Kết Hôn Nhanh Chóng

Chương 831: Chương 831




Vũ Minh Hân ngẩng đầu lên, nhìn thấy ông Dương, sắc mặt cô ta cứng đờ.

Ông Dương chính là người hại nhà cô ta cửa nát nhà tan.

Nhưng bây giờ bày ra bộ dáng quan tâm tới quan tâm mình? Thật sự rất buồn cười!

Thời khắc này, Vũ Minh Hân cũng không biết mình đang nghĩ gì, cô ta lấy dũng khí, giấu phẫn nộ của bản thân mình, gật đầu một cái, “Được.”

Sau đó cô ta lên xe của Vợ chồng nhà họ Tô.

Bọn họ vốn là phải về nhà, nhưng lại đưa Vũ Minh Hân về trước.

Ông Dương hỏi: “Nhà cháu ở đâu?”

Vũ Minh Hân nói một địa chỉ.

Ông Dương thừa cơ hỏi: “Vừa rồi tôi nhìn thấy cháu đang nói chuyện với Hoắc Chấn Đông, hai người quen biết từ trước à?”

Hơn nữa hôm nay, ở trong bữa tiệc ông ta cũng nhìn thấy Hoắc Chấn Đông nói chuyện với Vũ Minh Hân.

Ông ta rất là tò mò với quan hệ của hai người họ.

Vũ Minh Hân lập tức minh bạch, Thì ra ông ta vì hiểu lầm quan hệ của mình và Hoắc Chấn Đông, chẳng trách tên cáo già này lại để ý đến mình!

Cô ta cũng rất biết thời biết thế mà nói: “ Lúc trước cháu từng gặp anh ấy ở thủ đô vài lần, anh ta là Fan của cháu.”

Đây cũng không phải là do cô ta tự nói ra, Vũ Minh Hân cảm thấy mình cũng không tính là nói bừa.

Mắt ông Dương sáng lên, quả nhiên Hoắc Chấn Đông có ý với Vũ Minh Hân.

Dù sao cũng là đàn ông, có hứng thú đối với mấy cô gái trẻ cũng là điều bình thường.

Dương Nhạc Linh bụng bự ngồi ở trong nhà ngồi xem livestream của Trầm Lâm Lâm về màn cầu hôn của Hoa Ngọc Thành và Cao Thanh Thu, cô ta không nhịn được ném điện thoại sang một bên, có một loại cảm giác không hình dung ra được.

Nếu như khi đó cô ta không chạy trốn, hôm nay cũng không trở thành giống như bây giờ, ngồi ở chỗ này dưỡng thai cho một kẻ mà mình không yêu, còn phải sinh con cho Thịnh Hy.

Còn Cao Thanh Thu lại đoạt lấy tất cả những gì mà cô ta từng có.

-

Thịnh Hy mới vừa từ Nhà họ Hoa trở lại, liền thấy cô ném điện thoại, đi tới nhặt lên, hỏi: “ Em sao thế?”

Dương Nhạc Linh không thèm nhìn hắn, coi như hai người hiện tại đã có con đi nữa cô ta cũng không muốn nhìn thấy hắn thêm một cái.

Thịnh Hy ngồi xuống bên cạnh, cầm tay cô ta, “Bảo Bảo hôm nay có ngoan không? Có đá em không?”

Đứa trẻ đã được dự tính ngày sinh vào tháng sau.

Bọn họ quyết định sinh mổ.

Chờ sinh con ra liền phải ly hôn rồi, Thịnh Hy thật sự không nỡ bỏ Dương Nhạc Linh.

Có thể là nghĩ đến bản thân mình sắp được làm ba, hắn cũng trở nên chững chạc hơn rất nhiều, đối xử rất tốt với Dương Nhạc Linh, đáng tiếc Dương Nhạc Linh làm sao cũng không để Thịnh Hy ở trong mắt.

Dương Nhạc Linh không nhìn hắn, không muốn cùng hắn thảo luận vấn đề này, một khi thảo luận thì còn ra thể thống gì?

Cho dù Thịnh Hy coi bọn họ là vợ chồng thì cô ta cũng không muốn cùng hắn làm vợ chồng.

Vì mang thai đứa con này, cô ta không dám đi ra ngoài gặp ai.

Dương Nhạc Linh thoát khỏi tay Thịnh Hy, đứng lên, “Tôi đi ngủ.”

Thịnh Hy đi theo trở về phòng, Dương Nhạc Linh nằm xuống giường, một câu lời thừa thãi cũng không chịu nói với hắn.

Nếu như không phải là có đứa bé này, bọn họ chỉ giống như hai người xa lạ.

Thịnh Hy nhìn cô ta một cái, không dám làm ồn, đi ra ngoài, bà Thịnh nhìn thấy con mình, hỏi: “ con vừa từ Nhà họ Hoa về à?”

“Vâng, vừa trở về.” Thịnh Hy ngồi xuống.

Bà Thịnh nói: “ Nhạc Linh vẫn chưa chịu để ý đến con à?”

Nhìn thấy con trai yêu Dương Nhạc Linh như vậy, bà Thịnh thay con trai mình cảm thấy không đáng giá.

Ban đầu Thịnh Hy muốn lấy Dương Nhạc Linh, bà Thịnh vốn không đồng ý.

Ngay cả chuyện vứt bỏ Hoa Ngọc Thành Dương Nhạc Linh này đều có thể làm được, có thể là người tốt lành gì?

Kết quả con trai bà lại nhất định phải cưới cho bằng được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.