Khí Phi Khuynh Thành Của Vương Gia

Chương 112: Q.1 - Chương 112: Thay mận đổi đào (sáu)




Ban đêm, một trận gió thổi, bóng cây lắc lư, không khí ngào ngạt mùi hoa sơn chi (hoa giành giành), Bạch Ly Nhược ngồi trước cửa sổ, nhìn thị vệ canh chừng Loan Hoa cung, âm thầm cắn môi.

Bọn họ theo dõi nàng, rõ ràng là sợ Phong Mạc Thần đến tìm nàng, xem ra, Phong Mạc Nhiên đã có phòng bị.

Trời vào canh ba, trăng sao thưa thớt, chỉ có tiếng côn trùng kêu vang, nàng ước chừng Phong Mạc Thần sẽ không đến, liền đóng cửa sổ.

Xoay người, một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi đứng ở chỗ tối, ánh mắt tĩnh mịch phát sáng trong đêm tối.

Bạch Ly Nhược nín cười “Ngươi vào đây bằng cách nào? “

Phong Mạc Thần chỉ chỉ nóc nhà, mấy viên ngói bị lấy ra làm cho ánh trăng chiếu nghiêng một dải xuống mặt đất.

“Phong Mạc Nhiên đã sớm biết kế hoạch của chúng ta, Vân Cảnh Mạch cũng bị hắn giam trong thiên lao.” Bạch Ly Nhược từ từ đến gần hắn, nhịn xuống xúc động xông vào ngực hắn.

“Ta biết.” Phong Mạc Thần nhàn nhạt, giữ chặt tay nàng, nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực “Hắn đối với ngươi ra sao? “

“Không làm gì, nhưng là, ta không thể ra khỏi đây được.” giọng nói Bạch Ly Nhược buồn bã, ánh mắt réo rắt thảm thiết, lời nói nồng đậm ý vị nũng nụi.

“Có ta ở đây, sẽ không sao hêt!” Phong Mạc Thần vẫn nhàn nhạt như cũ, ôm nàng ở nơi góc phòng bị ánh trăng rọi, sóng nước chẳng xao.

“Ngày mai, ngươi sẽ rời khỏi kinh thành sao?” Bạch Ly Nhược ở trong lòng hắn khẽ ngẩng đầu lên, trên người hắn tỏa ra mùi hoa thanh nhã nhàn nhạt hòa với Long Tiên Hương làm nàng có cảm giác hơi say.

“Ừ, Phong Mạc Nhiên muốn phái ta đi.” Phong Mạc Thần cầm tay Bạch Ly Nhược, không ngừng vuốt vuốt.

“Vậy lúc nào ngươi quay về?” Bạch Ly Nhược có chút gấp gáp, trực giác cho thấy hắn không chỉ đơn giản đi trừ phiến loạn.

“Ly Nhược, tối nay ta nghĩ muốn ngươi!” Phong Mạc Thần không trả lời nàng, mắt phượng sâu thẳm, không hề chớp nhìn Bạch Ly Nhược.

Bạch Ly Nhược muốn lui về sau, lại bị hắn ôm chặt hơn, ánh mắt mênh mông xuất nộ hỏa, không cho nàng cự tuyệt, Phong Mạc Thần chặn ngang ôm lấy nàng.

“Phong Mạc Thần, bây giờ không phải thời điểm phát xuân.” Bạch Ly Nhược giãy giụa, nhưng không dám phát ra tiếng động quá lớn, sợ thị vệ bên ngoài nghe thấy.

“Tối hôm nay, ngươi không thể cự tuyệt!” vẻ mặt Phong Mạc Thần lạnh lùng, đặt nàng trên giường, đứng dậy kéo màn tơ xuống, ánh trăng mông lung mang theo biểu tình có chút mê ly của hắn.

Nhìn hắn ưu nhã cởi quần áo của mình, Bạch Ly Nhược kinh hãi, túm lấy chăn mỏng đắp lên trên người “Ngươi đừng tưởng, ta không dám gọi người.”

Lời nói của Bạch Ly Nhược mang theo chút run rẩy, không ngừng co quắp lui về phía sau.

Phong Mạc Thần lôi chăn mỏng “Lấy ra, nhanh lên, ta không muốn dùng sức với ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.