Không Hối Hận

Chương 15: Chương 15: Chương 14




“Nương nương còn chưa lành bệnh, lại liên tiếp gặp biến cố. Độc thương công tâm, theo lý đã vô phương cứu chữa, Đỗ Nghĩa nói chỉ có một cách mới cứu được nương nương, đó là thay máu!”

Ta sững sờ, chén trà trong tay rơi xuống đất, nước bắn tung tóe dưới chân. Bên tai lại văng vẳng lời ca hôm nào: Sớm biết yêu là khổ, thà đừng gặp nhau. Nguyện sửa lại mệnh số, nhưng vẫn giữ trọn lòng si. Tình này, không gì có thể thay thế...

Cung nữ vội vàng tiến đến dọn dẹp mảnh vỡ. Ta bất giác cảm thấy đầu óc trống không, ôm trán cảm thán: “Thế thì vì sao lại là y?”

Thành Húc ngẩng đầu nhìn ta, nói chậm rãi: “Vương gia có thể chịu đứng nhìn người khác đổi máu với nương nương sao!” Xanh xanh áo ai, lòng ta bồi hồi. Chỉ vì ai đó, nhớ hoài đến nay. [Đoản ca hành ký, Tào Tháo, nguồn: Thi viện]

Ta hít một hơi thật sâu, cảm giác cả người đang run rẩy. “Y, có gặp nguy hiểm không?”

“Đỗ Nghĩa nói, một trận bệnh là khó tránh khỏi, có điều Vương gia thân thể mạnh khỏe, trong cung lại không thiếu linh dược, cẩn thận nghỉ ngơi, điều dưỡng một chút là có thể hồi phục.”

“Bây giờ đang ở đâu?”

“Vương gia bởi vì cơ thể còn yếu, không tiện di chuyển, cho nên vẫn ở trong Thiên Dương cung, chưa tỉnh lại.”

Ta nhìn Lưu Nguyệt: “Đỡ ta đi gặp y!”

Thành Húc cản lại: “Nương nương, người.....”

Ta cười trấn an: “Yên tâm, ta tự có chừng mực!” Hắn cũng không ra tay ngăn cản nữa.

Ta một đường thẳng đến Thiên Dương cung. Dưới ánh trúc phấp phới trong ánh tà, không gian càng thêm tĩnh lặng. Sau cơn mưa, mọi vật như ẩn như hiện, dưới màn nước mong manh. Phong cảnh chớm thu cực kỳ tươi mát, ta lại không có tâm tình nào thưởng thức.

Vội vàng tiến vào Thiên Dương cung, đây là nơi để y nghỉ ngơi sau khi xử lý chuyện chính vụ. Từ tẩm cung, ta bước lần ra phía trước, y ngủ rất không yên ổn, gương mặt vốn luôn lạnh nhạt bất cần, bây giờ mày cau tít lại.

Ta cúi người nhẹ nhàng nói vào tai y: “Ứng Vô Trần, chàng yên tâm, ta đã không sao nữa rồi.” Sau đó giơ tay vuốt lên mày y. Ta dịu dàng cầm lấy tay y, ngón tay thon dài tao nhã, sau một lúc trầm tư, ta đem mảnh ngọc bội nối chỉ hồng quấn vào tay y, đó là di vật duy nhất mà mẹ ta để lại cho ta, nghe đồn có thể giúp người định thần.

Sau đó, ta ngồi xuống bàn sách, cẩn thận suy ngẫm xem rốt cuộc mình đối với y là tình cảm gì. Mắt ta đập vào tờ giấy đặt ngay ngắn trên bàn, là một bài thơ: “Lục dương phương thảo trường đình lộ / niên thiểu phao nhân dung dị khứ / nâu đầu tàn mộng ngũ canh chung / hoa để li sầu tam nguyệt vũ / vô tình bất tự đa tình khổ / nhất thốn hoàn thành thiên vạn lũ / thiên nhai địa giác hữu cùng thời / chỉ hữu tương tư vô tận xứ.”

(Trường đình thắm liễu hoa / người xưa đâu bóng dáng / năm canh giấc mộng tàn / hoa sầu ba mùa vắng /Vô tình khôn hiểu đa tình / Một tấc tương tư, muôn ngàn sợi nhớ / Chân trời góc biển chỉ mơ / Tương tư vô hạn.) [Bài từ “Ngọc lâu xuân”, Án Thù, Khuyên dịch]

Ý bay bổng, nét uyển chuyển, là thủ bút của y. Ta đọc, đọc rất lâu, cũng nghĩ rất lâu. Một mình đơn độc bấy lâu, cuối cùng đã tìm thấy người tối lửa tắt đèn, ta còn muốn bỏ qua sao? Tâm tư của y làm ta cảm động, ta cũng không chịu thấu nỗi cô đơn, nhưng mà, sự thật hình như không phải vậy! Ta nhìn dung nhan người đàn ông đang trầ, ngủ. Chỉ có y mới có thể tiếp cho ta dũng khí vượt qua những bi thương. Bất chợt quay đầu bỗng thấy lòng rỉ máu cùng lo lắng, như khiến ta quay lại cảm xúc trước đây! Đó, đó là tình yêu ư?

Tay ta cầm tờ giấy, tâm tình hỗn loạn, không cách chi phân rõ yêu hay không yêu.

“Nương nương, còn chưa nhìn rõ lòng mình ư?”

Ta quay lại, Thành Húc không biết khi nào đã đứng trước cửa. Người đã nếm trải sóng gió tình trường, liệu có sâu sắc hơn không? “Ngươi có cao kiến gì?” Một quý phi tiền triều hướng thần tử lãnh giáo chuyện yêu đương, xem chừng trước giờ chưa có, hắn không bận tâm, ta cũng chẳng cần để ý.

“Đó gọi là quan tâm tất loạn. Nương nương bằng như không quan tâm, sao lại lo lắng như vậy!” Hắn vẫn cúi đầu đáp lời, tựa như đang cung kính, nhưng ngữ điệu lại không có một chút khách khí nào cả.

“Quan tâm cũng chưa chắc là đã động lòng!” Ta đưa ra lập luận.

Thành Húc ngẩng đầu nhìn ta, lại cúi đầu: “Thứ cho vi thần nói thẳng, nương nương vốn không phải là thiện tâm nhân sĩ gì. Nếu như không động lòng, việc gì lại đi chăm nom, lo lắng đến mạng người sống hay chết!”

Ta ngẫm nghĩ một chút, hắn không hề nói sai. Bao biểu hiện từ bi trước kia, cũng bởi vì Dư Thống lĩnh quá mức nghĩa khí, ta chỉ là thuận theo tâm ý của hắn mà thôi. Đúng là người ngoài bao giờ cũng tỉnh táo hơn người trong cuộc. Thế nhưng..... Ta nở nụ cười, thành thật hỏi: “Tốt xấu gì ta cũng đã từng cứu mạng các ngươi, thế mà ngươi lại nói ta như vậy?”

Hắn đều đều đáp: “Ta nghĩ nương nương muốn nghe lời nói thật! Trong mắt của nương nương, ngoại trừ người mình thích, thì không còn người nào khác!”

Ta chống cằm, chắt lưỡi: “Ta vốn cho rằng mình đã che giấu rất tốt!”

“Nếu không có Vương gia nhắc nhở, vi thần cũng khó nhận ra.” Giọng nói của hắn kèm theo một chút bất bình.

Ta chớp chớp mắt, cười không có ý tốt: “Lúc trước, chắc ngươi cho rằng ta là một quý phi dịu dàng nhân hậu, cho nên một lòng muốn báo đáp ta!”

Trên mặt hắn hiện lên vẻ chật vật và tức giận, ngữ khí cung kính cũng không còn duy trì được nữa: “Vương gia vì sao lại tự làm khổ mình, thích người như cô chứ!”

Ta đắc ý: “Vậy còn ngươi, vì sao lại phải báo đáp cho ta?”

Mặt của hắn chuyển màu tái mét: “Thụ ơn của người, chết cũng phải trả! Vi thần từ nhỏ đã làu làu tư tưởng Khổng, Mạnh, tất nhiên phải làm tròn!”

Ta gật đầu tán thưởng: “Tốt lắm! Đã như vậy, ta quyết định cho ngươi một cơ hội. Mấy ngày này, Vương gia không thể xử lý chính sự, mọi việc giao lại cho ngươi! Ta tin vào khả năng của ngươi!”

Hắn nhíu mày: “Chuyện này không thích hợp.....”

Ta hắng hắng giọng, làm bộ u sầu: “Không biết mới vừa rồi là ai nói có chết cũng phải trả! Nhớ lúc đó, ra tay thành toàn cho hai người, cũng tương đương với cứu hai mạng, đó là chưa nói, về sau này còn có thêm mấy sinh mệnh nhỏ bé không biết chừng! Ta thì không nói làm gì, chỉ tiếc cho Vương gia, với người đó có ơn cao nghĩa nặng, có công đề bạt, aiii..... nói nhiêu mới đủ đây! Phụ nữ tham gia vào chính sự, chung qui cũng không tốt, huống hồ ta lại là đàn bà, ý kiến đưa ra, xử lý có gì bất trắc.....”

Một khi đã giải tỏa tâm sự, ta liền cao hứng. Nói lưu loát một mạch, câu xướng câu hò. Ai bảo ta chỉ là phận nữ tử, mà hắn lại là người ôm ấp chí lớn, quan tâm đến thiên hạ chúng dân! Đối với người học Khổng, Mạnh, phương pháp này dĩ nhiên rất hữu hiệu!

Ẩn ẩn có thể thấy tay hắn dưới làn áo khẽ run, ta vẫn như cũ giữ nguyên nụ cười vô lại, hắn dám trở tay đánh ta sao! Hà hà. Buông bỏ đoạn tình cảm vô vọng, thoát khỏi trói buộc phiền phức chốn hậu cung, ta bất giác như trở lại là ta của hôm nào, tùy ý ngẫu hứng, không đúng, là so với trước kia càng thêm tùy hứng, bởi vì ta còn có một tầng thân phận để dựa vào.

Thành Húc rốt cuộc cũng nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Có thể phò tá Vương gia là vinh hạnh của vi thần!” Trong lời nói tự động tỉnh lược ân tình của quý phi ta đây. Sau đó, liền cúi đầu hành lễ: “Vi thần còn có nhiều việc giải quyết, xin phép cáo lui!”

Ta cười tươi: “Cám ơn ngươi, Thành Húc!”

Hắn đang quay người bỗng nhiên đứng lại, trên mặt lóe lên ý cười, thấp giọng nói: “Hi vọng cô có thể hạnh phúc!”

Ngoài cửa sổ, không khí trong lành.

Mà ta, quay lại kiếp người, tình yêu, tình bạn chớp mắt đều vây quanh ta. Cảm giác, như vẫn còn đọng lại.

Thành Húc nói không sai, ta là người chỉ thích làm theo ý mình, cho nên không thể để cho chính mình bị ủy khuất. Ta lấy ra một tờ giấy trắng, chấm mực viết một câu: “Vò võ ý xưa, xin riêng dành hiện tại!”, rồi chồng lên tờ giấy kia.

“Bãi giá hồi cung!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.