Không Gian Tồn Trăm Tỷ Vật Tư, Mẹ Kế Đưa Con Trai Chạy Nạn

Chương 18: Chương 18: Cha mẹ chồng và tiểu cô cực phẩm (1)




Nhóm dịch: Thất Liên Hoa

Mắt Lý Nam sáng lên, dọc đường đi gặp phải người xấu, bé rất sợ, chỉ biết khóc, bé cũng muốn biến thành người tài giỏi: “Thế thì ta học, ta muốn trở thành người tài giỏi nhất.”

Liễu Phán Nhi gật đầu, cười nói: “Vậy chúng ta bắt đầu từ họ của trăm nhà nhé, Triệu Tiền Tôn Lý…”

Lý Nam học rất chăm chú, bên cạnh còn có một Lý Tiểu Bảo học chăm chú hơn.

Mỗi lần Liễu Phán Nhi quay đầu đều thấy Lý Tiểu Bảo đang lẩm bẩm theo.

Khi Lý Tiểu Bảo chạm mắt Liễu Phán Nhi, cậu nhóc nhất thời đỏ mặt, nhìn về nơi khác, không còn dáng vẻ ngúng nguẩy như trước.

Liễu Phán Nhi không chỉ dạy Lý Nam họ tên của trăm nhà mà còn dạy toán học. Vỏn vẹn một buổi sáng, Lý Nam và Lý Tiểu Bảo đã học được rất nhiều.

Nhất là Lý Tiểu Bảo, gần như học được toàn bộ khiến Liễu Phán Nhi hơi kinh ngạc.

Giữa trưa, mặt trời chói chang, thời tiết vốn khô hạn, ngọn cây héo úa, người cũng phờ phạc, đổi thành Liễu Phán Nhi đánh xe bò.

Từ đằng xa nhìn rất nhiều người tụ tập lại một chỗ, tiếng cãi vã cũng vô cùng kịch liệt.

Trên đường chạy nạn, cuộc sống gian nan, cảm xúc tiêu cực cũng nhiều, có chút chuyện nhỏ cũng sẽ bị phóng đại vô hạn, thậm chí vung tay đánh nhau.

Lý trưởng thôn dẫn người đi xem, hóa ra là một nhóm người của thôn Lý gia và người của thôn Tào gia nảy sinh tranh chấp. Người thôn Tào gia thấy thôn Lý gia ít người thì cố ý bắt nạt, muốn kiếm tí lợi.

“Trưởng thôn, trưởng thôn đến rồi.” Người Lý gia thôn thấy Lý trưởng thôn tới thì vui mừng bật khóc, lớn tiếng hô vang. Sau khi tách khỏi người trong thôn, nhóm này của họ chỉ có bốn năm mươi người, thường xuyên bị chèn ép.

Lý trưởng thôn thấy trưởng thôn Tào gia thì chắp tay: “Tào huynh, phe ngươi người đông thế mạnh tính bắt nạt thôn Lý gia chúng ta ít người sao?”

Người của thôn Tào gia sở dĩ chèn ép người của thôn Lý gia, cũng là vì đối phương thưa người, hơn nữa không có ai chống lưng cho, dễ bề kiếm lợi.

Nhưng bây giờ Lý trưởng thôn đến, hai nhóm người tụ lại với nhau, số lượng nhanh chóng tăng hơn một trăm người. Nếu tiếp tục tranh cãi đánh nhau thì kết quả chỉ còn lưỡng bại câu thương, cuối cùng chỉ có thôn Triệu gia cách đó không xa làm ngư ông đắc lợi.

“Lý huynh, nói gì vậy?” Trưởng thôn Tào cười ha hả: “Người phía dưới không hiểu chuyện, tranh luận vài câu, mọi người ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, đừng tranh chấp nữa.”

Người thôn Lý gia cầm đồ, đánh xe bò hội hợp với nhóm khác, lúc này mới dàn xếp êm xuôi.

Liễu Phán Nhi và bọn nhỏ đang ăn bánh bao nhân rau và trứng chim, ăn sớm được chừng nào thì nghỉ ngơi được thêm chừng đó.

Một tiểu cô nương mười hai mười ba tuổi tên Lý Anh Nương, mặt tròn trịa, mắt không to, dáng người cũng có chút mập mạp, trừ trên người hơi bẩn, căn bản nhìn không ra cô bé đang chạy nạn.

Nàng ấy nhìn thấy đám người Liễu Phán Nhi thì hoảng sợ, vội vàng đẩy lão mẫu thân đang bận rộn: “Nương, Tam tẩu chưa chết, bốn đứa con hoang kia cũng ở đây!” Lý lão phu nhân và Lý lão đầu nghe thế, nhìn theo hướng con gái chỉ, nhướng mày rồi vội quay đầu, trong mắt lộ vẻ ghét bỏ, sợ bị quấn lấy.

Nhưng đúng lúc này, Lý Anh Nương nhìn thấy Tam tẩu đãi bốn đứa con hoang ăn trứng chim, mắt tức thì lộ vẻ tham lam, nuốt một ngụm nước miếng, nhanh chóng đi tới giật lấy hai quả trứng chim đã được bóc sẵn trong tay Lý Nam, gấp không đợi nổi toan ăn luôn.

Lý Nam nhát gan bị dọa hết hồn, nhìn hai tay trống trơn, lại nhìn cô út cướp đồ ăn của mình, khóc òa lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.