Kinh Thiên Kỳ Án

Chương 13: Q.2 - Chương 13: Ác đấu (2)




Hàn Phong lúc này mới bừng tỉnh, vỗ vỗ khắp nơi trên người, quả thật mò được một thứ cứng rắn, anh lấy điện thoại di động ra.

Mọi người nhất thời há hốc mồm, tên Hàn Phong này, ngay cả quần áo mặc cũng không có, vậy mà có điện thoại di động, hơn nữa còn là điện thoại di động Samsung đời mới nhất, hóa ra, là điện thoại di động của Khải Kim Vận mà Hàn Phong thuận tay cầm lấy vang lên.

Hàn Phong thấy mọi người đều dùng ánh mắt hầm hầm nhìn mình, anh cười phất tay rồi chào nói: "Hi." Bắt đầu nghe điện thoại, chỉ thấy anh đáp: "Ồ, đã tìm được rồi sao? Tốt, tạm thời cứ để lại ở chỗ tôi đi, ngày mai tôi về lấy. Đúng vậy, hiện giờ không có thời gian, sắp phải hành động rồi. Tốt, cứ như vậy, bye bye."

Lãnh Kính Hàn hỏi: "Xảy ra chuyện gì? Điện thoại ở đâu ra đấy?"

Hàn Phong điềm nhiên như không nói: "Của một người bạn, khi tôi đến Thượng Hải, bảo anh ta giúp tôi điều tra một vài tư liệu, tôi vẫn chưa thể chắc chắn, có phải vụ án này do Vu Thành Long làm hay không. Người bạn Thượng Hải kia nói, hình như không phải Vu Thành Long làm, mặc kệ thế nào, tôi phải trở về xem chứng cứ mới biết được. Tốt lắm, bây giờ bắt Đinh Nhất Tiếu quan trọng hơn, Vu Thành Long cách chúng ta quá xa."

Lãnh Kính Hàn ra lệnh một tiếng: "Xuất phát!"

Hàn Phong là người cuối cùng ra khỏi cửa tòa nhà văn phòng, anh ngửa đầu nhìn trời, chỉ thấy hào quang đầy trời, đỏ rực như lửa đốt, anh lẩm bẩm nói: "Trời vẫn chưa tối hẳn mà, chẳng lẽ phải khai chiến ngay sao?"

Còi xe cảnh sát vang lên khắp nơi trong thành phố, cửa hàng thương gia tựa hồ cũng biết có đại sự sắp phát sinh, trời còn chưa tối hẳn đã sớm đóng cửa tiệm. Lâm Phàm ngồi ở ghế sau, lẩm bẩm nói: "Ngay cả cửa hàng cũng đóng cửa toàn bộ rồi."

Hàn Phong nói: "Xe bọc thép cũng chạy trên phố rồi, muốn giấu giếm cũng giấu giếm không được đâu."

Đi tới ngã tư đường, điện thoại di động của Hàn Phong lại vang lên, anh sau khi nghe điện thoại xong, hỏi: "Có phải chốt kiểm tra các giao lộ đều đã rút lui không?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Ừ, đúng vậy, bọn họ đều đi tăng viện cho bến tàu Đông Phương Quốc Tế rồi, nếu đã biết chúng muốn ra khơi ở đó, cũng không cần tiếp tục bố trí chốt kiểm tra nữa chứ?"

Hàn Phong nói: "Biết là thế, nhưng tốt nhất đừng điều tất cả binh lực đến Đông Phương Quốc Tế."

Lãnh Kính Hàn nói: "Sao? Chẳng lẽ còn có chỗ nào không đúng?"

Hàn Phong nói: "Đúng vậy, bọn chúng có thể sẽ không rời bến ở cảng Đông Phương Quốc Tế. Mà là chỗ nào khác đấy."

Lâm Phàm cả kinh, nói: "Không thể nào? Chỗ chúng ta đã không còn nội gián nữa, mà bọn chúng trong lúc vô tình cũng đã tiết lộ hành tung, hẳn phải ở ngay bến tàu Đông Phương Quốc Tế mới đúng, hơn nữa, chúng tôi đã thông báo cảnh sát phong kín đường ra của bến tàu, cho dù muốn di chuyển bọn chúng cũng không có cơ hội nữa?"

Hàn Phong nói: "Ngay từ đầu, đã không phải ở bến tàu Đông Phương Quốc Tế rồi."

"Cái gì!" Lãnh Kính Hàn cả kinh, hỏi: "Vậy thì ở đâu?"

Hàn Phong lấy di động ra, đặt bên tai, nghe trong chốc lát, nói: "Theo dõi được rồi, ở đường Vũ An, là đường thông đến bến tàu sao?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Đúng... là bến tàu Tân Hải, bến tàu container tối tân lớn nhất thành phố H, năm ngoái mới thi công xong. Chúng sẽ đến đó?"

Hàn Phong nói: "Không sai, chúng ta chuyển hướng thôi."

Lãnh Kính Hàn nói: "Vậy, bố trí của chúng ta thì sao đây? Bố trí lại lần nữa đã không còn kịp rồi."

Hàn Phong nói: "Tiếp tục hướng tới bến tàu Đông Phương Quốc Tế đi, tôi nghĩ, bọn chúng thiết kế bẫy rập ở đó, tựa như khi chúng ta ở công ty kiến trúc Khai Nguyên vậy, thông báo mọi người cẩn thận một chút là được. Thế lực khủng bố có vũ trang cuối cùng, hẳn là đều tập trung ở Đông Phương Quốc Tế, mà Đinh Nhất Tiếu, nhất định đang ở bến tàu Tân Hải! Để không gây hoài nghi, cứ cho mọi người tiếp tục ấn theo kế hoạch cũ mà tiếp tục, còn ba người chúng ta đến bến tàu Tân Hải là đủ rồi."

Lâm Phàm nói: "Làm sao cậu biết bọn chúng sẽ đến bến tàu Tân Hải?"

Hàn Phong nói: "Tới rồi sẽ biết."

Lãnh Kính Hàn nói: "Ba người chúng ta thì quá yếu, bảo Hướng Thiên Tề phái một phân đội nhỏ đến bến tàu Tân Hải cùng chúng ta hội hợp đi."

Hàn Phong bổ sung: "Còn nữa, chúng ta bên này triển khai hành động, thành phố T bên kia khẳng định sẽ biết, bảo cục trưởng Trần của thành phố T phối hợp, câu lưu Giang Vĩnh Đào, Vu Thành Long, ngày mai chúng ta sẽ chạy sang đó."

Lãnh Kính Hàn nói: "Vì lý do gì chứ?"

Hàn Phong nhịn không được nói: "Tùy tiện chọn trước một tội danh, cứ nói bị tố cáo nuốt công quỹ riêng. Tóm lại không thể để bọn chúng chạy mất."

Phía trước là ngã tư đường, Lãnh Kính Hàn đánh vô lăng qua, xe hướng về phía kia chạy tới. Rất nhanh điện thoại di động lại vang lên, Lãnh Kính Hàn đưa điện thoại di động cho Lâm Phàm, Lưu Định Cường nói: "Lãnh trưởng phòng, các anh chạy đi đâu rồi?"

Lâm Phàm nói: "Các cậu tiếp tục lái về hướng đó, chúng tôi đi đường khác, hết thảy tiến hành theo kế hoạch, rõ chưa."

Lâm Phàm lại gọi điện thoại cho Hướng Thiên Tề, nói bọn họ cẩn thận một chút, đồng thời phái một phân đội nhỏ đi trước đến bến tàu Tân Hải. Lãnh Kính Hàn nói số cho Lâm Phàm, bảo Lâm Phàm bấm gọi cho Trần cục trưởng cục cảnh sát thành phố T, ông tự mình nói với Trần Dũng Quân, hướng Trần Dũng Quân giải thích rõ tính nghiêm trọng của sự việc. Sau khi gác máy, Lãnh Kính Hàn thở phào một tiếng, nói: "Anh ta đã đáp ứng rồi, cũng sẽ lập tức hành động, tôi nói nha, kế hoạch của cậu có thể công khai sớm một chút được không, đến lúc này mới chịu nói." Hàn Phong nói: "Tôi tự có đạo lý của tôi."

Lái đến cầu vượt ba vòng, Hàn Phong nói với Lâm Phàm: "Anh xem!"

Lâm Phàm vừa nhìn lên cầu, không có tình huống gì khả nghi, Hàn Phong nói: "Trước chiếc Jetta màu đen."

Lâm Phàm nói: "Là chiếc BMW màu trắng à?"

Hàn Phong nói: "Đinh Nhất Tiếu ở bên trong."

Lâm Phàm kinh ngạc nói: "Làm sao cậu biết."

Hàn Phong nói: "Đuổi theo xem thử chẳng phải sẽ biết ngay sao."

Lãnh Kính Hàn nói: "Ngồi vững, chúng ta đuổi theo."

Lãnh Kính Hàn nhấn ga, xe Jeep Bắc Kinh mạnh mẽ phóng theo.

Xe phía trước cũng không để ý, chỉ dùng tốc độ bình thường mà lái, bất quá dù sao cách nhau khá xa, sau khi đuổi theo qua con phố, mới từ xa xa nhìn thấy bóng lưng của chiếc Jetta đen. Lâm Phàm nói: "Chiếc Jetta đen kia vẫn theo phía sau, kẻ ngồi bên trong có liên hệ thế nào với gã? Có phải là thủ hạ của chúng không?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Không đâu, cách nhau quá xa, hình như cũng đang theo dõi. Chúng ta tới đó nhìn xem."

Hai xe đã gần nhau, Lãnh Kính Hàn lái xe song song với chiếc Jetta nọ, Lâm Phàm lúc này mới thấy rõ, ngồi trong Jetta không phải ai khác, chính là Lý Hưởng. Lâm Phàm lúc này mới tỉnh ngộ nói: "Ồ, khó trách, nguyên lai là Lý Hưởng thông báo cho cậu." Anh ta suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Lý Hưởng làm sao biết Đinh Nhất Tiếu ở trong xe?"

Lý Hưởng làm động tác chào hỏi với bọn họ, thả chậm tốc độ xe, tụt lại phía sau, như vậy mới không dễ gây hoài nghi. Hàn Phong nói: "Từ khu mỏ đến bến tàu, bất kể anh đến bến tàu nào, nhất định phải qua cầu lớn Lệ Giang, hơn nữa, cũng phải qua trạm thu phí đường cao tốc. Tôi bảo Lý Hưởng canh giữ ở đó, xem máy quay theo dõi, Đinh Nhất Tiếu nhất định sẽ xuất hiện, quả nhiên thực sự bắt được."

Lâm Phàm nói: "Không đúng nha, kết luận các cậu phân tích ra được không phải Đinh Nhất Tiếu một đường hướng nam, chạy về phía gần sông đổ ra biển sao? Vậy gã đã sớm thông qua cầu lớn Lệ Giang mà?"

Hàn Phong nói: "Đó căn bản là thủ thuật che mắt, cảnh sát thông qua điện thoại di động của Đinh Nhất Tiếu phát ra tín hiệu để phán đoán vị trí của Đinh Nhất Tiếu, điện thoại di động là của Đinh Nhất Tiếu, nhưng điện thoại di động có phải trong tay Đinh Nhất Tiếu hay không? Gã hoàn toàn có thể giao điện thoại di động cho tên còn lại, tạo ra dấu hiệu giả rằng gã muốn thông qua du thuyền quanh thành phố đến bến tàu. Về phần dấu tay, có thể dùng lớp màng mô phỏng dấu tay mà, xem 007 chưa? Đạo cụ đặc công trong đó thường dùng đấy. Tôi bây giờ chỉ còn chưa biết, tại sao gã chỉ để lại dấu tay của một người, mà không để lại dấu tay của A Bát."

Lãnh Kính Hàn nói: "Nhìn xem, bọn chúng đã lái vào."

Chiếc xe BMW phía trước lái thẳng vào bến tàu, bến tàu Tân Hải vừa mở không lâu, vận chuyển hàng hóa cũng không phát triển mạnh lắm, hiện tại cũng hiếm thấy bóng người. Lãnh trưởng phòng ba người xuống xe, cũng gọi Lý Hưởng dừng xe ở phía sau, bốn người xuyên qua giữa những hàng container, xe BMW phía trước ngừng lại, đồng thời có ba, bốn người đến đón xe.

Đinh Nhất Tiếu từ trong xe bước ra, áo phông màu đen bao lấy cơ thể, ngay sau đó, A Bát cũng bước ra, mặc áo sơ mi cộc vải carô. Bốn người đàn ông vạm vỡ tới đón xe, đều cẩn thận đưa tay đặt bên hông, xem chừng đều mang theo vũ khí, xa xa còn có ba người, đang chạy đến bên này. Lãnh Kính Hàn nói: "Bọn chúng đông hơn so với chúng ta, chờ phân đội nhỏ đến trước rồi tính."

Hàn Phong nhìn quanh bốn phía, nói: "Tại sao không có ai hết?"

Lâm Phàm nói: "Bến tàu này vừa mới bắt đầu buôn bán không lâu, hiện tại lúc này, thuyền đều cập bến, công nhân không làm việc, cũng đều tan tầm cả."

Một trận gió biển thổi đến, Hàn Phong rùng mình một cái, Lãnh Kính Hàn nói: "Cậu đừng làm ẩu, bến tàu này rất lớn, một khi bọn chúng chạy tản ra, ai cũng bắt không được."

Lý Hưởng và Lâm Phàm đền nhìn Lãnh Kính Hàn, trong lòng kỳ quái, Lãnh trưởng phòng đang nói chuyện với ai vậy? Là Hàn Phong sao? Anh chàng gầy nhom nhìn qua yếu ớt, cả ngày chỉ biết ngủ này, chẳng lẽ cậu ta rất lợi hại sao?

Hàn Phong sờ sờ mũi, chun chun mũi nói: "Tôi chỉ có chút lạnh, anh khẩn trương cái gì, tôi cũng đâu có súng."

Chỉ thấy hai gã thủ hạ lái xe đi, Đinh Nhất Tiếu cùng năm tên thủ hạ còn lại nhìn quanh bốn phía, hướng về phía ngoài đi đến. Lãnh Kính Hàn cẩn thận theo phía sau chúng. Hàn Phung đi thụt lùi, nhìn lên điểm cao bốn phía, nói: "Thật là tự tin đấy, ngay cả tuần tra cũng không thu xếp."

Lâm Phàm nói: "Nếu thu xếp lính gác, sẽ bị phát hiện đúng không?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Chớ có lên tiếng."

Chỉ thấy Đinh Nhất Tiếu cùng A Bát chia làm hai nhánh, Đinh Nhất Tiếu mang theo vài người chạy về phía du thuyền tư nhân đỗ ở bến tàu, A Bát lại hướng về một khu container đi đến. Lãnh Kính Hàn nói: "Chia làm hai tổ, Lý Hưởng cùng Lâm Phàm đến giám sát A Bát. Hàn Phong, đi theo sau tôi."

Hàn Phong nhún nhún vai, làm một động tác "Chúc may mắn" với hai người Lý Hưởng, hai đội tách ra hành động.

Lãnh Kính Hàn và Hàn Phong cách đám người Đinh Nhất Tiếu càng ngày càng gần, bọn họ nhìn thấy, Đinh Nhất Tiếu đang cười nói cùng một gã thủ hạ bàn bạc gì đó, Hàn Phong nói: "Nhất Định đang cười cảnh sát các anh vô năng."

Lãnh Kính Hàn nói: "Nhỏ giọng chút, cậu sợ bọn chúng không biết chúng ta ở đây hả?"

Hàn Phong nói: "Bọn chúng sắp lên du thuyền rồi, làm sao bây giờ?"

Lãnh Kính Hàn nhìn lối vào bến tàu, nói: "Phân đội nhỏ sao còn chưa tới?"

Thình lình, trong gió truyền đến tiếng còi xe cảnh sát "Ò e", chỉ thấy Đinh Nhất Tiếu biến sắc, mấy tên thủ hạ kia cũng bắt đầu lo lắng, Lãnh Kính Hàn lập tức nhảy ra, hai tay cầm súng, ngồi xổm trung bình tấn đàng hoàng, hướng lên trời nổ trước một súng, sau đó lớn tiếng nói: "Không được nhúc nhích, các ngươi đã bị bao vây, giơ tay lên!"

Tuy nhiên, mấy tên kia cứ nhiên dùng tốc độ như bay chui vào du thuyền, cũng bắt đầu khởi động, Lãnh Kính Hàn thậm chí còn không kịp nổ súng.

Lãnh Kính Hàn hô lên: "Đuổi theo," Đã thấy chân phải Hàn Phong đặt lên chân trái của mình, tay trái nặn thành đấm chống lên trán mình, bày ra một tư thế rất ngầu.

Lãnh Kính Hàn hổn hển nói: "Cậu làm cái gì vậy?"

Hàn Phong bắt chước động tác vừa rồi của Lãnh Kính Hàn, ngồi xổm thành thế trung bình tấn, hai tay làm thành tư thế dùng súng, nói: "Vậy anh đang làm cái gì đấy? Anh trực tiếp nổ súng không phải thanh toán được rồi sao, anh bày ra tư thế chuyên nghiệp như vậy làm cái gì, tưởng tôi chưa từng thấy tư thế cảnh sát cầm súng, khoe khoang với tôi sao?"

Lãnh Kính Hàn dậm chân một cái nói: "Còn nói như vậy làm cái gì, mau cùng lên."

Hàn Phong đi theo Lãnh Kính Hàn nhảy vào một xuồng phao, ca-nô này cứ nhiên còn cắm chìa khóa, Lãnh Kính Hàn khởi động mô tơ, hướng về biển đuổi theo. Lãnh Kính Hàn nói: "Mau, liên lạc với bộ phận hàng hải, nhất định phải ngăn chặn bọn chúng." Đồng thời nói cho Hàn Phong mã số.

Hàn Phong sau khi đã liên lạc với bộ phận hàng hải, nói: "Bọn họ đã phái ra ba chiếc thuyền tra kích và hai chiếc tuần tra, đang chạy về hướng này, cùng tiến hành phương thức phong tỏa mạng lưới, bất quá ..."

Lãnh Kính Hàn nói: "Bất quá cái gì?"

Ca-nô lướt ra ngoài khơi, lưu lại vệt sóng trắng xóa, Hàn Phong đón bọt sóng, suy tư nói: "Tại sao ca-nô này lại vừa vặn không bị khóa chứ?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Đây hẳn là chuẩn bị cho đám người A Bát chăng? Hai chiếc thuyền kề sát nhau mà."

Bọn Đinh Nhất Tiêu ngồi chính là du thuyền lớn, khi khởi động tương đối chậm, nhưng một khi khởi động, mã lực so với ca-nô của hai người Hàn Phong hơn hẳn. Mắt thấy cách du thuyền lớn chỉ còn cự lý bảy tám thước, lại bị du thuyền lớn chậm rãi tạo khoảng cách, Hàn Phong từ bên hông Lãnh Kính Hàn rút sút nã vài phát, cũng không hiệu quả bao nhiêu. Không lâu sau, hai chiếc thuyền đã rượt đuổi ra ngoài hơn 10 hải lý, bến tàu đã sớm xa không thấy bóng, mà sắc trời, cũng dần dần lui vào hắc ám.

Lãnh Kính Hàn lo lắng nói: "Bọn chúng đã cách chúng ta càng ngày càng xa. Tại sao chưa thấy đội tuần tra đâu? Đội chống buôn lậu cũng không nhìn thấy, bọn họ đi đâu rồi!"

Hàn Phong nói: "Hình như đã tiến vào vùng biển quốc tế rồi chăng?"

"Cái gì!" Lãnh Kính Hàn thét một tiếng kinh hãi.

Hàn Phong nói: "Căn cứ công pháp quốc tế, vùng duyên hải này là tuyến chuẩn, hướng ra phía ngoài 12 hải lý là vùng biển quốc gia, chúng ta hiện tại đã ở vùng biển quốc tế rồi."

Lãnh Kính Hàn chợt nói: "Nhìn xem, đó là gì ..."

Hàn Phong ngước mắt nhìn lên, xa xa trong bóng tối nơi biển và trời giao nhau, xuất hiện ngọn đèn lóe ra, màu đen che phủ không được hình dáng cực lớn của nó, một món đồ kềnh càng xuất hiện trên đường chân trời, dần dần rõ ràng hẳn lên. Hàn Phong nói: "Là một tàu chở hàng viễn dương, có lẽ là tàu chở dầu, hẳn là có thể chứa trên vạn tấn, bọn chúng tới đón Đinh Nhất Tiếu đấy."

Lãnh Kính Hàn nổi khùng nói: "Cho dù có phải đuổi lên tận thuyền, cũng phải bắt gã xuống."

Hàn Phong nói: "Không dễ dàng vậy đâu, anh không có quyền hạn này."

Đang nói, ca-nô "xịch xịch xịch" vang lên vài tiếng, ngừng lại, Hàn Phong cùng Lãnh Kính Hàn hướng bốn phía thân thuyền nhìn xem, Hàn Phong nói: "Xảy ra chuyện gì? Anh đậu thuyền lại chỗ này làm gì?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Tôi cũng đâu biết, tự nó ngừng." Ông vừa nhìn đồng hồ đo, hét lớn: "Đáng chết, hết xăng rồi."

"A!" Lần này Hàn Phong cũng kinh hô lên, ca-nô của bọn họ, đang đậu giữa biển cả trước không dính trời, sau không chấm đất, bốn phía tất cả đều là biển đen mênh mông, mắt thấy du thuyền của Đinh Nhất Tiếu hướng tàu thủy xa xa tiến đến, bọn họ lại bất lực.

Hàn Phong cười nói: "Tôi tự hỏi con thuyền này đậu bên cạnh bọn chúng, rồi lại không có khóa, khẳng định có vấn đề mà. Nếu A Bát muốn lên thuyền, khẳng định sẽ lên cùng con thuyền kia. Bọn chúng cố ý đem một con thuyền giả như đầy xăng đậu bên cạnh, để người đuổi bắt bọn chúng bị tưởng nhầm rằng vừa vặn có cơ hội, trên thực tế là vừa vặn bị lừa! Nếu muốn nói tiếp nữa, tôi sẽ nói ngay bên cạnh thuyền nhỏ trang bị bom, anh cố di chuyển thuyền thì sẽ nổ mạnh!"

Lãnh Kính Hàn nói: "Đừng có gấp, bộ phận hàng hải sẽ phái thuyền tới đón chúng ta. Bọn họ đã hướng bên này chạy đến rồi."

Hàn Phong khoanh tay nói: "Tôi đương nhiên không nóng nảy, vụ án này phá được hay không, đều không liên quan gì đến tôi. Nhưng tôi lo lắng là đường bờ biển này dài như vậy, chúng ta làm sao biết được chúng ta đang ở đâu? Bọn họ lại đi đâu tìm chúng ta?"

Lãnh Kính Hàn lắc lư điện thoại di động, nói: "Chung quy đều có biện pháp cả." Lúc này, điện thoại di động của ông lại vang lên, ông nghe điện thoại, nói: "Là thế à, cũng tốt, cám ơn anh, lão Trần."

Hàn Phong nói: "Điện thoại của ai? Thành phố T?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Ừ, lão Trần nói cho tôi biết, Giang Vĩnh Đào đêm nay không biết đã đi đâu, bọn họ không bắt được, chỉ bắt được Vu Thành Long."

Hàn Phong híp mắt suy tư nói: "Không biết đi đâu?"

Lãnh Kính Hàn nói: "Đúng vậy, nhân viên dân sự bên cạnh hắn cũng không biết hành tung của hắn. Là từ 6h chiều đã rời khỏi công ty."

Hàn Phong lắc đầu nói: "Bắt được Vu Thành Long cũng tốt, đi một bước nhìn một bước, chúng ta bây giờ phải tìm biện pháp để thuyền này di chuyển mới quan trọng."

Mười phút sau, thuyền của bọn Đinh Nhất Tiếu hình như đã đến gần tàu thủy. Đồng thời, Hàn Phong bọn họ nghe được thanh âm của thuyền rẽ nước, Lãnh Kính Hàn vui vẻ nói: "Bọn họ đã tìm tới, lần này chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp chặn đứng tàu thủy kia."

Hàn Phong mặt ủ mày ê nói: "Không đúng đâu, anh nghe một chút, tiếng động là từ phía trước truyền đến, không phải phía sau."

Lãnh Kính Hàn vừa nghe, quả nhiên, ông đột nhiên nói: "Không xong, mau nhảy xuống biển!" Nói xong, bùm một tiếng nhảy vào trong biển.

Hàn Phong nói: "Lãnh huynh, anh làm cái gì vậy? Nói không chừng người ta chỉ mời chúng ta lên tàu làm khách chăng?"

Lãnh Kính Hàn ở dưới biển hét lớn: "Cái thằng nhóc ngu ngốc này, còn không mau nhảy, nhớ đêm đó ở nhà xưởng Lương Hưng Thịnh sau khi chúng ta bị nổ, Hạ Mạt từng nói gì không, hải lục không, chỉ chút nữa thôi chúng ta sẽ bị mô hình thuyền điều khiển từ xa kia nổ tung. Cậu còn không nhảy xuống thì không kịp nữa đâu."

Hàn Phong cười ha ha, nói: "Nghe thằng nhóc kia thổi phồng, không có khả năng đâu, khoảng cách xa như vậy, đừng nói mô hình thuyền điều khiển từ xa có thể chạy đến đây được không, cho dù có thể tới nơi xa như vậy, cũng không phân biệt được đồ vật gì chứ, mô hình thuyền thao tác cũng đâu đơn giản như trực thăng, hơn nữa dưới biển muốn nhắm thứ gì đó, cũng không dễ dàng như nhắm đồ trên mặt đất."

Anh vừa dứt lời, thứ xa xa kia đã ngừng cách ca-nô bọn họ khoảng 200 yard, nương nhờ ánh trăng, bọn họ nhìn thấy, là một xuồng phao, nhưng cực kỳ nhỏ, phỏng chừng chỉ khoảng nửa ca-nô, bên trong không người, đỉnh đầu có một cây ăng ten. Phía trên ăng ten còn có một thứ giống như loa phóng thanh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.