ như vậy mà định.” Đoan Mộc ngữ khí dày đặc, “cuối tuần ta đem tiểu Viễn mang về nhà. Mẹ của nó đã qua đời, các ngươi hãy đối tốt với nó nhiều hơn.”

Thiên Diệp Diệu dẫn đầu vung đũa rời tiệc.

Từ Lộ Lộ cũng không tiếp thụ được tin tức này, sinh khí ly khai.

Chỉ còn lại có Đoan Mộc và Thiên Diệp Mỹ Hạnh gật gật đầu, rồi lại trong khung cảnh bất động thanh sắc, liếc nhau một cái.

Đoan Mộc Trữ đột nhiên ý thức được, có lẽ không chỉ một mình y biết rõ —— đứa con tư sinh của phụ thân tồn tại. Chỉ là phụ thân một mực không có đưa hắn mang về nhà, cho nên ông và Thiên Diệp Mỹ Hạnh đều không có lựa chọn gây chiến.

Dù sao, chỉ cần không mang về nhà thì ở bên ngoài dù phụ từ tử hiếu thế nào, ân ái ra sao, đều sẽ không ảnh hưởng đến ích lợi của bọn họ.

Nhưng hiện tại rất khó nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.