[Kuroko No Basket Đồng Nhân] - Thiết Tẫn Quang Âm

Chương 3: Chương 3




Q3

[Lần đầu tiên đau là bình thường, thành thói quen thì tốt rồi.]



Vì nghỉ hè, sân trường yên tĩnh không hề ồn ào như trước. Thiếu những tiếng ruồi bọ ồn ào, đội trưởng đội bóng rổ Teikou đại nhân của chúng, tâm tình rất tốt mà đi đến sân bóng rổ.

Có chút ngoài ý muốn, đã có người ở đó.

Kuroko ném bóng, cúi người xuống, thoáng cái chợt lóe lên rất nhanh, ba bước lên rổ, tư thế phi thường chính xác hơn cả tiêu chuẩn.

Quả bóng tao nhã mà tạo thành một đường cong, chuẩn xác mà ném vào… Phía trên rổ.

Thiếu niên có chút thất bại mà nhếch môi, chạy chậm nhặt bóng lên, sau đó tiếp tục luyện tập.

Akashi lẳng lặng đứng một bên, hắn đã thức dậy từ sáu giờ sáng, nhìn Kuroko đổ mồ hôi đến nhường này, hẳn là so với mình còn thức sớm đến một giờ.

Đúng là… bé ngoan…

Lúc Kuroko một lần nữa chuẩn bị lên rổ, một bóng dáng màu đỏ từ trước mặt hắn xẹt tới, nháy mắt lấy được quả bóng vuốt ve, tốc độ nhanh đến độ Kuroko vô pháp có thể phản ứng. Đợi cho hắn phục hồi lại tinh thần, Akashi đã đem bóng đoạt được ném vào rổ, một quả ba điểm như chớp.

“Rất đúng giờ, Tetsuya. Như vậy, chúng ta bắt đầu đi, đợt đặc huấn của cậu.”

Đôi đồng tử dị sắc yêu dã nhìn hắn chăm chú, Kuroko phát hiện mình không di chuyển được.

“Tetsuya, nghe đây, mỗi người đều có tố chất không giống nhau. Ưu thế của tôi là tốc độ, điểm mạnh của Atsushi là cao lớn, Daiki chính là vô hình thái, hoặc có thể nói là dã tính.”

Akashi không nhanh không chậm mà đi đến trước mặt thiếu niên, khoảng cách giữa hai người không đến một bàn tay, gần gũi đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của đối phương.

“Thân thể của cậu, cũng không có đủ sức khỏe, ưu thế về phương diện tốc độ, mặc kệ luyện tập như thế nào, cũng rất khó có được tiến bộ nhảy vọt.”

“Đúng vậy…”

Kuroko hơi hơi gục đầu xuống, mái tóc mềm mại màu lam che đi ánh mắt, bộ dáng thực suy sụp. Hắn biết mình không có một chút ưu thế trên thân thể, nhưng mà bóng rổ lại dựa vào sự vận động phần cứng, vô luận cố gắng cỡ nào, cùng với người khác so sánh đều hoàn toàn không đủ. Cố gắng cùng mồ hôi của chính mình, giống như một sương tình nguyện để nỗ lực…

“Nhưng là, cậu có một thứ trời cho mà chúng tôi bất kể ai cũng không có, đó là sự mềm dẻo.”

Kuroko cảm thấy một cỗ hơi thở ấm áp dừng bên cổ mình, còn không biết rõ tình huống thế nào, một bàn tay có chút lạnh lẽo liền vén lên vạt áo hắn, chậm rãi, trượt đến bên hông.

Nhận thấy được ánh mắt thiếu cứng ngắc của thiếu niên run rẩy, không biết làm sao, Akashi nhẹ nhàng nở nụ cười, đôi mắt Kuroko trước giờ không biết sợ hãi khẽ dao động, làm cho hắn cảm thấy sung sướng.

“Nào, Tetsuya, dựa theo lời tôi nói, làm đi.”

Ngày đó, tuy rằng không luyện tập với cường độ cao, Kuroko lại mệt đến cơ hồ đứng không vững.

Đặc biệt phần eo, đau nhức đến giống như nửa người dưới đều không phải mình, mỗi một bước đi, đều truyền đến một cảm giác đau đến thần kinh.

Gian nan mà đi đến gian phòng của mình, Kuroko thậm chí không kịp đi đến trên giường, cả người liền ngã xuống, sàn nhà lạnh lẽo đụng đến địa phương bên hông kia chịu đủ tàn phá, đau đến mặt mày tinh xảo đều trở nên rối rắm.

Nghiêm khắc mà nói tiếp, Akashi cũng không để Kuroko làm ra tư thế kỳ quái gì, bất quá là đem hắn cho một nữ sư yoga mà huấn luyện sự mềm dẻo trở nên biến hóa, thay đổi một số tư thế, càng củng cố lực phần eo cùng cổ tay, không hơn không kém.

Bất quá, đối với một cái thiếu niên trung học, sự mềm dẻo của thân thể hắn so bạn cùng lứa tuổi chênh lệch rất nhiều, mỗi ngày mạnh mẽ tiến hành các loại động tác huấn luyện thách thức sự cực hạn, vẫn là khó có thể chịu đựng.

Nhất là, người huấn luyện còn vì sửa chữa động tác, thường dùng tay mạnh mẽ làm cho thẳng… Nhiều lần, Kuroko đau ngay cả nước mắt đều chảy ra.

Nhìn con ngươi xinh đẹp màu lam ngập trong hơi nước, đội trưởng đại nhân ôn hòa mà dùng ngón tay đặt lên mắt thiếu niên, động tác ôn nhu nói với hắn, một tia lãnh khốc không mang theo chút ấm áp gì ——

“Lần đầu tiên đau là bình thường, thành thói quen thì tốt rồi.”

– TBC –

Lời vớ vẩn của editor: Thật là… Ba chấm TT~TT Đậu với chả hủ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.