Khuyển huynh

Chương 6: Chương 6




CHƯƠNG 6

Buổi tối, Trầm Thiên Ảnh ăn xong cơm liền trở về phòng lên mạng.

Lộ Tiểu Vũ rửa sạch bát đĩa, quay về phòng mình mở laptop, sau đó mới ngồi xuống tĩnh tâm chỉnh sửa tư liệu thí nghiệm.

Phòng cậu không khóa, một lúc sau Trầm Thiên Ảnh lẳng lặng bước vào, yên lặng ngồi phía sau cậu, nâng móng cào cào lưng cậu.

Lộ Tiểu Vũ quay đầu lại hỏi, “Có việc gì sao?”

Trầm Thiên Ảnh cắn áo cậu giật nhẹ, ý bảo cậu đi theo mình.

Cùng nhau trở lại phòng Trầm Thiên Ảnh, Lộ Tiểu Vũ ngồi xuống giường, nhìn Trầm Thiên Ảnh ngồi xổm trước máy tính gõ chữ, “Cậu tìm một luật sư kế thừa tài sản của tôi đi.”

Lộ Tiểu Vũ ‘A?’ một tiếng sửng sốt, “Nhưng mà anh vẫn chưa…”

Nói một nửa, cả hai đều im lặng, không ai biết vì sao Trầm Thiên Ảnh lại trở thành như vậy, cũng không ai biết anh còn có thể quay trở về hay không. Thân thể đã hoàn toàn biến dạng, ngày mai sẽ hỏa thiêu. Hai anh em bọn họ không có người thân nào khác, Trầm Thiên Ảnh và Lộ Tiểu Vũ lại là hai người ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, gần như không cùng quen một người nào. Lúc trước Lộ Tiểu Vũ có gọi điện cho quản lý nghĩa trang hỏi thử, tính sau khi tiếp nhận tro cốt của Trầm Thiên Ảnh sẽ đi thẳng đến nghĩa trang an táng.

Giờ, nói đến chuyện thân thể, không khỏi cảm thấy mọi chuyện không thực khó tin.

Nghĩ đến đây, Lộ Tiểu Vũ hỏi, “Anh có muốn báo cho người bạn nào không? Để bọn họ gặp anh…”

Trầm Thiên Ảnh lắc đầu, khuôn mặt nhuốm vẻ bi thương, màn hình phản quang khiến anh nhìn rõ hai mắt loang loáng ánh nước của mình.

Trầm Thiên Ảnh gõ, “Không cần làm gì hết, trực tiếp chôn đi. Tôi còn gửi một ít tiền trong ngân hàng, cậu cứ cầm lấy, sau này thu chi của tôi đều do cậu phụ trách.”

Lộ Tiểu Vũ kìm nén không vươn tay xoa đầu anh, “Dạ” một tiếng.

Tuy nhiên cậu bắt đầu nghĩ, ngoại trừ ăn uống ra thì Trầm Thiên Ảnh có cần chi tiền gì đâu? Quần áo giày dép không cần, không gặp bạn bè cũng không mất tiền gặp mặt vui chơi, càng không đi xem phim mua quà tặng bạn gái, lẽ nào phải tiêm vắc xin phòng bệnh chó dại? Không biết đắt không, bảo anh ấy đi tiêm chắc anh ấy sẽ tức giận nhỉ?

Trầm Thiên Ảnh tất nhiên không biết những suy nghĩ kì quái trong đầu Lộ Tiểu Vũ, gõ tiếp, “Cầm tiền mua một chiếc ô tô trước đi.”

Lộ Tiểu Vũ kì quái hỏi, “Ai lái?”

Trầm Thiên Ảnh nghiêng đầu, miệng còn ngậm thuốc lá, ngẩng lên nhìn cậu.

Lộ Tiểu Vũ nhìn một bộ lưu manh này của anh, liền biết mình lại nói sai, vội vàng sửa, “Em đi học.”

Trầm Thiên Ảnh quơ quơ chân trước, ý bảo nói đến đây thôi, cậu ra ngoài đi.

Lộ Tiểu Vũ quay trở về phòng tiếp tục làm việc đang dang dở.

Đêm khuya, Trầm Thiên Ảnh muốn vào phòng tắm tắm rửa. Anh ghé vào bồn tắm mở nước cũng không khó lắm, chỉ là khi Trầm Thiên Ảnh muốn chậm rãi trèo vào bồn tắm, hai chân sau cũng trượt theo luôn.

Anh vội vàng ngóc dậy, song vẫn sặc mấy ngụm nước, gian nan ho khan.

Lộ Tiểu Vũ nghe tiếng động liền đi tới, thấy Trầm Thiên Ảnh đứng trong bồn tắm lớn, cả người ướt sũng, hỏi, “Tắm rửa sao? Có cần em giúp không?”

Trầm Thiên Ảnh không đáp lại.

Trên thực tế, anh không để Lộ Tiểu Vũ tắm hộ thì cũng không tắm được, đến tự ngâm mình trong bồn tắm anh còn chẳng làm được.

Lộ Tiểu Vũ thấy anh phản ứng như vậy, ngồi xổm xuống bên cạnh bồn tắm, lấy dầu gội và sữa tắm ra lưỡng lự một chút, cuối cùng quyết định chọn dầu gội, đổ lên người Trầm Thiên Ảnh xoa xoa.

Thực ra Lộ Tiểu Vũ rất thích chó, nhất là giống chó lông vàng to bự thế này. Nhưng cậu không dám để Trầm Thiên Ảnh biết, mỗi khi muốn ôm cổ xoa xoa mấy cái cậu đều phải tự nhéo tay mình, nhắc nhở bản thân đây không phải là một con chó bình thường. Cậu tin nếu cậu mà làm vậy, Trầm Thiên Ảnh nhất định sẽ trở mặt với cậu.

Thế nên đối với Lộ Tiểu Vũ, tắm rửa cho Trầm Thiên Ảnh thực ra là một chuyện vô cùng hưởng thụ.

—————————————-

Hu hu cớ chi em Vũ lại thánh thiện thế này A. Anh tưởng làm milu rồi là anh được phép sai khiến ẻm thế à (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.