Khi Ta Đi Lướt Qua Nhau

Chương 15: Chương 15




Nụ hôn này không giống với nụ hôn đã diễn ra trong chiếc xe của anh vào ngày hôm đó, Diệp Tri Ngã cảm nhận được thật nhiều một thứ cảm giác gì đó như là yêu thương bảo vệ và được nương tựa vào anh. Hai bàn tay của cô bám chặt vào bờ ngực vạm vỡ của Kiều Thận Ngôn, khoảng cách của hai người đang ôm hôn nhau lúc này quá gần kề và cô không còn muốn thoát chạy khỏi anh nữa. Cô hơi lùi xuống đằng sau một chút, sát mình là bức tường mềm mại. Hơi thở của người đàn ông này quá mạnh mẽ quá mãnh liệt, tỏa ra từ khắp đỉnh đầu đến kẽ chân. Trong thời điểm này, trong rạp hát kịch cổ điển lặng im như tờ này, Diệp Tri Ngã đã đắm đuối không thoát ra được.

Hai đùi của cô có vẻ hơi mệt mỏi, cô đã đứng suốt hai tiếng đồng hồ rồi còn gì nữa, lại còn mang cả một đôi giày cao gót. Bỗng nhiên cảm giác đau chân đến vô cùng nhức nhối trong trí óc cô. Cô không chống chịu được với cái nhói đau này thêm một giây phút nào được nữa và từ từ cúi thấp xuống. Nụ cười của Kiều Thận Ngôn hiện ra trên khóe môi của anh, anh giơ tay ra, đỡ chặt lấy cả thân hình của Diệp Tri Ngã, lồng ngực săn chắc vạm vỡ của anh ép sát vào bờ ngực mềm mại của cô, khoảng cách của hai người lúc này sát chặt vào nhau đến độ không còn bất cứ một kẽ hở nào có thể lọt qua được nữa. Cái còn lại lúc này đây chỉ là những tiếng thở mạnh gấp gáp cùng với ánh mắt nồng cháy cuồng nhiệt say đắm của hai còn người đang nhìn vào nhau.

Diệp Tri Ngã cố gắng quay đầu ra chỗ khác, mái tóc của cô bị lưng ép vào mép tường, kéo ngọn tóc chặt lại làm cô đau nhói, thế nhưng cũng đủ để cô trở về với thực tại này: “Anh Kiều… Anh đừng… Như thế mà…”

“Đừng có như nào chứ?”. Kiều Thận Ngôn lấy tay đẩy khuôn mặt của cô quay thẳng lại vào mặt anh, môi anh hôn lên đỉnh mũi cô, nhẹ nhàng mỉm cười và nói tiếp, “Không muốn như thế thì em muốn như thế nào vậy?”

Diệp Tri Ngã nuốt mạnh nước bọt vào trong cổ họng, lấy hết sức mình cúi thật thấp đầu xuống: “Anh có muốn điên lên thì anh cũng đừng phát điên ở nước ngoài chứ… Anh mà làm như thế, em sẽ hối hận vì đã đồng ý đi với anh đến thành phố Moscow này đấy…”

“Diệp Tri Ngã…”. Khi anh gọi tên cô, ba từ với ba âm điệu to nhỏ khác hẳn nhau, hơi thở lúc dồn dập lúc nhẹ nhàng sâu lắng cứ thế thở vào cổ của cô, mỗi âm tiết về tên gọi của cô mà anh thốt lên rất chú tâm dường như chỉ để dành riêng cho cô vậy, dường như ba từ đó nếu không dùng để ghép thành họ tên của cô thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả. Diệp là Diệp của Diệp Tri Ngã, Tri là Tri của Diệp Tri Ngã và Ngã cũng là Ngã của Diệp Tri Ngã. Ba từ ấy chỉ vì ghép thành tên của cô mà tồn tại, mà có ý nghĩa thực sự. Và cũng chỉ để anh dùng, để anh gọi tên cô mà tồn tại, mà có ý nghĩa thực sự.

Kiều Thận Ngôn dừng lại một cách do dự và đầy thận trọng, ánh đèn điện trong rạp hát kịch mờ mờ ảo ảo. Anh nhìn vào mái tóc dài đen nhánh óng mượt của Diệp Tri Ngã, thốt lên với bản chất đầy kiêu ngạo tự hào vốn có của mình, trả lại giọng điệu buồn lắng lo âu như trước đó và nói với cô rằng: “Diệp Tri Ngã, nếu cho đến bây giờ mà em vẫn còn nghi ngờ không tin tưởng ở anh, thế thì anh cũng cảm thấy thật hối hận vì đã đưa em tới Moscow này…”

Diệp Tri Ngã thở dài và trả lời: “Em không phải là… Em không phải là nghi ngờ, không tin tưởng anh…”

“Không nghi ngờ, thế thì sẽ là tin tưởng!”

“Kiều Thận Ngôn, anh…”, Diệp Tri Ngã ngẩng đầu lên nhìn vào mắt anh, rồi lại cụp hai hàng mi cong lại, “Anh đừng có như vậy nữa được không anh? Hai chúng ta từ trước tới nay hầu như chưa bao giờ biết gì về nhau cả, em chẳng biết một chút gì về anh, anh mà cứ như vậy… Sau này nếu có gặp lại nhau nữa thì e rằng sẽ ngại ngùng lắm anh ạ…”

Kiều Thận Ngôn cười phá lên thành tiếng: “Em muốn tìm hiểu về anh thì chẳng có gì là khó khăn cả đâu, anh đang đứng ở đây, em muốn tìm hiểu anh như thế nào thì cứ tùy em, hoặc là chúng ta quay trở về khách sạn để tìm hiểu nhau cũng đều được hết, càng hiểu rõ nhau hơn, nhiều hơn!”

Diệp Tri Ngã than vãn: “Ngày xưa sao em lại có thể nghĩ anh là một người không biết cười đùa một chút nào nhỉ?”

“Nếu không biết cười đùa thì khi cười sẽ phải mỏi mệt lắm đấy, giống như em vậy, lúc nào cũng cố gắng tạo ra vỏ bọc kiên cường sắc lạnh bên ngoài để làm gì, mệt lắm”. Kiều Thận Ngôn nhìn vào đôi mắt đang ngước lên không ngừng chớp chớp của Diệp Tri Ngã, giọng anh nhỏ nhẹ khẽ khàng như thì thầm bên tai cô, “Ở Moscow này ngoài anh ra thì chẳng có ai quen biết em nữa cả, cho nên em có thể thể hiện tất cả bản tính của em ra ngoài, và anh cũng vậy, anh cũng có thể muốn thế nào thì muốn, làm như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn hẳn hay sao”.

Tài ăn nói của Diệp Tri Ngã từ trước tới nay đều không tốt cho lắm, khi cô bình tĩnh tự tại thường không biết nên nói năng hay biểu đạt như thế nào. Lúc này đây cô lại càng không biết nói năng hay biểu đạt những gì. Cô chỉ cảm thấy rằng đây là ý kiến rất hay, nhưng lại có vẻ như nếu thể hiện hết bản tính ra thì sẽ lúng túng ngại ngùng biết bao. Kiều Thận Ngôn vừa cười vừa dang rộng cánh tay ra, dắt Diệp Tri Ngã đang trong tâm trạng thổn thức bần thần đi ra khỏi nhà hát kịch đó.

Khán giả đến xem chương trình biểu diễn của ngày hôm nay hầu nhu đã về hết rồi, hành lang và cầu thang của nhà hát kịch lúc này rất thưa thớt vắng vẻ. Tiếng bước chân của anh và cô bỗng vì thế mà trở nên vang vọng rất to. Khi hai người đi ra khỏi nhà hát kịch và ngồi vào trong xe đi về, Diệp Tri Ngã vẫn còn ngoái cổ lại nhìn thêm một lần nữa, cô kéo tay áo của Kiều Thận Ngôn và giọng nhỏ nhẹ nói thật khẽ khàng: “Cảm ơn anh nhiều lắm”.

Kiều Thận Ngôn nhíu mày nhăn trán hỏi lại cô: “Gì hả em?”

“Cảm ơn anh đã đưa em đến nơi này”.

Đại thiếu gia họ Kiều cười vui vẻ nói: “Chỉ… chỉ nói mỗi một câu cảm ơn thôi sao em?”

Diệp Tri Ngã cũng cười theo anh: “Thế thì, ngàn lần cảm ơn anh ạ!”

“Làm nghề bác sĩ như em toàn chỉ biết nói không biết làm như thế phải không?”

“Anh Kiều Thận Ngôn!”

“Gì chứ?”

Diệp Tri Ngã cười một cách gượng gạo nói tiếp: “Em cầu mong anh hãy giữ nguyên hình tượng một người đàn ông sắc lạnh như bản chất vốn đã thế đi, anh bỗng nhiên thay đổi thế này khiến em tiêu hóa không kịp đâu anh ạ!”

Kiều Thận Ngôn phá lên cười lớn, anh vừa cười vừa quay sang nhìn thẳng vào mắt Diệp Tri Ngã đang ngồi ngay sát bên anh, nắm thật chặt bàn tay của cô và nói: “Diệp Tri Ngã, anh quên không nói với em điều này nữa, buổi tối hôm nay em đẹp lắm”.

“Em cảm ơn anh, cảm ơn anh”.

Nụ cười trên môi anh càng nở to hơn nữa: “Anh đã tốn biết bao công sức để khen em như thế, em phải đi cùng anh uống một cốc mới được, đến đất nước Nga này mà không đi uống rượu Vodka, thì các đồng chí Lê Nin, rồi đồng chí Stalin sẽ không đồng ý đâu!”

Sau khi quay trở về khách sạn thay bộ quần áo ấp ám khác, anh và cô đi đến một quầy bar nằm gần khách sạn nơi hai người ở. Kiều Thận Ngôn tuy không biết tiếng Nga nhưng gần như anh lại vô cùng am hiểu con đường và địa lý ở đây, anh ngồi cùng cô trên một hàng ghế cao, lắng nghe tiếng nhạc và rót rượu vào ly. Loại rượu uống với nồng độ mạnh như thế này khiến cho Diệp Tri Ngã không thể chống chịu lại được, chỉ cần mới ngửi một chút hương vị thôi là có thể ngà ngà say mất rồi. Cô nhâm nhi chút rượu trên miệng nhưng vị cay nồng của loại rượu đó đã xông thẳng lên hệ thần kinh của cô: “Loại rượu này sao lại cay như thế hả anh!”

Kiều Thận Ngôn uống sạch một ly rượu, hít một hơi dài thật sảng khoái vui vẻ: “Em nên uống như thế này này, rượu Vodka không được nhấm nháp như thế được đâu, em phải một hơi uống hết rượu này vào trong miệng. Em thử đi, uống một mạch hết luôn đấy nhé!”

Diệp Tri Ngã cười trừ lắc tay: “Em mà uống một mạch hết ly rượu này thì có mà gục luôn xuống gầm bàn này cho xong, một mình em ở đây thì biết làm thế nào!”

“Có anh ở bên cạnh rồi còn gì nữa, anh nhất định sẽ đỡ bằng được em về đến khách sạn mà”.

Vừa nói vừa cười, anh uống một lúc hết luôn vài ly rượu. Diệp Tri Ngã không dám uống chút nào cả, cô chỉ uống một cốc nước ngọt và lắng nghe giai điệu bài hát. Trong tiếng ồn ào của bản nhạc, cô dường như nghe thấy một thứ âm thanh khác vang lên nữa, cô liền dõi tai hướng về phía âm thanh đó vang ra, rồi chỉ vào trong túi áo Kiều Thận Ngôn nói: “Hình như anh có điện thoại gọi đến đấy, phải không anh?”

Kiều Thận Ngôn nhấc di động ra xem, là cuộc gọi đến từ thành phố Nam Kinh. Anh nhấn vào nút nghe, chưa kịp nói lời nào tiếp theo thì âm nhạc trên sân khấu đã rộn rã vang lên. Một tay anh bịt tay lại và một tay cầm chiếc di động đi ra ngoài quầy bar nói chuyện, một lúc sau anh trở lại với gương mặt vô cùng nghiêm nghị. Diệp Tri Ngã vừa nhìn thấy sắc mặt của anh thay đổi bất ngờ liền nhảy ngay xuống ghế hỏi han anh: “Sao thế hả anh? Có phải em gái anh…”

Kiều Thận Ngôn gật đầu đáp lại: “Bệnh tình của Tiểu Mẫn lại tái phát mất rồi, anh phải quay trở về ngay lập tức em ạ”.

Diệp Tri Ngã gật đầu lia lịa nói: “Thế thì mau đi đặt vé đi anh!”

“Đã đặt rồi… Thế nhưng còn buổi biểu diễn ngày mai nữa thì sao đây…”

“Sau này tha hồ còn có cơ hội để đến đây xem tiếp nữa mà”. Diệp Tri Ngã chủ động nắm chặt lấy bàn tay của anh, “Anh đừng lo lắng quá, đừng có lo lắng quá anh nhé, sẽ không có việc gì đâu, ngày mai chúng ta đã về tới nơi rồi mà anh”.

Không ai ngờ rằng lại có thể xảy ra chuyện như thế này được, tâm trạng vui vẻ lúc nãy giờ đã không còn nữa. Về đến khách sạn, Diệp Tri Ngã ngồi cạnh bên anh một lúc lâu rồi mới bị anh bắt đi vào phòng ngủ nghỉ ngơi dưỡng sức. Cô đi tắm, gội đầu sạch sẽ rồi dùng máy sấy tóc sấy khô mái tóc, sau đó nhè nhẹ đi ra mở hờ cánh cửa phòng. Căn phòng khách ngay sát căn phòng của cô giờ đã tắt đèn hết rồi. Cô do dự suy ngẫm một lúc và không gõ cửa phòng ngủ nằm ngay đối diện căn phòng cô của anh nữa.

Chuyến bay quay trở về Trung Quốc sẽ khởi hành vào lúc chín giờ tối, tức là sẽ phải đợi thêm cả một ngày nữa mới tới giờ máy bay cất cánh, thật là lâu làm sao.

Diệp Tri Ngã vừa cảm thấy phấn khích vừa lại lo lắng ưu tư. Cả một buổi tối hôm qua cô không hề ngon giấc. Rồi sáng sớm ngày thứ hai cô đã bừng tỉnh dậy. Kiều Thận Ngôn đã thu dọn xong hết hành lý và ngồi chờ sẵn trên ghế sofa của phòng khách. Ăn không được thì cũng vẫn phải ăn cho xong bữa. Diệp Tri Ngã cố gắng tìm những lời nói vui vẻ thoải mái để không khí giữa hai người bớt phần căng thẳng. Nhưng lúc này, Kiều Thận Ngôn đã thực sự trở lại bản chất người đàn ông sắc lạnh khó gần của anh. Lông mày anh nhíu lại, vầng trán nhăn lên liên tục, trông bộ dạng anh hiện rõ vẻ lo lắng sốt ruột đầy khổ sở.

Thật không dễ dàng gì để qua được cả một ngày dài đằng đẵng như thế, hai người vội vội vàng vàng ăn một chút rồi lại hớt hơ hớt hải chạy đến sân bay, sau khi đổi vé làm thủ tục xong liền ra phòng chờ để chờ đợi chuyến bay cất cánh. Kiều Thận Ngôn vẫn cứ lặng thinh không nói được lời nào tạo cho người nhìn anh một thứ cảm giác hơi sờ sợ, hơi khó gần. Diệp Tri Ngã biết rằng anh đang trong tâm trạng lo lắng rối bời cho cô em gái cưng Kiều Mẫn Hàng. Những người mắc bệnh tim như cô ấy bất cứ lúc nào phát bệnh là sẽ có thể đứng ngay sát mép cánh cửa tử thần, chỉ cần một bước đi qua cánh cửa ấy là sẽ mãi mãi không bao giờ còn cơ hội quay đầu trở lại nữa. Hơn nữa, bệnh tình của Kiều Mẫn Hàng lúc này đã trở nên rất nặng, cô sống được đến tận ngày hôm nay có thể nói là một điều kỳ diệu lắm rồi. Cho nên những lời khuyên vô nghĩa có thốt ra cũng chẳng thể đem lại tác dụng gì cả. Việc cô có thể làm lúc này chỉ là ngồi bên cạnh Kiều Thận Ngôn, bất cứ khi nào anh cần là cô sẽ cố gắng nở một nụ cười dành cho anh, thế thôi.

Máy bay cất cánh đúng vào chín rưỡi tối. Những hành khách bay xa đều đã bắt đầu nghỉ ngơi dưỡng sức. Thế nhưng Kiều Thận Ngôn vẫn cứ ngồi thẳng lưng trên ghế, cứ cách mười lăm phút là anh lại giơ tay lên xem đồng hồ một lần, sau khi phát hiện ra thời gian chỉ trôi qua vô cùng chậm chạp và ngắn ngủi như thế, khuôn mặt anh càng lộ rõ vẻ bần thần khó chịu, mặt anh xanh xám hết lại. Đến khi anh giơ tay lên xem đồng hồ đến lần thứ mười, Diệp Tri Ngã chặn cánh tay của anh lại và an ủi: “Hay là anh ngủ tạm một lúc đi anh, khi tỉnh dậy thì sẽ đến nơi luôn thôi mà”.

Trên môi Kiều Thận Ngôn nở một nụ cười đầy đau khổ: “Anh không ngủ được, em cứ ngủ đi”.

“Em đã nói với anh rồi, em gái anh sẽ không xảy ra việc gì cả đâu, anh nên có niềm tin vào bác sỹ và bệnh viện của chúng em chứ, nói không chừng sau khi chúng ta xuống máy bay rồi, em gái anh lại nhảy múa tưng bừng mà trở về nhà ấy chứ”.

“Em Em”.

Kiều Thận Ngôn đột ngột gọi tên gọi riêng của Diệp Tri Ngã, khiến cho cô bất ngờ phản ánh không kịp và chớp hai hàng mi: “Gì cơ a?”

Kiều Thận Ngôn giơ tay lên áp mạnh vào vầng trán của cô, giọng nói lúc này thản thốt như chẳng thể thốt ra thành câu: “Anh không nói cho em biết rằng… bệnh viện đã ra thông báo hết cách chữa tiếp được nữa rồi…”

Diệp Tri Ngã bần thần hết cả người, phải đợi một hồi rất lâu sau cô mới thốt ra được thành tiếng với anh: “Bệnh viện đã đến mức này rồi, em biết mà, chỉ cần có một chút không tốt là y như rằng sẽ ra thông báo khẩn cấp như vậy luôn, bệnh viện chẳng qua chỉ sợ người nhà bệnh nhân gây khó khăn cho mình sau đó thôi, chứ kỳ thực không có vấn đề gì to tát cả đâu, anh đừng có mà nghĩ ngợi vẩn vơ mông lung như thế nữa…”

Kiều Thận Ngôn nhắm nghiền hai mắt lại nói: “Anh biết làm như thế nào nữa đây. Em Em… nhìn Tiểu Mẫn bị hành hạ khốn khổ như thế này, mà anh thì chẳng có đến bất cứ một giải pháp nào hơn cả…”

Diệp Tri Ngã ôm chặt bờ vai của anh: “Tiểu Mẫn biết mà anh, em ấy rất là thông minh, tình cảm của anh dành cho em ấy tất nhiên là em ấy đều cảm nhận được hết cả. Anh là người anh trai tốt nhất trên đời này mà, em nói rất thật đấy”.

Kiều Thận Ngôn nhẹ nhàng lắc đầu, nắm chặt bàn tay của Diệp Tri Ngã và đặt nhẹ nhàng lên môi của anh, cứ như thế miệng anh hôn vào tay cô rất lâu, rất lâu. Cứ như thế, bộ râu cứng của anh cắm vào làn da mềm mại của cô. Diệp Tri Ngã giống như đang an ủi chăm sóc cho một đứa bé thì đúng hơn. Bàn tay còn lại của cô nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của anh. Ghế thuộc vị trí hàng một trên máy bay trong không gian đèn mờ không chút ánh sáng chiếu vào. Chỉ duy nhất một bóng điện nhỏ heo hắt được đặt phía trên cao nơi anh và cô đang ngồi. Máy bay bay lướt qua giữa tầng khí quyển bao la, màn đêm thanh vắng tĩnh lặng đến quạnh hiu.

Chiếc xe đưa đón của tập đoàn gang sắt Ninh Huy đã đến và chờ sẵn tại sân bay Phố Đông Thượng Hải. Khi Kiều Thận Ngôn và Diệp Tri Ngã vừa xuống sân bay đã vội vàng ngồi vào trong xe và đi đến trung tâm điều trị bệnh tim mạch mới được thành lập chưa lâu của bệnh viện Nhân dân Ninh Huy. Trong tòa nhà dưỡng bệnh mới xây và được trang hoàng hiện đại sang trọng này, Kiều Mẫn Hàng đang trong quá trình phát huy tác dụng của thuốc nên ngủ một cách rất say sưa.

Diệp Tri Ngã đứng bên cạnh chiếc giường nơi Kiều Mẫn Hàng đang nằm ngủ và nhìn cô, đôi môi tím tái xanh nhợt và các mạch máu trên cơ thể tím đen xám xịt lại, rồi Diệp Tri Ngã lại nhìn vào bàn tay đặt bên ngoài chiếc gối ôm trên giường, các ngón tay và các đầu móng tay cũng đã bắt đầu chuyển sang màu tím tái rõ rệt rồi. Tâm trạng của Diệp Tri Ngã lúc này bỗng trở nên bàng hoàng, sắc màu tái nhợt hiện lên trên cơ thể Kiều Mẫn Hàng đã đến mức độ nghiêm trọng như thế này rồi sao. Bệnh tình của cô lúc này không còn tia hy vọng lạc quan được nữa rồi.

Đỗ Quân chính là bác sỹ chủ đạo điều trị bệnh cho Kiều Mẫn Hàng. Anh bước đến bên giường vỗ vỗ vào vai Diệp Tri Ngã, rồi hai người nhẹ nhàng đi ra khỏi căn phòng Kiều Mẫn Hàng đang ngủ say đó, để dành lại không gian riêng cho người nhà bệnh nhân.

Bỏ chiếc khẩu trang chuyên dùng trong bệnh viện ra, Diệp Tri Ngã hít một hơi rất mạnh và nói: “Em ấy mấy hôm trước vẫn trong trạng thái tốt lắm mà anh, tại sao đột nhiên tình trạng lại xấu hẳn đi như thế này cơ chứ?”

Đỗ Quân lắc lắc đầu nói: “Loại bệnh này thì làm sao có khả năng đột nhiên hay không đột nhiên hả em. Tất cả từ trước đến nay đều là do tác dụng phụ của thuốc mà duy trì được thôi, rồi cũng đến một ngày nào đó thuốc cũng bó tay chẳng thể phát huy được tác dụng gì nữa, khi đó thì cũng là lúc bệnh tình tái phát. Tiểu Diệp ạ, anh em mình nói chuyện chẳng cần phải quanh co dài dòng nữa làm gì. Tốt nhất em nên nói rõ ràng với người nhà bệnh nhân đi, nên chuẩn bị tốt tâm lý ngay từ lúc này, giờ thì sẽ có khả năng xảy ra bất cứ lúc nào rồi đấy”.

Diệp Tri Ngã cúi đầu xuống hít mạnh mũi, rồi nhè nhẹ gật đầu đồng ý: “Em hiểu mà”.

Đỗ Quân do dự một lúc rồi cố gắng kiềm chế bản thân không hỏi thêm một loạt câu hỏi mà anh đã giấu từ lâu trong lòng mình nữa. Anh cười ân cần đưa Diệp Tri Ngã đi vào văn phòng làm việc của mình, rót cho cô một tách trà, dặn cô yên tĩnh nghỉ ngơi một lúc. Âu Dương Dương nghe nói Diệp Tri Ngã đến bệnh viện vội vàng từ trong phòng bệnh nhân chạy đến, nhìn thấy bộ dạng Diệp Tri Ngã giống như đã thao thức suốt cả một đêm dài mất ngủ, cô quay về văn phòng của mình lôi một đống đồ ăn vặt trong ngăn kéo ra và đem đến cho Diệp Tri Ngã: “Đây này, bánh quy hình ngón tay, em vừa mới mua thôi đấy”.

Diệp Tri Ngã cười gượng gạo và nói: “Ôi tốt quá rồi, chị đang đói run hết người lên đây này!”. Cô vừa nói vừa gạt tách trà sang một bên, “Em còn cafe nữa không vậy? Trà sữa thì càng tốt, chị không quen uống loại này, đắng quá!”

Cô đồng nghiệp Âu Dương Dương trợn tròn đôi mắt nhìn rồi lại tất tả chạy về văn phòng cùa mình pha một cốc trà sữa cho Diệp Tri Ngã, sau khi đã dùng thìa khuấy đều liền mang ngay đến cho cô. Anh Đỗ Quân có thể khống chế được cảm xúc của bản thân nhưng Âu Dương Dương thì lại không có được đức tính nhẫn nại tốt như thế được. Khi cô ngồi bên cạnh Diệp Tri Ngã liền dồn dập hỏi cô ngay lập tức: “Quan hệ giữa chị và anh Kiều Thận Ngôn rốt cuộc là như thế nào vậy hả? Hai người đã đi cùng nhau, ngủ cùng nhau rồi phải không vậy? Chị mau nói cho em biết đi mà!”

Diệp Tri Ngã vừa nhai hạt hồ đào trong miệng vừa cười nói giọng không rõ ràng: “Làm gì có chuyện đó cơ chứ, chỉ là cùng nhau đi nước ngoài chơi hai ngày thôi mà…”

“Ôi mẹ ơi, thế mà chị lại còn bảo là không có chuyện gì là sao chứ. Chị muốn như thế nào mới được gọi là có nữa đây hả?”. Âu Dương Dương lo lắng lườm nguýt anh Đỗ Quân, “Có nói như thế nào thì cũng là đại thiếu gia Kiều Thận Ngôn đã chiếm được người đẹp trong tay mất rồi đấy, đúng là lanh lợi thật, ra tay nhanh thật đấy!”

Diệp Tri Ngã cất cao giọng đáp lại cô: “Em bị làm sao thế hả? Thế còn chuyện của em và anh chàng họ Duệ kia cũng chuẩn bị có tin vui rồi đấy phải không nào. ”

“Bọn em đã giải tán lâu rồi. ”

“Hả, cái gì kia chứ?”. Diệp Tri Ngã nuốt gọn đống bánh đang nhai dở dang trong miệng, “Tại sao lại giải tán cơ chứ?”

“Không – hợp – nhau – được – nữa!” Âu Dương Dương lắc lắc tay, “Thôi không nói về chuyện này nữa đi. Đúng rồi, em có một tin đồn nho nhỏ, chị có muốn nghe không vậy? Liên quan đến Kiều Mẫn Hàng đấy. ”

Diệp Tri Ngã nhíu mày hỏi vặn: “Tin đồn gì thế hả em?”

“Tối hôm qua khi em chuẩn bị tan ca, em đang đi từ đầu phòng bệnh nhân trong bệnh viện này đến thì nhìn thấy ông Kiều Giám An và một cô gái đẹp đứng bên cạnh nhau, cô gái rất đẹp. Em ngài ngại không chú ý lắng nghe họ nói gì cả, chỉ là đi lướt qua và tình cờ nghe được vài câu họ nói chuyện với nhau mà thôi, ông Kiều Giám An đã nói những gì với cô gái đẹp đó, em đừng lên trên đó nữa làm gì, Tiểu Mẫn phát bệnh lần này đều là vì chuyện của chúng ta mới ra nông nỗi như vậy đấy… Em nghe không rõ ràng cho lắm, hình như hàm ý nói là do chuyện của hai người đó cho nên Kiều Mẫn Hàng mới phát bệnh thành ra nông nỗi như thế này. Chị thử nói xem có phải là tin đồn hay không hả chị. Cô gái đó là ai vậy? Liệu có phải bà hai chăng? Cô ấy sao lại có thể khiến cho Kiều Mẫn Hàng tức tối đến mức phát bệnh như thế cơ chứ?”

“Họ còn nói gì thêm nữa không em?”

“Những cái khác thì em thật sự nghe không rõ cho lắm, hình như còn nhắc đến bảng danh sách gì đó nữa thì phải. Chị đừng có toàn hỏi em như thế chứ, chị phải nói cho em biết trước đi, người con gái đó là ai vậy?”. Diệp Tri Ngã nhấp một ngụm cafe và cười gượng gạo trả lời câu hỏi của Âu Dương Dương: “Chị làm sao mà biết được?”

Mọi người đều đang bận rộn làm việc, Diệp Tri Ngã không làm phiền đến thời gian của mọi người nữa. Cô uống xong cafe liền quay trở lại phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng đang nằm. Khi cô vào thì cũng là lúc Kiều Thận Ngôn vừa bước ra, thần sắc không được tốt cho lắm. Hóa ra Kiều Mẫn Hàng phát bệnh lần này là do chuyện của cô dì Đỗ Vân Vi và ba mình, hóa ra ông Kiều Giám An đã đưa tên của dì này trong bảng danh sách khách mời đến dự, điều này khiến cho Kiều Mẫn Hàng cảm thấy tức giận vô cùng, cô chỉ mới tranh cãi với ba chưa được vài câu liền bị hôn mê bất tỉnh ngã lăn xuống đất và sau đó ngay lập tức được đưa vào bệnh viện chữa trị.

Kiều Thận Ngôn ngồi trên ghế đặt dọc hành lang trong bệnh viện, lặng lẽ thở dài: “Con bé Tiểu Mẫn này… đúng là ương bướng quá!”

“Tiểu Mẫn vì sao lại có thái độ khó chịu với dì của anh như vậy hả anh? Em thấy tính cách của cô ấy tốt mà, anh chẳng phải đã kể rằng cô ấy đã chăm sóc cho hai anh em nhà anh bao nhiêu năm rồi sao. ”

Sắc mặt của Kiều Thận Ngôn bỗng dưng nghiêm nghị lại và trả lời: “Tiểu Mẫn biết là mẹ của anh đã vì mình mà phải chết, em ấy không quan tâm đến bất cứ thứ gì trên đời này cả, ngoài một điều là không ai có thể thay thế vị trí người mẹ trong ngôi nhà của bọn anh mà thôi. ”

Diệp Tri Ngã thở dài: “Đã thế còn làm bảng danh sách làm gì nữa cơ chứ? Không biết là em ấy không thể bị tức giận không thể bị kích động như thế này hay sao chứ?”

Kiều Thận Ngôn ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Diệp Tri Ngã, sắc mặt bỗng nhiên tỏ vẻ kỳ quái bất thường: “Là bảng danh sách liệt kê khách mời đến tham dự hôn lễ, ba anh chỉ hy vọng là tranh thủ cơ hội tốt này để hàn gắn quan hệ của hai dì cháu lại gần hơn một chút thôi mà. ”

Diệp Tri Ngã tỏ ra ngờ vực bị Kiều Thận Ngôn chặn ngang suy nghĩ lại: “Hôn lễ sao? Hôn lễ… hôn lễ gì vậy?”

“Thì là hôn lễ sắp diễn ra của Tiểu Mẫn mà. Em ấy với Phí Văn Kiệt đã dự định kết hôn với nhau rồi. ”

Diệp Tri Ngã lặng người, rồi lập tức đứng thẳng người lên. Cô vẫn không thể giấu nổi cảm xúc ngạc nhiên đến bất ngờ của bản thân trước sự việc vừa được nghe này, rồi ngay sau đó tiếng bước chân chạy vội vã ở ngoài hành lang vang lên tới tấp. Cô quay đầu ra phía ngoài đó nhìn, Phí Văn Kiệt đang cầm túi truyền nước biển trên tay, rồi dừng ngay lại trước mặt cô và Kiều Thận Ngôn.

Bởi vì được điều trị tức thời nên nhịp tim của Kiều Mẫn Hàng đã được khôi phục trở lại, rốt cuộc thì cũng đã không xảy ra kết cục kia, cái kết cục mà không một ai mong muốn. Diệp Tri Ngã trút một hơi dài thở phào nhẹ nhõm. Tinh thần gắng sức chống cự suốt hai ngày dài đằng đẵng vừa qua giờ thì cuối cùng đã trở nên nhẹ nhõm được rất nhiều rồi. Nhưng khi tâm trạng nhẹ nhõm thảnh thơi thì cô bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt không thể chịu đựng thêm được nữa. Cô được Kiều Thận Ngôn kéo đến khách sạn nghỉ ngơi dưỡng sức cả một buổi tối dài sau bao thời gian kiệt sức vì vất vả lo lắng cho Kiều Mẫn Hàng. Đến buổi sáng sớm ngày thứ hai cô liền vội vã chạy ngay đến bệnh viện, muốn thay anh chăm sóc cho Kiều Mẫn Hàng để Kiều Thận Ngôn có thể quay về nhà nghỉ ngơi.

Ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt cũng có mặt tại đây, không khí trong căn phòng bệnh lúc này vô cùng ảm đạm, thê lương. Ba người đàn ông cùng đứng vây quanh chiếc giường nơi Kiều Mẫn Hàng đang nằm, mỗi người đều trong một bộ dạng và lộ ra những sắc mặt không giống nhau. Kiều Mẫn Hàng nhìn thấy Diệp Tri Ngã đang đứng trước cánh cửa phòng bệnh băn khoăn không biết nên vào hay lùi ra, đột nhiên giơ tay lên chỉ theo hướng của cô nói: “Nếu muốn kết hôn thì bảo anh trai và bác sỹ Diệp kết hôn, nói chung là con không kết hôn nữa. ”

Mọi người đang trong trạng thái như thế nào đây? Diệp Tri Ngã cười gượng gạo đứng lui về phía đằng sau: “Cháu, một lúc nữa sẽ quay lại ạ…”

“Chị dâu!” Kiều Mẫn Hàng mỉm cười có ý muốn giữ cô lại, “Chị dâu đừng ra khỏi đây nhé, ba người bọn họ liên kết lại để răn dạy em đấy, chị mau đến đây nói đỡ giúp cho em đi chị. ”

Diệp Tri Ngã nhìn vào mắt Kiều Thận Ngôn, rồi cười nhẹ và nói: “Chị đi ra tìm bác sỹ Đỗ đã nhé, hỏi anh ấy xem khi nào thì em có thể xuất viện được. ”

“Không cần gấp đâu, chị dâu mau vào đây với em đi. ”

Sắc mặt của Kiều Thận Ngôn lúc này rất khó coi, anh bước những bước dài tiến đến phía Diệp Tri Ngã đang đứng, kéo cô đi ra khỏi phòng và cùng xuống cầu thang. Diệp Tri Ngã không hiểu chuyện gì đang xảy ra với họ liền hỏi luôn: “Đã xảy ra chuyện gì vậy anh? Em gái anh, em ấy lại làm sao thế a?”

“Ai mà biết nó làm sao cơ chứ!”. Kiều Thận Ngôn lấy sức nhấn váo nút trong cầu thang máy, thời một tràng dài hơi, “Ba anh hôm nay đi đến bệnh viện và nói với nó về việc đã đặt xong khách sạn rồi, thế rồi nó tự nhiên đòi không tiến hành kết hôn nữa. ”

“Đòi không cho tiến hành kết hôn nữa là sao chứ? Tại sao vậy hả anh?”

“Anh làm sao mà biết được, ba anh mê tín lắm, nói rằng bây giờ mà kết hôn là đã thông báo rộng rãi cho mọi người biết được rồi, thiếp mời dự lễ cưới cũng đã được phát đi hết cả rồi, thế mà lúc này nó lại không chịu kết hôn nữa chứ. ”

Diệp Tri Ngã cảm nhận rất rõ ràng thứ cảm giác này, trong những năm làm việc ở bệnh viện này, cô đã gặp rất nhiều người nhà bệnh nhân vì lo lắng hấp tấp cho bệnh nhân mà vội vã đâm đơn kiện cáo bệnh viện, không quan tâm là đông y hay tây y, không cần biết là thần tiên hay ma quỷ gì cả, chỉ cần có một tia hy vọng dù là rất nhỏ nhoi dù là hiếm hoi thì họ cũng nhất quyết không thể bỏ qua được. Diệp Tri Ngã nắm lấy cánh tay của Kiều Thận Ngôn và nói: “Hay là để em đi nói chuyện với em ấy xem sao, có thể có những chuyện em ấy không tiện nói cho mọi người biết, em cảm thấy em và em gái anh nói chuyện rất hợp với nhau. ”

Kiều Thận Ngôn nhìn vào mắt cô, lực bất tòng tâm gật đầu đồng ý: “Thế cũng tốt, làm phiền em nhiều quá rồi. ”

Diệp Tri Ngã mỉm cười: “Anh hãy về nhà nghỉ ngơi trước đi nhé, tắm rửa thay quần áo sạch sẽ đi, ngửi mùi thuốc lá nồng nặc bốc lên từ người anh thật không thể chịu đựng thêm được, khiếp quá. ”

Kiều Thận Ngôn cười và đi vào trong thang máy, vẫy vẫy tay chào tạm biệt Diệp Tri Ngã.

Diệp Tri Ngã đút hai tay vào túi áo khoác cô đang mặc trên người, nghĩ đến việc Phí Văn Kiệt vẫn còn đang đứng trong phòng bệnh này nên cô đi ra tìm Đỗ Quân trước. Đỗ Quân giờ đang giữ chức vụ phó chủ nhiệm trung tâm điều trị bệnh tim mạch. Ngoài việc xem xét các sổ sách lưu giữ thông tin theo dõi tình hình bệnh nhân và phụ trách đảm nhiệm các hạng mục nghiên cứu khoa học ra thì anh còn thêm cả công việc mới nữa là điều hành quản lý trung tâm này. Khi Diệp Tri Ngã bước vào văn phòng làm việc của anh, nhìn thấy anh đang bận rộn gọi điện điều hành trực tiếp một tọa đàm nghiên cứu khoa học. Cô nhìn anh và mỉm cười, đợi cho đến khi anh nói chuyện điện thoại xong xuôi mới giơ ngón tay cái lên ra hiệu: “Trông anh ngày càng có tác phong của một nhà lãnh đạo chuyên nghiệp rồi đó!”

“Lãnh đạo ma quỷ gì ở đây cơ chứ!”, Đỗ Quân cười rồi ngồi vào trong ghế, hai người nói chuyện bâng quơ vài câu xã giao rồi anh quan tâm ân cần hỏi han cô: “Anh giới thiệu cho em đến bệnh viện đó đi làm, em cảm thấy thế nào vậy?”

“Rất tốt anh ạ, ở đó môi trường tốt, trang thiết bị máy móc đều mới, bệnh nhân cũng không đông đúc lắm, nói chung là tốt lắm anh ạ!”

“Tiểu Diệp”, Đỗ Quân tháo chiếc kính mắt ra, dáng vẻ mệt mỏi lấy tay vuốt dọc sống mũi, “Em phải ở nơi như thế anh lấy làm tiếc cho em lắm, em à”.

Diệp Tri Ngã mỉm cười trả lời anh: “Ôi, anh đừng nghĩ em giỏi giang cao siêu như thế chứ, khả năng của em như thế nào em hiểu rất rõ anh ạ. Anh Đỗ Quân, em hỏi anh một chút nhé, anh định khi nào cho phép Kiều Mẫn Hàng xuất viện hả anh”.

“Bây giờ thì vẫn chưa được đâu em à, cho cô ấy ở bệnh viện khoảng một tuần nữa để quan sát cho kỹ lưỡng, em có vấn đề gì sao?”

“Cô ấy chuẩn bị kết hôn rồi anh à”.

“Kết hôn sao?”, Đỗ Quân chau mày nhăn trán hỏi, “Sức khỏe của cô ấy như thế này mà…”

Diệp Tri Ngã cười đầy vẻ gượng gạo giải thích tiếp cho anh nghe: “Cho dù có nói như thế nào đi chăng nữa thì cũng phải để cô ấy thỏa mong ước này, tình cảm của cô ấy và người yêu tốt lắm anh à”.

“Thế họ dự định tổ chức khi nào?”

“Thời gian cụ thể thì em không hỏi kỹ lắm, hình như là sắp đến rồi thì phải ạ”.

Đỗ Quân gật đầu nói: “Anh hiểu rồi, để khi nào anh kiểm tra lại sức khỏe cho cô ấy xem thế nào, rồi thì thương lượng lại sau”.

Diệp Tri Ngã nói quanh co dăm ba câu chuyện thêm một lúc nữa rồi đi tìm Âu Dương Dương tán gẫu, thật không dễ dàng gì mới qua được một tiếng rưỡi, rồi sau đó Diệp Tri Ngã lẳng lặng quay về phòng bệnh của Kiều Mẫn Hàng nơi cô đang nghỉ ngơi. May quá, ông Kiều Giám An và Phí Văn Kiệt đều đã đi về rồi, chỉ còn lại duy nhất một mình Kiều Mẫn Hàng đang mở to thao láo hai mắt nằm bất động trên giường.

Nhìn thấy Diệp Tri Ngã, Kiều Mẫn Hàng liền trút một hơi thật dài, mỉm cười và vẫy tay gọi cô: “Em biết ngay chị dâu của em sẽ không để em một mình đơn côi ở chốn này đâu mà, ha ha ha, chỉ có chị là đối xử với em tốt nhất thôi!”

Diệp Tri Ngã vừa cười vừa bước đến ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường của Kiều Mẫn Hàng, giúp cô đắp gọn gàng lại chiếc chăn lên người. Bệnh của cô đã được khống chế tốt, sắc tím tái lạnh ngắt của Kiều Mẫn Hàng lúc này cũng tốt hơn so với khi cô mê man bất tỉnh rất nhiều, không để lại cho người nhìn cảm giác sợ hãi lo lắng như tối hôm qua nữa. Thế nhưng trên khuôn mặt cô vẫn còn lộ rõ nét mệt mỏi ốm yếu của người đang mang bệnh trong mình. Diệp Tri Ngã nói chuyện vài câu không đầu không đuôi với Kiều Mẫn Hàng, cô hỏi một cách dò xét thận trọng: “Lúc nãy đã xảy ra chuyện gì vậy hả em? Chị nghe anh trai em nói rằng em không muốn kết hôn nữa, tại sao lại như thế?”

Kiều Mẫn Hàng không còn nở nụ cười tươi vui như lúc nãy nữa, cô trả lời đầy tâm trạng: “Chẳng vì sao cả, chỉ là không còn muốn kết hôn nữa mà thôi”.

Diệp Tri Ngã hơi nhướn lông mày lên gặng hỏi Kiều Mẫn Hàng: “Đó là vì… Người yêu của em phải không?”

“Không liên quan gì đến anh ấy cả đâu, chỉ là em không còn muốn kết hôn nữa mà thôi”. Kiều Mẫn Hàng dịch chuyển cơ thể ra khỏi gối, cô hỏi lại Diệp Tri Ngã một cách tò mò: “Chị và anh trai em hai ngày hôm nay đã mất tích ở chốn nào đấy hả chị? Em hỏi anh ấy mà anh ấy chẳng thèm trả lời em”.

“Tiểu Mẫn”, Diệp Tri Ngã phân vân không biết nên trả lời câu hỏi của Kiều Mẫn Hàng như thế nào, “Cũng phải nói một lý do nào đó mới được chứ, người nhà của em đã giúp em chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để có thể tiến hành hôn lễ được rồi. Nhưng bây giờ em lại nói không muốn kết hôn nữa, mà lại không nói rõ nguyên nhân của em ra, em sẽ khiến cho mọi người cảm thấy thật đau khổ đấy. Rốt cuộc đã vì lý do gì vậy em? Không tiện để nói ra cho chị nghe sao?”

Kiều Mẫn Hàng cắn chặt vào môi hỏi lại cô: “Là anh trai em đã bảo chị đến đây để hỏi sao?”

“Anh trai em không muốn chị đến đây để hỏi đâu, nhưng chị muốn hỏi em cho rõ vấn đề, kết hôn là một việc tốt lành mà, tâm lý em thoải mái rồi thì bệnh tim của em cũng sẽ nhờ đó mà tốt lên theo, em nói xem như vậy có phải là đúng hay không?”

Kiều Mẫn Hàng mỉm cười khép hờ đôi mắt lại: “Bây giờ thì vui vẻ đấy, nhưng sau này thì sẽ ra sao chứ?”

“Sau này?” Diệp Tri Ngã ngờ ngợ như đã hiểu ra một vấn đề nào đó, “Tiểu Mẫn, em…”

Kiều Mẫn Hàng kéo chăn lên đắp kín mặt: “Trời ơi, nói chung không kết hôn thì là không kết hôn nữa có thế thôi. Chị đi nói cho anh trai em biết rằng, có hỏi cũng chẳng có tác dụng gì cả đâu, em là em không muốn kết hôn nữa!”

Chiến chăn màu xanh lá cây nhạt được đắp kính lên khắp cơ thể của Kiều Mẫn Hàng, chỉ còn hở ra đúng đôi bàn tay gầy nhỏ, trên hai mu bàn tay vẫn còn lộ rõ những vết tiêm chưa lành sẹo, lòng bàn tay mỏng manh đến đáng thương, những gò xương nhô cao lên, làn da trắng nhợt nhạt. Bộ dạng của Kiều Mẫn Hàng lúc này thảm thương đến mức độ không ai nhìn cô mà không có cảm giác thương hại lo lắng cả. Diệp Tri Ngã nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, kéo chiếc chăn để ló khuôn mặt ra: “Có phải em làm như thế là vì anh Phí Văn Kiệt, đúng không vậy?”

Kiều Mẫn Hàng cúi gầm mặt xuống, không nói thêm một lời nào nữa.

Trái tim Diệp Tri Ngã như đang co thắt lại rất chặt rất đau, cô cố gắng gượng cười, sắc mặt không hề tự nhiên một chút nào cả: “Có phải em đang nghĩ cho tương lai sau này của người yêu em đúng không, có phải là…”

Kiều Mẫn Hàng không ngừng chớp liên tục hai hàng mi, khóe mắt đã bắt đầu ươn ướt. Cô gắng sức nuốt mạnh nước bọt vào trong cổ họng của mình và nói: “Trong gia đình em có một người thảm thương bất hạnh như em là đủ lắm rồi, em không muốn… em không muốn sau này khi anh ấy tìm được một đối tượng khác… Người ta có thể vì điều này mà sẽ chê anh ấy mất…”

Trái tim và tâm trí của Diệp Tri Ngã bỗng trở nên đau đớn vô cùng, cô bước vội về phía khung cửa sổ để cố gắng không lộ ra tình cảm trên khuôn mặt mình lúc này. Và cô lấy tay áo gạt nước mắt đi.

Khung cửa sổ treo một mành rèm bằng tơ lụa để che những tia nắng chói chang rực rỡ bên ngoài hắt vào. Diệp Tri Ngã đưa tay lên vén mành rèm hơi khép vào một chút, chạm tay vào cánh cửa thủy tinh lạnh buốt và nói tiếp với Kiều Mẫn Hàng: “Thế nhưng em đã từng nghĩ qua cho chính người yêu em chưa vậy? Anh ấy đã ở bên em biết bao năm rồi, anh ấy cũng chỉ có một tâm nguyện là sẽ có một ngày nào đó được lấy em làm vợ, để anh ấy được trở thành người chồng của em. Tiểu Mẫn à, chị không phải nói những lời sáo rỗng để an ủi em đâu. Tương lai sau này liệu hai người có đi cùng nhau đến hết cuộc đời này hay không thì chị không biết. Nhưng em có thể để lại cho anh ấy một ký ức về em, dù thời gian có ngắn ngủi đến đâu cũng không hề gì mà, dù cho những ký ức ấy có đau khổ đi chăng nữa cũng có làm sao chứ. Bởi vì đó là những gì đã trải qua và chân thật nhất của chính em và anh ấy, để sau này mỗi khi anh ấy hồi nhớ lại những kỷ niệm đã qua về em sẽ không còn phải cảm thấy tiếc nuối gì cả… Tiếc nuối là một việc vô cùng khốc liệt, nó khiến cho người ta mang nặng trong mình thứ cảm giác hối hận thật đáng sợ, hối hận suốt cả cuộc đời này, hối hận đến mức không thể tha thứ cho chính mình được nữa… Tiểu Mẫn à, chị nghĩ em cũng không muốn để cho anh Phí Văn Kiệt ôm cả nỗi hối hận này ám ảnh suốt cả cuộc đời anh ấy như thế đâu đúng không em, có phải là…”

Kiều Mẫn Hàng trầm lặng khắc khổ thốt không thành tiếng: “Em chỉ muốn được sống thêm vài năm nữa thôi… Dù là một năm cũng được mà…”

Diệp Tri Ngã vừa cười vừa bước đến nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Kiều Mẫn Hàng, cô nói: “Em nói những lời ngốc nghếch gì thế hả? Ai đã bảo với em là em sẽ ra đi ngay lập tức chứ? Những người đã từng mắc bệnh giống em ở bệnh viện chị nhiều vô số kể, có rất nhiều người vẫn sống khỏe mạnh đến bốn mươi năm mươi tuổi, hay sáu mươi bảy mươi tuổi đấy thôi. Mà những trường hợp gia đình có điều kiện kinh tế sẵn sàng không tiếc tiền để có thể trị liệu bệnh tình giống như trường hợp của em thế này đâu phải là nhiều đâu, liệu có được bao nhiêu người cơ chứ? Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời bác sỹ dặn dò, chăm chỉ uống thuốc đúng giờ và chữa trị đúng cách, nói không chừng có khi chính em lại làm nên một kỳ tích thì sao. Khi mắc bệnh rồi, người bệnh lại sợ chính bản thân mình đấy, Kiều Mẫn Hàng à, em không thấy là em đã quá ủy mị yếu đuối đẩy chính em vào trong vô vọng rồi sao?”

Kiều Mẫn Hàng nhìn vào đôi mắt của Diệp Tri Ngã đầy vẻ ngộ nghĩnh như đứa trẻ thơ bướng bỉnh hỏi vặn lại cô: “Có thật như thế không hả chị? Thế thì em ngày đó… Em ngày đó nghe thấy sắp bị chết rồi mà, không phải là nói về em phải không hả chị?”

Diệp Tri Ngã gõ gõ vào vầng trán của Kiều Mẫn Hàng và nói: “Chị đã đích thân đi hỏi chủ nhiệm Đỗ rồi mà, anh ấy bảo em chuẩn bị đồ đi, để bất cứ lúc nào em cũng đều có thể xuất viện được rồi, bây giờ giường bệnh trong đây hiếm hoi lắm, không thể để cho em một mình chiếm hết nơi này được đâu”.

Lừa dối đứa trẻ con ngây thơ ngộ nghĩnh bao giờ ít nhiều cũng có cảm giác tội lỗi, khó xử. Thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt ánh lên niềm tin, niềm hy vọng ấp ủ trong lòng Kiều Mẫn Hàng, Diệp Tri Ngã cũng cảm thấy thoải mái hơn với chính bản thân mình, cô điều chỉnh cho đầu giường hướng cao lên, ngồi đối diện với Kiều Mẫn Hàng và chuyện trò vui vẻ với cô.

Trạng thái tinh thần và khát vọng sống mãnh liệt đối với bệnh nhân mà nói là vô cùng quan trọng. Kiều Mẫn Hàng mới lúc nãy đây thôi vẫn còn khóc tức tưởi khóc không ngớt, thế mà chỉ trong tích tắc đã cười rất tươi tỉnh và còn mời Diệp Tri Ngã làm phù dâu cho cô nữa chứ: “Hai người phù dâu, một người là chị và một người nữa là chị Gia Linh, em đã nhìn thấy mẫu váy phù dâu mà chị Gia Linh thiết kế rồi chị ạ, đẹp vô cùng, chị mà mặc nó vào người chị cũng sẽ đẹp vô cùng, chị dâu à”.

Diệp Tri Ngã cúi đầu xuống gọt hoa quả cho Kiều Mẫn Hàng ăn: “Là chị sao? Thôi cho chị xin nghỉ đi, chị làm phù dâu rồi để bị vẻ đẹp của em làm cho lu mờ, thế thì thật là không tốt chút nào cả”.

Kiều Mẫn Hàng cười hì hì thích thúc và nói lại: “Tại sao mọi người đều nói vậy với em cơ chứ? Ngoại hình của em thật sự hấp dẫn mê hoặc đến mức đó sao chị? Để khiến cho một người, hai người bị em làm cho lu mờ hay đi sao?”

Diệp Tri Ngã đưa miếng táo vừa gọt xong cho Kiều Mẫn Hàng, cô với tay đỡ lấy miếng và nhai một miếng: “Hai người phù rể đều là những anh chàng siêu đẹp trai chị ạ, chị không muốn nhìn bộ dạng ghen tị của anh trai em trông như thế nào hay sao? Ha ha ha!”

“Có thể đẹp trai đến mức nào cơ chứ?”

“Ôi ôi, đẹp trai lắm nhé, trời long đất lở, sông cạn đá mòn, gà mái gáy vang, gà trống đẻ trứng”.

Diệp Tri Ngã cười trừ: “Có ai đi khen người khác giống như em thế này không cơ chứ?”

Kiều Mẫn Hàng trợn tròn mắt lên một cách rất nghiêm trọng và nhìn chằm chằm vào Diệp Tri Ngã hỏi vặn lại: “Những lời khốc liệt như thế này em làm sao mà biết nói cơ chứ, đây chẳng qua là câu bình luận kinh điển một thời được đăng trên diễn đàn luận đàm của tập đoàn bất động sản Kim Thành thôi. Hai mỹ nam nổi bật nhất được mọi người bình bầu trong số mười mỹ nam của tập đoàn bất động sản này, đều là hai anh trai của chị Gia Linh. Chị chỉ cần nhìn ngoại hình của chị Tôn Gia Linh là y như rằng sẽ biết được hai người anh ấy sẽ đẹp trai hấp dẫn đến mức nào”.

“Hai người anh trai là sao? Tại sao chị từ trước đến nay chỉ nghe thấy cô ấy chỉ có duy nhất một người anh trai thôi chứ nhỉ”.

Kiều Mẫn Hàng bịt mồm vào vì cười phá lên không nhịn được: “Chết, nói nhanh quá bị lộ mất rồi còn đâu. Ôi giời, em nói cho chị dâu biết thì cũng có làm sao đâu cơ chứ. Có một người anh trai cùng cha khác mẹ, anh ấy lấy họ của mẹ đẻ, không phải họ Tôn, chị đã hiểu chưa ạ. Chị phải giữ bí mật, giữ bí mật cho em đấy nhé!”

Diệp Tri Ngã gật đầu đồng ý: “Nghe em nói chị cũng bắt đầu cảm thấy động lòng rồi đấy nhé”.

Kiều Mẫn Hàng mỉm cười nói đầy vẻ xin xỏ cô: “Nói như thế đấy nhé, chị phải đồng ý với em đấy, em chẳng có bạn bè gì đâu, chị mà không đồng ý với em là em chẳng còn ai để chơi nữa đâu chị ạ!”

“Thế thì em phải đồng ý với chị là không được suy nghĩ cực đoan vẩn vơ nữa nhé! Em cần phải chú tâm bồi dưỡng sức khỏe cho thật tốt vào, để có thể là một cô dâu xinh đẹp quyến rũ đấy!”

Kiều Mẫn Hàng nháy hai mắt lại, giơ hai ngón tay hình chữ V ra hiệu đồng ý.

Những người mắc bệnh tim thường phải nghỉ ngơi dưỡng sức khỏe nhiều hơn bình thường. Cô y tá cứ chốc chốc vài phút lại đi vào nhắc nhở Diệp Tri Ngã, rồi lại truyền cho Kiều Mẫn Hàng một bịch nước biển. Diệp Tri Ngã đứng lên kéo rèm cửa khép kín lại, tắt hết đèn điện để cho cô được ngủ ngon. Thế nhưng lúc này, Kiều Mẫn Hàng đang vui sướng phấn khích quá độ không hề có ý muốn đi ngủ, cứ vòi Diệp Tri Ngã tiếp tục ngồi lại nói chuyện với cô thêm lúc nữa: “À đúng rồi chị dâu ạ, chị lúc nãy còn chưa nói cho em biết đâu đấy nhé, chị và anh trai em đã trốn đi đâu suốt hai ngày hôm nay rồi, có phải đã trở về Hải Thành phải không chị?”

“Không phải, bọn chị đã đi Moscow hai hôm nay đấy!”

“Moscow sao?”. Kiều Mẫn Hàng nghiến hai hàm răng lại, “Hai người đều quên em mất rồi hay sao, tại sao lại không cho em đi cùng với chứ! Moscow có vui không hả chị? Quảng trường Đỏ, rồi thì cung điện Kremlin? Ha ha, chị đã được nhìn thấy ông Putin chưa chị?”

“Bọn chị vẫn chưa đi đến những thắng cảnh du lịch, chỉ mới xem biểu diễn múa ballet ở nhà hát kịch mà thôi”.

“Múa ballet sao?”, Kiều Mẫn Hàng không ngừng chớp hai hàng mi dài, “Đi đến tận đó chỉ để xem múa ballet ở nhà hát kịch thôi sao? Chị xem tiết mục biểu diễn gì thế? Có hay không hả chị?”

“Chị đã xem biểu diễn Hồ thiên nga”.

Kiều Mẫn Hàng dừng lại một hồi rất lâu, đôi mắt to tròn của cô lóe lên một vài tia sáng trong ánh nhìn mập mờ đen tối không rõ ràng: “Tiết mục Hồ thiên nga à? Tại sao… Tại sao bỗng dưng nghĩ đến việc đi xem tiết mục này cơ chứ?”

Diệp Tri Ngã vô tư vừa cười vừa kể cho Kiều Mẫn Hàng nghe câu chuyện của mình: “Kỳ thực, hồi còn nhỏ chị cũng đã từng học qua vài năm môn múa ballet này rồi, cho nên đến tận bây giờ chị vẫn còn thích môn này lắm em ạ, có thể đặt chân đến nước Nga để tận mắt xem tác phẩm Hồ thiên nga là ước mơ từ rất lâu, từ những ngày còn thơ bé của chị đấy”.

“Vậy à…” Kiều Mẫn Hàng ôm gọn chiếc gối vào trong lòng nằm bất động, làm môi trở nên khô cứng héo hon, “Thế, thế chị dâu sau đó sao lại không tiếp tục đi học múa ballet nữa vậy chị?”

Diệp Tri Ngã giúp cô sắp xếp ngay ngắn chiếc chăn đang đắp trên người: “Bởi vì đã xảy ra một vụ tai nạn, sau khi băng bó vết thương trên người thì hai chân của chị bị dị tật, một chân bị co lại ngắn hơn so với hồi đầu còn khỏe mạnh. Thế nhưng nếu mà chị không nói ra thì mọi người sẽ không thể nào phát hiện ra khuyết tật này của chị được đâu. Ha ha ha. Nhưng thực ra như thế cũng rất tốt mà. Chị nói cho em biết, chị đã được cấp giấy phép chứng minh là người tàn tật rồi đấy nhé, cho nên chị mà vào phòng vệ sinh công cộng hay ngồi xe buýt thì đều được miễn tiền hết đó, hi hi hi”.

Kiều Mẫn Hàng im lặng một hồi rất lâu mới cất tiếng cười khẽ khàng: “Thế sao… Thật vậy ạ, thế thì tốt rồi…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.