Kết Hôn Với Tình Địch

Chương 73: Chương 73: Công khai




Edit: Phượng tiên sinh

Beta: Lan Lan

Trong thoáng chốc, đáy lòng luôn cứng rắn bỗng trở nên yếu ớt khi được nụ hôn như ánh mặt trời ấm áp chiếu qua, tràn đầy vị ngọt như mật, Diệp Nam Kỳ không cách nào hình dung vào giờ khắc này, trong lòng anh Thẩm Độ là gì, anh nhích lại gần, ôm chặt Thẩm Độ, ở trong ngực hắn mà hít sâu một hơi, cảm thấy mê mang bối rối trong lòng mới vừa rồi đều giống như mây mù tan đi hơn một nửa.

"Thẩm Độ......" Diệp Nam Kỳ không biết nói gì, ra sức ôm chặt lấy eo hắn, ngẩng đầu tức giận nói, "Tới được bao lâu rồi? Ai bảo anh tới? Em đã hai sáu tuổi rồi, không phải trẻ lên sáu!"

Thẩm Độ mặc cho anh vừa khóc lóc vừa la lối, ôm người ngồi lên xe, Trương Minh đã học được cách lờ đi cách mà hai người bọn họ ở chung, bình tĩnh lái xe về nhà.

Lấy một viên kẹo sữa từ trong ngăn tủ nhỏ trên xe ra đút cho Diệp Nam Kỳ xong, Thẩm Độ mới trả lời: "Em vừa ra ngoài anh đã tới, không yên lòng, chồng lo em bị người ta bắt đi mất, nếu thật sự muốn anh ngủ một giấc thật ngon thì về nhà ngủ cùng anh đi."

Diệp Nam Kỳ chọc chọc trán hắn: "Xem ra không phải là em sáu tuổi, mà là anh bốn tuổi, ngủ cũng cần anh trai ngủ cùng."

Thẩm Độ lấy điện thoại anh ra, xem xét tên lưu (trong danh bạ) của mình, rất tự nhiên mà chuyển từ "Thẩm Độ ba tuổi lưu manh" thành "Thẩm Độ bốn tuổi đáng yêu", nói: "Anh trai, vậy anh đến nhìn em lớn lên nhé, đền bù một phần trong mười năm lãng phí của hai ta."

Diệp Nam Kỳ tự động sửa một từ khó tả "đáng yêu" thành "lưu manh", im lặng một lát, mỉm cười với hắn: "Được thôi."

Thẩm Độ nhìn anh: "Bây giờ đã vui lên một chút rồi chứ?"

Diệp Nam Kỳ nói: "Anh cho rằng anh là quả Vui Vẻ à?"

Thẩm Độ "a" một tiếng, Diệp Nam Kỳ cắn cắn viên kẹo sữa kia, dựa vào vai hắn, cười: "Anh đúng là nó thật."

Thẩm Độ giả vờ tức giận, véo một cái vào eo anh. Eo Diệp Nam Kỳ mẫn cảm, mỗi lần bị véo, chưa cần dùng lực gì đã nhanh chóng cầu buông tha, môi mỏng nhấp nhấp, sửa sang lại suy nghĩ cho thật tốt, kể lại lời khi gặp Bạch Dụ một cách đại khái nhất.

Trước kia anh đã suy đoán rất nhiều lần về quan hệ của Bạch Dụ và Diệp Mi, không ngờ lại thảm thiết như vậy, không ngờ những chuyện Bạch Dụ trải qua cũng thật thê thảm.

Nhưng mà những chuyện mà Bạch Dụ trải qua cũng chẳng liên quan đến anh, hắn ta là một trong những người tổn thương Diệp Mi, đây là sự thật không thể thay đổi.

Diệp Nam Kỳ khó có thể nói rõ về chút tâm lý phức tạp này, bởi vì Bạch Dụ nói, hắn ta muốn đưa Diệp Mi đi.

Vừa kể xong cũng là lúc về đến nhà, hai người cảm ơn Trương Minh, cùng đi vào. Diệp Nam Kỳ nói một mạch, khát khô cả miệng, Thẩm Độ rót nước, bỏ thêm chút mật ong đưa cho anh, như nghĩ đến cái gì đó: "Khó trách thái độ của Bạch Dụ lại kỳ quái như vậy."

Nước ấm mang theo vị ngọt làm nhuận cổ họng, cuối cùng một chút ý lạnh trong thân thể Diệp Nam Kỳ cũng bị xua tan, anh cầm lấy cái ly. Sau khi dọn về, Thẩm Độ đã lau chùi đống đồ dùng hàng ngày một lần, nào là dép tình nhân, ly tình nhân, áo ngủ tình nhân, ngay cả cái ly cũng mua chung loại, kiêu ngạo khoe khoang.

Anh ôm cái ly, Thẩm Độ lại ôm anh, tự hỏi về rất nhiều thứ Bạch Dụ chưa nói xong.

Người thân mà Bạch Dụ để ý chỉ có ông nội hắn ta, án binh bất động cũng là vì ông nội hắn ta đã dặn dò tỉ mỉ.

Bạch gia phất lên không nhiều năm, quan hệ giữa lão gia tử và con trai lại không tốt, đại khái chỉ có thể ngửi được một chút không bình thường.

Vậy lão gia tử có biết cháu trai út của ông ta bị chính con trai ông đưa lên giường một nam nhân khác không?

Nếu không biết thì còn tốt, nếu biết rồi, Bạch Dụ cũng không khỏi quá......

"Lão gia tử không thể nào không biết gì được." Thẩm Độ gối đầu lên cổ Diệp Nam Kỳ, dựa tới thật thân mật, lúc nói chuyện thì lồng ngực hơi phập phồng, Diệp Nam Kỳ đều cảm nhận rất rõ ràng.

"Vậy Bạch Dụ có biết không?" Diệp Nam Kỳ cảm thấy câu hỏi của mình quá ngu ngốc, hỏi xong thì lắc đầu, vừa định bỏ qua chủ đề này, Thẩm Độ lại đáp.

"Có biết hay không cũng vậy thôi."

Diệp Nam Kỳ uống xong chút nước cuối cùng, nhìn trần nhà, sau một lúc lâu mới gật gật đầu.

Cũng vậy thôi. Cho dù Bạch lão gia tử cam chịu để mặc con trai đưa cháu trai đi làm lợi thế, Bạch Dụ cũng sẽ không bỏ mặc ông ta - người duy nhất cho hắn ta ấm áp. Những người đã từng hưởng ngọt ngào và ấm áp đều sẽ có chút nhút nhát, có rất nhiều điều luyến tiếc và không thể buông xuống được.

Bạch Dụ chắc rất đau khổ.

Nhưng, so với hắn ta, Diệp Mi lại càng đau khổ hơn.

Nếu không phải là đã hoàn toàn tuyệt vọng, sao có thể vứt bỏ mong muốn chạy thật xa?

Bạch Dụ muốn dẫn Diệp Mi đi, sao lại không phải chính hắn ta cũng muốn đi đây.

Nhưng những cảm xúc thích, áy náy, đau khổ, tự trách, căm hận của hắn ta đều không liên quan đến Diệp Mi, cũng không liên quan đến Diệp Nam Kỳ. Phạm sai lầm chính là phạm sai lầm.

Thẩm Độ hiểu rất rõ Diệp Nam Kỳ, nhìn vẻ mặt của anh là biết trước đây anh đang rối rắm về cái gì, nhàn nhạt nói: "Không cần phải đồng cảm với cậu ta, đứng ở trên lập trường của em, cậu ta không có gì đáng để đồng cảm hết. Cho dù có đồng cảm, cũng không cần phải thấy áy náy, từ trước đến nay em cũng không phải là người cứng rắn, lạnh lùng gì."

Diệp Nam Kỳ thở dài một hơi, gật gật đầu, quay đầu lại nhìn thấy quầng thâm ở mắt Thẩm Độ, đau lòng hôn lên.

Trước kia anh cảm thấy Thẩm Độ là một chuyện ngoài ý muốn, bây gờ chuyện ngoài ý muốn này lại đâm vào lòng anh. Duyên phận thật diệu kỳ, một năm trước anh tuyệt đối sẽ không nghĩ đến anh và Thẩm Độ sẽ ở bên nhau, cũng sẽ không cảm thấy Thẩm Độ sẽ là người có tính tình ôn hoà. Khi ấy chỉ cảm thấy Thẩm Độ là một tên ngạo mạn, ai ở bên cạnh hắn sẽ là người xui xẻo.

Loại bỏ đi thành kiến và hiểu lầm, còn dư lại, tất cả đều tốt cả.

"Chắc anh mệt lắm." Diệp Nam Kỳ nhẹ nhàng hôn hắn một cái, "Ngủ một lát đi."

Thẩm Độ đúng là rất mệt mỏi và buồn ngủ, lười nhác tiếp nhận sự dịu dàng của Diệp Nam Kỳ. Ôm người trong ngực không muốn động đậy, Diệp Nam Kỳ kéo chăn lên, rúc vào trong ngực Thẩm Độ, thấp giọng nói chuyện với Thẩm Độ.

"Bạch Dụ sẽ không ngăn cản chúng ta."

"Ừ, sẽ không, cũng không có cái gọi là không có sẽ không, chồng em sẽ giúp em tiêu diệt cậu ta."

"Bạch lão gia tử thân thể không tốt lắm, Bạch Dụ nói là ung thư gan." Diệp Nam Kỳ muốn xoay người, nhưng bị ôm đến chặt quá nên không xoay được, nhẹ nhàng đạp chân Thẩm Độ, "Tuy rằng nói như vậy không tốt lắm, nhưng mà tuổi thọ của lão gia tử không biết còn được bao nhiêu nữa, Bạch Dụ phải đợi ông ta qua đời mới có thể ra tay. Anh ta ở tổ chức nhiều năm như vậy, một khi ra tay, động thái hẳn là sẽ lớn hơn nữa."

Thẩm Độ lim dim mắt, gật gật đầu.

"Hắn ta cũng hận những người đó......" Giọng nói của Diệp Nam Kỳ nhỏ đến mức như đang thôi miên: "Em không thích hắn ta, chỉ là hình như chị cũng không hận hắn ta như vậy."

Lúc gặp nhau ở quán cà phê, lúc Bạch Dụ đau khổ nhớ lại chuyện xưa, kể lại những chuyện đó, Diệp Nam Kỳ nhớ tới nhật ký của Diệp Mi.

Chỉ có vài người xem qua cuốn sổ đó, anh xem đi xem lại vô số lần, Diệp Mi đã từng viết trong nhật ký, cô rất cảm kích người cuối cùng ở bên cạnh cô.

Những người cuối cùng ở bên cô là Bạch Dụ và Hứa Trú. Đã nhiều năm như vậy, Diệp Nam Kỳ không thể hiểu được tường tận tâm lý của Diệp Mi, ngoại trừ hận ra, hẳn là phải có cảm xúc nào khác. Có lẽ chính là ở thời khắc Bạch Dụ nói muốn mang cô và người của Diệp gia đi.

Nhưng mà một chút xúc động không thay đổi được hận thù, Diệp Mi vẫn lựa chọn từ chối Bạch Dụ, nhảy xuống lầu cao.

Thẩm Độ không đáp lại, Diệp Nam Kỳ ngẩng đầu lên, Thẩm Độ đã bất tri bất giác ngủ mất.

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt Thẩm Độ lúc ngủ một lát, cảm thấy bản thân xui xẻo hơn hai mươi năm, có thể là vì đợi Thẩm Độ tới.

Có lẽ anh và Thẩm Độ không phải là trời xui đất khiến ghé vào cùng một nơi, mà ngay từ đầu đã là định mệnh.

Bàn tay đặt bên eo vừa bá đạo vừa ấm áp, còn may là sô pha đủ mềm đủ rộng, chứa được 2 người đàn ông trưởng thành. Diệp Nam Kỳ không ngủ được, đại não trống rỗng, ánh mắt chuyển qua bức tranh treo trên tường phòng khách kia.

Vẫn là mang về rồi treo ở phòng khách.

Tuy lão đại Thẩm Độ không vui, nhưng thấy anh hứng trí bừng bừng, cũng không ngăn cản.

Mẹ Thẩm muốn một quý công tử ôn tồn lễ độ dịu dàng làm con trai, hoặc là một đứa con gái đáng yêu. Đáng tiếc, khi còn bé Thẩm Độ là một tên Hỗn Thế Ma Vương, cả hai loại trên đều không liên quan tới. Lúc bà sinh Thẩm Độ rất khó sinh, suýt chút nữa là không xuống được giường sinh, ba Thẩm sợ tới mức hồn vía lên mây, chết cũng không muốn bà xảy ra chuyện gì, từ chối đề nghị sinh thêm đứa nữa.

Mẹ Thẩm giận từ trong lòng giận ra, nhân lúc Thẩm Độ còn nhỏ, trong sáng dễ lừa, thường xuyên đốc thúc hắn mặc các loại váy nhỏ dễ thương. Ba Thẩm không chỉ không ngăn cản, ngược lại còn hùa theo, nhìn thấy con trai trắng hồng nộn nộn, đáng yêu tới nỗi lòng người đều mềm nhũn, từ đó mới chậm rãi lấp đầy cảm giác tiếc nuối.

Ngoại trừ bức tranh này, Thẩm gia còn có album, bên trong đều là Thẩm Độ lúc còn bé mặc các loại váy nữ tính.

Vì phòng ngừa Thẩm Độ trộm album ra nhằm tiêu huỷ lịch sử đen tối, mẹ Thẩm trịnh trọng đem album gửi trong két sắt ngân hàng, đùa giỡn bảo đợi sinh nhật của Diệp Nam Kỳ tới rồi làm như lễ vật mà đưa tới.

Người của Thẩm gia đều thật đáng yêu, Thẩm Độ cũng vậy.

Diệp Nam Kỳ thu hồi ánh mắt, lén lút nói một tiếng "Cảm ơn".

Sau khi Bạch Dụ thẳng thắn không qua hai ngày, chỗ Lý Hằng Nhiên lại có tiến triển mới, nói lấy được một cái danh sách.

Trước mắt, bên đối phương đã đá ra ba bốn kẻ chết thay, Lý Hằng Nhiên vừa nói những lời này, rõ ràng là đối phương đã bị dọa rồi. Dù sao vụ án của Đàm Kỳ là ngoài dự liệu, bọn họ cũng không muốn đẩy vị kia ra, sau khi Lý Hằng Nhiên tới thẩm vấn, cũng không phải là không có khả năng lấy được danh sách.

Cái gọi là danh sách trên đến tột cùng có ai nữa biết không thì còn chưa rõ, danh sách không hoàn chỉnh, còn cần đào sâu, tạm thời chưa thể công bố. Mấy gia tộc bị Thẩm Độ và một đống anh em ảnh hưởng đến càng dao động không ngừng, lo Lý Hằng Nhiên chỉ đang gạt người, nhưng lại sợ đây là thật.

Chủ động đầu thú mà nói thì còn có thể giảm nhẹ một chút hành vi phạm tội, nếu chờ cảnh sát tới bắt thì không giống rồi.

Huống chi thật ra đại bộ phận gia tộc và xí nghiệp bị kéo xuống nước chỉ là cung cấp tiền và lấy tiền, rất ít tham gia những hoạt động biến thái đó, để mà nói ấy, bọn họ cũng không hề làm những việc thương thiên hại lý, chỉ là hùa theo, đứng giữa hưởng chút ngon ngọt, lại không thể thoát thân.

Những kẻ dao động đã bắt đầu suy xét làm thế nào để thoát ly tổ chức, Thẩm Độ vui vẻ cống hiến sức lực. Bất luận là nhà cao tầng như thế nào cũng do gạch ngói tạo thành, không có ngàn vạn căn cơ, những người ở trung tâm có lợi hại hơn nữa cũng vô dụng. Những người này rời đi một người, cái tổ chức kia sẽ yếu đi một chút, vốn dĩ cũng không phải quan hệ ổn định gì, người đi hết, xuống tay với bọn họ cũng càng dễ dàng.

Khuyết điểm duy nhất là, sẽ có một số người xấu kiên trì không đi.

Diệp Nam Kỳ để chính mình suy xét đại cục, tạm thời không thèm quan tâm tới những con tôm con cá vụn vặt đó.

Những lời Lý Hằng Nhiên thả ra đương nhiên là giả, hung thủ giết chết Đàm Kỳ ngoài việc xin lỗi cha của nạn nhân thì không chịu nói gì nữa. Gần đây miệng hắn cũng không còn chặt như vậy nữa, nhưng vẫn chưa moi được thông tin gì.

Cái danh sách dối trá này, là dùng để lừa nội gián của cục cảnh sát.

Kết hợp với danh sách mà Tiết Hướng Du giao cho, trong vòng 3 ngày lại bắt được hai người, đối phương cuối cùng cũng luống cuống, không hề duy trì tình trạng theo dõi, phái người tới trộm danh sách.

Lý Hằng Nhiên chờ đợi đã lâu, gậy ông đập lưng ông, một phát bắt được mấy người.

Nhưng mà không ai trong số họ nằm trong số ba người khiến Diệp Nam Kỳ chú ý.

Thả con mồi thứ nhất có thể câu được một lần, sẽ có thể câu được lần thứ hai. Đối phương nhất định phải lấy được danh sách, Lý Hằng Nhiên mừng rỡ nhìn chính họ tới cắn câu.

Chỉ là không bao lâu sau, anh ta thu được bưu kiện đe dọa chuyển phát nhanh. Bưu kiện chứa một cái đầu người, đôi mắt còn mở to. Là đạo cụ giả dùng để đóng phim, được chế tạo rất chân thật, tóc nhiễm máu, mắt trợn trừng, nữ cảnh sát duy nhất của tiểu đội sợ tới mức hoa dung thất sắc, suýt chút nữa kêu ra tiếng.

Lý Hằng Nhiên lại rất bình tĩnh, một mình anh ta lẻ loi, không lo đối phương sẽ dùng người nhà để uy hiếp, dùng cái chết để uy hiếp cũng sẽ không dọa được anh ta. Đâu chỉ là uy hiếp, đem chuyển phát nhanh gửi đến cục cảnh sát, còn mang theo khiêu khích rõ ràng.

Tra theo địa chỉ chuyển phát nhanh, quả nhiên không tra được gì.

Diệp Nam Kỳ biết chuyện này, nhắc nhở Lý Hằng Nhiên cẩn thận một chút, vừa khéo, buổi tối Tiết Hướng Du cũng gọi một cuộc điện thoại đến, nhắc anh cẩn thận một chút.

"Tiết Cảnh Sơn đã biết việc cậu và Bạch Dụ lén gặp nhau, gần đây làm ầm ĩ với Bạch Dụ mấy lần, nói là muốn ra tay với cậu." Tiết Hướng Du vui sướng khi người gặp họa, lại khinh thường: "Nếu tôi là Bạch Dụ, sớm nhân lúc anh ta ngủ rồi bóp chết anh ta rồi. Cẩn thận chút đi, sự ghen ghét và tâm lý vặn vẹo của anh ta cậu không thể tưởng tượng nổi đâu."

Diệp Nam Kỳ nhướng mày, liếc mắt với Thẩm Độ một cái, cúp điện thoại, liệt kê ra những chỗ mà Tiết Cảnh Sơn có thể tập kích.

Nói đi nói lại, anh nghĩ một chút: "Lần trước nói anh bao dưỡng em, lần này thì nói thế nào đây?"

Thẩm Độ "a" một tiếng, tự hỏi một lát, rồi cầm lấy điện thoại di động, ôm Diệp Nam Kỳ vào trong ngực, "tách, tách" chụp vài bức ảnh: "Thẩm phu nhân có để ý nếu hôm nay hai ta công khai?"

Diệp Nam Kỳ thật sự không đồng tình, lấy lại di động: "----- Anh chụp em thật xấu."

Ba phút sau, Diệp Nam Kỳ mò lên Weibo đã lâu không vào, đăng lên bức ảnh mà hai người chụp chung.

Lần trước việc Thẩm Độ đã theo đuổi được Diệp Nam Kỳ tuôn ra, không ít người đã phỏng đoán kỳ thực bọn họ đã sớm kết hôn, ảnh chụp chung vừa đăng lên, Thẩm Độ thuận tay chia sẽ, nhẹ nhàng bâng quơ kèm thêm một câu: Quà tặng kỉ niệm ngày kết hôn, là kẻ xấu đều phải đền tội.

Gần đây dưa quá nhiều, rất nhiều cư dân mạng ăn đến no căng, Weibo của Diệp Nam Kỳ vừa đăng lên, lời kiểu gì cũng có, suy đoán nghi ngờ, nói mát, người qua đường ăn dưa, nhiều nhất vẫn là những lời chúc phúc.

Đặc biệt là fans của anh, nhìn thấy cư dân mạng lôi những chuyện đau khổ trong quá khứ của anh ra, nói không phải khoa trương đâu, tựa như coi anh như thịt trên đầu quả tim, đau lòng đến mức phát khóc luôn.

Diệp Nam Kỳ đã chuẩn bị tốt tâm lý tiếp thu tất cả nghi ngờ, không ngờ khi mở bình luận ra, điều đầu tiên thấy lại là ngoài dự đoán.

Anh đã trải qua rất nhiều đau khổ, có người có thể ở bên cạnh anh, bọn em đều rất yên tâm rồi.

Khoảng cách giữa idol và fans là trong sinh hoạt của fans chỗ nào cũng có anh, nhưng anh lại cách họ xa cả ngàn vạn dặm.

Mặc kệ là có bao nhiêu đau khổ, chúng em đều ở bên anh, tin tưởng kẻ ác đều sẽ bị trừng trị, chị sẽ được an giấc ngàn thu!

Anh vĩnh viễn là ánh mặt trời của chúng em!

- ----

Thật xin lỗi mọi người, hứa là đăng truyện thường xuyên mà lại không làm được. Bởi vì nhân sự trong team có chút trục trặc ạ.

Chúng mình tìm editor gấp ạ, mọi người có hứng thú thì inb nhé.!!!

_LanLan_

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.