Kẻ Cướp Tình Yêu

Chương 2: Chương 2




Từ ngày hôm đó Đan đến quán thường xuyên hơn nhưng người mà cô trông mong lại không thấy xuất hiện. Vài con gió mang cái không khí lạnh buốt thổi qua khiến cô rùng mình. Đan bật cười vì sự ngốc nghếch của mình rồi bước đến quầy tính tiền. Một vài ánh mắt dõi theo cô nhưng cô chẳng mảy may quan tâm đến. Vừa bước ra cửa thì bất chợt cơn mưa ập đến ào ạt như bão. Từ trong màn mưa chiếc limo màu đen quen thuộc đang từ từ tiến lại gần và dừng trước quán. Người mà Đan trông mong cuối cùng cũng đã đến nhưng anh ta không chỉ đến một mình. Theo sau anh ta là một cô gái tuy không rực rỡ như Đan nhưng trông cô ta cũng không tồi chút nào. Anh ta đi qua cô và không thèm nhìn cô dù chỉ một lần. Còn cô gái nhìn Đan đầy thách thức. Thấy thế nên cô quyết định quay trở vô trong và ngồi vào bàn của hai kẻ “khó ưa” ấy rồi Đan còn khuyến mãi cho họ thêm một nụ cười chết người của mình. Cô gái nhìn Đan tỏ vẻ khó chịu nhưng Đan chẳng may may quan tâm đến cô ta ánh mắt cô vẫn luôn hướng về phía “tảng băng” trước mặt.

_Em vẫn chưa biết tên anh!

Cô gái lườm Ly một cái rồi vòng tay qua eo “tảng băng” dịu dàng hỏi:

_ Anh quen cô gái này sao??

Anh lạnh lùng đáp:

_Không quen!!

Đan hơi sựng người vì câu nói ấy cô mau chóng lấy lại phong thái kêu ngạo và nói:

_Tui cũng không quen anh, chẳng qua là tui thích nhìn vẻ bề ngoài của anh!

Anh ta nhìn Đan đầy khó hiểu. Bắt gặp ánh mắt màu hổ phách đang nhìn mình nên Đan mỉm cười thật tươi với anh. Cô gái nhìn Đan rồi lại nhìn anh ta đầy lo lắng:

_Anh à em không thích chỗ này hay mình đi chỗ khác đi!

Anh ta đứng dậy và thủng thẳng bỏ đi còn cô gái cũng mau chóng bước theo sau anh chàng. Trước khi đi cô không quên ngoái lại nhìn Đan lần cuối.Đan vẫn ngồi đấy với vẻ mặt vô cùng thản nhiên thậm chí cô còn mỉm cười chào tạm biệt đối thủ. Những người xung quanh nhìn cô bằng ánh mắt e dè, có lẽ là ái ngại vì họ nghĩ đầu óc cô không được bình thường.

Ngoài trời mưa tầm tã không ngớt. Đan tần ngần trước mái hiên đợi mưa tạnh khá lâu mới quay trở về nhà. Ngôi nhà mà cô chẳng muốn vể một tí nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.