Khi Trời Gặp Đất

Chương 6: Chương 6




Chương trình đang trong giai đoạn chuẩn bị. Thời gian này Gia Ưu bận như chong chóng, vài ngày không về nhà là chuyện thường.

Chiều hôm ấy cô họp với Đàm Áo và Dao Dao, về đến văn phòng nhận được điện thoại của Trương Quần.

“Gia Hảo, cô đang ở đâu đấy?”.

“Tôi đang ở Đài truyền hình, có việc gì à?” Cô nghĩ trong bụng, lạ nhỉ, sao Trương Quần lại chủ động gọi điện cho mình.

“À, công ty có nhân viên mới tên là Ngô Hải, cô còn nhớ không? Mới được lên chức ba, chúng tôi định tối nay tổ chức chúc mừng cậu ấy tại nhà hàng Nguyện Bán. Cô đến nhé?”.

Cô hiểu ngay vấn đề, hóa ra là làm sứ giả hòa bình. Sau khi Thiếu Hàng ra viện, anh còn bận hơn cô nhiều. Cũng chẳng biết là bận thật hay bận giả nữa, nhưng anh đều từ chối mỗi lần cô chủ động hẹn hò đi ăn.

Cứ để mọi việc bế tắc không phải là điều hay, khó lắm mới thấy Trương Quần hạ mình thế này. Tuy vẫn bực mình vì làm mất Bò sữa của cô, nhưng chuyện nào ra chuyện ấy, cô nhận lời mà chẳng khí thế gì.

Sắp đến 7 giờ tối, cô vẫn ở Đài sửa bản thảo phỏng vấn thì Trương Quần gọi điện đến: “Cậu đi chưa?”.

Cô nhìn lướt đồng hồ rồi đáp: “Tôi chuẩn bị đi đây”.

“Tôi đang mua bánh ga tô NICE ở gần đây, cô rảnh ghé qua cho tôi đi nhờ nhé”.

“Được, cô đợi tôi 10 phút”.

Cô viết nốt đoạn kết rồi lưu lại cẩn thận. Cô vội vàng rời khỏi văn phòng, lái xe đến hiệu bánh đón Trương Quần.

Trương Quần xách chiếc hộp bánh ga tô và một món quà được đóng gói rất đẹp, ra ngồi ghế sau và cười nói: “Gần quá gọi xe cũng ngại”.

Gia Ưu nhìn và nói: “Mua cả quà nữa à?”.

“Mua đâu. Chủ hiệu bánh nói hôm nay kỷ niệm tám năm khai trương nên mua trên 200 được tặng đấy”. Quần đặt bánh cẩn thận ra ghế bên cạnh, tiện tay bóc hộp quà ra, buột miệng thốt lên: “Ơ”.

Gia Ưu liếc mắt nhìn, đó là một hộp nhạc rất quen. Mắt cô bỗng lóe sáng: “Loại hộp nhạc này bán chạy thật”.

“Ừ, loại cổ điển mà”. Trương Quần cầm lên tay ngắm thật kỹ và còn lắng nghe tiếng nhạc phát ra từ đó, và rồi cũng ừ hữ theo nhịp: “Về hình thức thôi, toàn đồ sản xuất theo dây chuyền công nghệ nên nhiều chi tiết bị bớt đi rồi. Chắc là chưa được nhìn thấy cái Thiếu Hàng tự tay làm bao giờ, chứ không còn lâu mới làm theo được…”.

Gia Ưu tóm ngay câu nói của Trương Quần, tay lái vô lăng hơi run: “Thiếu Hàng đã từng làm cái này á?”.

“Ừ, anh ấy cũng sơ ý quá. Mất bao công sức làm để cho cậu, bạn cùng phòng lấy mất bản thiết kế”.

“Cậu đã nhìn thấy hộp nhạc ngựa à?”.

Lúc này Trương Quần nhận ra mình nhỡ lời, cũng chẳng xí xóa được nên cười có phần gượng gạo: “Ừ, ừ”.

Gia Ưu bất ngờ quá: “Thế cậu có biết bài hát được phát ra từ hộp nhạc này không?”.

Trương Quần lắc đầu chẳng khác gì trúng tà: “Tôi không biết”.

Gia Ưu không tin, cứ hỏi suốt: “Cậu không biết thật á? Chắc chắn làm xong anh ấy sẽ cho cậu xem, tại sao cậu lại không biết chứ?”.

Trương Quần cười gượng: “Bình thường tớ có nghe nhạc đâu, nên nghe xong quên ngay. Ai mà nhớ được chứ!”.

“Cậu không hỏi anh ấy?”.

“Không!”. Cô trả lời rất dứt khoát.

Gia Ưu thấy Trương Quần có những phản ứng đáng ngờ, nhưng không tìm được lý do tại sao cô ấy phải dối mình. Định bụng hỏi tiếp, nhưng rồi sực nhớ hộp nhạc ấy Thiếu Hàng tặng cho em gái mình, giờ mình đang là chủ sở hữu nó. Hỏi người ngoài về bài hát phát trong hộp nhạc thì quá lạ lùng còn gì?”.

Nghĩ đến đây cô không hỏi gì nữa.

Cái gọi là tiệc chúc mừng chẳng qua là bữa liên hoan mâm cao cỗ đầy. Trong công việc Thiếu Hàng là người rất nghiêm túc, luôn yêu cầu cao, nhưng trong cuộc sống anh khá thoải mái. Sống rất dễ chịu với cấp dưới, vì thế buổi liên hoan diễn ra vô cùng vui vẻ, cười nói ồn ã.

Bữa liên hoan kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Sau khi tan tiệc, không hiểu muốn vứt cô sang một bên hay là mải công việc, thanh toán xong anh nói về qua công ty đã. Gia Ưu lái xe theo sau suốt dọc đường, bụng lẩm bẩm không biết còn hục hoặc nhau đến bao giờ nữa.

Mải quá nên vượt cả đèn đỏ.

Rõ ràng Thiếu Hàng nhìn thấy, đèn xe cứ sáng lóa lên như đang chế giễu cô, và rồi nhấn ga phóng vọt đi.

Gia Ưu cắn môi giận dữ, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao.

Vào đến Trung Thiên Plaza, cô đi băng qua tiền sảnh đẹp đẽ đến bên thang máy chờ đợi. Nhìn lướt qua chiếc ghế sô pha bằng da gần tấm gương ở bên trái thấy có hình bóng quen thuộc đang vờ gập máy tính.

Cô bất giác che miệng cười, cô tới gần nói: “Chờ em à?”.

Thiếu Hàng liếc nhìn cô một cái: “Ai đợi em hả?”.

“Anh chứ ai?”.

Ánh đèn vàng rực chiếu lên khuôn mặt tươi tắn của Gia Ưu. Nét ưu phiền ngày thường nay đã tiêu tan. Khuôn mặt trông dịu dàng hẳn, đoan trang, xinh đẹp hơn trước nhiều. Trông đượm nét quyến rũ, hấp dẫn.

Thiếu Hàng ôm lấy đầu cô, đôi mắt anh sâu thẳm.

Tranh thủ xung quanh không có ai, cô vội chủ động sán đến hôn nhẹ lên đôi môi anh: “Anh đừng giận nữa mà!”.

Đây đã là giới hạn cuối cùng cô có thể làm được. Anh quay đầu lại nói khẽ: “Anh phải lên trên lấy văn bản, em lên cùng nhé”.

Cửa thang máy mở ra, Thiếu Hàng bước vào, Gia Ưu cũng vội theo sau. Thang máy không có ai ngoài hai người, ngước mắt nhìn ra bên ngoài có một chị mặc bộ đồ lao công đang đẩy một chiếc xe rác đi qua chỗ bảo vệ vẫy tay ra hiệu cho hai người chờ mình.

Gia Ưu liếc nhìn anh một cái, cô từ từ giơ tay ấn vào nút mở cửa. Bỗng nhiên anh nắm lấy tay cô, rối ấn mạnh vào nút đóng cửa.

Cô tròn mắt nhìn, thang máy vội đóng lại. Cô chẳng biết có nên cười hay không thì người đàn ông bên cạnh đã dồn cô vào tường và rồi nâng mặt cô lên, ghì lấy eo cô rồi hôn say đắm. Lưỡi anh luồn lách trong miệng cô, mùi hoa nhài anh vừa uống phả ra thoang thoảng, hơi thở gấp gáp và như nghẹt lại.

Người cô như mềm oặt đi, dựa hẳn lưng vào tường. Vừa hôn vừa nghĩ đến khuôn mặt sửng sốt của chị lao công vội vã đuổi theo thang máy lúc nãy, cô bật cười khúc khích.

Nụ cười đã cắt ngang hành động đang cần chuyên tâm nhất.

Người đang ghì eo cô vội nhéo cô một cái rõ đau khiến cô phải la lên. Cô giận dữ trừng mắt nhìn anh, ánh mắt như cười cười, đôi môi mọng mời gọi khiến cho trái tim Thiếu Hàng muốn tan thành từng mảnh. Anh lại cúi đầu hôn cô ngấu nghiến.

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Hai người đang hôn nhau va vào cửa thang máy. Thiếu Hàng lấy chìa khóa ở trong túi ra, đôi má Gia Ưu ửng đỏ, cô cắn tai anh: “Ở đây anh cũng có phòng nghỉ chứ?”.

“Cái gì? Em nói gì cơ?” Thiếu Hàng vờ ngu ngốc.

Gia Ưu cấu anh một cái thật đau: “Lại còn giả vờ à!”.

Tay cô nhéo càng mạnh, thường thì cô cũng nhéo anh rất đau. Da anh trắng nên nhìn thấy ngay vết véo đỏ ửng. Anh giả vờ giận dỗi: “Này này, lát nữa sẽ biết tay anh”.

Gia Ưu cười thật quyến rũ: “Xin sẵn sàng”.

Anh chẳng buồn nói nhiều, vội bế thốc cô lên.

Quần áo, giầy dép vứt bừa bãi trên sàn nhà. Gian phòng nghỉ này là nơi anh thường xuyên tá túc mỗi khi phải làm thêm giờ. Lồng chim tuy nhỏ, nhưng được thiết kế khá tinh tế, bàn về không gian hay thị giác đều không cảm thấy khó chịu.

Kéo rèm cửa ra, từ tầng 26 này ngắm được toàn bộ cảnh quan bên dưới.

Sáng hôm sau thức dậy, cô tắm nước nóng thỏa thích. Tắm xong tiện tay khoác chiếc áo sơ mi trắng của Quan Thiếu Hàng lên mình và đi pha cà phê.

Quan Thiếu Hàng nằm chống tay trên giường, hào hứng nhìn theo bóng hình bận rộn của cô. Vạt áo sơ mi trắng của anh chỉ dài đến chấm mông cô, hở đùi, chân trần, để lộ làn da trắng trẻo, hồng hào như muốn đốt cháy tất cả.

Mắt nhìn xuống dưới và dừng lại ở gót chân của cô.

“Em làm bánh sandwich nhé?” Cô quay người lại hỏi ý anh.

Anh gật gật đầu, nhưng mắt vẫn dán vào đó: “Còn đau không?”.

Cô nhìn theo ánh mắt anh, phớt lờ nói: “Khỏi lâu rồi mà, giờ chỉ là vết sẹo thôi”.

Mắt anh sáng lên: “Không hết được à?”.

“Chắc là phải xóa bằng tia lade mới hết, nhưng việc gì phải nhọc công thế, em đâu có phải là minh tinh màn bạc”. Nói xong cô rót cho mình một cốc cà phê. Nhìn khuôn mặt trầm ngâm, khó hiểu của anh cô hỏi: “Vết sẹo này xấu xí lắm hả anh?”.

“Đâu có, khiếm khuyết cũng là một nét đẹp mà”, anh chợt nhận ra cử chỉ thất thố của mình nên vội lấp liếm.

“Anh mới khiếm khuyết í!” Gia Ưu không chịu kém cạnh liền nhấm nhẳng đáp lời.

Cô quay người với bộ quần áo hôm qua ra mặc rồi ngồi vào bàn ăn sáng với anh.

Quan Thiếu Hàng “Úi” lên một tiếng như là tìm ra được châu lục mới, nén cười nói: “Vợ à, trong xe em có khăn quàng cổ không? Ra khỏi cửa nhớ quàng vào nhé, rất hợp với bộ trang phục này của em đấy”.

“Vâng” cô thấy là lạ, nhưng còn vướng miếng sandwich trên tay nên tiện mồm đáp luôn.

Chưa đến giờ làm việc nên Trung Thiên Plaza vẫn còn vắng lặng. Chỉ lát nữa thôi mọi người sẽ lục tục kéo nhau đến, cô vội vã rời khỏi đây trước 8 giờ để tránh cho mọi người bàn tán về anh.

Vào trong xe cô soi gương bôi kem chống nắng thì nhận ra trên cổ có một vết tím bầm, dấu vết của nụ hôn.

“Chết tiệt!” Cô vội lấy chiếc khăn quàng cổ có hoa văn ra choàng vào. Chửi thì chửi vậy thôi, chứ khuôn mặt lại nở nụ cười rạng rỡ.

Đến Đài Truyền hình vẫn sớm, cả văn phòng có mỗi mình cô. Bật máy tính lên, rồi cầm túi trang điểm đi vào toa lét định bụng trang điểm nhè nhẹ. Ngắm nhìn mình trong gương thấy tinh thần, sắc mặt rất tươi tắn nên thôi chẳng cần phải đánh phấn nữa. Cô uốn macara rồi tô chút son hồng là xong. Hiếm hoi lắm mới thấy cô lưu luyến ngắm nhìn mình lần nữa trong gương, sau lưng bỗng vang lên tiếng cười ha hả.

Giật thót mình quay đầu lại: “Này, chui ở đâu ra đấy?”.

Dao Dao cười trông chẳng khác gì một con cáo: “Tớ đường đường chính chính đi vào đây mà. Có mà cậu mải mê ngắm quá thôi, khai ngay, người ấy là ai hả?”.

Gia Ưu vờ không hiểu: “Ai cơ?”.

“Bỏ cái trò ấy đi!” Dao đặt túi đồ trang điểm lên bồn rửa mặt: “Cả năm chẳng thấy cậu xài nó mấy lần. Không phải là nghĩ đến đàn ông thì chắc chắn là có anh nào rồi. Đặc biệt hôm nay trông cậu rất vui, chắc chắn là có anh nào rồi đúng không?”.

Cô liếc ngang Dao một cái: “Này, cậu cứ nói thẳng ra việc gì phải đoán già đoán non thế hả?”.

Dao cười nghiêng ngả: “Cậu đúng là không khảo mà xưng, nói đi, người đàn ông nào may mắn thế hả? Không phải Chu Tân Di chứ?”.

“Nói vớ vẩn, tớ và đạo diễn Di chỉ là quan hệ cấp trên với cấp dưới thôi”.

“Thế thì nói thật đi, anh chàng ấy là ai hả, đừng có nói vớ vẩn đấy nhé”. Dao quyết hỏi bằng được.

Gia Ưu ngẫm nghĩ rồi nói: “Nói được thôi, nhưng nói ra cấm chửi tớ”.

“Sao tớ phải chửi cậu hả?” Dao Dao trợn tròn đôi mắt ngơ ngác nhìn cô.

Cô ghé sát rồi thì thầm vào tai cô ấy.

“Hả?” Dao lớn tiếng nói làm cho cả khu toa lét cũng chộn rộn cả lên: “Trì Gia Hảo, cậu muốn chết à? Chuyện tày trời thế mà còn giấu tớ đến tận ngày hôm nay!”.

“Thì cũng vì tình thế ép buộc mà!” Cô vội nhấc túi trang điểm chạy nhanh ra khỏi đó vì không chịu được cái giọng sư tử Hà Đông của Dao.

Dao tức quá giậm chân thình thịch xuống sàn nhà, khổ thân cho đôi giày cao gót hàng hiệu xinh đẹp, chắc hỏng mất thôi.

Gia Ưu quay về phòng làm việc thì gặp ngay Đàm Áo, bất giác cô nhíu mày khó chịu.

Đàm Áo mặc bộ complet nhàu nhĩ, gấu quần còn dính vài vết bẩn khả nghi, đầu vuốt keo dựng ngược trông chẳng khác gì tổ quạ, cằm thì râu ria nhồm nhoàm chẳng chịu cạo.

“Anh bị bắt cóc à?” Cô tốt bụng hỏi.

Đàm Áo luồn tay vào trong tóc tức giận nói: “Cả đêm qua không ngủ được. Hôm qua mấy cậu bạn chán đời rủ đi bar uống rượu, uống say mèm nôn hết cả ra người tôi”.

Cô giơ tay bịt mũi luôn: “Anh có cần về nhà thay quần áo sạch không hả?”.

“Cô nghĩ là tôi không muốn à?” Đàm Áo giơ tay nhìn đồng hồ: “Hôm qua tôi hẹn rồi, 9 giờ hôm nay gặp mặt”.

Cô nhún vai nói: “Tôi thấy thương cho người làm việc với anh hôm nay”.

Lưng ngứa ngáy, anh cúi đầu ngửi hết chỗ này sang chỗ khác, quả thực là ngay bản thân mình cũng không chịu nổi nữa là người khác: “Không được rồi, tôi phải ra chỗ nào tắm cái đã”.

Anh ta đi như bay được hai bước thì nghĩ ra điều gì đó liền dúi tập hồ sơ vào tay cô: “Nếu có người tìm tôi, cô tiếp giúp nhé. Chỉ là buổi phỏng vấn thôi mà, tài liệu cô cứ xem ở trong đấy”.

“Ơ, anh này…”, chưa dứt lời người đã chạy mất tiêu. Cô vội ngồi vào bàn làm việc đọc tài liệu. Màn hình máy tính hiện lên dòng chat của Dao: “Trời ạ, cậu đã lừa dối tình cảm của tớ. Vợ của Quan Thiếu Hàng lại là cậu…!”.

Cô bật cười đọc câu ca cẩm của Dao ở trên máy tính: “Tớ xin lỗi, không phải cố tình giấu cậu. Cậu biết rồi đấy, ngay từ đầu không nói nên sau này muốn nói mà chẳng biết nói thế nào”.

“Tớ hận cậu!”.

“Đừng mà, cậu là người khoan dung, độ lượng chấp kẻ tiểu nhân như tớ làm gì. Tha thứ cho tớ đi mà!”. Nói xong cô ấn vào biểu tượng khuôn mặt rưng rưng nước mắt gửi đi.

“Không bao giờ, không đời nào tha thứ cho cậu!”. Sau đó Dao gửi lại cô biểu tượng của khuôn mặt lạnh lùng.

“Đừng có nhỏ nhặt thế, tớ sẽ chẳng bao giờ nói cho anh ấy biết cậu đã từng thèm nhỏ dãi anh ấy là được chứ gì”. Gia Ưu cười hí hí.

Lại một trận khóc lóc thảm thương: “Cậu mà nói với anh ấy chuyện ấy tớ không thèm chơi với cậu nhé!”.

“Không dám, không dám. Tớ đảm bảo là không nói mà!”.

“Ừ thế còn được chứ, tớ quyết định tha thứ cho cậu vì thấy thái độ cậu không phải là xấu xa”.

Cô đang định gõ chữ tiếp thì nhận được tin nhắn tiếp: “Nhưng…”.

“Sao thế?” Cô hỏi.

“Ha ha ha…” biết ngay nụ cười xảo trá, nhân cơ hội ấy Dao yêu cầu luôn: “Tớ độ lượng thế cậu đền đáp bằng gì đây?”.

“Cậu muốn gì…” Cô đã ngửi thấy mùi âm mưu, chắc chắn phải bù lại rồi.

“Chúng tớ vừa lên kế hoạch cho buổi nói chuyện kỳ tới, đang định mời hai nhân vật điển hình, cậu tham gia nhé!”.

Cô chưa kịp nghĩ ra vấn đề: “Nghĩa là sao cơ?”.

“Nói đơn giản là trong hai người ấy, một người học hành giỏi giang từ nhỏ, được bố mẹ cưng chiều suốt ngày, giờ lại làm phóng viên nổi tiếng. Tôi nghĩ mãi rồi, người ấy không phải là cậu thì là ai?”.

“Tớ á?” Cô nhấn mạnh.

“Chả cậu thì ai, đừng khiêm tốn nữa. Tớ đã xem qua hồ sơ của cậu rồi, một trong mười đội viên xuất sắc nhất toàn quốc, thành tích học tập luôn đứng đầu, giải nhất cuộc thi toán toàn quốc, năm nào cũng giành được học bổng, có tên trong danh sách “Những thiếu niên Trung Quốc xuất sắc nhất”, thi đỗ đại học danh tiếng, năm thứ ba được cử sang Mỹ học hỏi…”.

Chóng mặt bởi những danh hiệu, cô chẳng biết làm sao: “Mời người khác đi mà, người như vậy thiếu gì chứ…”.

“Điều quan trọng là phải mời được, đáng để mời, và hiệu quả chương trình ra sao thì đâu có nhiều! Giúp tớ đi mà. Chỉ là buổi nói chuyện thôi, không mất nhiều thời gian của cậu đâu. Mà cậu cũng dẫn chương trình nhiều năm rồi, kiểu này quá vặt vãnh mà”.

“Không được”, cô nhất quyết từ chối: “Cậu mời người khác đi…”.

“Trì Gia Hảo, cậu sao thế hả? Cậu phản bội lại tình bạn của tớ, tớ đã không thèm so đo thì thôi, giờ có tí việc nhờ vả mà cũng không nhận giúp à?”.

Đúng là tất cả chỉ là khúc dạo đầu của oán hận… cô khổ sở ôm đầu, ngẫm nghĩ rồi nhấc điện thoại gọi cho Dao: “Thực sự tớ không thể tham gia được”.

“Cậu…” Dao chuẩn bị nổ tung vì tức giận.

“Nhưng, nghe tớ nói hết đã…” Cô đã ngăn ngay được cơn giận của Dao: “Tớ có ứng cử viên sáng giá hơn nhiều, để tớ hỏi cho cậu”.

“Ai thế?” Dao xúc động và liên tưởng ngay đến một ai đó: “Quan Thiếu Hàng! Nhưng anh ấy đã tham gia ở kỳ trước rồi mà. Tớ sợ khán giả cho rằng Đài chúng ta đang quảng cáo cho anh ấy”.

Cô bật cười, suýt sặc: “Không phải anh ấy…”.

Người cô nhắc đến là An Tiểu Đóa. Trong lòng cô, Tiểu Đóa là sự có mặt hết sức ly kỳ, còn hơn cả em gái và Quan Thiếu Hàng, có lẽ đó là do khoảng cách.

Cô nói chuyện với Tiểu Đóa, Tiểu Đóa lắc đầu từ chối như là sắp chết đến nơi: “Không được, tớ thế này lên ti vi làm gì hả”.

Cô nói chuyện này vào giờ ăn trưa. Cô làm xong việc Đàm Áo nhờ thì gần đến giờ ăn trưa. Lúc ấy mới thấy đại thiếu gia thơm tho quay về. Đàm Áo mời cô và Tiểu Đóa đi ăn trưa.

Từ lúc gặp Đóa đến giờ là hơn nửa tiếng đồng hồ cô luôn thấy Đàm Áo rất vui vẻ, phấn khích. Tuy không có ý theo đuổi người ta, nhưng ai chẳng thích cái đẹp, huống hồ đây lại là một cô gái rất đẹp.

Nghe Tiểu Đóa nói xong anh buột miệng nói luôn: “Người như em không lên ti vi thì còn ai lên được chứ!”.

Tiểu Đóa cảm ơn lời khen của anh nhưng vẫn nhất quyết không nhận lời.

Gia Ưu thấy việc này không gượng ép được nên Dao Dao phải tìm cách khác thôi. Thế là cô vui vẻ vừa ăn vừa tán gẫu chuyện khác.

Quán rất đông khách nên thức ăn mang ra rất lâu. Nhìn hai đĩa thức ăn hết sạch rồi cô vội thúc giục nhân viên phục vụ. Ai ngờ vừa quay đầu lại thì thấy Quan Thiếu Hàng bước vào quán.

Quan Thiếu Hàng cũng nhìn thấy cô nên đi nhanh đến. Ánh mắt anh lướt qua Tiểu Đóa, bất giác lộ vẻ bất ngờ. Tiểu Đóa nhìn anh tươi cười.

“Anh cũng đến ăn cơm à?” Gia Ưu hỏi.

“Ừ, anh đi cùng Trương Quần”. Nói xong anh giơ tay ra đằng sau chỉ.

Gia Ưu liền nói: “Hay là ngồi chung với tụi em đi, bàn này rộng mà”.

“Ừ”.

Hai người ngồi chung bàn luôn, lại là bạn học cũ nên toàn nhắc đến những chuyện cũ. Không hiểu tại sao Gia Ưu lại là người nói từ đầu chí cuối, mọi người trong bàn mỗi người một phản ứng khác nhau.

Khuôn mặt Đàm Áo lộ rõ nét đau buồn, An Tiểu Đóa lại nhìn chằm chằm vào Thiếu Hàng, Thiếu Hàng lướt nhìn Gia Ưu, còn Trương Quần thì thở dài thương xót.

Gia Ưu vội vàng im lặng và cắm cúi ăn cơm thì nghe thấy Đàm Áo nói: “Tiếc là tôi biết được quá muộn. Mấy năm qua chẳng ghé qua tảo mộ cho cô ấy”.

“Sao trách anh được, mấy năm rồi anh ở Hồng Kông”. Tiểu Đóa an ủi.

“Thực ra mấy năm nay tôi đều về đây đấy chứ”. Nói đến đây anh quay sang nhìn Gia Ưu.

Gia Ưu hoảng hồn, biết ngay việc không hay ho rồi.

Quả nhiên…

“Tôi biết em tốt bụng”. Đàm Áo nói.

Câu nói ấy khiến cho cả ba người còn lại phải chú ý. Đàm Áo kể sơ qua về việc mấy năm nay “Trì Gia Hảo” đóng vai “Trì Gia Ưu” ra sao.

Mấy lần Gia Ưu ngắt lời nhưng đều bị Quan Thiếu Hàng nhắc lại. Thấy sắc mặt anh ngày càng lạnh lùng cô thầm rủa mình trong bụng: Chẳng có cái dại nào bằng cái dại nào, ai bảo rủ ngồi chung làm gì chứ?

Tối đến, tắm táp xong cô ôm gói khoai tây chiên ngồi xem phim trên ghế sô pha chờ anh xét xử mình. Không ngờ phim chiếu sắp hết mà anh vẫn không buồn nhắc lại chuyện ban trưa. Cô không kìm được lòng vội quay đầu nhìn anh: “Sao anh không hỏi em tại sao em phải giấu Đàm Áo nhỉ?”.

Quan Thiếu Hàng đưa mắt nhìn cô và nói với kiểu cười chẳng ra cười: “À, tại sao nhỉ?”.

Cô nghĩ sẵn câu trả lời: “Anh ấy và chị Gia Ưu tốt với nhau thế nên em không muốn anh ấy buồn. Hơn nữa, cách xa nhau vậy, giấu cũng dễ lắm”.

“Ừ”. Vẻ mặt anh hờ hững, giọng nói lạnh nhạt thoảng qua như gió: “Thôi không nhắc đến chuyện này nữa. Chúng ta xem phim đi”.

Cô lén nhìn anh, muốn tìm thấy cái gì đó từ khuôn mặt anh.

Hai phút sau…

“Sau em cứ nhìn anh mãi thế nhỉ?”.

“Anh… anh đẹp trai mà”.

Thiếu Hàng nhếch mép, tiến sát gần cô: “Đẹp hơn Đàm Áo chứ hả?”.

“…” Cô thấy như đầu mình bị chập hết mạch rồi.

May là Tiểu Đóa gọi điện cứu cô bàn thua trông thấy.

Nghe xong điện thoại cô nói: “Ừ, chúng tớ sẽ qua đón cậu luôn đây. Cứ đứng ở đấy nhé!”.

Gác điện thoại xong cô kéo tay anh: “Tiểu Đóa bị chủ nhà đuổi đi. Chúng mình đi đón cô ấy nhé!”.

Anh nhíu mày: “Bị đuổi đi á?”.

“Mấy hôm trước cô ấy thuê được một căn nhà. Vừa dọn hành lý vào ở được mấy hôm thì hôm nay chỉ nhà mang hợp đồng đến ký thấy nuôi chó nên lật mặt không cho thuê nữa”.

Hai vợ chồng vội thay quần áo rồi lái xe đến địa điểm đã hẹn.

An Tiểu Đóa một tay dẫn hai con cún mình đầy sẹo, còn một tay cầm cốc pepsi mua ở KFC. Sau cô là mấy vali to đùng, trong đó có hai vali chất đầy đồ nên khóa kéo bị hỏng không kéo nổi nữa.

Gia Ưu há hốc mồm, cũng may là Quan Thiếu Hàng tốt tính, anh chạy đến vác hành lý cho vào trong cốp xe: “Đừng có ngẩn người ra nữa, về nhà nói chuyện sau”.

An Tiểu Đóa thấy áy náy quá: “Tối thế này còn làm phiền hai người. Tớ định kiếm phòng trọ gần đây ở qua đêm nhưng mang theo hai chú cún này…”.

“Gọi cho chúng tớ là phải rồi. Cứ đến ở tạm nhà chúng tớ vài ngày đã, lâu dài tính sau”. Gia Ưu thấy mấy chiếu va li to đùng được xách hết lên rồi, vội tranh cầm một cái túi nhỏ. Nhấc lên thấy ôi chao là nặng, lẩm bẩm trong đầu: “Cái gì thế nhỉ? Hình như là nước?”.

“Toàn nước hoa đấy”. Tiểu Đóa giải thích.

Gia Ưu cẩn thận bê lên xe rồi quay lại hối thúc Tiểu Đóa bế mấy chú chó vào xe.

Về đến nhà, cô thu xếp cho Tiểu Đóa nghỉ tạm ở phòng khách, hai chú cún nghỉ ở chuồng của Bò sữa. Sau hồi vật lộn cũng đã quá nửa đêm, ba người ai nấy đều mệt phờ, chẳng kịp hàn huyên gì nhiều, chúc ngủ ngon là ai về phòng đấy.

Cuối tuần Thiếu Hàng lái xe qua nhà bố mẹ vợ đón hay chú cún về nhà. Nhà anh bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, cái chuồng dành riêng cho một mình Bò sữa nay trông chập hẹp hẳn. Gia Ưu và Tiểu Đóa quấn quýt bên mấy chú chó cười nói vang nhà. Hai ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh.

Đến tối chủ nhật, Tiểu Đóa có việc đi ra ngoài, Gia Ưu ở nhà một mình đùa giỡn với mấy chú cún. Cô ôm lấy chú cún nhỏ nhất đi vào phòng đọc. Quan Thiếu Hàng đang hí húi thiết kế nên không biết cô vào.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng chó rên ư ử anh mới ngẩng đầu lên nhìn, nhìn thấy người và chó cùng nhìn anh chằm chằm, bất giác cười phá lên và vẫy tay: “Lại đây em”.

Gia Ưu để chú cún ở trên mặt bàn, chú cún rụt rè ngó quanh vì cao quá rồi lập tức nằm nhoài ra, đôi mắt ướt át nhìn hai vị chủ nhân.

Thiếu Hàng vuốt ve nó và cười nói: “Chú cún này có vẻ quấn em nhỉ?”.

“Vâng, nghịch chẳng khác gì Bò sữa hồi nhỏ”. Gia Ưu giơ tay chỉ chỉ vào đầu chú cún: “Nhát gan nhưng lại tò mò. Thích được ôm ấp, không được là dỗi đấy”.

Thiếu Hàng nghe cô vui vẻ nói vậy bất giác khuôn mặt lộ vẻ tiếc nuối. Anh biết cô đang nhớ đến nó: “Anh tin mình sẽ tìm được Bò sữa”.

Bỗng chốc cô mở to mắt: “Thật sao anh?”.

“Từ khi Bò sữa bị lạc đến giờ, anh đã tìm bằng mọi cách rồi. Dán giấy tìm chó lạc, thông báo thưởng nhiều… nên người ta thấy chắc chắn sẽ báo chúng ta. Nhưng lâu rồi không thấy tin gì anh nghĩ nó đã được ai đó tốt bụng nuôi, mà người ấy lại không biết chúng ta đang tìm nó. Anh sẽ vẫn tiếp tục tìm”.

“Ông xã à, em xin lỗi…” Cô bá lấy cổ anh xúc động nói.

“Hả?”.

“Em cứ nghĩ anh chẳng quan tâm đến việc ấy nữa”.

Anh hôn cô gấp gáp như muốn hút hết ô xy trong hơi thở của cô: “Trước khi em sinh con trai cho anh thì anh chỉ có mỗi cậu con trai là Bò sữa thôi. Sao anh không nhớ nó được?”.

Tai cô đỏ bừng lên.

Thiếu Hàng cười cười và buông cô ra, rồi tìm một tấm ảnh trên máy tính cho cô xem: “Hôm Bò sữa đi lạc có đeo sợi xích này”.

Sợi xích này có một miếng đồng nho nhỏ cô tháo từ chùm chìa khóa ra, hình bươm bướm khá đẹp mắt.

“Con yêu, con về đây với ba mẹ đi!”. Gia Ưu nhìn tấm ảnh hét toáng lên.

Chú chó nằm trên bàn sợ chết khiếp, người run bần bật, lấy hết can đảm lê từng bước đến cạnh Thiếu Hàng, rồi phủ phục trong lòng anh rên ư ử.

Ngắm nhìn những tấm ảnh mình chơi đùa với Bò sữa rất lâu chẳng muốn tắt máy, cũng chẳng buồn để ý đến chú cún kia.

Thiếu Hàng xoa xoa đầu chú cún ra chiều thông cảm.

“Xoảng xoảng…”.

Trong phòng ngủ có tiếng gì rơi xuống đất, không nhìn cũng biết hai chú chó kia chơi đùa va phải cái gì rồi.

Thiếu Hàng ôm lấy chú cún bước sang ngó nghiêng, mãi sau mới quay lại.

Gia Ưu tắt máy tính với vẻ lưu luyến rồi bước ra phòng khách. Thấy anh ngồi quay lưng lại, cúi đầu không biết đang làm gì liền đi đến hỏi: “Va phải cái gì hả anh? Để em dọn cho!”.

Thiếu Hàng quay đầu lại, cô nhìn thấy rõ cái ở trong tay anh, ngẩn người ra: “Sao lại là cái này? Anh tưởng hôm ấy em vứt rồi chứ?”.

Nói rồi mà mặt anh vẫn đăm chiêu khó hiểu.

Lòng cô hoang mang, ngập nhừng nói: “Sao lại vứt ạ, em giữ bao năm nay mà. Tuy bị hỏng tiếng nhưng vẫn còn đẹp, em định mang đi sửa”.

Anh nhìn cô rồi nói: “Sao không bảo anh sửa?”.

Bỗng chốc, cô cứng cả họng, vì đó chỉ là cái cớ chứ có phải thật đâu. Hộp nhạc chết tiệt này luôn trở thành tử huyệt của hai người, hễ động đến là bế tắc dù trước đó hai người đang rất vui.

Không rõ hộp nhạc ấy ẩn chứa chuyện gì giữa anh và cô em gái. Cô giữ lại đơn thuần chỉ vì phản ứng dữ dội của anh ngày hôm ấy. Cô nghĩ, chắc có ý nghĩa gì đó đặc biệt. Cô nhận ra vấn đề phức tạp hơn khi Trương Quần nói anh làm nó. Nghĩ lúc Thiếu Hàng hỏi đã nghe bản nhạc trong ấy chưa lòng cô lại thoáng chút ghen tị. Chắc lại là bài hát tỏ tình, yêu đương gì đó. Thực lòng, cô chẳng muốn hỏi han nhiều, cô cười lấp liếm rồi hỏi anh: “Sửa được không hả anh?”.

Anh vội cất hết mọi biểu cảm thoáng lộ ra lúc nãy, nhìn nhìn rồi nói: “Được, có điều phải xem em có muốn sửa hay không”.

Cô lấy làm lạ, cố ra vẻ trấn tĩnh: “Thế thì anh sửa đi”.

Cả đêm ngủ chập chờn, cô giật thót mình vì khuôn mặt xanh xao, mắt thâm quầng ở trong gương. Cô lặng lẽ đánh răng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Tiểu Đóa. Cô vội nhổ hết bọt kem trong miệng thò đầu ra hỏi: “Cậu vừa về à?”.

Tiểu Đóa mệt mỏi gật đầu.

Gia Ưu không hỏi nhiều, định rụt đầu vào đánh răng tiếp thì thoáng thấy Thiếu Hàng quần áo chỉnh tề đi ra, khuôn mặt cũng lừ lừ, mệt mỏi. Chắc anh biết nên ăn xong vào phòng đọc lấy cặp kính râm đeo vào.

Không khí buổi sáng thật ngột ngạt, ba người ai ai cũng ngổn ngang trăm mối bên lòng.

Buổi họp sáng thứ hai diễn ra như thường lệ. Gia Ưu bị phân tán tư tưởng suốt, đành phải pha cốc cà phê đen cho tinh thần tỉnh táo. Trưởng ban hỏi đến việc tuyên truyền đến đâu rồi cô chỉ trả lời cho qua.

Họp xong, về phòng cô thấy Tiểu Đóa đang tìm mình trên mạng. Hóa ra tối qua Tiểu Đóa không về là đi giúp đỡ Trung tâm hỗ trợ chó mèo hoang. Người phụ trách trung tâm là một phụ nữ ngoài năm mươi, thấy Đóa yêu mến động vật nên muốn mời tham gia phụ giúp một tay.

“Tớ định dọn đến đó, sẽ tiện chăm sóc chúng hơn”. Tiểu Đóa quyết.

“Cậu định chỉ làm việc đó thôi à? Kinh tế thì sao?” Tuy biết Đóa là người theo chủ nghĩa lý tưởng, nhưng cô thấy vẫn phải nhắc nhở sự thật phũ phàng này. Chăm sóc chó mèo lang thang là lao động nghĩ vụ, không những phải bỏ tiền mua đồ ăn thức uống cho chúng mà còn phải đưa chúng đến bác sĩ thú y, tiêm phòng…

Rất cần một nguồn chi tiêu lớn, không có tiềm lực kinh tế thì không trụ được.

Có lẽ cô lo xa quá. Đóa ngẫm nghĩ rồi nói: “Tớ sẽ tiếp tục dịch kiếm tiền, và rất muốn rủ thêm nhiều người tham gia”.

“Ừ, đó cũng là cách hay!” Mắt cô lóe lên lấp lánh, xúc động nói: “Đóa à, tờ có ý này nhé!”.

“Ý gì cơ?”.

Gia Ưu vội cầm lấy điện thoại gọi cho cô: “Lần trước tớ nói với cậu về việc tham gia chương trình đối thoại Dao Dao, cậu còn nhớ không? Cậu nghe lời tớ tham gia đi. Nếu cậu muốn nhiều người tham gia thì đây là cơ hội tốt đây”.

Tiểu Đóa hiểu ra vui vẻ nói: “Ừ nhỉ, sao trước tớ không nghĩ ra nhỉ? Cám ơn cậu đã nhắc nhở!”.

“Tớ còn có ý hay hơn nữa cơ”, đầu óc Gia Ưu thật nhanh nhạy: “Tớ đang làm chương trình liên quan đến động vật lang thang, định kết hợp với Dao Dao. Lát nữa tớ sẽ nói chuyện cụ thể với cô ấy, nhân tiện nói luôn cả việc này”.

“Ừ, tớ đợi tin cậu”.

Gia Ưu nói là làm, gác điện thoại xong lập tức gọi Dao Dao và Đàm Áo họp bàn thống nhất ý kiến.

Kế hoạch trình lên đã được duyệt.

Trong kỳ phát sóng mới nhất của Dao Dao, khách mời sẽ là An Tiểu Đóa và Trì Gia Hảo. Hai người sẽ cùng nhau kêu gọi cộng đồng xã hội quan tâm đến động vật lang thang.

Sau khi Đài bố trí hai người quay phim tuyền truyền xã hội. Hai người mặc đồ đi làm thường ngày, nhưng vì cả hai đều đẹp, dịu dàng nên gây ấn tượng mạnh với mọi người. Lũ chó, mèo gầy ốm tong teo, mình đầy thương tích cứ quấn lấy hai người làm cho khán giả phải ngạc nhiên.

Được Đài ủng hộ, kế hoạch đã thành công, nhất là trên mạng rất mạnh, hai nhân vật chính là Gia Hảo và Tiểu Đóa được khán giả chú ý đặc biệt.

Nhưng, cũng chính vì thế mà Gia Ưu đã gặp rắc rối.

Từ khi khởi động chương trình quan tâm đến động vật lang thang, thời gian trôi qua rất nhanh. Ngày nào cô cũng đi sớm về muộn, một tuần có đến bốn, năm ngày ở bên ngoài, thậm chí đến cuối tuần cũng không chịu nghỉ.

Trời vào hè, có vài trận mưa rào đổ xuống, thời tiết ngày càng oi bức.

Về nhà ba mẹ chồng ăn cơm, mẹ chồng nhìn cô chăm chú rồi lắc đầu: “Hảo à, công việc vất vả phải không con? Trông con gầy đi nhiều quá, lại còn đen đúa thế kia! Lúc trước da trắng mịn màng, đẹp thế! Theo mẹ con quay lại dẫn chương trình đi, ăn cơm xong mẹ sẽ gọi cho Giám đốc Đài Truyền hình”.

“Đừng, đừng mẹ ạ. Con không thấy vất vả, thật mà!” Gia Ưu đang giơ đũa gắp miếng đùi gà nghe mẹ chồng nói vậy tay run run. Thiếu Hàng nhanh chóng giơ bát ra đỡ. Cô quay ra nhìn mẹ chồng: “Cứ đến mùa hè con thấy ăn không ngon nên gầy đi là chuyện bình thường. Mà giờ thời tiết khó chịu thế này, không phải con mà anh Hàng cũng gầy và đen đi đấy thôi”.

“Ở trong phòng thu không sướng hơn à? Con đã có gia đình rồi, khác với những người trẻ tuổi mới ra trường. Đừng có chỉ biết đến sự nghiệp, mà quan trọng hơn là phải biết chăm sóc gia đình”.

“Mẹ yên tâm, con sẽ làm tốt cả hai, mà bọn con đang định thuê giúp việc đấy”.

“Giúp việc chỉ giúp con làm việc nhà thôi, chứ làm sao làm được những việc của người vợ hả?” Bà nói nhẹ nhàng: “Hảo à, với cá tính của con mẹ nghĩ không hợp với nghề phóng viên đâu. Mẹ biết con muốn tìm sự mới mẻ, nên lúc chuyển công tác mẹ đâu có phản đối con. Giờ chơi cũng dừng lại được rồi đấy. Nếu con ngại mở lời với các sếp thì mẹ sẽ nói. Mẹ sẽ thuyết phục được Giác đốc Đài”.

Gia Ưu cúi gằm mặt, im lặng nhìn bát đũa của mình.

“Mẹ à, mẹ để cho vợ con tự quyết định đi ạ”. Thiếu Hàng lên tiếng: “Công việc của con còn bận hơn của cô ấy, một năm có đến hơn nửa thời gian là vắng nhà, cô ấy bận rộn công việc cũng tốt. Nhàn nhã quá lại sinh lắm chuyện, nghĩ ngợi lung tung”.

“Các con đúng là…” Mẹ chồng hồi trẻ rất nghiêm khắc với con trai, nói một là một hai là hai. Giờ lớn tuổi rồi, tính tình cũng dễ dãi nhiều, thấy con trai chiều vợ trong lòng khó chịu lắm nhưng không nói nữa.

Gia Ưu ngước mắt cảm ơn anh, Thiếu Hàng tươi cười gắp một miếng đùi gà vào bát cô.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.