Kẻ Phá Đám

Chương 2: Chương 2




Hôn nhân không hợp cho những người khó tính.

Cả chồng lẫn vợ, nếu muốn hôn nhân bền vững,

đơm hoa kết trái, thì cả hai phải đồng lòng dẹp

bỏ tự ái trong lòng. Họ phải để cho lòng tự ái

chìm xuống đống bùn dơ bẩn. Dĩ nhiên không

tránh khỏi sai lầm, nhưng với tình thương và

lòng tha thứ như dòng nước tẩy sạch hết lỗi

lầm, hàn gắn vết thương lòng giữa họ.

Đồ hủ lậu, Carolyn Delaney Salvetti ngồi mở to

mắt với vẻ kinh ngạc khi cô nghe người cố vấn

hôn nhân lải nhải lên mặt dạy đời trích từ

những câu trong cuốn cẩm nang tự biên tự soạn

của y, cuốn sách có nhan đề rất kêu và lố lăng:

Hãy dẹp bỏ tự ái của mình. Anh chàng ngu đần

này đang nói đến hôn nhân hay chuyện dẹp bỏ

tự ái nhỉ? Carrie không biết, và ngay khi ấy cô

chẳng thèm quan tâm.

Không muốn để lộ sự bất mãn ra mặt, cô kéo

tay áo lụa lên khỏi cổ tay để nhìn chiếc đồng hồ

của nhà hàng Carter. Đã 10 phút trôi qua. Lạy

Chúa, cô có thể chịu đựng lâu đến thế sao?

Cô hít vào một hơi thật sâu, thả tay áo xuống,

dựa người ra lưng ghế bọc nệm êm ái, gật đầu

ra vẻ tán thưởng để cho chồng và gã ngu đần

tin rằng có cô chú ý nghe.

Hôn nhân không thích hợp cho người khó tính,

ông ta lặp lại bằng giọng mũi rề rề, thấp. Giọng

ông ta khét lẹt khiến cho thần kinh của cô khó

chịu.

Người cố vấn là tay đại bịp huênh hoang, vênh

váo, mập mạp, cứ nhất quyết đòi mọi người gọi

mình là tiến sĩ Pierce, vì ông ta cảm thấy gọi ổng

bằng cả họ và tên tiến sĩ Pierce Ebricht nghe

quá khách sáo cho việc thảo luận thân mật như

thế này. Nói tóm lại, ông ta được xem như là

người giúp đỡ họ bộc bạch hết nỗi lòng. Sau lần

giải độc đầu tiên, Carrie gọi ông ta là tiến sĩ ngu.

Chồng cô, Tony, đã chọn ông ta làm cố vấn là vì

ông ta "hợp" với thời trang. Người cố vấn, có

bằng tiến sĩ hẳn hoi, là vị thầy tân tiến nhất cho

những ai cần nhờ đến ông ta phục hồi hôn nhân

cho bền vững. Tiến sĩ Pierce là tiến sĩ Phil đối với

giới giàu có và có tiếng tăm, nhưng không giống

tiến sĩ Phil, anh chàng ngu này hoàn toàn là một

tên hề.

Thế nhưng, Tony cũng là anh chàng hề. Anh ta

ngồi bên cạnh Carrie, hai lòng bàn tay ướt mồ

hôi chắp lại như đang cầu nguyện, vẻ mặt chăm

chú, thành khẩn, như con rối bằng gỗ do người

cố vấn tạo ra, mỗi khi tiến sĩ ngu dừng lại đọc

cuốn Kinh Thánh của y để nhìn lên với thái độ

trông chờ, thì anh ta gật đầu tán thưởng.

Cắn môi là cách duy nhất để Carrie khỏi cười ...

hay khỏi hét lên. Ôi cô muốn hét lên biết bao.

Nhưng cô không dám. Cô đã mặc cả với ông

chồng đê tiện, nếu cô không giả vờ làm ra mình

đang muốn cứu vãn cuộc hôn nhân đang đứng

trước viễn tượng tan vỡ, thì chắc cô phải trả trợ

cấp suốt đời. Viễn tượng này làm cô lo sợ.

Lợi thế không nghiêng về phía cô. Tony xuất

thân trong dòng họ thọ đến trăm tuổi. Ông bác

sĩ Enzo của anh ta đã già đến 86 tuổi và còn

chạy máy ép nho nấu rượu vang tại mảnh đất tí

tẹo trên phần đất phì nhiêu ở Napa, và h2inh

như sức khỏe không sa sút tí nào. Ông ta chỉ

bớt hút thuốc Camel không có đầu lọc để bảo

tồn sức khỏe vào năm 85 tuổi -- Ông ta có thói

quen hút một ngày ba gói -- và gia tăng ăn tỏi

trong các bữa ăn, kể cả với bánh mì nướng

bằng lúa mạch vào buổi sáng. Nếu Tony mà

sống khỏe mạnh, cường tráng như Enzo, khi

Carrie đã cằn rỗi, thì chắc cô sẽ bị vắt hết tài

chính không còn để lại chút gì cho đứa cháu

thân yêu, Avery. Trái lại, nếu cô thuận theo

Tony đến dự 10 buổi nghe tiến sĩ ngu giảng giải,

và cuộc hôn nhân vẫn kết thúc -- Theo cô thì sẽ

thế -- thì, Tony đã hứa, gã sẽ không quan tâm

đến công việc kinh doanh và không đòi một xu

trợ cấp nào.

Carrie không phải điên. Vốn đa nghi, cô không

dễ gì tin lời của người mà cô xem có thói quen

nói láo và có máu trộm cướp. Đã có một trăm

hai mươi ba ngàn đô la bị mất khỏi một trong

những tài khoảng kinh doanh của cô. Cô không

chứng minh được Tony đã lấy khoản tiền ấy,

nhưng cô tin anh đã lấy, có thể để mua quà

tặng đắt tiền cho tình nhân. Đồ khốn nạn. Thế

cho nên, để đảm bảo anh ta không đổi ý và

chạy theo cô đòi tiền trợ cấp, cô đã buộc anh ta

hứa bằng cách viết lên giấy, rồi mọi người phụ

tá của cô làm chứng việc chồng cô ký vào giấy

tờ. Bây giờ tờ giấy đã được cất kỹ trong hộp cất

đồ an toàn tại Ngân hàng Thương mại Thứ

Nhất.

Làm sao họ đến nông nỗi này nhỉ? Cô tự hỏi.

Tony thường là người dễ thương và biết suy

nghĩ.

Carrie nhớ cái đêm cô thức dậy vì quá đau đớn.

Cô biết mình đau vì ăn phải ngộ độc thức ăn --

họ đã đi ăn tại nhà hàng Thái mới mở, nơi bạn

bè của cô rất thích đến ăn. Cô không chịu đi

nhà thương, và Tony đã ngồi bên cô, lo lắng.

Cuối cùng anh ta bế cô ra xe, chở đến bệnh

viện. Đêm đó anh đã cứu sống cô. Sau khi đã

điều trị ở phòng cấp cứu, cô xác nhận điều đó,

và Tony ngồi ở ghế canh chừng cô suốt cả đêm.

Anh làm cho nhân viên bệnh viện phải khâm

phục vì chịu đựng những lời phàn nàn và yêu

cầu đủ thứ của cô, rồi còn chất đầy phòng đủ

thứ hoa cúc, loại hoa cô thích nhất.

Tony rất có sức thu hút quần chúng. Mẹ kiếp,

bây giờ ông ta vẫn còn, có lẽ vì thế mà tất cả

bọn trẻ muốn làm minh tinh cứ bao quanh lấy

anh ta. Phải chăng sự cám dỗ quá lớn không thể

cưỡng lại được. Nói tóm lại, cô đang trở nên già,

năm tháng chồng chất lên đầu cô thấy rõ. Có

phải đây là lý do khiến cho anh ta không trung

thành?

Cô lại lén xem đồng hồ, cố nén tiếng thở dài.

Trong năm phút nữa thôi là buổi giảng hòa cuối

cùng sẽ chấm dứt và cô sẽ khỏi cần giả vờ tử tế

với tiến sĩ ngu nữa. Rồi, ông ta có thích hay

không, cô cũng sẽ đi bồi bổ lại sức khỏe của

mình. Áo quần Prada dùng tập thể dục ngoài

trời đã tộng hết vào xách Gucci rồi, cùng với máy

tính xách tay hiện đại nhất, ba hộp pin, và hai

máy điện thoại di động ... Hành lý đã chất vào

thùng chiếc xe lớn đợi đưa cô từ văn phòng tiến

sĩ ngu ra phi trường.

Chuyến đi nghỉ hè bắt buộc này là lần đầu tiên

cô đi khỏi công ty của mình, công ty Star Catcher

(Quảng cáo minh tinh) trong thời gian hơn tám

năm, và cô hết sức lo lắng. Cô có số nhân viên

giải quyết bất cứ vấn đề khó khăn gì, nhưng cô

là người rất muốn kiểm soát các hoạt động

trong công ty, nên cô không muốn để cho người

khác quyết định công việc của mình với thời gian

14 ngày. Theo Avery, Carrie thuộc nhóm có cá

tính loại A. Cô không thể chịu đựng được cảnh

sống lười biếng và buồn bã. Thậm chí khi cô

cưới Tony, cô cũng kh6ong đi hưởng tuần trăng

mật. Đợt nghỉ cuối tuần ngắn ngủi ở Baja cô

xem như đã đi xa khỏi công ty còn non yếu của

mình mất một năm trời, và đây là điều thật mỉa

mai, vì trong thời gian này cô được xem như

đang thời yêu đương.

Khu nghỉ mát Utopia Spa đã gởi giấy báo để

dành phòng của Carrie cách đây ba tuần rồi,

giấy báo in chữ nổi màu vàng rất sang trọng,

giấy đến ngay sau lần giảng hòa thứ ba với tiến

sĩ ngu. Sau khi nhìn vào tờ giấy mời, Carrie tin

chắc có Tony đứng đàng sau vụ này, vì anh ta

rất muốn cô đi khỏi LA. Chồng cô giả vờ ngạc

nhiên, nhưng cô không phải là ngu. Anh ta giục

cô tranh thủ thời gian đi xa nghỉ lâu hàng tháng

và dùng thời gian xa cách này để hàn gắn cuộc

hôn nhân đang gặp cơn sóng gió.

Dù cô vặn hỏi bao nhiêu, anh cũng không nhận

rằng anh cố tìm cách để cô đi xa. Anh khăng

khăng nói rằng anh không lấy chỗ cho cô hay trả

phí tổn quá đắt, và vì anh còn quá cứng đầu

hơn cô nhiều, nên cuối cùng cô bỏ ý định tìm

cho ra sự thật trong vụ này.

Giấy báo để dành chỗ có kèm theo tập sách

mỏng miêu tả tỉ mỉ cơ sở vật chất sang trọng và

giới thiệu cách cư sử lịch sự của nhân viên ở

Utopia. Lại còn có kèm thêm bức thư với danh

sách các danh nhân thường đến nghỉ ở đây xác

nhận các điều miêu tả là đúng.

Cô đã nghe tiếng suối nước khoáng -- mọi người

ở Hollywood đều biết suối này -- nhưng cô

không rõ con suối nổi tiếng như thế nào với giới

giàu sang danh vọng. Vì giá đắt kinh khủng, cô

không hề nghĩ đến chuyện đến đây.

Carrie rất lo lắng. Việc đi nghỉ này có quan trọng

gì cho cô không? Ngồi ăn uống trong những nhà

hàng "thời thượng" ở LA mới là điều tối quan

trọng vì mọi người sẽ thấy mình, sẽ chú ý đến

mình, còn đến suối nước khoáng thì có ai thấy

đâu? Ở đấy quá yên tĩnh, quá đẹp đẽ, ngoài

một số khách đến đấy, thử hỏi có ai biết cô có

đến đó? Liệu chủ nhân ở đấy có yêu cầu cô cho

lời xác nhận không? Lạy Chúa, làm thế không

tuyệt vời hay sao? Nếu tên cô được nằm trên

danh sách những người giàu sang danh vọng,

chắc công ty của cô sẽ phát triển mạnh lên đáng

kể lắm chứ. Trong nghề của cô ở thời đại bây

giờ, điều duy nhất đáng làm là gây ấn tượng

mạnh cho mọi người và làm cho họ lác mắt,

thèm thuồng. Chỉ có những người thượng lưu

mới không cần làm gì hết mà cũng có công việc

ở Hollywood.

Nhưng có cái gì bảo đảm là cô sẽ có tên trên

danh sách đám người giàu sang danh vọng đó?

Carrie làm bài tính, hình dung ra cảnh hàng

ngày cô phải tiêu xài bao nhiêu tiền, cô bèn

quyết định ở nhà. Cô không để cho Tony xài phí

tiền bạc của cô nữa. Sáng mai cô sẽ gọi đến suối

nước khoáng để yêu cầu họ hoàn lại tiền thuê

phòng. Không tội gì cô phải xài tiền quá nhiều

như thế. Chắc cô đã hét lớn những lời này với

Tony ít ra là năm lần trước khi anh ta đọc lớn

tên của những người thường đến suối nước

khoáng để phục hồi sức khỏe và hết lời tán

dương suối nước khoáng Utopia.

Khi cô nghe đến tên của Barbara Rolands, cô liền thôi la hét.Mọi người đều biết cô đào lớn tuổi đã có ba giải Oscar này cũng như biết cô ta đã căng da mặt rất đẹp ở bờ biển. Hồi năm ngoái, Barbara đã biến mất ba tuần, rồi khi cô xuất hiện lại trước công chúng tại một buổi quyên góp gây quỹ cho phong trào thời trang, cô ta trông trẻ đẹp kinh khủng. Có phải cô ta nhờ suối nước khoáng mà được thế không?

Carrie giật xấp giấy trên tay Tony. Cô đọc tên

những nhân vật được mời đến phục vụ các nhu

cầu của khách hàng. Đầu danh sách là hai nhà

phẫu thuật thẩm mỹ lừng danh.

Liệu cô có cần những ông bác sĩ đã cải thiện sắc

đẹp cho rất nhiều nhân vật quan trọng của thế

kỷ này làm tăng thêm nhan sắc cho mình

không? Chỉ có Chúa mới biết cô có thể làm điều

này hay không. Không căng da mặt -- Cô chưa

đến 45 -- nhưng dưới hai mắt cô bị phồng ra

nhiều, chắc cô cần phải làm cho chúng xẹp

xuống. Thiếu ngủ, làm việc quá nhiều giờ, uống

20 tách cà phê mỗi ngày mà không hề vận động

cơ thể, những chuyện này đã làm hại sức khỏe

của cô rất nhiều.

Theo bức thư, cô sẽ bay từ L.A. đến Denver, rồi

đáp máy bay nhỏ đi Andrewspen. Utopia nằm

sâu trong núi, cách nơi nghỉ mát trượt bằng gần

nhất là 15 phút đường đi. Cô sẽ đến vào lúc trời

bắt đầu tối, và sáng hôm sau cô sẽ được bác sĩ

ở đây chăm sóc sắc đẹp. Cô nhận thấy một

trong những lời đề nghị của họ đáng được chấp

nhận, nhất là hút bớt mỡ. Tiến trình theo sau là

xoa bóp toàn thân.

Làm sao cô từ chối được? Thật vậy, làm sao cô

từ chối được nhất là sau khi Tony nói cho cô biết

rằng món quà biếu nặc danh này khỏi phải trả

tiền. Cô biết anh ta đã dùng tiền của công ty để

trả cho chuyến đi này. Anh ta không tiết kiệm

được một đồng. Từ ngày họ hợp nhất hai công

ty, cô đã đem vào cho công ty tài khoản nhiều

triệu đô la đầu tiên, thì anh ta sống rất đế

vương. Anh ta không hề lo làm ăn.

Tony nói rằng tiền để cho cô đi chơi xuất phát từ

đâu chẳng thành vấn đề, anh cho biết việc cô đi

nghỉ hè xem như món quà sinh nhật sớm của

cô. Anh ta tin rằng không ai từ chối món quà

tặng chân thành như thế. Anh nói với cô rằng

anh hy vọng cô sẽ dùng thời gian nghỉ ngơi này

để suy gẫm về những lời khôn ngoan của tiến sĩ

ngu nói về sự cao cả trong hôn nhân. Cô nghĩ,

Tony hy vọng rằng, khi cô đã bình tĩnh trở lại,

như hành động thường thấy khi người ra đi nghỉ

hè, thế nào cô cũng nhận ra cô đã sai lầm khi

đổ lỗi lên đầu anh ta, và thế nào cô cũng cảm

thấy cô còn yêu anh.

Carrie đã có chương trình hoạt động riêng mình.

Trong khi cô phải được "tu sửa" lại, thì cô muốn

tiếp tục nghĩ ra cách quảng cáo ác liệt để làm

cho công ty cô có tiếng vang khác. Từ ngày cô

nhận được phần thưởng sau cùng đến nay đã

lâu rồi, đã bốn năm rồi, cho nên cô càng lo.

Nghề quảng cáo là nghề kinh doanh rất khốc

liệt, các công ty cạnh tranh với cô, hầu hết có cơ

sở ở Manhattan đều rất ác liệt. Nhóm người tuổi

đôi mươi đều chiếm lĩnh thị trường. Các ủy viên

quản trị các công ty không muốn nói chuyện với

các ông bà đã trên 30, vì thế mà Carrie đã thu

nhận thêm ba nhân viên còn trẻ để thủ vai

chính. Cô đã gọi nhóm chuồng nhiệt mười chín

đôi mươi này là em bé của cô.

Việc Carrie phải chạy theo thời trang là điều cấp

bách. Trong nghề cô, thành quả trong quá khứ

không thành vấn đề. Với cái đà cạnh tranh nhau

để giành ảnh hưởng trên thương trường, công ty

Star Catcher không thể ngồi yên tại chỗ.

Hollywood là thành phố hay thay đổi. Người làm

nghề kinh doanh quảng cáo phải quan tâm đến

các biến động xảy ra hàng ngày. Nếu Carrie

không thúc đẩy nhân viên kiếm ra tiền nhiều

cho công ty, tức là cô đã thuộc vào loại lạc hậu

rồi.

Cô nợ cháu gái lần cô ấy tạo được tiếng vang

đầu tiên. Khi cô đào vị thành niên cô đã thuê

bỗng nổi chướng, làm eo, đòi cô phải tăng gấp

đôi lương vào giờ phút chót, cô bèn xin Avery

nhảy vào thay chân cô bé. Cô gái ngu ngốc nghĩ

rằng cô ta đã bắt bí được công ty Star Catcher vì

thời giờ đã eo hẹp, và nếu Avery không đến

phim trường với Carrie hôm đó, thì chắc cô đã

phải trả cho con đĩ bé con số tiền gấp đôi rồi.

Avery đã cảm thấy hết sức xấu hổ khi phải làm

theo những điều Carrie yêu cầu, nhưng nhờ có

giọng tốt và có thân hình tuyệt vời, nên cô đã

đạt được yêu cầu. Chương trình quảng cáo

nhiều kỳ trên ti vi của cô đã thành công rực rỡ,

và Carrie, xem như người đại diện cho Avery, có

thể dùng cô làm việc ít ra là một năm. Nhưng

Avery không quan tâm đến việc này. Khi đợt

nghỉ mùa xuân chấm dứt, cô về đi học tiếp cho

hết bậc trung học rồi vào đại học.

Cô cháu gái tiếp tục làm việc với Carrie vào mỗi

mùa hè, nhưng cô ghét việc rời khỏi văn phòng

để đi gặp các ủy viên điều hành của các công ty.

Carrie không thể nào hiểu nổi sự dè dặt của cô.

Hình như Avery không biết rằng, như Tony

thường nhận xét, cô đã bị loại -- hay là cô biết

mà cô chẳng cần phải lưu tâm.

Vấn đề khó khăn với cô cháu là Avery không

sống ngoài mặt chút nào hết. Cô dịu dàng, khỏe

mạnh và phân biệt rạch ròi cái gì là quan trọng

trong đời sống và cái gì là không. Nhưng Carrie

đòi hỏi cái gì nữa? Nói tóm lại, cô đã dạy cháu

mình biết phân biệt các thứ như thế. Mỉa mai

thay, Carrie nghĩ, chính cô cuối cùng đã làm việc

trong môi trường đòi hỏi phải sống ngoài mặt.

Cô đã hóa ra người đạo đức giả. Liệu khi nào cô

mới sống thật với những điều cô đã giảng dạy

cho Avery? Có lẽ phải đợi khi nào cô làm ra

được hai triệu đô la nữa ư?

Cuối cùng Carrie cảm thấy bị kích thích về việc

đi nghỉ ở suối nước khoáng. Khi cô đã quyết

định đi, cô gọi Avery, xin cô đến với mình ở

Utopia một tuần. Cô biết Avery đã dùng một

phần thời gian nghỉ hè để kèm các cô cậu vị

thành niên ở D.C., và Carrie cố lôi cô về với gia

đình một thời gian bằng thế. Carrie cảm thấy tin

rằng thế nào Avery cũng đến ít ra là vài ngày,

nhưng cô sợ nếu Avery biết số tiền dì Carrie

phải trả ở đấy quá lớn, có thể cô gái e ngại mà

không đến. Carrie không hề lo ngại gì về việc trả

phí tổn cho Avery. Carrie có thể làm bất cứ cái

gì cho cháu, tất cả mọi thứ. Có lẽ vì Avery không

bao giờ yêu cầu cô làm gì hết. Carrie không hiểu

làm sao cô cháu gái có thể sống nổi với đồng

lương ít ỏi mà cô gái đã làm ra, và mặc dù mỗi

lần cô nói chuyện với cháu, cô đều đề nghị cho

tiền, nhưng Avery luôn luôn từ chối. Avery làm

việc có tiền rồi, hay cô ta đã nói như thế.

Avery làm cho cô yên tâm, luôn luôn cô tin rằng

cháu cô sẽ không để cho cô bị bơ vơ ở Utopia

mà đi làm việc khác.

Thế nào Avery cũng cười khi nghe chuyện Carrie

định đăng ký hẹn giờ để hút mỡ. Cô cười khi

nghĩ đến chuyện cháu cô thế nào cũng bàn bạc

việc này. Avery cũng sẽ lắc đầu khi thấy số áo

quần đi tập thể dục của cô. Tất cả áo quần đều

giống nhau và có nhãn của nhà tạo mẫu. Ôi,

phải, thế nào Avery cũng tròn xoe mắt, rồi

thuyết giảng bài giảng cô ta thích nhất về sức

khỏe và đời sống.

Lạy Chúa, cô nhớ cô cháu quá trời.

- Em cười cái gì đấy, cưng? -- Tony hỏi.

Trở lại với thực tế trước mắt, cô nhận ra cả

chồng lẫn vị cố vấn hôn nhân của họ đang nhìn

cô. Cô nhún vai để che giấu sự bối rối.

- Tôi đang nghĩ đến những chuyện tôi cần phải

suy nghĩ. -- Trước hoàn cảnh bối rối hiện tại, cô

chỉ đáp được một câu vô nghĩa như thế thôi.

Tiến sĩ ngu hài lòng ra mặt, ông ta bèn dẹp

chuyện tự ái sang một bên. Ông gật đầu đồng ý

rồi đứng dậy, báo hiệu buổi giảng hòa thế là

xong.

Khi hai vợ chồng ra xe, Tony cúi người nói với

cô:

- Thật em không cần anh lái xe ra phi trường với

em không?

- Thật.

- Em nhớ mang theo giấy giữ chỗ ở khách sạn

chưa?

- Rồi. -- Cô nhích ra khỏi chồng khi người tài xế

mở cửa sau xe cho cô. -- Em vẫn chưa nhận

được tin gì của Avery, em đã để lại cho nó ba

tin nhắn. Em hy vọng nói chuyện với nó trước

khi rời L.A.

- Chắc em biết cô ấy rất bận việc. Có lẽ cô ta

không có thì giờ để gọi em đâu.

- Nhưng nếu trong lúc em đi rồi mà xảy ra

chuyện gì khẩn cấp thì sao?

- Thì chắc cô ấy sẽ gọi cho anh hay gọi đến điện

thoại di động của em.

- Em không muốn nó đi kèm con nít. Công việc

này quá nặng nhọc cho nó. Nó ...

- Nếu cô ấy không thích thì chắc cổ đã không

làm, -- Anh ta nói. -- Em đừng lo lắng làm gì.

Bây giờ Avery lớn rồi.

- Khi về nhà nhớ kiểm tra thư điện tử cho em,

-- Cô nói. -- Có lẽ nó đã nhắn tin cho em.

- Ừ, anh sẽ kiểm tra và gọi báo cho em biết.

- Phiên tòa sẽ mở vào ngày 16. Em không biết

Avery đã nhận giấy báo chưa. Em đã có ...

- Dĩ nhiên cô ấy biết rồi. Tại sao em lo chuyện

đó như thế?

- Em không thể vắng mặt vào buổi ấy. -- Cô đáp

nhanh. -- Em luôn luôn đi với Avery. Cả hai

chúng tôi sẽ nói trước khi chánh án quyết định.

- Cưng ơi, em sẽ không vắng mặt trong phiên

tòa ấy đâu, và Avery cũng không. Lạy Chúa, còn

một tháng nữa mà. Phiên tòa trước đã có em

thì phiên tòa này cũng sẽ có em. Bây giờ cố

gắng thư giãn. Anh muốn em vui chơi thỏa

thích.

Cô gật đầu.

- Vâng, được rồi.

Giọng cô nghe không được thành thật. Anh ta

cau mày, nói:

- Em căng thẳng vì em chưa bao giờ đi chơi xa

với thời gian lâu như thế này. Đây chỉ là sự bối

rối trong giây phút chót.

Carrie lại gật đầu, rồi cô bước vào xe, nhưng

Tony nắm hai vai cô, hôn cô.

- Anh yêu em. -- Anh ta thì thào nói. -- Anh

luôn luôn yêu em. Ngay từ khi chúng ta mới gặp

nhau. Anh muốn cuộc hôn nhân tốt đẹp trở lại.

- Vâng, em biết. -- Cô đáp, giọng xua đuổi.

Ngay khi xe vừa chạy, Carrie đã đưa tay lấy

máy tính xách tay. Cô vừa bật máy thì điện

thoại di động reo. Cứ nghĩ là Tony gọi để nhắc

lại về chuyện hôn nhân, cô gắt gỏng trả lời.

- Chuyện gì nữa đấy?

- Đoán chuyện gì? -- Avery nói.

- Chào cưng. Dì tưởng Tony gọi. Cháu nghỉ hè có

vui không?

- Chưa nghỉ. -- Cô trả lời. -- Cháu vừa làm xong

công việc ở văn phòng. Cách đây hai hôm cháu

đã họp với thủ trưởng mới một buổi họp rất

quan trọng, và cháu rất mong muốn kể cho dì

nghe việc cháu giúp họ giải quyết vụ này. Ta

cùng ăn bữa tối hơi trễ tại Aspen chứ?

Carrie thét lên:

- Cháu đến với dì phải không? Có phải vì dì càu

nhàu, dọa dẫm mà cháu đến không?

- Nếu cháu nói phải, thì chắc dì quá bậy rồi. Lần

này vì cháu thấy có lỗi, dì Carrie à, nhưng dì

đừng nghĩ ...

- Việc cháu định dẫn mấy đứa trẻ đi chơi ở

Washington ra sao?

- Phải hoãn lại thôi.

- A. Vậy là dì thắng không có đối thủ.

- Dì có muốn cháu đến hay không?

- Dĩ nhiên dì muốn cháu đến. Dì sẽ gọi đến

Utopia báo cho họ biết ngay bây giờ. Cháu đã có

máy bay chưa?

- Cháu đang nhìn vào màn hình máy tính đây.

Cháu có thể có chuyến bay nối ở Denver, nhưng

sẽ không có sớm được. -- Avery đáp.

- Dì hồi hộp quá. Chúng ta sẽ cùng vui chơi với

nhau. Báo ngay cho dì biết giờ đến của cháu.

Khi nào đã mua được vé máy bay, hãy gọi lại

cho dì. Hẹn sẽ gặp cháu, Avery. Thương cháu.

Carrie cảm thấy lên tinh thần. Cô tắt máy; rồi

gọi đến Utopia. Sau đó, cô làm việc. Cô ghi chép

các công việc cho đến khi xe đậu lại tại phi

trường. Công việc an ninh phi trường tiến hành

chậm như rùa. Carrie chuyện quai cái xách từ

vai này sang vai kia, lấy cái máy ghi âm nhỏ

trong xách rồi đọc lời dặn dò công việc cho nhân

viên trong văn phòng. Khi máy bay cất cánh, cô

đã ngồi êm ái trong ghế hạng nhất với ly

Chardonnay ướp lạnh, cô mở máy tính xách tay

ra và làm việc lại.

Tư tưởng cô lại quay về với Avery. Cô định gọi

lại để hỏi chuyến bay của Avery sẽ bay lúc mấy

giờ. Cô đưa tay lấy cái máy điện thoại móc ở nơi

chỗ dựa tay của ghế ngồi, đoạn cô đổi ý. Tốt

hơn là nên đợi. Nếu cô dùng điện thoại của máy

bay, cô phải hét thật to mới nghe được, vì tiếng

động cơ nổ ầm ầm và vì sóng bị nhiễu, rồi hành

khách quanh cô sẽ nghe hết từng lời cô nói.

Đến Aspen, vừa ra khỏi máy bay, cô liền đi ra

khỏi dòng hành khách và ngồi xuống lục tìm

máy điện thoại di động trong cái túi xách đeo

vai. Cô lôi hết các thứ trong xách ra, khi ấy mới

nhớ cô đã nhét máy điện thoại trong ví. Không

có ai thiếu ngăn nắp như cô, cô nghĩ, vừa kéo

dây kéo đóng túi xách lại. Bỗng cô ngước mắt

nhìn lên, thấy một người đàn ông cầm cái biển

có tên cô. Cô nghĩ: anh tài xế xe hơi. Anh ta

mặc bộ côm lê màu xanh đậm. Trông anh ta rất

lịch sự, đẹp trai, hình ảnh trẻ hơn của Sean

Connery. Cô vội đứng dậy, vừa nhét máy điện

thoại vào túi áo gió. Sửa lại cổ áo sơ mi cho

ngay ngắn, cô nói lớn:

- Tôi là Carolyn Salvetti.

Anh ta cười rất có duyên. -- Chào bà Salvetti. --

Anh ta nói giọng Anh rất ngọt, cái biển tên găm

trên ve áo ghi: "Ông M. Edwards".

- Anh làm ở Utopia à? ... Ở suối nước khoáng à?

-- Cô hỏi.

- Vâng, phải. -- Anh ta đáp. -- Bà có giấy giữ chỗ

trước đấy chứ?

Cô đưa tay lấy cái xách du lịch.

- Có đây.

- Ồ, tôi khỏi cần xem, bà Salvetti. Tôi chỉ muốn

biết bà có đem theo giấy tờ không thôi. Chúng

ta đi lấy hành lý của bà nhé?

Carrie cảm thấy kỳ cục, chân mang giày cao gót

có quai hậu hiệu Manolo Blahnik mà vừa đi vừa

chạy cho kịp người đến đón chân dài. Một lần cô

trược chân, nếu anh ta không nắm tay cô giữ

lại, thì chắc cô đã té úp mặt xuống đất. Cô đã

nghĩ đến chuyện thay giày trước khi lên máy

bay, nhưng rồi vùi đầu vào công việc khiến cô

quên mất.

Họ đi qua một buồng điện thoại, nhắc đến cô

nhớ việc cô vẫn chưa biết tuyến bay của Avery.

Mẹ kiếp, cô đã dặn cô ta gọi báo cho cô biết

ngay khi mua được vé. Carrie biết chuyện gì đã

xảy ra. Avery rất bề bộn công việc, cô ta phải

tranh thủ từng giây từng phút để làm cho xong.

Có lẽ bây giờ quá trễ rồi, không thể gọi cô ta ở

nơi làm việc hay ở nhà được. Có thể hiện cô ta

đang ở tại phi trường hay có lẽ đang ở trên máy

bay. Thế nhưng, Carrie vẫn muốn gọi thử. Có

thể khi Avery đến Denver, cô ta sẽ kiểm tra các

tin nhắn trên máy điện thoại. Phải, khi họ đến

nơi lấy hành lý, Carrie sẽ gọi.

- Có khách nào khác nữa sẽ cùng đi với chúng ta

đến suối nước khoáng không? -- Cô hỏi.

- Có. -- Anh ta đáp. -- Có hai khách nữa. Họ

đang đợi ở trong phòng khách. Khi tôi lấy hành

lý của bà xong, chúng ta sẽ đi.

- Có phải anh được bố trí đón khách chiều nay

và tối nay không?

- Không, đây là chuyến cuối cùng của tôi. Tại sao

bà hỏi thế?

- Cháu gái tôi, Avery Delaney, sẽ đến với tôi tại

suối nước khoáng.

Câu nói của bà khiến cho gã quá ngạc nhiên đến

nỗi gã dừng lại ở giữa hành lang.

- Bà đợi cô Delaney đến với bà à?

Tôi không vừa nói như thế sao? Cô đáp.

- Phải, nhưng cô ấy đáp máy bay đi từ D.C. Nếu

anh không được bố trí để đón nó, thì chắc ban

điều hành nhà nghỉ ở suối nước khoáng cử

người khác đến đón.

Họ đi tiếp.

- Phải, chắc thế. -- Gã nói, giọng thờ ơ, có vẻ

như gã đang bận suy tính việc gì.

- Tôi không có tin tức gì về chuyến bay của

Avery, nhưng chắc cô ấy có gọi điện thoại đến

nhà nghỉ, báo cho họ biết để họ cử người đến

đón. Anh có thể gọi đến Utopia để hỏi cho biết,

được không? Nếu chúng ta đợi được nó thì sẽ

rất tốt. Tôi biết đích xác nó đi qua đường

Denver.

- Tôi rất sung sướng được gọi đến nhà nghỉ. --

Anh ta nói. Gã đưa mắt nhìn quanh rồi gật đầu

chỉ về phía hàng ghế ngồi còn trống ở trước

cánh cổng vắng vẻ. -- Tại sao bà không đến đây

ngồi nghỉ?

Khi gã để các xách bên chân Carrie, cô liền hỏi:

- Chữ "M" là tên gì thế?

- Xin lỗi?

- Tên của anh. Ô. M. Edwards. Chữ M là tên gì?

Gã không có lý do để nói láo.

- Monk. Chữ "M" là chữ đầu của tên Monk (thầy

tu).

- Tên khác người, thú vị quá nhỉ.

- Tôi thích tất cả khách hàng đều gọi tôi là ông

Edwards.

Bướng bỉnh, kiêu ngạo, cô nghĩ.

- Phải, dĩ nhiên.

- Xin bà tha lỗi. -- Gã đi đến cửa sổ, lấy điện

thoại di động ra. Carrie nắm cái xách, đi theo.

Cô muốn nhờ gã hỏi xem ở văn phòng khu suối

nước khoáng có tin nhắn nào đợi cô không.

Khi cô đi đến, gã đứng quay lưng về phía cô. Cô

vỗ tay lên vai gã:

- Ông Edwards.

Gã giật mình quay lui.

- Đợi một lát. -- Gã nói vào máy điện thoại. Rồi

hỏi cô. -- Bà cần gì?

- Anh hỏi cô tiếp tân giúp tôi xem thử tôi có tin

nhắn không, được không?

Gã lặp lại câu hỏi, đợi một lát, rồi lắc đầu.

Carrie cảm thấy khùng mới đứng đấy, nên cô đi

lui, ngồi xuống ghế.

Gã không nói điện thoại lâu, khi gã đến bên cô,

gã lấy cái xách của cô lên, xin lỗi vì chậm trễ.

- Có người khác được bố trí để đi đón cô

Delaney.

- Chúng ta không đợi được à?

- Xin lỗi. Có phải bà nói gì đấy không? -- Gã hỏi.

Thái độ lơ đãng của gã làm cô bực tức.

- Tôi hỏi chúng ta đợi cháu gái tôi có được

không?

- Tôi nghĩ không được. -- Gã đáp. -- Hai người

khách kia đang đợi bà. Tôi không nói cho họ biết

phải đợi lâu. Tôi mong bà thông cảm.

- Vâng, đương nhiên.

- Cám ơn bà. Chắc chắn những người kia sẽ

đánh giá cao sự hợp tác của bà.

- Họ là ai thế? -- Cô hỏi một cách thẳng thừng.

- Xin lỗi bà nói gì?

- Thưa ông Edwards, tôi hỏi những người khác

kia là ai?

- Bà Trapp ở Cleveland, và bà thẩm phán Collins

đi máy bay từ Miami đến.

Carrie chưa nghe tên họ bao giờ, cô tự hỏi

không biết họ có danh tiếng gì không. Cô hy

vọng là những người có danh tiếng. Cô sẽ tranh

thủ làm quen với họ thân mật chừng nào hay

chừng ấy. Có lẽ bà thẩm phán là người nổi

tiếng, thường lên tivi. Làm quen với bà ta không

lợi hay sao?

Cuối cùng họ đến khu vực nhận hành lý, nhập

vào đám hành khách chen lấn nhau đến phía

trước.

- Xe chạy từ đấy đến khu suối nước khoáng mất

bao lâu?

- Không lâu đâu. -- Gã đáp. -- Thế nhưng tối nay

quí vị không đi thẳng đến Utopia. -- Gã nói

thêm. -- Vì có ống dẫn nước chính bị vỡ, nên

người ta phải chữa lại đến nửa đêm mới xong.

Cho nên quí vị đến ở tại khách sạn rất bất tiện,

ông giám đốc đã thu xếp để bà, Bà Trapp và

thẩm phán Collins đến nghỉ đêm tại một khu

nhà riêng.

Carrie định chống lại quyết định này, vì làm thế

sẽ rất bất tiện. Cô phải soạn đồ ra rồi thu xếp

đồ vào va li lại, nhưng bỗng Edwards nói bằng

thái độ tự nhiên, thoải mái:

- Tôi tin ông Cruise và một người bạn cùng đi với

những người khách cuối cùng.

Cô mở to mắt.

- Tom Cruise phải không?

- Phải. Rồi sáng mai, -- Gã nói tiếp một cách

trơn tru. -- Bà sẽ được đưa đến khu suối nước

khoáng.

- Cháu tôi cũng sẽ đến ở tại nhà riêng à?

- Tôi không biết chắc. Nếu ống nước sửa chữa

xong khi máy bay của cô ấy đến, thì chắc cổ

được đưa thẳng đến khu suối nước khoáng luôn.

- Khu nhà riêng có gần Aspen không?

- Nằm ngay phía ngoài, trên núi cao trong khu

vực gọi là Đất Giữa Hồ. Ở đấy đẹp tuyệt. Mùa

này ở đấy đêm thì lạnh còn ngày thì có nắng

ấm. Thời tiết rất tuyệt để leo núi và cắm trại.

- Tôi không phải loại người sống ngoài trời,

nhưng trông anh có vẻ là loại người ấy. -- Cô

nói, nhận thấy đôi vai của gã vạm vỡ, bắp thịt

cuồn cuộn căng phồng dưới bộ áo quần mà

nhìn vào là người ta biết do thợ đo cắt. Độ này

người ta trả lương cho tài xế nhiều thế ư?

Họ đứng bên nhau đến 10 phút mới thấy hành

lý chạy đến trên băng tải.

- Cái xách kia là của tôi. -- Cô nói, chỉ cái xách

Gucci màu đen căng phồng đang chạy đến. --

Cẩn thận. -- Cô dặn. -- Nặng đấy.

- Chỉ có cái xách này thôi à?

Chắc gã nói đùa.

- Không, còn ba cái nữa.

- Bà sẽ ở lại suối nước khoáng trong bao lâu? --

Gã hỏi.

- Hai tuần. Anh làm việc ở đây bao lâu rồi? -- Cô

hỏi, cô muốn nói chuyện gẫu giết thì giờ trong

lúc chờ đợi số hành lý còn lại. Nếu họ làm mất

của cô một cái xách thôi, cô sẽ gặp khó khăn, vì

số pin dùng cho máy tính và điện thoại di động

kia đều tộng hết vào xách.

- Một năm. -- Gã đáp.

- Tuyệt nhỉ. -- Cô nói, không mấy quan tâm.

Mấy va li kia mất tiêu đâu hết rồi nhỉ? Cô cảm

thấy bồn chồn lo lắng, hít vào một hơi thật dài.

Hãy thư giãn, -- cô tự hỏi, -- mình đi nghỉ hè kia

mà.

Cô nhìn quanh phòng lấy hành lý, thấy phòng

vệ sinh nên nói:

- Trước khi chúng ta đi, tôi muốn rửa mặt bằng

nước lạnh cho tỉnh táo ...

- Nếu bà đợi được cho đến khi chúng ta đến ...

- Tôi không thể đợi được. -- Cô cắt ngang lời gã.

Cô đưa cho gã cái xách đeo trên vai nhưng giữ

cái ví. -- Đừng để mất cái xách ấy nhé. Trong

xách có máy tính xách tay và điện thoại di động.

Rồi cô đi nhanh vào phòng vệ sinh. Khi cô rửa

tay, cô nhớ cô để điện thoại di động trong túi áo

khoác, cô bèn quyết định gọi cho Avery ngay.

Carrie đi đến buồng vệ sinh cuối cùng để không

ai nghe cô gọi điện thoại, cô cầu sao sóng không

bị cản trở. Cô bấm máy lia lịa. Cô gọi đến nhà ở

của Avery trước hết, nghe máy nhắn tin trả lời,

cô nói rằng ngay khi Avery nhận được tin nhắn

này thì trả lời ngay cho cô biết. Rồi cô đoán lẽ

Avery đã rời nhà để đến phi trường, Carrie lại

bấm số. Số điện thoại gỏi thẳng đến bàn làm

việc của Avery. Máy nhắn tin trả lời khi chuông

reo hồi thứ hai.

- Mẹ kiếp, Avery, đáng ra cháu phải điện thoại

báo cho dì về chuyến vé máy bay của cháu chứ,

nhưng cháu quên phải không? Dì hy vọng bây

giờ cháu đang ngồi trên máy bay và sẽ kiểm tra

các tin nhắn ở Denver. Dì cứ sợ cháu sẽ không

đến với dì. Dì biết công việc của cháu đã níu

chân cháu lại. Nếu dì phát hiện ra việc cháu lỡ

máy bay vì bận tham dự các buổi họp quái đản

ấy, dì sẽ cười cháu cả tháng đấy. Thật vậy Avery

à, dì cười cháu khi dì nghĩ đến công việc cháu

đang làm với đồng lương cháu kiếm ra, và cả

ngày chúi đầu làm việc trong căn phòng không

có cửa sổ để phân tích những cái mà chỉ trời

mới biết. Thật là phí phạm tài năng của cháu.

Chắc chắn cháu nhận thấy như thế. Dì ước chi

cháu để cho dì giúp cháu đổi nghề.

Carrie nhận ra điều đó cô nói thật buồn cười và

cô cười.

- Cháu hãy nghe dì nói tiếp đây. Cháu nghe hết

những điều dì vừa nói rồi chứ? Nhưng việc dì gọi

cho cháu là dì muốn báo cho cháu biết hiện dì

đã đến Aspen rồi. Dì muốn đợi cháu để chúng

ta cùng đến suối nước khoáng một thể, nhưng

hiện có những người khách khác nữa ở đấy, và

việc bắt họ ngồi đợi là điều rất bất tiện cho họ.

Đêm nay dì không đến suối nước khoáng ngay,

khách sạn bị hư hỏng ống dẫn nước, người đến

đón dì cho biết, chắc khi cháu đến đường ống

dẫn nước đã chữa xong rồi. Hiện dì đã cảm thấy

buồn ngủ. Hai người đàn bà kia và dì đêm nay

sẽ nghỉ đêm tại ngôi nhà riêng trong núi rất

sang trọng. Dì đã quên tên hai người đàn bà

cùng đi, nhưng có một bà là thẩm phán. Dì tin

bà ta có tiếng tăm. Thôi hẹn mai gặp cháu. Dì

sẽ kiểm tra tin tức ở Utopia để biết cháu đến

chưa.

Carrie cảm thấy lòng dâng lên đợt cảm kích

khác.

- Ngôi nhà riêng có tên là Đất Giữa Hồ. Sao có

chuyện kỳ lạ như thế này nhỉ? Tom Cruise là

người khách cuối cùng của họ, cho nên chắc

cháu biết ở đấy hẳn quá đẹp như thế nào rồi.

Nghĩa là ông ta đứng đầu danh sách loại A, và

chắc chắn là họ không để cho ông ta ở một nơi

tồi tàn. Dì phải cúp máy trước khi người đi đón

vào phòng vệ sinh nữ để tìm dì. Dì rất nôn nóng

muốn gặp cháu. Chúng ta sẽ cùng vui chơi thỏa

thích. Úi dào, dì nghe người đón dì đang gọi tên

dì. Suối nước khoáng phái đến một anh chàng to

con để xách va li cho dì. Anh ta là loại ngạo

mạn, khinh người, và nói giọng Anh ngọt xớt. À

ôi, anh ta hấp dẫn lắm. Tên hắn là Monk

Edwards, nhưng cháu biết không, hắn không có

vẻ gì là thầy tu như dì thường thấy đâu. Có lẽ

họ sẽ gọi một anh chàng to con khách để đón

cháu. Chào cưng. Hẹn gặp lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.