Kim Bình Mai Hoa Kỷ Nguyệt Khai

Chương 2: Chương 2




Thiên Lôi giáng sấm sét, càng không thể vãn hồi, chuyện này Quản Tam Quốc chính mắt chứng kiến.

Không chỉ hắn, mà nửa ngày sau gần như tòan bộ Mai môn đều biết chuyện chàng hữu tình, thiếp có ý…

Mai Hoa tiểu sư tỷ mà bọn họ yêu thương ,che chở, chiều chuộng…nở một đoa hoa đào thật lớn, đó còn là khách nhân cùng đến với đại sư huynh. Thật kinh động nha!

Không cần nói, đóa hoa đào kia rất nhanh đã bị điều tra: Kim Bình – bạn thân cũng là gia tộc thế giao của đại sư huynh, người Đồng Thành, là thiếu gia của Kim Bảo tiền trang, không chỉ nhà giàu mà nhân phẩm tài hoa cũng đều xuất chúng, cho nên hắn với đại sư huynh cùng hai người khác được tặng cho danh hiệu Đồng Thành tứ thiếu. Lai lịch quả thật không nhỏ, xuất thân quả thật không tầm thường nha!

Nhân phẩm, gia thế, đều là tốt nhất, người như vậy còn gì để nói?

Huống chi nhất quan trọng nhất là đóa Kim đào này có thể làm tiểu sư tỷ Mai Hoa xem trọng,chỉ bằng điểm này, vì hạnh phúc của tiểu sư tỷ, tòan sư môn từ trên xuống dưới có ai mà không vui, có ai mà không tán thành?

Vậy mà có.

Làm mọi người ngầm hiểu, tiếp theo bắt đầu tìm cơ hội làm cho hai người ở chung, quả thật có một người không xem trọng, ẩn ẩn cảm thấy lo lắng.

Người đó không phải ai khác mà là người cực ký hiểu biết cả hai bên, Quản Tam Quốc.

Người xấu nhân duyên hội đổ tam bối tử mi, loại sự tình này Quản Tam Quốc là hiểu được, nhưng sự tình là liên quan đến bằng hữu tốt nhất cùng tiểu sư muội hắn xem như muội muội ruột thịt. Hai người này như trúng phải tiếng sét ái tình, không thể vãn hồi, không giống người khác vui vẻ lại tán thành bởi vì hắn biết đuợc khuyết điểm lớn nhất của Kim Bình.

Tránh đi sự ồn ào của mọi người, nhân lúc bốn bề vắng lặng…

“Kim Bình, sao lại như thế?”, bởi nam nhân không nói lòng vòng, cho nên hắn liền trực tiếp đi vào vấn đề, hỏi thẳng huynh đệ.

Đang định tìm kiếm hành lý Kim Bình dừng động tác, bởi vì vấn đề này, lập tức hiểu được Quản Tam Quốc nhờ hắn tìm kiếm vật dụng chỉ là cái cớ.

“Ta không rõ ngươi nói cái gì.” Không cần tìm này nọ, Kim Bình liền tìm chỗ ngồi xuống, nhàn nhã uống trà.

“Tiểu Hoa là sư muội ta, cũng là nữ nhi duy nhất của tôn sơn, ta có thể nói là đã nhìn nàng lớn lên, nàng đối với ta cũng giống như ý nghĩa của Tiểu Thố muội muội đối với ngươi”,Quản Tam Quốc cũng không khách khí, trực tiếp lôi Kim Thố muội muội mà hắn yêu thương nhất ra nói.

“Tiểu Thố thì có liên quan gì?”, nghe nói tới muội tử bảo bối, sắc mặt Kim Bình liền trầm xuống.

“Chính là muốn nói cho ngươi biết, giống như ngươi bảo hộ Tiểu Thố, ta cũng không cho phép bất luận kẻ nào đùa giỡn tình cảm của Tiểu Hoa, dù là ngươi cũng vậy”, lần đầu tiên trong đời Quản Tam Quốc nghiêm mặt, nặng lời với bạn thân.

“Ngươi cho ta là cái gì? Ta là lọai người đó sao?” Kim Bình thực mất hứng.

“Không, ta chỉ là nhắc nhở ngươi trước, sư phụ cùng sư nương ta cũng đang định thay Tiểu Hoa tìm một đối tượng tốt, dù sao nàng cũng đã đến tuổi. Nếu ngươi không có ý tứ kia, không cần làm Tiểu Hoa hiểu lầm, cũng không nê để sư phụ, sư nương cùng mọi người hiểu lầm, như vậy đối với mọi người đều tốt”. Quản Tam Quốc nói tới khả năng xấu nhất, để giữ thể diện cho sư tôn mà cũng không để sư muội rơi vào cục diện hoa rơi có ý, nước chảy vô tình.

‘Mai lão tiền bối muốn gả nữ nhi?”, nhớ tới thiên hạ anh khí hiên ngang, lại g yêu động lòng người, Kim Bình có chút thất thần.

“Cho nên nếu ngươi không thực sự có tâm, cũng đừng gây thêm phiền tóai”, Quản Tam Quốc thở dài ” ngươi cũng không thích hợp với nàng”

“Sao không thích hợp?” Kim Bình trực giác hỏi, không thể kiềm chế cảm giác không phục trong đáy lòng.

“Ngươi đừng nói với ta ngươi đã quên còn có Tiểu Thố, ngươi thực không để ý?”, Kim Bình đối với muội muội là dị thường cưng chiều, Quản Tam Quốc dù bị đánh chết cũng không tin.

Kim Bình trong mắt bằng hữu cái gì cũng tốt chỉ có khuyết điểm duy nhất là dành hết tâm tư để chiếu cố muội muội của mình, hắn quan tâm, yêu thương, lo lắng…cho muội muội Kim Thố giống như một người cha lo cho con hơn là một ca ca đối với muội muội.

Quản Tam Quốc có thể đoán được, mặc kệ sau này khuê nữ nhà ai gả vào Kim gia, làm một nửa của Kim Bình nhất định sẽ rơi vào tình cảnh tranh thủ tình cảm cùng cô em chồng.

Quản Tam Quốc làm sao để cho sư muội của mình rơi vào tình cảnh đó?

Đừng nói giỡn!

“Ngươi rốt cuộc nói bậy bạ gì đó?” Đáp lại Quản Tam Quốc tận tình khuyên bảo, Kim Bình cau mày, khó hiểu chất vấn:“Ta nếu cưới vợ, thê là thê, muội là muội, hai chuyện này có quan hệ gì với nhau?”

“Trên đời này, không có một nữ tử cam lòng đứng thứ hai.”, với sự sủng ái cực độ của Kim Bình đối với muội muội thì mặc kệ đối phương là ai, chỉ có thể là người thứ hai trong lòng Kim Bình, mà hắn thì thấy sư muội nhà hắn không đáng bị xếp ở vị trí thứ hai.

“Ta nghĩ ngươi đã nghĩ sai một chuyện”, Kim Bình lại cảm thấy hắn mới có vấn đề ” tuy rằng ta rất yêu thương muội muội Tiểu Thố, nhưng vì nàng là muội muội của ta, muội muội vĩnh viễn là muội muội, sẽ không phải là người bên gối của ta, cùng ta nắm tay đến già. Ta không hiểu sao ngươi lại đem hai chuyện nhập lại làm một?”

“……” Quản Tam Quốc không nói gì, hắn phát hiện Kim Bình căn bản không rõ vấn đề ở chỗ nào.

Thê là thê, muội là muội?

Lọai này Kim Bình dám nói nhưng Quản Tam Quốc hắn không dám nghe a!

“Chuyện Mai cô nương, ngươi đừng lo lắng, trong lòng ta có tính tóan”, Kim Bình trong lòng nhận định Quản Tam Quốc là lo chuyện không đâu, ảo tưởng vấn đề không có tồn tại.

Nghe hắn như vậy vừa nói, Quản Tam Quốc chỉ biết xong rồi.

Kim Bình không xong.

Vậy thì hắn chỉ có thể xuống tay từ chỗ sư muội…

*****

“Cái gì?” Mai Hoa lấy biểu tình si ngốc nhìn đại sư huynh, hòai nghi có phải nàng nghe lầm hay không.

Quản Tam Quốc vốn là hỏi nàng đối với Kim Bình có cảm giác gì, nhưng thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, đành phải đổi phương thức.

“Ngươi thành thật nói cho sư huynh biết, có phải ngươi thực thích Kim Bình?”, hỏi vậy có đủ trực tiếp chưa?

Mai Hoa nghe vậy mặt đỏ bừng lên, không nghĩ sẽ trả lời hắn vấn đề này.

Tuy nói nữ nhân giang hồ không câu nệ tiểu tiết, nhưng lọai sự tình này, không chỉ nàng mà cô nương nào cũng giống như vậy.

Mai Hoa tin rằng thế gian này không có cô nương nào lại nói thẳng với người khác: đúng vậy, ta thích, ta thực thích. Ai, ai, ai…

Mai Hoa nghĩ như vậy, nên cảm thấy Quản Tam Quốc đi hỏi nàng chuyện này có vẻ hơi ngốc.

“Sư huynh nói cho ngươi biết”, thấy nàng đỏ mặt, Quản Tam Quốc liền cảm thấy không ổ, bất chấp mà nói thẳng ra ” tuy rằng hiện tại ngươi có hảo cảm với Kim Bình nhưng dù sao cũng chỉ là Hảo cảm, còn chưa có sâu đậm, lúc này dừng lại vẫn kịp”

Mai Hoa ngẩn người, rồi sau đó mày liễu khẽ nhếch, chần chờ một hồi lâu, vẻ mặt hồ nghi hỏi lại:“Ta tưởng…… Các ngươi là bằng hữu.”

“Đúng vậy, Kim Bình là bằng hữu của ta.” Quản Tam Quốc thản nhiên thừa nhận ” chính vì rất quen thuộc, rất hiểu biết hắn cho nên ngươi hãy nghe sư huynh khuyên…”

“Sư huynh, ngươi là đang ở sau lưng bằng hữu nói chuyện thị phi? Mai Hoa nhịn không được ngắt lời hắn ” sư huynh, ngươi đã từng nói với ta, nữ nhân giang hồ kết giao quý nhau ở tấm lòng, khinh thường nhất là chuyện đâm sau lưng…”

“Tiểu Hoa, Kim Bình là bằng hữu của ta, chẳng lẽ ngươi không phải là sư muội ta?Biết rõ ngươi sẽ bị thương tổn mà ta lại trơ mắt nhìn sao?”, Quản Tam Quốc không phản ứng gì, chỉ tâm bình khí hòa hỏi lại nàng.

Thương tổn?

Chuyện gì nghiêm trọng như vậy?

Mai Hoa bởi vì những lời này mà có chút bất an, cũng thật hoang mang…Sẽ vậy sao? Người kia tri thư đạt lễ, trầm ổn, sâu sắc lại không phải là một người tốt sao?

“Ngươi hãy nhớ lời sư huynh nói, ta không phải là nói xấu Kim Bình, chỉ muốn phân tích với ngươi những gì ta biết, từ nhân phẩm đến học thức thì Kim Bình đúng là không có chỗ nào để chê, làm bạn bè cũng chí tình chí nghĩa…”

“Như vậy không phải tốt lắm sao?”, Mai Hoa không nhẫn nại được mà lên tiếng.

“Dựa trên lập trường bạn bè mà nói, Kim Bình quả thật rất tốt, tuyệt đối là đáng gia để kết giao, nhưng nếu nói đến kết hôn thì hắn không thích hợp”

“Vì sao?” Mai Hoa không hiểu.

“Kim Bình hắn có một muội muội tên Kim Thố, hắn rất yêu thương muội muội kia”, Quản Tam Quốc nói.

Mai Hoa chờ câu tiếp theo.

Một lát sau, nàng nhìn Quản Tam Quốc, hắn cũng nhìn lại nàng…

“Sau đó thì sao?”, Mai Hoa truy vấn.

Sau đó cái gì?

Quản Tam Quốc không có phản ứng, chỉ nhắc lại lần nữa ” hắn từ trước giờ vẫn là yêu thương muội muội quá độ”

“Có cái gì không đúng sao?”, Mai Hoa cảm thấy khó hiểu, đây không phải là một chuyện tốt sao?

“Không phải vậy”, khuôn mặt giống như oa nhi dù nhíu mày vẫn thấy dễ thương.

“Hay muội muội của hắn không đáng được yêu thương?”, Mai Hoa suy diễn.

“Không phải”, Quản Tam Quốc vội vàng làm sáng tỏ hiểu lầm ” Tiểu Thố là một cô nương đáng yêu, ánh mắt to, bộ dáng nhìn giống y một con thỏ nhỏ, cười lên rất ngọt ngào, tính cách ôn nhu, thiện lương lại rất nghe lời, là một muội muội tốt”

“Nếu là một muội muội tốt thì hắn yêu thương muội muội cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà”, Mai Hoa càng cảm thấy khó hiểu hơn ” có một muội muội tốt như vậy, ta cũng sẽ yêu thương nàng như vậy, ta vẫn muốn có một đệ đệ hay muội muội nhưng cha nương lại không sinh cho ta”

“……” Không nói gì, Quản Tam Quốc cảm thấy hai người như đang nói hai chuyện khác nhau, căn bản là không hiểu ý nhau.

Mai Hoa cũng đắm chìm trong tưởng tượng của mình.

Đây chính là trời cao an bài, chắc chắn là như vậy!

Người nọ chẳng những tiếp được tú cầu của nàng, còn là một huynh trưởng thương yêu muội muội.

Nếu…… Nếu nàng thật có thể cùng hắn ở chung một chỗ, tâm nguyện nhiều năm của nàng cũng được hòan thành, nàng cũng có một muội muội…Có thể cùng hắn yêu chiều muội muội…

“Ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề đơn giản”, Quản Tam Quốc cảm thấy lúc này nên đưa ra ví dụ thể thì mới có thể diễn đạt được điều hắn muốn nói ” nếu ngươi cùng Kim Bình thật có thể ở cùng một nơi, nếu ngày nào đó, ngươi cùng muội muội hắn đồng thời rời xuống nước, tình huốn nguy cấp đó chỉ cho phép cứu được một người mà Kim Bình lại cứu muội muội của hắn, chuyện như vậy ngươi có thể chấp nhận sao?”

Mai Hoa nhìn hắn, hoài nghi chuyện nàng vừa nghe được.

Quản Tam Quốc gật gật đầu, xác định chính mình là hỏi như vậy.

“Sư huynh ngươi thật sự là đại ngốc.” Mai Hoa không chịu nổi, hỏi ngược lại ” ngươi không biết là ta biết bơi lội sao? những năm trước khi ngươi còn ở Phượng Ngô sơn không phải mùa hè nào chúng ta cũng đi bơi ở sông sao? Ta còn bơi giỏi hơn bọn Phùng đại”

Quản Tam Quốc thiếu chút nữa là bị nghẹn.

Ví dụ của hắn đã thất bại, chẳng lẽ khả năng diễn đạt của hắn có vấn đề sao, làm người ta không hiểu?

“Có lẽ ta lấy ví dụ không đúng, nhưng ý ta muốn nói là nếu ngươi muốn ở cùng Kim Bình thì phải hiểu rõ khi xảy ra chuyện gì, với tính cách hắn, hắn nhất định sẽ bảo hộ muội muội của hắn trước”, đã nói trắng ra như vậy mà còn không hiểu thì Quản Tam Quốc cũng hết cách.

Nghe vậy, Mai Hoa vẫn mỉm cười…

Đầu xuân, ánh mặt trời chiếu rọi trên gương mặt kiều diễm của Hoa nhi, cả người nàng tỏa ra sự tự tin, Quản Tam Quốc nhìn tiểu sư muội được cả sư môn yêu thương đã không còn là một tiểu nha đầu thò lò mũi xanh luôn bám theo đuôi hắn mà đã là một đại cô nương duyên dáng, yêu kiều.

“Sư huynh, ta rất mạnh.” Mai Hoa nói.

Ý muốn hắn đừng lo cho nàng.

Nàng là Mai Hoa, là ái nữ duy nhất của Mai chưởng môn nhân, học hết một thân tuyệt học của cha nên đừng xem nàng như một nữ tử yếu đuối bình thường.

Đối với tinh thần phấn chấn và tự tin của nàng, Quản Tam Quốc đột nhiên nhận ra chuyện hắn đang làm có khác gì thái độ khẩn trương của Kim Bình dành cho muội muội.

Hơn nữa, nhân duyên do trời định, nếu thực sự có duyên, chỉ hai ba câu của hắn là có thể thay đổi sao?

“Tóm lại, sư huynh nói trước để ngươi chuẩn bị tâm lý”, Quản Tam Quốc vẫn nhịn không được mà nhắc nhở ” chuyện tương lai không nói trước được, ngươi cùng Kim Bình có thể cùng ở chung một chỗ hay không vẫn chưa biết được, có một số việc ngươi phải cân nhắc kỹ, tính tóan một chút cũng tốt”

“Còn chưa xem bát tự”, Mai Hoa nhếch miệng cười, sau đó có chút ngượng ngùng nói ” nếu thực sự có duyên, có thêm muội muội cũng tốt…”

Nếu thực sự có duyên…Thật muốn có duyên…là tốt hay là xấu?

Trước mắt chỉ có thể yên lặng nhìn mọi việc, lấy bất biến ứng vạn biến mà thôi.

*****

Mai môn xây dựng trên Phượng Ngô sơn đã nhiều năm, không phải là đại gia nghiệp lớn đến nỗi có thể tự cung tự cấp mà đa số lương thực đều dựa vào thôn nhỏ dưới núi cung ứng.

Cho dù là lúa gạo, đồ ăn…thôn nhỏ luôn giống như cái kho để cung ứng cho Mai môn, chỉ cần đến chọn mua là được.

Cứ mỗi tháng, đệ tử Mai môn lại xuống núi mua các nhu yếu phẩm cần thiết như muối, tương, dấm, cà, trà…cũng luôn nhớ mua đủ phân lượng, miễn cho thôn dân phải đi xa một chuyến không tiện.

Quan hệ chặt chẽ như thế, Mai môn có khách quý đến chơi, Mai Hoa xuống thôn mua gà cùng trân cô cũng là chuyện tự nhiên, bất quá…

“Mai Hoa, Mai Hoa tháng mấy nở”

“tháng một.”

“Tháng một không ra mấy tháng nở?”

Giọng trẻ con lanh lảnh hát mấy câu ca dao theo gió truyền đến, lúc đầu Mai Hoa vốn không để ý, nhưng cứ đọc suốt ba tháng, nàng bắt đầu phát hiện có gì đó không thích hợp.

Quái, trò chơi này không phải vốn là ” Hoa sen mấy tháng nở?”, từ khi nào biến thành Mai Hoa?

Buồn bực, biểu tình cũng mất tự nhiên, giọng trẻ con đọc liên tiếp từ tháng tư đến tháng mười hai, nhưng vẫn chưa thấy hoa nở, điều này làm cho Mai Hoa càng thấy khó hiểu.

Nàng là biết trò chơi này.

Một đám trẻ sẽ chọn ra một đứa làm quỷ để thương thảo tháng hoa nở, sau đó vây lại giống như làm chuồng, để đứa làm quỷ ở bên trong, những người khác lấy hắn làm trung tâm, đi vòng quanh, vừa đi vừa hát cho đến khi hắn đóan trúng tháng hoa nở, còn đuổi theo để chạm vào.

Nhưng hát từ tháng một đến tháng mười hai hoa vẫn chưa nở, trò này là chơi thế nào?

Mai Hoa hồ nghi, nhịn không được nhìn về phía âm thanh vang lên, muốn nhìn xem bọn nhỏ trong thôn đang đùa giỡn cái gì, không ngờ…

“Mai Hoa, Mai Hoa tháng mấy nở?”

“Không ra, không ra, cũng không nở, kim đào cầu hôn mới có thể nở.”

Đồng thanh la rồi sau đó cùng cười ha ha, nhưng tiếng cười lập tức bị dừng lại, bởi vì không ai ngờ nhân vật chính đang có mặt ở hiện trường.

Cũng không biết là ai “A!” một tiếng, mấy đứa nhỏ mới như bừng tỉnh, tiếp theo là giống như gặp quỷ, hét lên một tiếng, bỏ chạy thật nhanh.

Muốn chạy trốn? Mai Hoa mỉm cười, mũi chân điểm nhẹ một cái giống như lưu tinh bay qua, nháy mắt đã vừa vặn bắt đúng đưa nhỏ cầm đầu.

“Nha, nữ hiệp tha mạng.”, Tiểu Thạch Tử rất thông minh, nhớ lại thường ngày Mai Hoa hay cùng bọn chúng chơi trò “nữ hiệp hành tẩu giang hồ”, nên vội vàng dùng nó để cầu xin.

Mai Hoa thần sắc khẩn trương, nhìn lại phía sau…

Người nọ đang mỉm cười, không phải là kiểu cười nhạo mà trong nụ cười mang theo sự sủng nịch và bao dung, làm cho người ta ý lọan tình mê cũng e lệ cười không thôi, hơn nữa trong đôi mắt đen thẳm lại tóat lên nhu tình làm say lòng người, Mai Hoa súyt chút nữa tay chân đều bủn rủn.

Không! Không thể! Mai Hoa ngươi kìm chế chút!

Mai Hoa tự ra lệnh cho chính mình, tiếp theo đỏ mặt, giận dữ la to ” ai cho ngươi cải biên lời hát lôn xộn như vậy?”

“Oan uổng a, nữ hiệp!”, Tiểu Thạch Tử vội vàng kêu oan,cũng không quên khai ” là Đại Bảo nói”

Trong bụi cỏ bên kia nhô lên một cái đầu, cũng đồng thời la lớn ” không, không phải ta, là nương ta, ta nghe nương ta nói”

“Nương ngươi?”

“Nương cũng là nghe thúc thúc hàng da nói”, Đại Bảo tròn vo như viên thịt liên tục giải thích ” hôm qua hàng da thúc thúc đến nhà chúng ta nói có việc vui trọng đại, nói Tiểu Hoa tỷ tỷ muốn lấy chồng, làm tân nương tử”

“Nói bậy bạ gì đó”, Mai Hoa thiếu chút nữa là cắn đầu lưỡi.

“Là thật !” Tiểu Đọan từ trong bụi cỏ kích động nhảy ra, vội vàng làm chứng cho cha mình ” hôm qua, A Tam ca ca tới lấy con hoẵng để làm món ăn thôn quê đãi kim đào…”

“Kim đào?”

“A Tam ca ca nói, là hoa đòa của Tiểu Hoa tỷ tỷ, cấp bậc nạm vàng cho nên kêu kim đào”, Tiểu Thạch Tử còn bị Mai Hoa nắm lấy, cười hì hì nói.

Làm như Mai Hoa chưa đủ xấu hổ, Tiểu Đọan còn nói ” A Tam ca ca còn nói kim đào cùng Tiểu Hoa tỷ tỷ ở cùng một chỗ, giống như muốn cháy…”

“Là củi khô lửa bốc!” trí nhớ Tiểu Thạch Tử thật tốt.

“Đúng, hắn nói các ngươi, một người giống củi khô, một người lại như liệt hỏa, ở cùng một nơi không khí dường như cũng bị thiêu cháy, hắn nói cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ thành, còn khẳng định kim đào lần này rời đi nhất định sẽ cầu hôn, Tiểu Hoa tỷ tỷ sẽ làm quả đào tân nương”

“Các ngươi đều là tiểu thí hài, còn nói năng bậy bạ cái gì? sao ngăn cản Mai Hoa cô nương cùng kim..không phải, là khách. Các ngươi sao dám làm chậm trễ thời gian của Mai Hoa cô nương cùng khách nhân?”, từ xa đã nghe tiếng Phúc thẩm la hét.

Đám trẻ thấy người lớn trong thôn xuất hiện, không cần nói cũng đều nhanh chân chạy trốn, ngay cả Tiểu Thạch Tử cũng nhân lúc Mai Hoa thất thần mà giãy ra được, nhanh như chớp chạy theo chúng bạn.

Mai Hoa ngây người như đá, mặc Phúc thẩm ở xa vẫy vẫy tay lại cười hắc hắc, nàng vẫn không có phản ứng gì.

Kim đào, Phúc thẩm chút nữa thì nói ra chữ này đúng không?

Với cái miệng bà tám của Phúc thẩm thì cả thôn chắc chắn sẽ biết được chuyện nàng xuân tâm nhộn nhạo, cũng đều gọi hắn là kim đào đi?

Không có cách nào quay đầu đối mặt với người ở phía sau, che mặt, Mai Hoa khóc ra tiếng.

Có ai hay không, làm ơn, cho dù là ai cũng được, chém nàng một đao, cho nàng được chết thống khóai đi.

Nha! Hảo dọa người a a a!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.