Không Gian: Ta Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Ở Cổ Đại Chạy Nạn

Chương 38: Chương 38: Bỏ thuốc vào nước. (4)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Nhưng theo ý của thôn trưởng Lý gia thôn, tới sáng mai mới bắt đầu leo lên đỉnh núi khác.

Đoàn người xuống núi khoảng một canh giờ thì đến được một thung lũng.

Trong thung lũng này có một dòng suối vẫn chưa cạn hẳn.

Thôn trưởng Lý Gia thôn cùng mấy người thợ săn bàn luận, xua tay nói: “Hôm nay chúng ta ở trong thung lũng này nghỉ ngơi, giờ Thìn sáng mai lại bắt đầu lên đường.”

Nghe xong, mọi người đều dỡ hành lý xuống, mấy nữ nhân lấy chén bát nồi chậu ra, chuẩn bị nấu bữa tối.

Dù sao buổi trưa cũng chỉ ăn một chút, mệt mỏi cả ngày dài, đã đói đến mức ngực áp vào lưng.

Đám nam nhân thì tự mình đi kiếm chỗ ngủ tối nay.

Lão nhân và hài tử đi vào rừng sâu hơn một chút để hái rau dại.

Vương Ngọc Liên không có nồi, mấy ngày trước không theo kịp đoàn chạy nạn, không còn cách nào khác, bà ấy đành phải nướng hết đồ ăn thành bánh, rồi vứt nồi đi.

Nhưng Cố An Nhiên lại có.

Lão phu nhân nhìn nàng lấy hết cái nồi này đến cái nồi khác từ bộ nồi ngoài trời xuống như thể có phép thuật.

Nàng nhặt hai hòn đá đặt dưới đáy nồi, trong khi Vương Ngọc Liên đi tìm cành cây khô.

Đại Bảo nhìn chằm chằm Cố An Nhiên nói: “An Nhiên tỷ tỷ, đệ có thể giúp gì cho tỷ không?”

Cố An Nhiên liếc nhìn dòng suối, nước không sâu.

Vì thế, nàng đưa cho Đại Bảo một cái nồi, nói: “Đệ đi lấy chút nước tới đây, chúng ta sẽ nấu ăn.”

Nhìn thấy anh trai có việc làm, trong lòng Điềm Nha lo lắng, cắn ngón tay, đôi mắt to lóe lên vài cái, vẻ mặt rất nghiêm túc hỏi: “An Nhiên tỷ tỷ, Điềm Nha có thể làm gì không? “

Cả Đại Bảo và Điềm Nha đều cảm thấy cuộc sống thật tốt đẹp khi có An Nhiên tỷ tỷ bảo vệ họ.

Nhưng lại sợ bọn họ liên luỵ An Nhiên tỷ tỷ quá nhiều, lỡ nàng không chịu nổi gánh nặng, có bỏ rơi bọn họ không?

Vì thế luôn vội vàng làm những gì có thể.

Cố An Nhiên sờ sờ cái đầu nhỏ của Điềm Nha nói: “Điềm Nha ở đây trông đồ nhé, tỷ tỷ muốn đi tiểu.”

Khi đến một nơi vắng vẻ, nàng đi đến khu đông lạnh trong không gian, lấy ra hai con gà đông lạnh.

Sau khi lấy ra, không trực tiếp quay lại bờ suối mà đợi một lúc mới quay lại với con gà trần trụi.

Vương Ngọc Liên đi kiếm củi về, trên tay còn có một ít rau rừng, loại người khác hái còn sót lại.

Bà ấy nhìn thấy con gà trong tay Cố An Nhiên, không thể tin được: “An Nhiên, đây là ngươi săn được gà lôi à?”

“Vâng, ta săn được hai con, làm sạch chúng rồi mới mang về.”

Một dòng chất lỏng trong suốt chảy ra từ khóe môi Điềm Nha, nàng bé nhẹ nhàng nói: “Hôm nay chúng ta được ăn thịt sao?”

Đại Bảo tuy không chảy nước miếng nhưng cũng điên cuồng nuốt nước miếng.

Cố An Nhiên đặt nồi lên bếp, đổ một ít dầu, cho gà đã cắt nhỏ vào xào đến khi bề mặt có màu nâu rồi đậy nắp lại.

Lúc đầu Lý Kim Quang còn chưa tỉnh táo lắm, sau khi nghe được nước suối bị người ta bỏ thuốc, đầu óc đã lập tức choáng váng.

Đây đúng là không ngày nào được yên ổn, sao vẫn còn có những kẻ ác tâm như vậy?

Ông ấy quay trở về lều của mình. lô ra một cái chiêng đồng, dùng chày gỗ vừa gõ vừa hét vang trời.

“Mọi người dậy đi!”

“Xảy ra chuyện rồi!”

Những thôn dân chạy nạn còn tưởng có dã thú tới, vội vàng chui ra khỏi giường.

Ánh mắt Cố An Nhiên nhìn chằm chằm mẫu thân Triệu Hắc Oa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.